Chương 245: Cái chết của Cửu Vĩ Thiên Hồ Mỹ Diễm


Vu lực của Hắc Minh và Hậu Thổ vốn là tương đương, thế nhưng Hắc Minh có Đồ Lục Vu Đao cho nên trong vòng trăm chiêu có thể giết chết Hậu Thổ.
Lần này lệnh chủ Dục Giới nhúng tay vào, lập tức khiến Hắc Minh khó xử.
Mười hai Tổ vu tại thời kì đỉnh phong thì tương đương với năm lệnh chủ Phương Thiên Địa, thế nhưng hiện tại thì vu lực của hắn chưa đạt tới đỉnh phong, cho dù có Đồ Lục Vu Đao thì cũng không phải là đối thủ của Hắc Thiên Ma Thần. Huống hồ bên phía y còn có thêm một Tổ vu là Hậu Thổ.
- Hắc Thiên... Ngươi đừng quên lời thề của mình.
Hắc Minh dường như nhớ ra điều gì đó, cười lạnh:
- Ngươi không thể xuất thủ tương trợ kiếp nạn lần này.
- Ừ. Ta biết. Tuy nhiên cũng cảm ơn lời nhắc nhở của ngươi.
Hắc Thiên Ma Thần vừa cười vừa nói:
- Ta chỉ trợ giúp bạn bè của ta, cứu giúp nữ nhân của hắn mà thôi, điều này không liên quan đến kiếp nạn, chỉ đơn thuần là tình bạn.
Bạch Mi đạo nhân thấy thế, trong lòng bình tĩnh lại. Chỉ cần Hắc Thiên ra tay thì cũng không cần lo lắng Hắc Minh. Huống hồ, xem tình hình trước mắt thì đại chiến này sẽ không kết thúc nhanh chóng được.Quả nhiên, Hắc Minh lạnh lùng nói:
- Đi! Ngươi điên rồi... Hậu Thổ, chuyện giữa chúng ta còn chưa xong đâu, sớm muộn ta sẽ tới tìm ngươi.
Nói đến đây, hắn nhìn Bạch Mi đạo nhân, nói:
- Không tới một tháng, ta nhất định sẽ diệt sạch Huyền Môn.
Nói xong câu đó, thân ảnh của hắn liền biến mất.Cùng lúc đó, Vô Nguyệt đột nhiên nói:
- Hậu Thổ nương nương, người khiến cho nô tì thật thất vọng...
Sau đó, thân ảnh của nàng cũng biến mất.
Rõ ràng là Vô Nguyệt cực kỳ thất vọng với Hậu Thổ, lại chuyển sang đuổi theo Tổ vu Huyền Minh.
Đương nhiên mục đích chính của Vô Nguyệt vẫn là vì Hậu Thổ. Ít nhất thì trong lòng của nàng nghĩ như vậy.
Trong phòng của Bạch Mi, Hắc Thiên Ma Thần, Đường Hương Hương và Bạch Mi ba người đang tề tụ. Hắc Thiên Ma Thần rất thích thú nhìn Đường Hương Hương, khóe miệng khẽ mỉm cười:
- Thật sự là không thể tưởng tượng nổi...
- Có ý gì?
Đường Hương Hương hờ hững nói.
- Không thể tưởng tượng được Hậu Thổ nương nương lại cũng có ngày hôm nay...
Hắc Thiên Ma Thần vừa cười vừa nói:
- Trong trí nhớ của ta thì ngươi không phải thế này. Trước kia ngươi hoàn toàn không để nam nhân vào trong mắt. Hiện tại... Hắc hắc. Lại thấy ngươi vì một tên đàn ông mà phản bội lại Vu tộc. Thực sự là cảm thấy rất buồn cười.
- Hắc Thiên! Câm mồm!
Đường Hương Hương lạnh giọng:
- Nếu ngươi tiếp tục nói những câu thúi như vậy, ta không ngại liều mạng với ngươi!
- Ha ha!
Hắc Thiên Ma Thần lại cười cười:
- Yên tâm đi, nói đi nói lại thì chúng ta cũng là người quen cũ. Bây giờ ngươi lại là nữ nhân của Long Vũ, ta và ngươi sẽ không trở thành địch nhân.
- Hừ!
Đường Hương Hương hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý tới Hắc Thiên Ma Thần. Nàng quay đầu hướng về Bạch Mi đạo nhân nói:
- Bạch Mi đạo nhân, ta dự định nói rõ thân phận của ta với sư tôn Tuyết Cơ và cả anh Vũ nữa.
- Ừ!
Bạch Mi đạo nhân nhẹ gật đầu, nói:
- Đi thôi, ta ủng hộ ngươi!
