Chương 270: La Lâm tiến hóa


- Con… trai!
Long Thiên Diệu có lẽ thấy được Long Vũ, nhẹ nhàng nâng cánh tay, ngón tay của hắn chỉ về phía Long Vũ. Thủy Tiên vội vàng nói:
- Tiểu Vũ, mau tới đây, cha con đang gọi con đấy.
Long Vũ nghe vậy, bước nhanh tới cầm cánh tay còn chút cứng ngắc của phụ thân.
Đến tận giờ mọi người mới được sum họp.
Tâm nguyện của Long Vũ rốt cuộc cũng đạt được.
Long Thiên Diệu giờ phút này hành động không được, nhưng trong lòng lại rõ ràng. Đứa con lấy được bao nhiêu thành tựu, trong lòng hắn cũng rõ ràng. Hắn vì đứa con này mà kiêu ngạo, vì hắn mà vui vẻ.
- Kiêu ngạo!
Long Thiên Diệu giơ ngón tay cái lên, miệng miễn cưỡng mỉm cười.
Con mắt của Thủy Tiên đỏ lên, dâng lên một tầng hơi nước nhàn nhạt:
- Long Vũ, cha con đang khích lệ con đấy, hắn vì con mà cảm thấy kiêu ngạo…
- Con biết!
Long Vũ gật gật đầu, nói:
- Cha, mẹ từ khi con biết chuyện tình hai người, con luôn tìm kiếm hai người. Hôm nay, tâm nguyện của con rốt cuộc cũng đạt được. Lúc này, con thề, đời này kiếp này tuyệt đối sẽ không để hai người chịu khổ một chút nào nữa, đứa con này sẽ bảo vệ hai người…
- Con trai ngoan!!
Thủy Tiên ôm chầm lấy Long Vũ, cả nhà ba người ôm nhau cùng một chỗ, rất vui vẻ hòa thuận
Ba ngày sau, dưới sự trợ giúp của Đường Hương Hương, linh hồn Long Thiên Diệu rốt cuộc cũng hoàn toàn dung hợp với thể xác. Một nhà ba người ở trong phòng nói chuyện suốt đêm.
Long Thiên Diệu cùng Thủy Tiên nói với Long Vũ những chuyện bọn họ trải qua sau khi rời khỏi Huyền Môn.
Hóa ra năm đó bọn họ rời khỏi Huyền Môn, thiên hạ to lớn không chỗ nào dung thân. Sau này bởi vì cơ duyên xảo hợp, tiến nhập Huyền Cảnh. Hai người vốn tính toán ở lại Huyền Cảnh tu luyện thật tốt, đến khi nào có đủ lực lương để khiêu chiến với Huyền Môn, Dị Năng Nghiệp Đoàn thì sẽ tìm tới đòi lại công đạo.
Hai người không ngờ được lúc này lại phát sinh dị biến, Long Thiên Diệu cũng không biết bị sao, tính tình đột nhiên thay đổi. Thậm chí còn không tiếc ra tay xúc phạm Thủy Tiên.
Sau khi rời khỏi Long Thiên Diệu, Thủy Tiên một mình ở Huyền Cảnh phiêu bạt, sau này nàng gặp Liễu Kim Ngô đại sư học tập luyện khí, nhưng nàng rất nhanh liền phát hiện Liễu Kim Ngô đại sư cũng là một ác nhân, liền trộm trốn đi.
Dọc đường, nàng gặp lại Long Thiên Diệu tính tình đã thay đổi đồng thời còn làm nàng bị thương, khiến nàng mất luôn trí nhớ.
Đợi đến khi thương thế phục hồi, Thủy Tiên liền tìm kiếm Long Thiên Diệu người đã làm nàng bị thương khắp nơi.
Đương nhiên, khi đó nàng không nhớ được Long Thiên Diệu là người đàn ông của nàng.
Theo như Long Thiên Diệu nói, hắn sở dĩ tính tình thay đổi là bởi vì Đại Vu huyết mạch cùng vu chủng.
Nói cho cùng, tất cả chuyện này đều do Đại Vu tạo thành.
Long Vũ tỏ vẻ nhất định sẽ tìm đến Ba Độ đòi lại khoản nợ máu này, lần trước cùng Ba Độ chính diện đối kháng, hắn đã kích phát được một chút tiềm năng. Đồng thời cũng làm cho lòng tin của hắn tăng lên.
Hắn tin tưởng, sớm hay muộn sẽ có một ngày hắn chiến thắng được Ba Độ.
Hiểu lầm đã được làm sáng tỏ, ngăn cách được tiêu trừ, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận. Long Vũ nằm mơ cũng đang mỉm cười.


