Chương 252: Truyền thuyết Thiên Ngoại Thiên


- Ai đó?
Đúng lúc này Long Vũ, Đường Hương Hương phi thân đến cùng Hắc Thiên Ma Thần sóng vai đứng cùng một chỗ. Đồng thời, Thiên Dực Hổ không biết từ đâu ra, nhảy vọt vào trong lòng Đường Hương Hương, lấy cái đầu nhỏ liếm cánh tay nàng. Nhưng trong con ngươi hung quang chớp động, lạnh lùng nhìn người nọ.
- Hai vị cẩn thận, người này có tu vi trên cả ta.
Hắc Thiên Ma Thần nhắc nhở.
Lời này vừa nói ra, Long Vũ và Đường Hương Hương nhất thời kinh hãi. Nghĩ đến Hắc Thiên Ma Thần là nhân vật ngưu bức như thế nào mà ngay cả hắn cũng không phải đối thủ của người nọ, vậy rốt cuộc hắn thuộc dạng cấp bậc gì đây.
Vừa nghĩ đến đây Long Vũ cùng Đường Hương Hương vội vàng âm thầm cảnh giới. Không biết tại sao, Đường Hương Hương cảm thấy trên thân người nọ có một cỗ khí tức mà nàng từng quen biết.
Nhưng khi nàng chuẩn bị dò xét thì lại không tài nào phát hiện được. Hơn nữa, trong đầu nàng cũng không có bất cứ thông tin gì về người này.
Dưới dạng tình huống này. Đường Hương Hương cảm thấy có chút mê mang.
- Ngươi chính là Hậu Thổ sao?
Người nọ liếc mắt một cái liền nhìn thấu được thân phận của Đường Hương Hương, hắn mỉm cười nói:
- Tốt lắm, ta còn tưởng rằng sắp tới phải lấy Lục Đạo Luân hồi để tìm kiếm linh hồn của ngươi, không nghĩ tới ngươi đã tự thoát ra rồi.
Người nọ nhìn Đường Hương Hương một lúc, trong con mắt hắn rõ ràng thấy một tia hiền từ.
Long Vũ thấy thế vội vàng quát hỏi:
- Ngươi rốt cuộc là ai?
- Ha ha, xem ra các ngươi đều cảm thấy hứng thú đối với thân phận của ta…
Người nọ khẽ cười một tiếng, đưa mắt nhìn sang Đường Hương Hương nói:
- Tất cả những người ở đây tốt nhất nên đi theo ta.
Đường Hương Hương sững sờ hạ xuống, nhưng trong lòng đối với người này có một cỗ cảm giác thân thiết.
Long Vũ vội vàng kéo tay Đường Hương Hương
Người nọ thấy thế khẽ cau mày, ánh mắt quét lên người Long Vũ vài lần, lập tức hướng tới Đường Hương Hương nói:
- Hậu Thổ, hắn là gì của ngươi?
Những lời này tuy rằng lãnh đạm, nhưng trong đó lại xen lẫn vài tia tức giận.
- Ta là vợ của anh ấy!
Đường Hương Hương không chút do dự nói.
- Hừ!
Người nọ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Bản thân ta đã quá xem nhẹ, luân hồi đã thay đổi bản tính của ngươi… Bất quá cũng tốt, ngươi bây giờ cũng có chút ý tứ. Theo ta đi…
Từ sau khi Đường Hương Hương xuất hiện, người nọ tựa hồ chỉ hứng thú với mình nàng, đối với Hắc Thiên Ma Thần cũng không còn quan tâm nữa.
Vì thế, Hắc Thiên Ma Thần vội vàng nhớ lại vào thời kỳ thượng cổ có những nhân vật có quan hệ với Hậu Thổ. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn không nghĩ ra, người nọ rốt cuộc là ai?
Đường Hương Hương khinh miệt cười nói:
- Ngươi là ai, dựa vào gì mà muốn ta phải theo ngươi.
- Các hạ có phải cố ý tìm đến bọn ta?
