Chương 251: Truyền thuyết Thiên Ngoại Thiên


Lời vừa nói ra, ánh mắt người nọ liền lóe lên tia sáng kỳ dị, ngay lập tức hắn yên tĩnh trở lại:
- Trừ phi ngươi đáp ứng làm thuộc hạ của ta, phát thệ linh hồn. Nếu không, ngươi không có cách nào có thể thấy được khuôn mặt của ta. Hắc Thiên Ma Thần, ta nhớ ngươi là thuộc hạ của ta. Ngươi cần phải liều mạng như vậy sao?
Người nọ thản nhiên cười nói. Ngữ khí thập phần tùy ý, làm cho người ta cảm thấy Hắc Thiên Ma Thần vốn nên làm thuộc hạ của hắn mới là tốt nhất.
Hắc Thiên Ma Thần có khi nào chịu nhiều sỉ nhục như vậy, liền cười lạnh nói:
- Các hạ nếu không chịu khai báo thân phận, vậy đừng có trách ta không khách khí.
- Không khách khí?
Người nọ khinh thường cười cười:
- Nghe ngươi nói thì ngươi có ý định động thủ với ta?
- Vậy thì sao?
Hắc Thiên Ma Thần lãnh khốc cười:
- Các hạ rõ ràng là đến tìm ta, nếu ta không xuất ra một chút bản lãnh, sợ rằng ngươi sẽ không bỏ qua cho ta.
- Cũng được!
Người nọ gật gật đầu:
- Không xuất một chút bản lãnh thật sự, ta cũng nghĩ ngươi sẽ không phục ta.
- Thế thì tốt lắm!
Hắc Thiên Ma Thần cười lạnh một tiếng, trong tay chợt xuất hiện một đại đao màu đen, đạo lực trong cơ thể vừa chuyển, phiến đại đao trong nháy mắt liền biến thành một đạo hình quang đao to lớn, mang theo sức mạnh hủy diệt chém tới.
- Đoạn Hồn đao? Coi như không tệ, xem ra ngươi đã coi ta trở thành đối thủ của ngươi…
Người nọ lãnh đạm nhìn Hắc Thiên Ma Thần bổ một đao tới, thần sắc trong mắt kỳ dị, mơ hồ lộ ra vài phần mỉm cười.
Hiện giờ một đao mang theo lực hủy diệt đáng sợ của Hắc Thiên Ma Thần bổ xuống, ánh mắt người kia đột nhiên sắc bén. Sau đó, quanh thân hắn tỏa ra một cỗ hơi thở màu đen, nhìn như thực chất gắt gao bao quanh hắn lại. Khí thế kinh thiên động địa đủ để uy hiếp thiên hạ.
- Bát Quái kính?
Hắc Thiên Ma Thần cười lạnh một tiếng nói:
- Ngươi rốt cuộc là ai? Đấy chính là bảo vật của Tử Vi Trung Thiên Đại Đế.
- A, ta nói rồi, muốn biết ta là ai, hoặc là chết hoặc là làm thuộc hạ của ta, ngươi hiện giờ có thể đưa ra lựa chọn.
Người nọ ảm đạm cười.
Giờ đây Hắc Thiên Ma Thần đã muốn dừng đao lại, nhưng người kia giơ tay trái lên, lấy chưởng làm đao, đao cương màu đen liền xuất hiện. Đối với ánh quang nhận trảm tới, công kích của hắn nhìn như bình thản, mà lại như ẩn chứa một cổ lực lượng vô cùng mạnh mẽ.
- Ầm!
Theo một tiếng nổ lớn. Lão nhân chưởng vào đại đao, chỉ nháy mắt liền làm vỡ nát đao khí do Hắc Thiên Ma Thần tạo nên. Chính diện giao phong, đón nhận một đao của hắn, từ lúc Hắc Thiên Ma Thần phi thân lên xuất thủ đến lúc bị một đao đánh rớt, mọi việc đều chỉ trong nháy mắt, có thể nói là cực kỳ gọn gàng.
Nhưng người nọ lại càng càn rỡ. Hắn thậm chí đến vũ khí cũng lười sử dụng, trực tiếp dùng nhục chưởng nghênh địch.
