Chương 249: Song tu cùng Hậu Thổ


Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Hắc Thiên Ma Thần hành động như thế cũng giúp bọn hắn một đại ân. Ít nhất, Tiên Cảnh truy cứu cái chết của Bách Sắc tiên nhân, sẽ không quan hệ với bọn họ.
- Tiểu sư muội, Tà Vương là ai?
Long Vũ đang nhớ lại lời của Bách Sắc tiên nhân, lên tiếng hỏi.
- Tà Vương là một trong tứ đại tiên vương Tiên Cảnh, một thân ác độc, âm hiểm, đê tiện, vô sỉ, giảo hoạt... Hừ, không phải là người tốt.
Người nói chính là Hắc Thiên Ma Thần.
- Tiên Vương?
Long Vũ nhíu mày:
- Đường đường là Tiên Vương, hắn xuống trần làm cái gì?
- Khó mà nói được.
Hắc Thiên Ma Thần nói:
- Người này dã tâm rất lớn, một lòng đều muốn đem đại đế kia lật đổ để chính mình nắm giữ Tiên Cảnh. Hiện giờ đại loạn buông xuống, ta xem ra hắn muốn nhân cơ hội làm chuyện ác.
Đường Hương Hương đứng một bên lên tiếng:
- Rất có khả năng, Tà Vương này luôn luôn tâm thuật bất chánh, không nên ở trong nhân gian. Nếu hắn thật sự xuống trần, chúng ta nhất định phải cẩn thận làm việc.
- Ha ha!
Hắc Thiên Ma Thần đột nhiên cười nói:
- Hậu Thổ yên tâm, cứ quấn quýt với tiểu tình lang của ngươi đi, chuyện tình Tà Vương ta sẽ lưu ý. Xem ra, chuyện lần này càng ngày càng có ý tứ.
- Đợi chút!
Đường Hương Hương nghiêng đầu nói với Hắc Thiên Ma Thần:
- Tu vi Tà Vương sắp xếp thứ nhất trong tứ đại Tiên Vương Tiên Cảnh, gần bằng tu vi của đại đế, ngươi cũng nên cẩn thận một chút.
- Ha ha, Hậu Thổ, ngươi quan tâm với ta như thế, chẳng lẽ nhìn trúng ta sao?
Hắc Thiên Ma Thần nói giỡn.
- Ta chỉ là không muốn ngươi chết trong tay Tà Vương...
Đường Hương Hương lưu lại một câu nói như vậy, rồi lập tức cùng Long Vũ ly khai.
Đường Hương Hương theo Long Vũ đi vào gian phòng của mình. Đóng chặt cửa phòng, nàng ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Long Vũ, miệng há há, nhưng không biết nói gì.
- Anh Vũ, có một số việc em không biết nên nói với anh như thế nào...
Cuối cùng Đường Hương Hương mở miệng nói.
- Anh biết...
Long Vũ tiếp nhận đề tài nói:
- Anh cũng biết. Hương Hương, anh chỉ hỏi em một câu, em là Hương Hương của anh phải không?
Nói đến đây, trong mắt Long Vũ đã tràn ngập chờ mong.
Đồng thời, tâm tình Đường Hương Hương cũng trở nên khẩn trương.
Không khí trong phòng tựa hồ trở nên yên lặng.
- Anh Vũ, em... Em vẫn là Hương Hương của anh, em vẫn là tiểu sư muội của anh. Tuy rằng Vu lực, trí nhớ của em đã thức tỉnh, nhưng trí nhớ cả đời này của em vẫn còn. Ngoại trừ lực lượng tăng cường, cũng không có bất kỳ thay đổi gì.
Đường Hương Hương nghiêm túc nói.
Lời này vừa nói ra, tâm tình Long Vũ rốt cuộc cũng buông lỏng.
- Sư huynh, thực xin lỗi!
Hơi ngập ngừng đôi chút, Đường Hương Hương xấu hổ, xin lỗi:
- Trí nhớ của em vẫn luôn luôn không mất đi... Em đã lừa gạt anh.
- Anh biết!
Long Vũ thản nhiên nói:
- Từ lần đầu tiên anh nhìn thấy em, anh đã biết... Anh biết trong lòng em có nỗi khổ. Cho nên anh cũng luôn luôn bắt buộc chính mình, bắt buộc chính mình tin tưởng, em thật sự mất đi ký ức.
- Anh Vũ...
Đường Hương Hương không khống chế được cảm xúc của mình nữa, lao vào trong lòng nam nhân, hai tay ôm lấy cổ của hắn, thanh âm có chút run rẩy:
- Anh Vũ, chúng ta không bao giờ... tách ra nữa, được không?
- Ừ!
