Chương 172: Thời khắc ngọt ngào


- Nói thì nói như thế, nhưng mà cháu cảm thấy chú không quản có thể được sao?
Hàn Hùng thanh âm u uất, nói:
- Tiểu Vũ, chú chỉ có một đứa con gái. Hiện tại chú có một tâm nguyện lớn nhất chính là hi vọng nó có thể sống vui vẻ, khoái hoạt. Ban đầu chú hi vọng nó có thể tiếp quản tập đoàn Tinh Vũ. Ai nghĩ, nó từ nhỏ không thích buôn bán, ngược lại lại thích múa thương múa kiếm. Trưởng thành, lại còn gạt chú ghi danh trường đại học cảnh sát... Hiện giờ, nó đã đem toàn bộ tâm tư đều đặt vào sự nghiệp cảnh sát. chú thân làm cha, ngoại trừ đứng bên ủng hộ, thi không còn phương pháp nào nữa rồi. Cũng may Lưu cục trưởng cục thành phố là bạn bè thân thiết của chú, có ông ta chiếu cố cho Tiểu Duyệt, chú cũng yên tâm phần nào. Nhưng mà chú rồi cũng sẽ già đi, sẽ chết... Tương lai vạn nhất chú chết, Tiểu Duyệt biết làm sao bây giờ? Cho nên, chú phải mau chóng vì nó mà tìm một tấm chồng thật tốt...
Nói tới đây, Hàn Hùng ý vị thâm trường nói:
- Chú nghe nói cháu đã có bạn gái, phải không?
- Vâng
Long Vũ gật gật đầu, nói:
- Chúng cháu hiện tại đang ở cùng nhau.
- Ha ha!
Hàn Hùng cười lớn một tiếng, nói:
- Hiện tại thanh niên các cháu, chính xác không tầm thường... Nhưng mà chú cũng có nghe nói, cháu cùng cô bé họ Mã kia chính là đôi uyên ương trên danh nghĩa, là hữu danh vô thật?
Trước kia là vậy, nhưng mà bây giờ là thực, chuyện tình gì cũng đều đã làm. Long Vũ muốn nói như vậy, nhưng là cẩn thận tưởng tượng, lại thấy không ổn, Mã Hiểu Mai trăm phương ngàn kế giấu diếm chuyện này, chẳng nhẽ chính mình lại đi khắp nơi tuyên dương sao.
- Hắc hắc.
Long Vũ cười nói:
- Kỳ thật quan hệ của chúng cháu cũng không tồi.
Hàn Hùng vỗ vỗ bả vai Long Vũ, khen:
- Tiểu Vũ, kỳ thật chú luôn luôn xem trọng cháu... Chú hy vọng quan hệ của cháu và Tiểu Duyệt có thể tiến thêm một bước nữa...
Long Vũ hơi kinh hãi, hắn vạn lần không ngờ Hàn Hùng sẽ nói trực tiếp như vậy. Hắn nhức đầu nói:
- Kỳ thật, cháu cùng chị Hàn quan hệ đã tốt lắm rồi... Chúng cháu vừa là thầy vừa là bạn.
Hàn Hùng lắc đầu:
- Đó không phải ý của chú... Tiểu Vũ, tuy rằng cháu không được quá đẹp trai, nhưng cháu lại là một người thanh niên hết sức ưu tú. Ở trong mắt của chú, trong những người trẻ tuổi, căn bản không có người hơn được cháu. chú hy vọng cháu có thể cùng Tiểu Duyệt xây dựng quan hệ yêu đương...
Hai người đi đến bên kia cây cầu thép, Hàn Hùng cười cười nói:
- Cháu có phải cảm thấy được chú nói vậy có chút quá trực tiếp hay không?
Long Vũ có chút xấu hổ sờ sờ cái mũi. Nghe Hàn Hùng tiếp tục nói:
- Trong mắt người ngoài, Tiểu Duyệt là một người con gái mạnh mẽ. Nghe nói ở cảnh cục, nó thậm chí có danh hiệu nữ Bạo Long. Ở trong mắt của chú, nó thủy chung là một người dễ dàng bị tổn thương, một đứa nhỏ không hiểu nhiều chuyện...
Hàn Hùng xoay người, cùng Long Vũ mặt đối mặt. Rất chân thành nói với Long Vũ:
- Chú có thể nhờ cháu một chuyện không?