Long Vũ khẽ quát một tiếng, sát khí trong mắt liền hiện.
Đồng thời, Thiên Dực Hổ cũng nhảy lên vai Long Vũ, lông mao cả người nó dựng thẳng lên, sát khí trong mắt rất đậm. Hắc Thiên Ma Thần có chút ngạc nhiên, phát hiện khí thế trên người Thiên Dực Hổ còn mạnh hơn cả Long Vũ.
Giờ phút này, người nọ cũng chú ý tới sự tồn tại của Thiên Dực Hổ.
- Đây là con vật gì? Không phải sinh vật ở Huyền Cảnh, cũng không thuộc về Tiên Cảnh…
Người nọ tựa hồ bị hấp dẫn bởi Thiên Dực Hổ
- Chẳng lẽ là sinh vật ở Thiên Ngoại Thiên?
Người nọ khẽ cau mày, vẫn không thể xác định được lai lịch của Thiên Dực Hổ.
Long Vũ âm thầm cười lạnh, coi như ngươi là cường giả đương thời thì như thế nào? Lão tử không tin ngươi có thể biết được thế giới tương lai?
- Đây là Thiên Dực Hổ, lấy kiến thức của ngươi, cho dù có nghĩ đến vỡ đầu cũng không thể nào biết được lai lịch của nó đâu. Cho nên ta khuyên ngươi đừng suy nghĩ nhiều nữa.
Long Vũ ngạo nghễ nói:
- Không cần biết ngươi là ai? Hiện tại ngươi liền có thể biến đi…
- Miệng còn hôi sữa, kém cỏi!
Người nọ cười cười:
- Ngươi cho rằng với tu vi Đế Cảnh của ngươi có thể nói chuyện với ta sao, đến Hắc Thiên Ma Thần cũng không dám nói với ta như vậy, ngươi xứng sao.
- Tiểu Vũ, chúng ta cùng sóng vai chiến đấu!
Đường Hương Hương nắm chặt tay Long Vũ, ủng hộ hắn.
- Đợi đã… Nguyên âm của ngươi đã bị phá, các ngươi hiện giờ đã hợp thể rồi sao?
Người nọ căm tức nhìn Long Vũ và Đường Hương Hương.
- Đây là chuyện của ta, ngươi tính làm cái gì, ngươi dựa vào gì mà quản…
Đường Hương Hương trừng mắt, trong con ngươi hiện lên một tia giận dữ.
Người nọ thở dài một tiếng:
- Thực sa đọa a, thực mất mát. Hậu Thổ ơi Hậu Thổ, không nghĩ tới ngươi lại có thể sa đọa tới trình độ này. Nữ nhi tình trường, anh hùng khí đoản. Bản tôn cuối cùng có thể quyết tâm theo đuổi kế hoạch của mình, yên tâm hoàn thành sự nghiệp to lớn. Tương lai khi kế hoạch vĩ đại của ta thành công thì cũng là ngày chết của hai người các ngươi, ta muốn lấy máu tươi của các ngươi để tế điện vĩ đại của ta…
Nói đến đây, người nọ ánh mắt xoay chuyển nhìn sang Hắc Thiên Ma Thần, nói:
- Ngươi hãy đi theo ta, ta sẽ không động thủ đối với ngươi…
Hắc Thiên Ma Thần đang muốn nói gì đó thì Long Vũ liền giành nói trước:
- Ba người chúng ta hợp lực lại, ta không tin không đánh bại được hắn.
- Được lắm, tuổi trẻ ngông cuồng, ngươi giờ hãy nhớ kỹ cho ta, ta và ngươi từ bây giờ không đội trời chung!
Người nọ hình như cũng sợ ba người liên thủ lại nên liền tính toán phân tán ba người.
- Ngươi đang sợ hãi.
Long Vũ khinh thường nói.
- Ha ha!
Người nọ khinh miệt cười nói:
- Ta sợ? Ta sợ ngươi? Bản tôn bất quá chỉ muốn làm rõ lai lịch của ngươi… Ngày hôm này ta quyết định sẽ chém đầu ngươi.