Sau khi công kích đã qua đi. Hai tay của hắn để sau lưng, ngạo nghễ đứng. Một kích mạnh vẽ va chạm vào nhau. Đao cương màu đen như khai thiên liệt địa, mạnh mẽ va chạm vào đao mang của Hắc Thiên Ma Thần. Hai đạo lực lượng mạnh mẽ va chạm vào nhau giữa không trung liền bắn ra tia lửa, quang hoa tỏa ra bốn phía. Cao thủ Yêu Tộc ở xung quanh đang xem cuộc chiến liền hãi hùng, vội vàng rút lui ngay.
Ở giữa không trung, ánh mắt người nọ hơi hơi nhìn xuống. Ngạo nghễ nhìn Hắc Thiên Ma Thần, Hắc Thiên Ma Thần lạnh lùng cười:
- Ta đã biết ngươi là ai…
Người nọ vừa trôi nổi giữa không trung vừa nhìn chằm chằm vào Hắc Thiên Ma Thần với ánh mắt phức tạp.
Một lát sau, người nọ liền mỉm cười, nói:
- Ngươi biết chính xác ta là ai?
Ánh mắt Hắc Thiên Ma Thần khẽ đổi, cười lạnh một tiếng, nói:
- Tuy rằng ngươi đã che giấu hơi thở của mình nhưng ta vẫn nhận ra ngươi là ai. Tà Vương, xem ra ngươi đang chuẩn bị mượn gió bẻ măng.
- Ta không biết ngươi đang nói cái gì.
Người nọ lạnh lùng nói:
- Hãy bớt nói nhảm đi, ngươi đã thấy được thực lực chân thực của ta vậy thì làm thủ hạ của ta đi…
- Ha ha, ngươi sợ, bởi vì thân phận của ngươi đã bị ta vạch trần.
Hắc Thiên Ma Thần lạnh lùng cười nói:
- Bát quái kính của Tử Vi Trung Thiên Đại Đế, trừ tiên vương mà hắn tín nhiệm nhất – Tà Vương, thì người khác như thế nào có thể lấy được?
Sắc mặt người nọ có chút âm tàn, không vui nói:
- Hắc Thiên Ma Thần, ta căn bản không biết ngươi đang ở đây nói bậy bạ cái gì. Nếu ngươi thực sự hứng thú đối với thân phận của ta mà nói, vậy thì ngươi hiện tại phát xuống lời thề linh hồn, thề nguyện trung thành với ta. Nếu không chỉ có trước khi chết, ngươi mới có thể biết được.
Hắc Thiên Ma Thần thần quang trong mắt chợt lóe, giọng điệu lạnh lùng nói:
- Ta là một trong năm lệnh chủ Phương Thiên Địa. cho dù là Tử Vi Trung Thiên Đại Đế cũng không dám nói là chủ tử của ta, ngươi thì tính là gì…
Người nọ thản nhiên nói:
- Ha ha, nếu ngươi quan tâm tới vấn đề mặt mũi thì cũng không càn phải lo lắng làm gì, không bao lâu nữa ta sẽ trở thành chúa tể của cả thiên địa này… Nếu ngươi đồng ý làm thuộc hạ của ta, tương lai ta sẽ cho ngươi làm chúa tể của Huyền Cảnh. Chứ không phải như hiện tại chỉ là một trong năm lệnh chủ Phương Thiên Địa.
Hắc Thiên Ma Thần ngẩn ra, thất thanh nói:
- Dã tâm của ngươi thật lớn.
Người nọ khinh thường cười cười:
- Thế giới này từ trước tới nay đều nắm tay ai to thì người đó là lão đại, ta có năng lực, ta vì cái gì mà không quân lâm thiên hạ. Hắc Thiên, chỉ cần làm thuộc hạ của ta thì ngươi sẽ là người dưới một người mà trên vạn người, ngươi vì sao mà không làm chứ?
- Tà Vương, lá gan của ngươi thật lớn, ngươi không sợ Tử Vi Trung Thiên Đại Đế sẽ thu phục ngươi?
Hắc Thiên Ma Thần cười lạnh nói.
- Im miệng!