Long Vũ nghiêm túc gật gật đầu, nói:
- Hương Hương, tiểu sư muội của anh. Từ hôm nay trở đi, em sẽ là người của anh. Chúng ta không bao giờ... tách ra nữa.
- Anh Vũ, anh biết không? Đối diện với anh phải tỏ ra xa lạ, thật sự là quá khó tiếp thụ rồi. Nhiều lần, em thiếu chút nữa liền không nhịn được. Nếu không phải nhờ Bạch Mi đạo nhân, em có lẽ đã sớm thẳng thắn với anh rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nói xong, Đường Hương Hương đem nam nhân mình yêu mến ôm chặt hơn nữa.
Long Vũ nhè nhẹ vỗ về mái tóc nữ nhân, ôn nhu nói:
- Anh biết, anh sao có thể không biết đây... Cảm nhận của anh luôn tin tưởng em, anh sao có thể không biết đây?
Dừng lại đôi chút, Long Vũ đột nhiên hỏi:
- Nếu trí nhớ của em thức tỉnh rồi, sau này anh làm sao có thể ở bên em được?
- Em…
Thân mình Đường Hương Hương hơi hơi run rẩy, nói:
- Em không quản... Em không quản Luyện Khí Sĩ và Vu tộc rốt cuộc có cừu hận gì. Em chỉ muốn ở cùng một chỗ với anh. Anh Vũ, bất kể thế nào, em là Vu tộc, cho nên xung đột sắp phát sinh em không thể nhúng tay. Nhưng em sẽ bảo hộ anh, nam nhân mà em yêu thương.
- Hương Hương!
Nội tâm Long Vũ rung động, đem nàng ôm chặt hơn nữa.
- Anh Vũ, Tà Vương sắp xuất hiện rồi, xem ra tràng nguy cơ này sẽ càng ngày càng nghiêm trọng... Tu vi của anh tất phải tiếp tục tăng lên.
Đường Hương Hương cười cười:
- Em nghĩ nên song tu với anh.
- Song tu?
Long Vũ nao nao, hỏi:
- Chúng ta trước kia không phải...
- Trước kia khác!
Đường Hương Hương ngượng ngùng giải thích:
- Trước kia, Vu lực trong cơ thể em chưa thức tỉnh. Hiện tại bất đồng, lấy Vu lực hiện tại của em với song tu anh, tu vi của anh liền có thể đạt tới Đế Cảnh...
- Hắc hắc!
Long Vũ nghe vậy, thoải mái cười cười, lập tức nói:
- Ha ha, nghĩ đến Hậu Thổ nương nương rung chuyển trời đất ở thời đại thượng cổ muốn song tu với anh, anh còn có điểm kích động đó.
Đường Hương Hương mỉm cười, cố ý dụng bộ ngực của mình cọ một lần trên cánh tay Long Vũ:
- Em không phải Hậu Thổ, em sẽ là Hương Hương của anh, tiểu sư muội của anh.
- Không, em là Hậu Thổ, Tổ Vu Hậu Thổ nương nương...
Long Vũ cười hắc hắc, khóe miệng cười cười, miệng cắn nhẹ vành tai Đường Hương Hương, thấp giọng nói:
- Hậu Thổ nương nương của anh, em không biết là lấy thân phận Hậu Thổ như vậy, chơi đùa càng thêm kích thích sao?
- Phì…
Đường Hương Hương khẽ gắt một tiếng nói:
- Người ta cũng không phải là chơi với anh, người ta là muốn song tu với anh, làm cho anh tăng lực lượng tu vi. Anh đúng là đại sắc lang.
- Có gì khác nhau sao? Dù sao cũng đều là một chuyện.
Khóe miệng Long Vũ khẽ nhếch lên, cười nói:
- Hương Hương, em nên đáp ứng anh đi...
- Anh đó... Như thế nào càng lại ngày càng sắc vậy?
Mặt Đường Hương Hương ửng đỏ nói:
- Em mới vắng mặt có mấy ngày, anh nhất định là học hư ở đâu rồi. Quên đi, coi như em sợ anh. Hôm nay anh nói cái gì, thì chính là cái đó, tất cả em đều nghe theo anh còn không được sao? Ai kêu em hại anh thương tâm lâu như vậy...
Long Vũ hơi hơi động tâm, bàn tay lập tức nhéo vài cái ngay trên cặp mông của nàng... Tuy nàng vẫn không có thay đổi nhiều, nhưng là nghĩ tới thân phận hiện tại của nàng, trong lòng Long Vũ kích động không thôi.
- Anh Vũ, đợi lát nữa anh nhẹ nhàng một chút nha...
Đường Hương Hương thẹn thùng nói:
- Người ta với anh ít làm chuyện đó, nên sẽ có chút...