Nói tới đây, người nọ nhìn Đường Hương Hương, nói:
- Hậu Thổ, ngươi tự thu xếp cho mình đi…
- Hắc Thiên, ta sẽ còn tới tìm người. Đoạn thời gian này, ngươi hãy suy nghĩ kỹ đề nghị của ta…
Nói xong,người nọ liền biến mất không thấy bóng dáng.
Cùng lúc người nọ rời đi, áp lực bốn phía liền biến mất.
Hắc Thiên Ma Thần nhìn chằm chằm vào Thiên Dực Hổ, xem đi xem lại xong lập tức quay sang Long Vũ cười nói:
- Tiểu tử, lần này ta thiếu các ngươi một phần nhân tình. Đúng rồi, các ngươi làm sao biết ta đang gặp nguy hiểm…
- Chúng ta vừa mới về đến Huyền Cảnh, đang tính toán đi đến Phượng Sào. Đi được nửa đường thì Thiên Dực Hổ cảm thấy một cổ khí tức cường đại, còn có khí tức của ngươi nữa nên liền chạy tới đây.
Long Vũ liền giải thích.
Hắc Thiên hết nhìn Long Vũ rồi lại quay sang nhìn Thiên Dực Hổ, nói:
- Tiểu tử, ngươi có biết vì sao người nọ lại rời đi không.
- Chắc là sợ ba người chúng ta liên thủ lại. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Long Vũ nói.
- Sai rồi.
Đường Hương Hương nói:
- Anh Vũ, lấy tu vi của người nọ, coi như ba người chúng ta liên thủ cũng chưa chắc là đối thủ của hắn. Em xem có lẽ hắn nghe ngại Tiểu Hổ và sinh mệnh thể trong cơ thể anh…
- Đúng vậy!
Hắc Thiên Ma Thần tiếp tục giải thích:
- Hắn có thể lầm tưởng ngươi là người đến từ Thiên Ngoại Thiên, cho nên không muốn cùng ngươi động thủ.
- Thiên Ngoại Thiên?
Long Vũ khẽ nhíu mày:
- Đây là địa phương nào vậy?
- Có một truyền thuyết nói về một nơi Bồng Lai Tiên Cảnh!
Đường Hương Hương thản nhiên nói:
- Thời đại thượng cổ, từng có người đã đi qua nơi đó, sau này trở về liền lấy được một thân vô thượng thần thông.
- Ai vậy?
Long Vũ hiếu kỳ hỏi.
- Tử Vi Trung Thiên Đại Đế…
Hắc Thiên Ma Thần thoáng do dự nói:
- Tiểu tử, kỳ thật… Năm lệnh chủ Phương Thiên Địa chúng ta mất tích lâu như vậy chính là đang đi đến Thiên Ngoại Thiên… Chỉ tiếc là chúng ta hao phí thời gian lâu như vậy, cuối cùng vẫn không xông vào được, chúng ta chỉ biết quanh quẩn ở bên ngoài Thiên Ngoại Thiên một khoảng thời gian…
- Thiên Ngoại Thiên, thực sự có nơi này…
Đường Hương Hương nhíu mày hỏi:
- Hắc Thiên, ngươi nọ rốt cuộc là ai? Hắn tới tìm ngươi rốt cuộc là muốn gì?
Hắc Thiên tự giễu cười cười nói:
- Thân phận của người nọ cùng lai lịch của hắn ta đều không biết, nhưng tu vi của hắn thực sự là mạnh hơn ta nhiều, ta không đỡ được nổi trăm chiêu của hắn. Hắn chính là muốn ta làm thủ hạ cho hắn…
Ngay sau đó Hắc Thiên Ma Thần liền đem những lời người nọ nói với hắn nói lại một lần.
Sau khi nói xong, Hắc Thiên Ma Thần thở dài nói:
- Xem ra sự tình lần này càng lúc càng rối loạn… Hậu Thổ, ta thấy hình như người nọ và ngươi quen biết nhau, ngươi thử ngẫm lại xem. Có lẽ có thể biết được lai lịch của hắn.