Sắc mặt người nọ liền biến đổi, vung tay một cái thì một cổ lực lượng cường đại chấn động lòng người, mang theo thanh âm kinh hồn bạt vía, khiến cho bốn phía đều tràn ngập sát khí. Hắn nghiêm nghị nói:
- Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Hắc Thiên Ma Thần cảnh giác nhìn người nọ, trong lòng mơ hồ cảm thấy hốt hoảng. Cảm giác này từ lâu đã không xuất hiện lại trong hắn.
Nếu như đối phương thật sự là Tà Vương, vậy thì sự tình hôm nay sợ rằng khó đối phó rồi.
Ánh mắt người nọ lạnh như băng nhìn Hắc Thiên Ma Thần, lạnh lùng nói:
- Tính nhẫn nại của ta có giới hạn, nếu ngươi muốn chọc giận ta, vậy thì ngươi chờ chết đi…
Sắc mặt Hắc Thiên Ma Thần âm tàn, nổi giận gầm một tiếng:
- Một khi đã như vậy thì cứ tiếp tục đánh đi…
Thanh âm Hắc Thiên Ma Thần vừa dứt thì Đoạn Hồn đao trong tay hắn nháy mắt liền động, hướng tới người nọ đánh tới.
Người nọ khẽ cười, trong ánh mắt vẫn khinh thường như cũ, tay phải run lên huyễn hóa ra một thanh đại đao vô hình. Lập tức, cổ tay hắn run nhẹ một cái liền chém ra cả vạn đạo đao mang, phân bố khắp mọi ngõ ngách chung quanh không gian, lấy khí thế che trời lấp đất hướng Hắc Thiên Ma Thần dũng mạnh xông tới.
Đối mặt với thế công của người nọ, sắc mặt Hắc Thiên Ma Thần liền nghiêm nghị lại, không dám có chút lãnh đạm. Hắn cực lực thúc dục Đoạn Hồn đao trong tay, dĩ nhiên lại cùng Đoạn Hồn đao hợp lại làm một, tạo thành tường đồng vách sát trước mặt, phòng ngự công kích của người nọ
Tiếng đao ngâm rung trời mang theo khí thế uy nghiêm đang kịch liệt va chạm vào nhau, hai người vừa nói chuyện vừa chiến đấu đã qua hơn mười chiêu, mà rõ ràng lúc này đây Hắc Thiên Ma Thần đang rơi vào thế bất lợi.
Người nọ thấy Hắc Thiên Ma Thần toàn lực chống cự lại mình, hình như có ý định liều mạng liền vội vàng bức lui Hắc Thiên Ma Thần, lạnh giọng quát một tiếng:
- Dừng tay, ngươi muốn cùng ta liều mạng sao? Con mắt nào của ngươi thấy ta muốn giết ngươi, ngươi cần gì phải cùng ta liều mạng như vậy?
Hắc Thiên Ma Thần trôi nổi giữa không trung, ngạo nghễ nói:
- Ta Hắc Thiên Ma Thần sao lại có thể đồng ý làm hạ nhân của người khác, các hạ trong mắt ta bất quá chỉ là con chuột nhắt dấu đầu lộ đuôi mà thôi.
Người nọ lại gần, cười lạnh nói:
- Hắc Thiên, lai lịch của ta ngươi cũng đã rõ ràng. Nếu là trước kia, ta còn e ngại ngươi ba phần. Nhưng hiện giờ sau khi ngươi lặn lội đường xa tới đây, lực lượng của ngươi căn bản vẫn chưa khôi phục được hết. Chỉ cần ta muốn thì chỉ trong trăm chiêu là có thể giết được ngươi.
Sắc mặt Hắc Thiên Ma Thần hơi đổi, hừ lạnh nói:
- Xem ra ngươi cũng có chuẩn bị mà đến?
Người nọ cười nói:
- Đương nhiên… Bản tôn chưa bao giờ đánh trận mà không nắm chắc cả.
Hắc Thiên Ma Thần quật cường nói:
- Các hạ hùng hổ dọa người như vậy thì hôm nay bổn tọa quyết cùng ngươi chiến đấu tới cùng, dù có liều tánh mạng này cũng phải giết chết ngươi.