Long Vũ ha ha cười, ôn nhu, son sắt thề:
- Hậu Thổ nương nương của anh, em yên tâm đi, anh sẽ thương tiếc ngọc.
Đường Hương Hương thiên kiều bá mị liếc mắt nhìn Long Vũ một cái.
- Anh Vũ, nhân chuyện lần này, em sẽ mang anh đi Tiên Cảnh dạo chơi, anh xem như thế nào...
Long Vũ vui sướng:
- Em có thể đi Tiên Cảnh?
- Vâng.
Đường Hương Hương gật đầu nói:
- Thời kỳ thượng cổ, mười hai Tổ Vu, năm lệnh chủ Phương Thiên Địa, tứ đại tiên vương, Tử Vi Trung Thiên Đại Đế... Những người chúng ta này đều là có thể tùy ý xuyên qua các giới.
- Ha ha, tốt... Em nói chúng ta tại Dao Trì song tu, có phải càng thêm kích thích hay không?
Long Vũ cực kỳ ám muội nói.
- Song cái đầu anh, em thật sự là không có biện pháp với anh. Một người tốt như vậy, hiện tại lại biến thành một đại sắc lang.
Đường Hương Hương tức giận chế giễu một tiếng, lập tức ngăn Long Vũ đang muốn nói chuyện lại:
- Anh Vũ, anh còn chờ cái gì nữa, ôm em lên giường...
Long Vũ cười hắc hắc, vượt quá mong đợi, giương tay đem nàng ôm vào lòng, ôm nữ nhân phóng tới trên giường.
Đường Hương Hương xấu hổ nhìn Long Vũ nói:
- Anh Vũ, nhớ kỹ, không cần quá tham luyến mùi vị nhục dục, mục đích chủ yếu của chúng ta lần này là vì song tu.
Đường Hương Hương lúc nói chuyện, sóng mắt lưu chuyển, hiện rõ mị thái.
Long Vũ đã có chút không chịu nổi. Hắn vội vàng gật gật đầu:
- Ha ha, em yên tâm, anh biết nên làm như thế nào...
Nói xong, hắn đã tháo ra cạp váy của Đường Hương Hương, đem váy dài của nàng chậm rãi cởi ra. Nhất thời, thân hình thuần khiết tuyệt mỹ của Đường Hương Hương hiện ra ở trước mắt Long Vũ. Đường Hương Hương cười dễ thương thẹn thùng, vải quấn ngực màu đỏ bao vây lấy đường cong phong mãn, ở giữa là một khe sâu hút, thân thể mềm mại, đường cong lả lướt, mông tuy không lớn, nhưng vểnh phi thường cao... Thật sự là xinh đẹp không gì sánh được.
Còn có thân phận cao quý của nàng nữa, Long Vũ cảm thấy cả người sôi trào.
Nhìn thấy dung mạo tuyệt sắc của Đường Hương Hương. Long Vũ tâm thần không ngừng nhộn nhạo. Mà Đường Hương Hương để chứng tỏ mình còn là tiểu sư muội như trước kia, giờ phút này, nàng cũng là bỏ quên cái gọi là cao quý hay mất tự nhiên, cố ý bày ra tư thế mê người. Môi anh đào đóng mở, hơi thở như lan, thân hình như rắn nước kéo theo cặp mông xinh đẹp không ngừng vặn vẹo.
Long Vũ có lẽ đã không nhịn được, cúi thấp thân thể, hôn lên cặp môi thơm của nàng, đầu lưỡi bắt đầu tham tiến vào miệng của nữ nhân, rồi mút vào. Mà Đường Hương Hương tựa hồ cũng không yếu thế, cái lưỡi đinh hương cũng không ngừng công kích đáp lại Long Vũ.
Gợi tình, Long Vũ đem vải quấn ngực của nàng hạ xuống, cặp vú đáng yêu nhảy bật ra, ngay trước mắt hắn không ngừng rung động, trêu chọc. Tim Đường Hương Hương đập càng nhanh hơn rất nhiều, làm cho bộ ngực sữa phập phồng không chừng.
- Anh Vũ, xin hãy vuốt ve em!
Đường Hương Hương giãy dụa cặp mông nhỏ nhắn, hơi thở như lan thủ thỉ. Long Vũ rung động, bàn tay to hướng về phía nửa mình dưới của nàng, đem cái quần lót kia cởi ra, ngón tay tận tình khiêu khích. Dưới sự trêu đùa nhiệt tình của hắn, Đường Hương Hương không ngừng vặn vẹo, eo thon và đồn bộ nghênh hợp với nam nhân, tiếng rên rỉ trong miệng cũng càng ngày càng phát ra dồn dập hơn.