Vô sự mà ân cần, không gian sảo cũng là trộm cắp. Long Vũ sớm biết Hàn Hùng thổi phồng chính mình mạnh như vậy, nhất định là có việc yêu cầu. Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại. Hàn Hùng cũng là vì muốn tốt cho con gái của ông ta.
Tấm lòng bậc cha mẹ, thật đáng thương cảm.
Long Vũ vội vàng nói:
- Chú Hàn khách khí rồi. Có việc gì thì cứ việc nói đi...
- Tiểu Vũ. Giúp chú chiếu cố tốt cho Tiểu Duyệt. Chú không muốn nó bị thương tổn chút nào cả...
Hàn Hùng thỉnh cầu. Nhưng trong lời nói lại có một loại giọng điệu không cho cự tuyệt.
Long Vũ thoáng do dự, nói:
- Cháu sẽ...
- Cám ơn!
Hàn Hùng rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Ngừng lại một chút, Hàn Hùng lại nói:
- Tiểu Vũ, nói thật, chú thật sự hi vọng tương lai cháu sẽ là con rể của chú... Chỉ có thanh niên xuất sắc như cháu mới có thể xứng đôi với con gái của chú.
Long Vũ ngượng ngùng cười, nói:
- Chú Hàn, cháu đã có bạn gái ... Hơn nữa, chuyện tình cảm là dựa vào duyên phận... cháu nghĩ chị Hàn rồi sẽ gặp người đàn ông xứng đáng với chị ấy, chú đừng có gấp quá.
- Ha ha…
Hàn Hùng miễn cưỡng cười, nói:
- Có lẽ cháu nói đúng...
Dừng lại một chút, Hàn Hùng lại nói tiếp:
- Tương lai, nói không chừng hai đứa cũng sẽ có duyên phận. Đương nhiên, chú sẽ không cưỡng cầu cái gì, Tiểu Vũ, nhớ kỹ cái gì cháu đã hứa với chú, hứa với một người cha như chú đây đây, sẽ không để cho con gái của chí bị tổn thương...
- Yên tâm đi, cháu đã biết rồi.
Long Vũ nghiêm túc nói.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Long Vũ, Hàn Hùng không ngừng gật đầu.
- Tiểu Vũ, chú còn có một việc muốn nhờ cháu…
Lời nói xoay chuyển, Hàn Hùng nói:
- Ngày mai là thứ bảy, Tiểu Duyệt nói nó được nghỉ phép, chú hy vọng cháu có thể rút ra chút thời gian ở với Tiểu Duyệt, cho dù là cùng nó ăn cơm, hay trò chuyện cũng tốt. Nói ra có lẽ cháu không tin, Tiểu Duyệt cho tới bây giờ vẫn chưa có bạn bè. Người ta tới cuối tuần đều cùng bạn bè tụ họp chơi đùa, mà nó mỗi lần tới cuối tuần được nghỉ phép luôn trong phòng ngủ... Nếu có thời gian, thậm chí sẽ ngủ một ngày một đêm. Đương nhiên, có đôi khi, nó đến công ty giúp chú xử lý một số sự tình... Nhưng chú thủy chung vẫn cảm thấy được, tuổi thọ nó chỉ có một khoảng như mọi người vậy, hẳn là nên bớt nhiều thì giờ hơn cùng người khác kết giao, chơi đùa... Cô âm không sinh... Chú lo lắng cứ như vậy, tâm tư Tiểu Duyệt sẽ dần trở nên dị thường...
Long Vũ đột nhiên hỏi:
- Chú Hàn, không phải là chú lo lắng chị Hàn tương lai biến thành Less đấy chứ?
- Less là cái gì?
Hàn Hùng tựa hồ không hiểu.
- Thì là đồng tính luyến ái đó!
Long Vũ giải thích.
- Phốc!
Hàn Hùng hơi xấu hổ, hắn vội vàng nói:
- Không có khả năng, Tiểu Duyệt nhà chú cho dù cô độc thế nào, cũng không thể làm ra chuyện như vậy...
Đúng lúc này, chuông điện thoại Hàn Hùng vang lên.
Nhìn dãy số, Hàn Hùng đem điện thoại áp điệu, lập tức dặn dò:
- Tiểu Vũ, quyết định như vậy nhé, ngày mai cháu cùng Tiểu Duyệt ăn cơm, địa điểm tùy các cháu lựa chọn... Nhớ kỹ, thỉnh cầu của một người cha già này...