Đường Hương Hương nghiêm túc gật đầu, nói:
- Ta đã cẩn thận nghĩ lại, nhưng vẫn không nhớ ra cái gì, ta nhìn không ra lai lịch của hắn. Có lẽ hắn là người của Vu Tộc.
- Vu Tộc?
Hắc Thiên Ma Thần sắc mặt hơi đổi:
- Ngươi xác định hắn là người Vu Tộc.
- Không thể xác định!
Đường Hương Hương nói:
- Ta căn bản không thể xác định được, chỉ là ta có cảm giác trên người hắn ta thấy được một cỗ khí tức quen thuộc.
- Nếu hắn thực sự là người Vu Tộc… Vậy ta có thể đoán được hắn là ai rồi.
Sắc mặt Hắc Thiên Ma Thần càng ngày âm trầm, trong lòng tựa hồ đang sợ hãi cái gì đó.
- Chẳng lẽ là hắn?
Đường Hương Hương hình như cũng từ vẻ mặt của Hắc Thiên Ma Thần mà đoán ra được cái gì đó.
- Có lẽ là vậy!
Hắc Thiên Ma Thần thản nhiên nói:
- Nếu thật sự là hắn thì cả tam giới đừng nghĩ đến có ngày yên ổn, cho dù là Tử Vi Trung Thiên Đại Đế cũng không thể ngăn cản hắn.
- Rốt cuộc là ai?
Long Vũ liền hỏi.
- Vu Thần Ba Độ!
Đường Hương Hương nói:
- Tục truyền hắn là tổ tiên Vu Tộc, là người tiếp cận gần nhất với huyết mạch Bàn Cổ. Năm trăm vạn năm trước, hắn ở trong thánh địa Vu Tộc Bạch Hạc Viên để chứng đạo thành thần, trở thành người kế thừa của đạo tổ Hồng Quân sau khi thành thần tiên. Đương nhiên đây cũng chỉ là truyền thuyết, rốt cuộc chân tướng như thế nào không ai biết được. Bất quá năm xưa em có may mắn gặp qua Vu Thần Ba Độ một lần, khi đó Vu Lực của em đã đạt tới đỉnh phong nhưng ở trước mặt hắn, em cảm giác mình vẫn còn rất nhỏ bé. Sau này em nghe nói hắn đi ngoại không gian nhưng bị lực lượng cường đại giết chết…
Hắc Thiên Ma Thần tiếp tục nói:
- Chiếu theo tình huống hiện tại mà nói, hắn hẳn là vẫn chưa chết. Địa phương mà hắn muốn đi cũng có thể chính là Thiên Ngoại Thiên…
- Không được, ta phải đi Tiên Cảnh một chuyến…
Hắc Thiên Ma Thần nói:
- Ban đầu trường kiếp nạn này, năm lệnh chủ Phương Thiên Địa chúng ta đều không có ý định xen vào, bởi vì lực lượng của chúng ta vẫn chưa khôi phục lại tới thời kỳ đỉnh phong, rất dễ dàng dính phải nghiệp lực, đối với việc chứng đạo thành thần trong tương lai sẽ bất lợi. Nhưng mà xem thế cục hiện tại chỉ sợ rằng chúng ta không thể không xen vào.
- Đúng rồi, các ngươi nhanh chóng đi Phượng Sào đi, ta nghĩ Phượng Hậu hiện giờ cũng đã trở lại, các ngươi nếu gặp nàng thì nói cho nàng chuyện này.
Hắc Thiên Ma Thần nói một tiếng liền lập tức biến mất.
Long Vũ âm thầm đau đầu, tâm nguyện nhiều năm của mình chỉ là tìm thấy cha mẹ của mình.
Nhưng hiện giờ… Thế cục tam giới càng ngày càng phức tạp. Coi như hắn không thèm đếm xỉa đến nhưng hiện giờ cũng không kịp nữa rồi.

Đặc Thù Không Gian - Chương #252


Báo Lỗi Truyện
Chương 252/403