Ban đêm, Long Vũ bị La Lâm gọi dậy.
- Chủ nhân, ra sau núi đi, em có chuyện muốn nói với anh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Từ sau khi hấp thu năng lượng của vụ nổ, La Lâm hình như sắp đạt được tới trạng thái hoàn mỹ.
- Ồ!
Long Vũ đáp ứng một tiếng, lập tức hỏi:
- La Lâm, em có biết rõ tình trạng hiện tại của em không?
- Ừ
La Lâm nói:
- Chúng ta ra sau núi trước đi, đợi một lát nữa anh sẽ hiểu ngay.
Mấy phút đồng hồ sau, Long Vũ xuất hiện ở một nơi hẻo lánh ở đằng sau núi. Sau đó, giọng nói của La Lâm lại một lần nữa vang lên:
- Chủ nhân, em đã có thể tiến hóa đến bước cuối cùng biến thành người máy rồi, hiện tại em đã có thể rời xa khỏi thân thể của chủ nhân, một mình hành động, chủ nhân chờ chút, em lập tức tách ra khỏi cơ thể của chủ nhân.
Nói xong, một luồng ánh sáng trắng chói mắt bắn ra từ đồng hồ điện tử trên tay Long Vũ. Lập tức một luồng ánh sáng ở trước mặt hắn không ngừng vặn vẹo.
Một lúc sau, luồng ánh sáng kia dần dần hiện ra hình dáng con người.
Long Vũ khẩn trương nhìn vào luồng ánh sáng. Rất nhanh, ánh sáng chói mắt biến mất, thay vào đó là một dáng người thướt tha, thoải mái mà không mất vẻ gợi cảm của một cô gái tuyệt sắc.
Nàng đứng yên tại chỗ, ánh sáng màu lam từ đôi mắt nàng lóe ra, đôi mắt hơi nước lượn lờ, thâm thúy như hải dương mang theo vẻ vui vẻ thản nhiên cùng dễ thương, khiến cho kẻ khác có một loại cảm giác thương tiếc.
Nàng mặc trên người một món đồ mỏng như cánh ve, giống như bộ quần áo màu trắng trong suốt, trong quần áo có thể thấy được hình dáng xinh đẹp đang lộ cảnh xuân. Long Vũ vội vàng nhìn thoáng qua, phát hiện cô gái này nửa dưới không có lông mao, đây phải chăng chính là Bạch Hổ trong truyền thuyết.
Thân hình này thật khiến cho người ta cảm thấy say mê. May là Long Vũ tu hành đã gần đến đại thành, nên tâm thần hoàn toàn không sinh ra gợn sóng dao động nào.
Cô gái trừng mắt nhìn Long Vũ, ánh mắt điềm đạm đáng yêu.
- Em chính là La Lâm?
Cuối cùng Long Vũ không kìm được thấp giọng hỏi.
- Vâng!
Cô gái nghiêm túc gật đầu, hứng thú nhìn Long Vũ, mỉm cười nói:
-Chủ nhân, anh so với trước kia đẹp trai hơn một chút… Đúng rồi, anh thích quần áo của La Lâm chứ?
- Cái…này?
Long Vũ vội vàng nói:
- Em có thể hay không trước tiên mặc y phục vào …
- Chủ nhân, em có mặc quần áo mà!
La Lâm có chút mê mang:
- Em rõ rằng có mặc quần áo mà.
Nói xong, nàng dạo một vòng quanh Long Vũ.
Ai ya, cái mông đầy đặn, bộ ngực kiều mỵ, bắp đùi thon dài… Vô cùng đẹp đẽ, Long Vũ thiếu chút nữa không tự chủ được.
- Chủ nhân, tâm thần của anh hình như rất không ổn định nha, hơn nữa hormone trong cơ thể anh phân bố cũng nhanh hơn.
La Lâm trong con ngươi hiện ra một tia giảo hoạt:
- Là do bộ dáng hiện tại của em khiến anh bất an sao?
Long Vũ xấu hổ một trận:
- Em còn có thể đọc được tâm tư của anh?
- Đương nhiên!
La Lâm cười nói:
- Tuy rằng em đã rời khỏi thân thể của anh, nhưng chúng ta ở chung lâu như vậy, mặc dù em đi ra nhưng em vẫn có thể ứng tâm tư của anh. Em và anh là cùng nhau từng bước phát triển. Chủ nhân, anh không thích bộ dáng hiện tại của em, vậy em liền đổi lại bộ dáng khác… Bất quá dung mạo của em là cố định, em chỉ có thể đổi quần áo thôi…
Nói xong, trên người La Lâm hiện lên một luồng ánh sáng trắng. Bộ váy trắng trong suốt trong khoảnh khắc liền biến mất. Thay và đó là một bộ quần áo hiện đại, trên áo phông, dưới là chiếc quần bò, đem phụ trợ dáng người ma quỷ đúng là rất hoàn mỹ.
Long Vũ không tự chủ nuốt từng ngụm nước bọt:
- La Lâm, tình huống hiện tại của em như thế nào?
Đôi mắt màu lam của La Lâm hiện lên từng tia mờ mịt, rất nhanh hiện ra một tia mê mang:
- Em cũng không biết rốt cuộc em là người máy hay là La Lâm?

Đặc Thù Không Gian - Chương #270


Báo Lỗi Truyện
Chương 270/403