Buổi chiều ngày hôm sau, Long Vũ chủ động gọi điện thoại liên hệ với Hàn Duyệt. Nhưng mà trong điện thoại Long Vũ cũng không có cùng Hàn Duyệt nói rõ là đi ăn cơm. Hàn Duyệt cũng không hỏi kỹ Long Vũ là có chuyện gì.
Năm giờ chiều, hai người gặp nhau tại cửa cục thành phố Thiên Hải.
- Tiểu Vũ, có phải lại đã phát hiện được thứ gì hay không?
Hàn Duyệt đang chú tâm xem hồ sơ vụ án, thấy Long Vũ đến, nàng cơ hồ là theo bản năng bắt đầu hỏi tình huống vụ án.
- Hì hì...
Long Vũ mỉm cười, nói:
- Chị Hàn, chị thực là một cảnh sát tốt đó, lúc nào cũng đều không quên được vụ án. Kỳ thật hôm nay tới tìm chị, chính là muốn mời chị dùng bữa.
- Dùng bữa?
Hàn Duyệt rõ ràng sững sờ.
- Đúng vậy.
Long Vũ nói :
- Có phải chị không tiện hay không... Nếu không tiện thì quên đi vậy.
- Không phải...
Hàn Duyệt vội vàng nói:
- Tiện… Tiện… Như vậy đi, cậu xem đi Quảng Đông Asta hay là đi Shangri-La...
- Tôi nghĩ là ăn ở nhà.
Long Vũ nói.
- Tốt, vậy chúng ta đi ăn đồ ăn ở Căn Đàm nhé... Nơi đó làm đồ ăn nhà không tệ đâu. Đầu bếp đều là mời từ dân gian.
Hàn Duyệt nói.
Long Vũ có chút xấu hổ.
Hắn nói nhiều như vậy, mục đích là hy vọng Hàn Duyệt có thể hiểu được, hắn muốn ăn đồ ăn do nàng làm.
Nhưng vòng tới vong lui thế nào, Hàn Duyệt lại lý giải thành đồ ăn Căn Đàm, thật sự là làm cho người ta buồn bực.
- Chờ chút, chị Hàn...
Long Vũ gọi lại Hàn Duyệt đang hấp tấp giới thiệu các quán ăn, nói :
- Chị Hàn, nếu được, chúng ta đi qua nhà chị được không... Chị đừng nói cho tôi, chị không biết làm cơm đấy?
- Cái này... Ai nói tôi không biết làm.
Hàn Duyệt ưỡn bộ ngực, kiêu ngạo nói:
- Mấy ngày hôm trước, tôi đã làm một lần, cha nói mùi vị không tệ. Như vậy đi, chúng ta đi trước siêu thị ở gần nhà tôi đã, trước hết mua chút nguyên liệu nấu ăn, rồi trở về nấu. Cậu cũng biết, ở trong nhà, tôi rất ít vào bếp…
Nửa giờ sau, hai người tại siêu thị Tân Thế Kỷ, cùng nhau chọn đồ ăn, cùng nhau mua thịt. Trông như là một đôi vợ chồng bình thường.
Trước kia, Hàn Duyệt vào siêu thị mua đồ đều đi một mình. Vào cửa sau, nàng không nói nhiều, cầm lên thẻ trả tiền quyét cái là xong, hết chuyện.
Nhưng hôm nay, chọn lựa kỹ lưỡng như vậy thì chính là lần đầu.
Về tới nhà Hàn Duyệt, Long Vũ bỏ hai túi đồ ăn và thịt vào phòng bếp, vốn định giúp Hàn Duyệt một chút, lại bị Hàn Duyệt đang buộc lên tạp dề đuổi ra. Nói hắn là khách nhân, nào có ai cho khách nhân động thủ nấu cơm ăn.
- Tiểu Vũ, cậu cứ ngồi xem TV trước đi...
Hàn Duyệt nói.
- Được rồi... Chẳng qua nếu như cần tôi hỗ trợ, chị cứ mở miệng nói...
Long Vũ nói:
- Đừng khách khí với tôi...
Đợi cho Hàn Duyệt vào phòng bếp, Long Vũ liền đến phòng khách mở ti vi, hắn đặc biệt chọn toàn kênh hoạt hình để xem. Tuy rằng xem hoạt hình thì trông thật trẻ con, nhưng còn hơn xem kịch tình cảm, phim truyền hình, thật đau đầu.