...
Trước khi rơi khỏi Thiên Hải, Long Vũ để Hàn Duyệt và phụ thân hắn đợi một lát, còn hắn thì đi bái phỏng mẫu thân Trương Đại Ngưu. Trước khi đi, hắn còn lấy từ chỗ Hàn Duyệt một ít tiền, dự định đưa số tiền đó cho mẫu thân Trương Đại Ngưu. Hiện tại thì hắn cũng chẳng còn thứ gì khác có thể cho nàng.
Mẫu thân Trương Đại Ngưu đối với Long Vũ cực kỳ nhiệt tình. Sau khi thăm hỏi một chút về tình hình của Trương Đại Ngưu, nàng vui mừng nói:
- Đại Ngưu có bạn bè như cháu là bác yên tâm rồi.
Mọi việc xong xuôi, Long Vũ trở lại theo đường cũ. Thế nhưng khi đi qua cổng cư xá của Hàn Hùng gia, hắn bị một nữ nhân ngăn cản. Nữ nhân này cũng không xa lạ, mà chính là một người quen cũ, Cửu Vĩ Thiên Hồ Mỹ Diễm.
- Công tử, vội vàng đến cảm ơn sao?
Mỹ Diễm mỉm cười, khóe miệng cong lên thành một nụ cười mê người, nói:
- Theo tôi đi, chúng ta nói chuyện một chút. Tôi sẽ cung cấp cho công tử một số tình báo có thể công tử rất muốn biết.
Nhìn nữ nhân xinh đẹp, diễm lệ trước mắt, Long Vũ trong lòng suy nghĩ không ngừng, không rõ ý đồ của nàng.
- Không có hứng thú!
Long Vũ lạnh lùng cự tuyệt.
- Công tử, hà tất phải như vậy... Tôi biết một số bí mật của Hắc Minh, rất bất lợi với các người.
Mỹ Diễm uốn éo chậm rãi đi tới.
- Thật không?
Long Vũ lạnh lùng vừa hỏi vừa nói:
- Sự tình của Hắc Minh, chuyện tôi biết thì cô không biết, chuyện cô biết thì sợ rằng tôi đã biết rõ. Con hồ ly tinh nhà cô rốt cục là muốn làm gì, thành thật khai báo, nếu không đừng trách tôi hạ thủ vô tình.
- Ha ha!
Mỹ Diễm khẽ cười một tiếng, nói:
- Công tử đừng nói khó nghe như vậy, người tôi là Cửu Vĩ Thiên Hồ, cũng không phải là hồ ly tinh gì đó. Tôi hiểu ý của công tử, Tổ vu của Hắc Minh là Huyền Minh thì tôi cũng biết, hơn nữa tôi còn biết hắn bố trí một thông đạo cho mấy trăm người qua lại Huyền cảnh.
Vừa nghe xong lời này, Long Vũ có chút giật mình, nói:
- Nói mau, rốt cục là xảy ra chuyện gì?
- Ha ha, xem ra thì công tử rốt cuộc cũng cảm thấy hứng thú rồi!
Mỹ Diễm khẽ cười, nói:
- Đi theo tôi, tôi có một gian phòng ở phía trước, chúng ta ngồi xuống nói chuyện cẩn thận.
- Dẫn đường!
Cho dù Mỹ Diễm có âm mưu thì Long Vũ tự tin rằng có thể ứng phó được.
Hai người đi dọc theo đường cái về phía trước, xuyên qua hai con đường, Mỹ Diễm dẫn hắn vào một khu nhà kiến trúc không theo lối cổ điển. Từ vẻ bề ngoài môi trường cũng không tệ, thiết kế của nhà cũng rất mới lạ.
Đi vào trong, đi thang máy lên tầng 15, Long Vũ then Mỹ Diễm tiến vào một gian phòng. Vừa bước vào cửa, bên trong truyền ra một làn hương nhè nhẹ, giống như hương hoa Lan, làm say mê lòng người.
Trong phòng đầy đủ tiện nghi, mặc dù không đến mức xa hoa thế nhưng cũng rất lộng lẫy, đồ đạc trong phòng khách không làm bằng gỗ lim thì cũng bằng thủy tinh.
- Đây là thế giới thực sự của tôi...
Mỹ Diễm hờ hững nói.
Long Vũ rất hứng thú xem xét xung quanh, mỉa mai:
- Thật không ngờ loại người như cô cũng có phong cách như vậy. Đúng rồi, cô mời tôi đến đây, cô nam quả nữ thế này chẳng lẽ định dùng mĩ nhân kế?
- Ừm
Mỹ Diễm gật nhẹ đầu.