Đường Hương Hương trước kia cũng không chủ động như vậy. Tình trạng như hôm nay, thứ nhất là Đường Hương Hương đã lâu không được Long Vũ mưa móc làm dịu, trong lòng thật sự là có chút suy nghĩ. Thứ hai là nàng nóng lòng muốn chứng thật tình yêu của mình đối với Long Vũ không có bất kỳ biến đổi nào. Nàng cũng hy vọng dùng cái này để chứng minh mình mặc dù là Tổ Vu Hậu Thổ, cũng vẫn sẽ như trước kia, là tiểu sư muội của hắn.
Đường Hương Hương can đảm cầu ái:
- Anh Vũ, chơi em... Người ta muốn anh chơi em.
Nghe nữ nhân yêu cầu, Long Vũ mỉm cười vui mừng, đem hai chân nữ nhân tách ra, nắm chặt eo nàng, chậm rãi đâm vào, đạt được ước muốn chiếm cứ thân thể mềm mại của nàng. Đường Hương Hương chủ động cử động eo, cố gắng làm cho cây gậy của Long Vũ càng xâm nhập sâu thêm.
Lập tức, tiếng rên rỉ kiều mỵ không ngừng từ trong miệng Đường Hương Hương đi ra. Long Vũ cũng hết sức vui mừng. Nghĩ đến thân phận của Đường Hương Hương, Long Vũ tựa hồ bị kích thích càng lớn hơn.
- Không nên quá mê muội nhục dục!
Đường Hương Hương lên tiếng nhắc nhở.
Long Vũ nói:
- Anh biết...
Giờ phút này, hai người đã là xúc động cực kỳ, Đường Hương Hương lập tức làm cho Vu lực trong cơ thể mình thông qua nửa thân dưới chậm rãi đưa vào trong cơ thể Long Vũ.
Nghe nói mười hai Tổ Vu là huyết mạch của đại thần Bàn Cổ, chính là lực lượng thuần chính nhất từ khi khai thiên tích địa tới nay. Long Vũ được lực lượng này tương trợ, đạo lực trong cơ thể, thậm chí là Tử Kim Thiên Viêm đều ở cấp tốc tăng lên.
Chốc lát, Vu lực Tổ Vu đã lưu chuyển một chu thiên trong cơ thể Long Vũ. Long Vũ có thể cảm giác rõ ràng được đạo lực trong cơ thể, bản chất Tử Kim Thiên Viêm dần dần thay đổi.
- Anh Vũ, em thật thoải mái, em… em muốn thăng thiên...
Mặt Đường Hương Hương ửng đỏ một mảnh, ánh mắt mê ly. Song tu dĩ nhiên chấm dứt, hai người giờ phút này có thể từ từ cảm nhận khoái hoạt của nhục dục.
Nghe được thanh âm trong miệng Hậu Thổ nương nương, trong lòng Long Vũ rung động, mạnh mẽ vận động.
Đúng lúc này, ngoài cửa phòng truyền tới tiếng bước chân rất nhỏ.
Tuyết Cơ cùng Hàn Duyệt tới thăm Đường Hương Hương. Hai người vốn định gõ cửa đi vào, lại không nghĩ đến, trong phòng truyền đến tiếng rên rỉ dồn dập của nữ nhân.
Hàn Duyệt là người từng trải, tự nhiên biết đây là có chuyện gì? Nếu không là nữ nhân đạt được trạng thái hết sức sung sướng, cũng không thể có thể phát ra thanh âm như vậy.
Tuyết Cơ tuy rằng vẫn còn zin, nhưng cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Đôi nam nữ trong phòng căn bản không rảnh bận tâm ngoài cửa có người rình xem. Đường Hương Hương thở hổn hển, rên rỉ càng ngày càng gấp, càng lúc càng lớn, càng về sau rõ ràng càng to hơn.
Thân hình hai người quấn lấy nhau, nơi riêng tư gắt gao kết hợp. Vu lực, đạo lực, thậm chí là Tử Kim Thiên Viêm đều ở trong cơ thể hai người du tẩu, giao hội.
Bên ngoài phòng, Hàn Duyệt cùng Tuyết Cơ đưa mắt nhìn nhau, đối với lời nói dâm đãng trong miệng Đường Hương Hương, thật sự là hết chỗ nói rồi. Nhất là Hàn Duyệt, cho dù nàng đã cùng Long Vũ giao hoan, cũng ngượng ngùng nói ra như vậy.
Trong lòng Hàn Duyệt ngứa ngáy, hận không thể xông vào cùng Đường Hương Hương quần nhau với Long Vũ.

Đặc Thù Không Gian - Chương #249


Báo Lỗi Truyện
Chương 249/403