Xem được một lúc, Long Vũ cũng cảm thấy nhàm chán, tắt TV, ở trên ghế sa lon nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc sau, trong phòng ăn truyền đến thanh âm của Hàn Duyệt:
- Tiểu Vũ, đồ ăn được rồi...
Long Vũ nghe vậy, vội vàng liền đứng dậy đi vào nhà ăn. Chỉ thấy kia trên bàn cơm đã bày ra sáu món ăn một bát canh, bên cạnh còn có một nồi cơm nóng hôi hổi.
Ngửi hương vị thơm nức, sắc hương lan tỏa, Long Vũ không khỏi bội phục Hàn Duyệt. Hắn không nghĩ tới, Hàn Duyệt là một người bận rộn như vậy, cư nhiên thật sự biết nấu cơm.
Hơn nữa nhìn qua cũng không tệ lắm.
Nhìn từ mặt ngoài, đã đạt được đến trình độ hắn vừa lòng.
Hoàng Muộn Dương Nhục, Thổ Đậu Ngưu Nạm, Tiêu Diêm Kê, Tùng Thử Hoàng Ngư, Đông Pha Nhục, Toan Lạt Bạch Thái... Canh là Tây Hồ Ngưu Nhục. Nhìn qua có thể thấy Hàn Duyệt ở phương diện trù nghệ có trình độ bất phàm.
- Chị Hàn, không tệ nha!
Long Vũ sau khi ngồi xuống, miệng khen không dứt.
Hàn Duyệt mỉm cười, xoay người lấy ra từ trong quầy một chai rượu đỏ cùng hai cái ly đế cao.
Hàn Duyệt nhìn Long Vũ cười nói:
- Đây là rượu Bordeaux năm 82, cha tôi trân quý cất giữ kỹ, ngày thường chúng tôi cũng không dám uống, hôm nay cậu đã đến nhà của chúng tôi ăn cơm, vậy uống chút rượu đi.
- Ha ha!
Long Vũ cười nói:
- Ngươi đã coi tôi là khách nhân, tôi đây liền khách theo chủ thôi...
Long Vũ trước kia cũng nghe qua rượu đỏ năm 82, hôm nay là lần đầu nhìn thấy. Nếm thử chắc cũng không sao. Hắn nhớ Trương Đại Ngưu đã từng nói, nước Pháp năm 82 sản lượng nho giảm mạnh, cho nên rượu đỏ trở thành quý hiếm. Nhưng Long Vũ lại không đồng ý cách nói này, nếu năm 82 sản xuất rượu đỏ thật sự rất ít, vì cái gì uống qua vài thập niên còn chưa thấy hết. Hắn phỏng chừng, đây là một loại phương thức quảng cáo thổi phông mà thôi.
Đương nhiên, điều này kỳ thật cũng không trọng yếu.
Quan trọng là... hắn rất nhanh có thể nếm thử thứ rượu này rốt cuộc là như thế nào.
Hàn Duyệt ngồi xuống, rót một ly cho Long Vũ, sau đó lại rót cho mình một ly.
- Chén thứ nhất là vì cậu đến nhà tôi, cạn ly...
Hàn Duyệt giơ lên ly rượu nói với Long Vũ. Long Vũ vội vàng cũng cầm ly rượu lên. Hai ly ở giữa không trung nhẹ nhàng va chạm một cái, Hàn Duyệt nghe thấy, lập tức lại nhìn nhìn rượu đỏ treo trên vách tường, khẽ nhấp một ngụm. Mà Long Vũ lại uống một hơi cạn sạch. Rượu vào miệng hương thuần trắng mịn, xác thực có chút ý tứ. Nhưng mà Long Vũ cảm thấy được bỏ mấy ngàn đồng để uống thứ này vẫn còn có chút xót của.
Trên thực tế Long Vũ cũng không biết, một chai Bordeaux này là hơn vạn đồng.
Long Vũ lại rót cho Hàn Duyệt một ly.
Long Vũ cười giơ ly rượu lên:
- Chị Hàn, một ly này chúc chị càng ngày càng xinh đẹp, sự nghiệp cũng càng ngày càng huy hoàng...
Nghe thấy Long Vũ nói , Hàn Duyệt vũ mị liếc mắt nhìn Long Vũ một cái, u nhã giơ ly rượu lên chạm nhẹ, lần này cũng ngẩng cổ trắng nõn lên uống một hơi cạn sạch.