- Tôi nhận mệnh lệnh từ Hắc Minh đến để dụ dỗ công tử. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Cô rất thành thật!
Long Vũ cười lạnh một tiếng:
- Cô cảm thấy loại người như cô có thể hấp dẫn được tôi sao? Tuy rằng tôi không ngại tình một đêm thế nhưng tôi cũng không thích loại đàn bà dâm đãng.
Đối với sự mỉa mai của Long Vũ, Mỹ Diễm cũng không tỏ thái độ bất mãn. Trái lại, nàng còn lộ ra vẻ mặt ngây ngất, dụ dỗ Long Vũ:
- Theo tôi lên giường, công tử sẽ biết được tác dụng của tôi.
- Ha ha.
Long Vũ khinh thường nói:
- Cô dụ dỗ đàn ông bằng cách này sao?
Mỹ Diễm nửa thật nửa đùa, oán giận nói:
- Không phải dụ dỗ, mà là mời. Công tử, tôi định nương nhờ ngài, chẳng lẽ ngài không tin tôi sao? Hắc Minh là vu tộc, cũng là địch nhân chung của chúng ta. Tôi hi vọng chúng ta có thể bắt tay hợp tác.
- Tôi lấy gì tin tưởng cô.
Long Vũ cười nói.
Mỹ Diễm thản nhiên đến gần Long Vũ, mang theo một làn hương thơm.
- Vậy ngài dựa vào cái gì mà nghi ngờ tôi? Tuy ta cùng Hắc Minh là đồng bọn thế nhưng tôi đã rất bất mãn với thái độ của hắn. Huống hồ hắn bây giờ đã là Tổ vu Huyền Minh, không phải là Hắc Minh. Tuy rằng hắn luôn giấu diếm tôi, thế nhưng tôi đã biết rõ thân phận thực sự của hắn.
Ngừng một chút, Mỹ Diễm nói tiếp:
- Như vậy đi, tôi đi làm chút rau, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện. Tuy rằng tôi tiếp xúc với thế giới hiện đại không lâu thế nhưng tôi cũng biết rằng nhân loại các ngài đều thích nói chuyện trong lúc đang nhậu. Nhập gia tùy tục, tôi cứ dựa theo tập quán của các ngài mà làm thôi.
- Tùy cô.
Long Vũ vốn là không muốn dây dưa với Mỹ Diễm, tuy nhiên nhớ tới câu nói trước đó của Mỹ Diễm thì hắn không thể coi thường.
Nếu như Hắc Minh thực sự có thông đạo cho trăm vạn người qua được Huyền Cảnh thì thế giới thực sẽ bị nguy hiểm. Cho nên hắn phải nắm rõ tình huống.
Trong khi Mỹ Diễm vào bếp, trong đầu hắn đang miên man suy nghĩ về chuyện này.
Không lâu sau, Mỹ Diễm bưng lên vài đĩa thức ăn hấp dẫn. Có lẽ là trùng hợp, những thức ăn này đều là thứ mà Long Vũ thích.
- Công tử, thử chút đi. Những món này là tôi mới học được trên Internet, ngài xem mùi vị thế nào?
Mỹ Diễm cười một tiếng, nhân tiện đưa đũa tới. Long Vũ gắp một miếng xương sườn, ăn xong liền khen.
- Ừm. Không tệ, trơn mềm, rất ngon. Hương vị tràn ngập trong miệng. Mỹ Diễm, xem ra cô rất có năng khiếu về nấu ăn đó.
Mỹ Diễm khẽ cười, liền mang ra một chai Ngũ Lương Dịch cùng hai chén rượu, rót cho Long Vũ một chén đầy, nói:
- Tôi không biết ngài thích uống rượu đỏ hay là rượu trắng. Nhưng mà tôi nghĩ rằng ăn đồ ăn Trung Quốc thì vẫn nên uống rượu trắng thì hơn, uống rượu đỏ tôi cứ thấy là lạ, dù sao thì tôi cũng không thích.
- Ừm, rượu trắng cũng tốt.
Long Vũ hờ hũng nói. Tuy nhiên trong lòng hắn có chút lo lắng, e là Mỹ Diễm bỏ gì đó vào trong rượu. Nếu như là độc dược thì hắn không sợ, thế nhưng nếu là xuân dược gì đó thì hắn không thể không đề phòng. Xuân dược cùng độc dược khác nhau hoàn toàn, nó chỉ kích thích bản năng nguyên thủy của con người, cho nên cái này rất khó đề phòng.

Đặc Thù Không Gian - Chương #245


Báo Lỗi Truyện
Chương 245/403