Chương 264: Thông đạo nối tiếp giữa Huyền Cảnh và thế giới hiện đại


- Thi Nhân, anh biết việc này sẽ làm tổn thương em, nhưng anh tuyệt không hối hận…
Long Vũ xin lỗi nói:
- Nếu em vì vậy mà muốn đoạn tuyệt với anh, anh không còn lời nào để nói.
- Anh Vũ!
Thân hình Thi Nhân khẽ run lên, giận dữ nói:
- Anh nói bậy bạ gì đó, em làm sao có thể đoạn tuyệt với anh. Anh Vũ, chẳng nhẽ anh không biết em yêu anh biết dường nào sao. Anh biết không? Từ khi ở cùng một chỗ với anh, em cảm giác được em càng ngày càng có tình người, càng ngày càng giống nữ nhân… Hãy nghe em nói, lúc này đây em cần phải có thời gian để tự thuyết phục chính mình.
- Thi Nhân, thực xin lỗi, tất cả đều là tại anh!
Mắt thấy Thi Nhân như vậy, lòng Long Vũ liền mềm xuống. Hắn đi tới đem Thi Nhân ôm vào lòng, ôn nhu nói:
- Thi Nhân, anh thực lòng muốn em và bác Dao hòa giải với nhau, kỳ thật trong lòng bác Dao cũng rất khổ mà trong lòng anh cũng rất đau đớn…
- Đúng vậy, hiện tại em mới biết được, thế gian này tình cảm là thứ khiến con người mệt mỏi nhất.
Thi Nhân giật mình nhẹ giọng, lập tức nói:
- Anh Vũ, anh cứ yên tâm đi, việc này em sẽ xử lý ổn thỏa, em biết đoạn thời gian tới cũng không dễ dàng gì. Kiếp nạn ở Huyền Cảnh sắp buông xuống, em sẽ tĩnh tâm suy nghĩ nghiêm túc chuyện này.
- Ừ!
Long Vũ gật đầu, nói:
- Thi Nhân, hy vọng em có thể chấp nhận lời xin lỗi của anh, anh tin tưởng em sẽ xử lý tốt chuyện này.
- Hai vị, thực xin lỗi đã cắt ngang!
Đường Hương Hương xuất hiện, nàng nhíu mày nói:
- Tiểu Vũ, Thi Nhân, em vừa lấy được tin tức từ Bạch Mi đạo nhân, bọn hắn vô tình ở một ngon núi tìm thấy điểm nối tiếp giữa Huyền Cảnh và cánh cửa thế giới Hắc Ám. Cánh cửa hắc ám đang hình thành chúng ta phải nhanh chóng đuổi tới.
- Việc này không nên chậm trễ, chúng ta hiện tại đi thôi!
Sự tình lớn như vậy, Thi Nhân cũng không nói gì thêm nữa, trầm giọng nói:
- Em đi cùng với hai người.
- Cũng được!
Long Vũ nói:
- Anh phỏng chừng điểm nối tiếp giữa Huyền Cảnh và cánh cửa thế giới Hắc Ám đã bị Huyền Minh Tổ Vu che dấu, nhiều hơn một người thì hơn một phần lực. Đúng rồi, Thi Ý thì như thế nào?
- Thi Ý nên ở lại chiếu cố linh hồn cha anh!
Đường Hương Hương nói tiếp:
- Nàng đối với cha anh rất có thiện cảm. Bất quá thực kỳ quái, nàng tựa hồ cũng không nhận thức qua cha anh.
- Hương Hương, ý của em là để Thi Ý chiếu cố cha anh. Việc này không ổn chút nào… Anh nhớ nàng từng nói qua, cha anh là cừu nhân của nàng ấy.
Long Vũ lo lắng nói.
- Không sao đâu!
Đường Hương Hương mỉm cười, nói:
- Yên tâm đi, em đã cẩn thận quan sát qua rồi. Thi Ý đối với cha anh chỉ có yêu rồi mới biến thành hận.
- Điều này sao có thể?
Long Vũ cau mày nói:
- Trước đây, nàng ấy rõ ràng nói là rất hận cha anh…
- Ha ha!
Thi Nhân tươi cười nói:
- Anh Vũ, anh là đàn ông cho nên có đôi khi tâm tư của đàn bà con gái, anh không hiểu được đâu. Yêu cùng hận vốn chỉ cách nhau một lằn chỉ, đàn bà là vậy đấy, rõ ràng là rất yêu nhưng lại nói là rất hận. Đợi đến lúc nàng chân chính nhìn thấy người đàn ông mà mình hận, nàng trong lòng lại yêu không hết. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Khụ khụ!
Nghe xong phân tích của Thi Nhân, Long Vũ lắc đầu cười khổ nói:
- Phụ nữ đúng là phiền phức.
Dừng một chút, Long Vũ lại hỏi:
- Nàng ấy rốt cục có phải hay không là mẹ của anh?
- Bây giờ thì còn khó mà nói được!
Đường Hương Hương nói:
- Vốn em định tra xét nàng ta có hay không cải biến dung nhan của mình. Nhưng trước mắt tạm thời chưa thể làm việc này được. Chúng ta cần phải xử lý xong việc việc cánh cửa hắc ám nối thông với Huyền Cảnh, sau đó em sẽ tìm tới Thi Ý cẩn thận kiểm tra sau.
- Ừm, vậy cũng được…
Long Vũ thật tâm hi vọng Thi Ý chính là mẹ của mình. Nói như vậy, hắn cuối cùng cũng đạt thành tâm nguyện.