Hàn Duyệt lại rót cho Long Vũ cùng chính mình một ly, vừa định giơ lên lại bị Long Vũ ngăn cản, cứ uống như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ say. Theo như Đại Ngưu từng nói, thứ đồ chơi này, tuy uống ít không sao, nhưng uống nhiều thì cũng không phải là nước ngọt.
- Chị Hàn, không bằng chúng ta ăn trước một chút rồi mới uống tiếp...
Long Vũ rất khoa trương nói:
- Nước miếng của tôi đều nhanh chảy ra cả rồi nè...
Hàn Duyệt cười nhìn Long Vũ nói:
- Nhanh ăn đi?
Thuận tiện gắp cho Long Vũ miếng thịt bò.
- Nếm thử tay nghề của tôi xem thế nào?
Hàn Duyệt tràn ngập chờ mong nói. Giờ phút này Hàn Duyệt tựa như học sinh tiểu học bình thường đã hoàn thành bài tập đang chờ đợi lão sư cho ý kiến.
- Ừm, không tệ, tay nghề chị Hàn xác thực không thể chê.
Long Vũ cười nói, sau đó đem thịt bò bỏ vào trong miệng, còn đặc biệt nhai vài ngụm tỏ vẻ ăn rất ngon.
- Cậu nếm thử món này xem, là tôi mới học đó...
Hàn Duyệt cười gắp cho Long Vũ một khối cải trắng, nghe thấy Long Vũ ca ngợi, nàng cảm giác mình nỗ lực rất có giá trị.
Long Vũ ăn đồ ăn do Hàn Duyệt gắp cho, cười nói:
- Đây thật sự là rau cải trắng sao? Tôi lần đầu tiên phát hiện rau cải trắng lại có thể ăn ngon như vậy...
- Nếu ăn ngon, vậy cậu hãy ăn nhiều một chút...
Hàn Duyệt nói xong, lại gắp đồ ăn cho Long Vũ.
Bữa cơm này ăn rất vui vẻ, Long Vũ vừa ăn vừa cùng Hàn Duyệt trò chuyện. Hắn cố ý tránh đi chuyện làm ăn, cùng Hàn Duyệt tán gẫu một chút chuyện sinh hoạt lý thú. Làm cho Hàn Duyệt cười khanh khách không ngừng.
Hàn Duyệt uống qua rượu, khuôn mặt đỏ bừng, lại càng tăng thêm phong tình đặc biệt, làm cho Long Vũ cũng không tự giác, nuốt một ngụm nước bọt.
Cơm nước no nê xong, Long Vũ chủ động xin đi giết giặc cùng Hàn Duyệt, cùng thu thập bàn ăn nhanh chóng. Hai người vui vẻ hòa thuận.
Làm xong, Hàn Duyệt kêu Long Vũ ở trên ghế sa lon phòng khách xem TV, chính mình thì đi pha trà.
- Tiểu Vũ, hôm nay tôi thật sự rất vui vẻ...
Hàn Duyệt nói rất chân thật. Không biết tại sao hôm nay lại thật sự rất vui vẻ, thực nhẹ nhàng. Trong trí nhớ của nàng, loại này cảm giác vui vẻ hạnh phúc này đã nhiều năm nàng chưa từng gặp qua.
- Chị Hàn, chị bình thường toàn chú ý chuyện công việc... Kỳ thật con người khi còn sống ngoại trừ công việc ra còn có rất nhiều rất nhiều chuyện cần làm. Khi về đến nhà, kỳ thật chị có thể đem công việc dẹp qua một bên, thử hưởng thụ cuộc sống. Chị không nhớ một câu nói sao: lao dật kết hợp. Hãy thả lỏng, tin tưởng sẽ đề cao hiệu suất làm việc của chị lên rất nhiều. Chị Hàn, nghe tôi khuyên một câu, sau này đừng liều mạng làm việc nữa...
Long Vũ nói lời thấm thía.
- Ừ, cậu nói rất có đạo lý.
Hàn Duyệt mỉm cười, nói:
- Tiểu Vũ, cám ơn cậu đã nói cho tôi... Chuyện ngày trước, ngoại trừ cha ra, không có người tâm sự với tôi. Hôm nay tôi thật sự rất vui vẻ.