Người nọ đột nhiên nở nụ cười:
- Hắc Thiên Ma Thần, ta rất thưởng thức phần ngạo cốt này của ngươi, người làm lên đại sự thì phải giống như ngươi vậy. Hắc Thiên, lời thật lòng ta đều đã nói với ngươi, cho ngươi biết vì kế hoạch thống trị này của ta, năm lệnh chủ Phương Thiên Địa ta đều đã gửi lời mời đến từng người. Ngươi chỉ là một trong số những người được ta mời đến thôi, cho ngươi hưởng thụ vinh quang cùng quyền lợi tối thượng, ngươi nghĩ lại đi…
- Các hạ quả nhiên có ham muốn thật lớn, khẩu khí thật lớn…
Hắc Thiên Ma Thần cười lạnh nói:
- Muốn thu phục cả năm lệnh chủ Phương Thiên Địa cho dù là Tử Vi Trung Thiên Đại Đế cũng không có bản lãnh này. Ngươi rốt cuộc là ai?
- Nếu ngươi cảm thấy hứng thú với ta như vậy, sao lại không đầu nhập vào ta.
Người nọ cười cười nói:
- Ta có thể tiết lộ một chút thông tin về ta cho ngươi. Mục tiêu của ta trong tương lai vượt xa Huyền Cảnh, Tiên Cảnh.
- Có ý tứ gì?
Hắc Thiên Ma Thần nói:
- Hay là ngươi còn muốn tranh giành tới thế giới của Thiên Ngoại Thiên?
Người nọ cười cười:
- Không sai, đây mới là mục đích cuối cùng của ta, năm lệnh chủ Phương Thiên Địa các ngươi đều rất rõ ràng. Thiên Ngoại Thiên là một phần của thế giới này, đó là một nơi rất thần kỳ, tràn ngập linh khí hẳn các ngươi cũng biết. Chỉ có nơi đó mới là mục đích của ta. Ngàn vạn năm qua ta luôn chờ đợi đến lúc này, chỉ cần năm lệnh chủ Phương Thiên Địa các ngươi chịu theo ta thì tất cả chuyện này đều không phải vấn đề.
- Ta biết rồi, ngươi muốn phá giải bí mật chân thần đại chiến, đạt được vô thượng thần lực?
Hắc Thiên Ma Thần dường như đã hiểu rõ mục đích của người nọ.
- Đúng vậy!
Người nọ điên cuồng cười một tiếng:
- Ngươi rất thông minh, ý định của ta chính là vậy. Tuy rằng năm Phương Thiên Địa lệnh cũng có thể phá giải bí mật này, nhưng ta vẫn hy vọng có thể thuyết phục năm người các ngươi tự mình tham gia. Đương nhiên, các ngươi mỗi người đều là những người kiệt ngạo bất tuân, muốn thuyết phục các ngươi cũng không dễ dàng. Cách tốt nhất để thuyết phục các ngươi chỉ có thể dùng vũ lực.
- Như vậy đi, ta là một người rất quý trọng nhân tài… Ngươi nếu đã không muốn làm thủ hạ của ta thì ta cũng không miễn cưỡng. Ta muốn cùng ngươi hợp tác, như vậy cuối cùng cũng được chứ? Ta và ngươi lấy phương thức hợp tác để tiến hành sự nghiệp vĩ đại. Ta đồng ý với ngươi, ngày ta đại công cáo thành thì Huyền Cảnh này sẽ là của ngươi, không thì Tiên Cảnh cũng được. Ngươi cũng biết mục đích của ta chỉ là Thiên Ngoại Thiên… Còn các không gian còn lại đối với ta mà nói chẳng có chút giá trị nào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Người nọ nói.
- Hợp tác?
Hắc Thiên Ma Thần cười lạnh nói:
- Ngươi cảm thấy điều này có thể sao? Trừ phi ngươi nói cho ta biết ngươi là ai, còn không thì ngươi đừng có nghĩ đến.
- Tốt lắm, vậy bây giờ ta liền đánh cho ngươi tâm phục khẩu phục mới thôi!
Bộ dáng của người nọ như đã hết kiên nhẫn, trong con ngươi lộ ra một tia cười lạnh cùng sát ý.
- Thà chết chứ không chịu khuất phục!
Hắc Thiên Ma Thần giờ đây đã muốn liều mạng.

Đặc Thù Không Gian - Chương #251


Báo Lỗi Truyện
Chương 251/403