Thái Huyền Sơn, Vô Tình Phong. Ngọn núi này đã từng bị Huyền Môn liệt vào cấm địa, hiện giờ cũng ít người lai vãng. Vì phòng ngừa việc ngoài ý muốn, Bạch Mi đạo nhân cầm trong tay Huyền Môn chí bảo Hạo Thiên Kính tự mình đứng ở đỉnh ngọn núi, dẫn thái dương lực, Hạo Nhiên Chính Khí chiếu vào Vô Tình Phong. Ngọn núi vốn bị âm linh cùng hắc vụ lạnh lẽo vây quanh nhưng lúc này đây đã trở nên đầy ánh sáng.
Thiên Cơ Tử, Tuyết Cơ dẫn dắt mấy trăm đệ vây quanh ngọn núi này dựng một tế đàn đồ sộ. Tế đàn lấy vàng ròng xây nên, phạm vi mấy thước, cao chừng ba tầng lầu. Chung quanh đúc tượng đá của tứ đại thần thú. Hướng đông là Thương Long, hướng bắc là Huyền Vũ, phía nam là Chu Tước còn hướng tây là Bạch Hổ. Tứ phương thần thú con nào con nấy bộ mặt dữ tợn, khí thế hào hùng.
Phía trên tứ phương thần thú, ở đỉnh tế đàn có để một chậu than, bên trong toát ra ngon lửa màu trắng, ngọn lửa đang từ từ mở rộng.
Nghe nói đây là vật mà thời kỳ thượng cổ Luyện Khí Sĩ lấy địa tinh khí luyện chế ra Nam Minh Ly Hỏa, là khắc tinh của tà ác.
Trên sườn núi, có vô số đạo nhân vây quanh, mà ở phía trướcc có một ông lão râu tóc trắng tinh, nhìn qua cũng có vẻ tiên phong đạo cốt, là cao thủ trấn thủ trong đó.
- Tuyết Cơ, con nói xem Tiểu Vũ bọn hắn có nhận được tin tức tổ sư truyền đến không? Ta thực lo lắng bọn hắn tới không đúng lúc. Tuy rằng chúng ta bày ra Cửu Thiên Thập Địa đại trận nhưng đối mặt với chúng ta chính là Tổ Vu.
Thiên Cơ Tử có chút bận tâm nói.
- Yên tâm đi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Tuyết Cơ nói:
- Con rất hiểu tính khí Tiểu Vũ, nếu bọn hắn nhận được tin tức nhất định sẽ tới ngay. Tuy rằng Huyền Môn từng làm hắn bị tổn thương nhưng hắn cũng không phải loại người hay thù dai.
- Aiz!
Thiên Cơ Tử cảm khái nói:
- Ai có thể nghĩ đến, Huyền Môn sẽ có một ngày nhờ Tiểu Vũ cứu vớt…
- Chị Tuyết Cơ, Thiên Cơ sư tổ, ta đến đây!
Ngay lúc này Long Vũ, Thi Nhân, Đường Hương Hương xuất hiện trước mặt hai người Thiên Cơ Tử, Tuyết Cơ.
Nhìn tình huống chung quanh, Long Vũ thở phào nói:
- Cửu Thiên Thập Địa đại trận đúng là không tồi, xem ra việc đóng lại cánh cửa hắc ám cũng không phải vấn đề gì khó khắn.
Tuyết Cơ mỉm cười nói:
- Tiểu Vũ xem ra gần đây em sống không tệ. Như thế nào? Tình huống kia em xử lý tốt rồi chứ?
Lời của Tuyết Cơ làm cho Long Vũ đỏ mặt.
Tuyết Cơ tựa hồ rất thích thú khi thấy Long Vũ đỏ mặt, cười hì hì truy vấn không ngừng, một hồi hỏi Thi Nhân như thế nào? Lát nữa lại hỏi Đường Hương Hương dạo này ra sao.
Thanh âm huyên náo có chút không thích hơp nhưng có lẽ chính Tuyết Cơ lại muốn như vậy, để bầu không khí bớt trầm trọng.
Thiên Cơ Tử đợi Tuyết Cơ cùng Long Vũ vui đùa ầm ĩ xong, lúc nãy mới bắt đầu cẩn thận giải thích tình hình bây giờ. Long Vũ cận thận lắng nghe, hơn đối với tình huống hiện giờ cũng góp thêm ý kiến của mình.
- Keng keng!
Đột nhiên, dị biến xảy ra Cảnh Thế Chung bị gõ lên, tiếng chuông nhất thời vang to quanh quẩn phía chân trời, mà trong lúc này Long Vũ đột nhiên nhíu mày, ánh mắt chuyển hướng về phía trước cách đó không xa.
- Có chuyện gì vậy?
Tuyết Cơ vội vàng hỏi.
- Có dao động của vu lực rất nồng đậm…
Long Vũ nói.
- Ừm!
Đường Hương Hương nói tiếp:
- Có một cổ vu lực dao động rất mãnh liệt, hẳn là Huyền Minh Tổ Vu đang ở phía sau tế đàn.

Đặc Thù Không Gian - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/403