Nói tới đây, Hàn Duyệt đột nhiên lại hỏi:
- Tiểu Vũ, Đêm nay cậu không có việc gì chứ, không bằng ở lại với tôi một chút... Chúng ta cùng nói chuyện, tôi thật sự là lâu không có vui vẻ như vậy.
- Đương nhiên có thể.
Long Vũ nói.
Lập tức, Hàn Duyệt liền mở máy hát ra, nói chuyện trên trời dưới biển, đề cập nội dung có thiên văn, địa lý, khoa học kỹ thuật, còn có trong cảnh cục, trong trường học, các chuyện lý thú đều lôi ra nói.
Long Vũ lần đầu tiên biết được Hàn Duyệt nói giỏi như thế.
Long Vũ cũng nói một chút chuyện trường học khá lý thú nghe từ Đại Ngưu, khiến cho Hàn Duyệt khanh khách cười không ngừng.
Hai người càng tán gẫu càng ăn ý, thời gian rất nhanh đã tới chín giờ rưỡi tối
Long Vũ lơ đãng nhìn thoáng qua đồng hồ, Hàn Duyệt cho là hắn muốn về. Thoáng do dự một chút, nàng đứng dậy đi tới mở nhạc, hai mắt sáng ngời nhìn Long Vũ hỏi:
- Tiểu Vũ, nhảy với tôi một bản đi... Tôi mời cậu nghe, điệu nhạc này là bài tôi thích nhất... Trước kia lúc nhàm chán, tôi sẽ nghe khúc này, sau đó một mình khiêu vũ... Nó đã làm bạn với tôi, giúp tôi vượt qua rất nhiều thời gian nhàm chán...
- Ha ha!
Long Vũ mỉm cười, đột nhiên đứng dậy, đầu hơi cúi thấp, chìa tay phải, một bộ dáng thân sĩ:
- Tiểu thư xinh đẹp, tôi liệu có vinh quang và may mắn cùng chị nhảy một một bản không?
Hàn Duyệt rõ ràng sững sờ, nhưng mà nàng rất nhanh đem tay phải của mình nhẹ nhàng đặt ở tay của đối phương, mỉm cười gật gật đầu.
Long Vũ nhẹ nhàng ôm eo đối phương, mà Hàn Duyệt hai tay tại vòng ra phía sau cổ Long Vũ, hai người nhìn chăm chú vào đối phương, bốn mắt đụng vào nhau, một cảm giác ấm áp thản nhiên lập tức bắt đầu sinh ra.
Theo từng bước di động, thân mình Hàn Duyệt dần dần ghé tựa trên người Long Vũ... Long Vũ đồng dạng nhẹ nhàng ôm đối phương, giữa mũi truyền đến từng mùi hương trên người Hàn Duyệt, tâm thần từng đợt nhộn nhạo.
Âm nhạc, năm bước nhẹ nhàng chậm chạp, một đôi nam nữ không ngừng khiêu vũ. Cũng không biết bài hát lập lại bao nhiêu lần, hai người vẫn không có tách ra.
- Chị Hàn, kỹ thuật nhảy của chị thật đẹp...
Long Vũ nhẹ giọng ca ngợi.
- Cậu cũng không tồi chút nào.
Hàn Duyệt cười một tiếng. Nguồn: http://truyenyy.com
Lúc này, vũ khúc mới kết thúc, hai người không hẹn mà cùng buông lỏng ra, sau đó ngẩng đầu nhìn đối phương, một cỗ không khí khác thường tràn ngập ở chung quanh hai người.
Đột nhiên, Hàn Duyệt nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, gót chân nhấc nhẹ, tìm kiếm cái gì đó.
Nữ nhân mà có động tác như thế, thì nam nhân phải biết nàng có ý gì.
Nàng hiển nhiên đang chờ đợi một nụ hôn.
Long Vũ đã từng hôn môi Hàn Duyệt, cho nên, hắn không có chút do dự nào, miệng hôn nhẹ tới. Kỹ thuật hôn của Hàn Duyệt có vẻ rất là mới lạ, Long Vũ tuy rằng đã làm hại hai cô gái, nhưng kỹ xảo hôn môi của hắn thật sự không cao minh chút nào. Hắn thử một lần, cuối cùng dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy ra hàm răng của đối phương ra.
Hàn Duyệt mới đầu còn có chút kháng cự, nhưng mà rất nhanh tựu ỡm ờ thuận theo.

Đặc Thù Không Gian - Chương #172


Báo Lỗi Truyện
Chương 172/403