Chương 17: Sống dựa vào nhau


- Đồ lưu manh, vừa rồi anh có biết cái đầu của anh gối lên chỗ nào không?
Cô gái trợn mắt, căm tức nhìn Long Vũ, tức giận chỉ vào ngực của mình:
- Lưu manh đáng chết. Đầu của anh đã gối lên hai trái đào của tôi, lại còn để lại cả nước miếng. Thật ghê tởm
Long Vũ nhìn nhìn, đúng là chỗ đó của cô gái có dính một ít nước… đúng là do hắn để lại. Hơn nữa, mùi thơm lúc nãy, chính là từ trên người nàng phát ra.
- Khụ khụ…
Long Vũ nghiêm mặt, khẽ cười một tiếng:
- Việc này, đúng là tôi có lỗi, nhưng là ngoài ý muốn.
- Nguy rồi…
Cô gái không tiếp tục ầm ỹ nữa. Đột nhiên nàng phát hiện nơi này linh khí dồi dào. Nhìn kỹ, thì ra đã vào bên trong Huyền Cảnh.
Nhìn thấy sắc mặt của cô gái tái nhợt, trong đôi mắt hình như có vẻ hoảng sợ. Long Vũ vội hỏi:
- Xảy ra chuyện gì thế?
Cô gái cẩn thận đánh giá xung quanh, môi hơi run run, giống như là có điều muốn nói….
Sau một hồi lâu, nàng liếc Long Vũ một cái, dữ tợn nói:
- Đều tại anh. Nếu không phải anh lôi kéo tôi vào, tôi sẽ không đi vào Huyễn Cảnh.
- Đợi một chút… Không đúng, tại sao chúng ta lại bình yên đi tới Huyền Cảnh?
Cô gái cảm thấy chuyện này quá mức kỳ quái. Từ hiểu biết của nàng đối với Huyền Cảnh, trừ khi là tại thế giới thật tu luyện tới cảnh giới Tụ Linh. Nếu không mà nói, căn bản không có khả năng chịu được áp lực trong hắc động dẫn tới Huyền Cảnh.
Nhưng vấn đề là hiện tại hai người đang ở trong Huyền Cảnh.
- Anh rốt cuộc là ai?
Cô gái cảm thấy sự kỳ quái này là do người con trai bên mình tạo ra. Nếu không, căn bản không thể giải thích nổi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Tôi là Long Vũ.
Long Vũ cười hỏi:
- Không biết tiểu thư xinh đẹp tên là gì?
- Mã Hiểu Mai.
Cô gái lạnh lùng trả lời một câu, từ trong túi lấy ra một lá bùa gập thành một con hạc giấy. Sau đó nàng ném con hạc này lên không trung, nói:
- Hãy đi tìm ông nội của ta.
- Linh Tê Chỉ Hạc?.
Long Vũ tuy rằng tu vi không ra gì. Nhưng đã ở bên cạnh Tuyết Cơ nhiều năm, cũng có một chút kiến thức. Nếu hắn không lầm, cô bé trước mắt này chính là người của " Thông Linh Mã gia". Con hạc giấy mà nàng mới thả ra chính là dùng để liên lạc – Linh Tê Chỉ Hạc.
- Coi như anh cũng có chút kiến thức.
Mã Hiểu Mai liếc mắt nhìn hắn, giải thích:
- Chúng ta bây giờ đang ở trong Huyền Cảnh. Đối với nơi đây, tôi chỉ được nghe nói qua, cũng chưa từng tới. Nhưng mà ba năm trước, ông nội của tôi từng may mắn dùng cách bình thường đi vào trong Huyền Cảnh. Nếu chúng ta có vận khí tốt, con Linh Tê Chỉ Hạc kia có thể tìm được ông nội của tôi. Lúc đó chúng ta sẽ tìm được sự giúp đỡ. Trước khi ông nội tìm được chúng ta, anh nhất định phải đồng ý cho tôi lãnh đạo. Nếu không chúng ta sẽ rất nguy hiểm.
- Nghiêm trọng như thế sao? Huyền Cảnh rốt cuộc là nơi nào?
Long Vũ tò mò hỏi.
- Tôi cũng không biết nhiều lắm. Nếu vận khí anh tốt có thể gặp được ông nội tôi. Anh hãy tự mình đi hỏi ông đi?
Mã Hiểu Mai nói xong, không để ý đến Long Vũ nữa. Mà từ trong tay lấy ra một vật giống như cái la bàn.
Long Vũ nhân cơ hội nhìn nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay. Khi hắn nhìn vào chỉ thấy một mảng đen, nhất thời buồn bực. Thực ra, hắn muốn La Lâm giải thích nghi vẫn trong lòng hắn.Nhưng lúc này, La Lâm đã bị tắt máy.
Long Vũ cũng không biết La Lâm vì bảo hộ hắn cùng với Mã Hiểu Mai, đã tiêu hao hết toàn bộ nguồn năng lượng.
- Đi tới phương Bắc, nơi đó có hơi thở của nhân loại.
Mã Hiểu Mai rất nhanh đã xác định được phương hướng, đi lên phía trước.
Tại địa phương xa lạ này, Long Vũ kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay. Trước mắt chỉ biết đi theo nữ thiên sư mới quen biết này.
Linh khí ở Huyền Cảnh xác thực rất dồi dào, ước chừng nhiều gấp mười lần bên ngoài. Nhiều lần Long Vũ đều muốn dừng lại tu luyện một chút, cố khẳng khởi động La Lâm.
Nhưng Mã Hiểu Mai sống chết cũng không cho. Nàng nói nhất định trước lúc trời tối phải tìm được người ở nơi đây. Nếu không, ban đêmở Huyền Cảnh cực kỳ nguy hiểm.
Long Vũ đành phải từ bỏ ý định tu luyện trong đầu, không ngừng chạy theo. Nhưng cuối cùng, vấn đề lo lắng cũng đã xảy ra. Sắc trời đột nhiên thay đổi. Nguyên là sắc trời bỗng dưng tồi tệ, bão gió điên cuồng gào thét, sấm sét nổ vang, phía chân trời không ngừng xẹt qua tia chớp đỏ rực. Giống như những con rắn lửa, điên cuồng nhảy múa.
- Phải đẩy nhanh tốc độ. Nếu không chúng ta sẽ gặp phiền toái lớn.
Mã Hiểu Mai sắc mặt càng khó coi. Nàng dường như dự cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Long Vũ nghe thấy vậy, dốc hết sức mà chạy.
Trong chốc lát, mưa như thác đổ, hạt mưa đỏ như máu, dị thường quỷ dị, không khác gì những giọt máu bình thường. Long Vũ nhất thời có cảm giác nôn mửa.
Những hạt mưa máu rơi xuống, lăn trên khuôn mặt gây ra cảm giác đau đớn, làm cho đi lại càng gian nan. Dưới tình huống bất đác dĩ, Mã Hiểu Mai cùng Long Vũ đành phải nắm tay nhau cùng chạy.
Nắm lấy bàn tay nhỏ bé, giống như tơ lụa mềm mại. Long Vũ âm thầm kinh ngạc, cô em thiên sư này làn da thật sự mềm mại. Cũng không biết nàng ta chăm sóc thế nào. Có thể nàng cùng Tuyết Cơ giống nhau, đều là những cô gái yêu thích làm đẹp.
- Đừng có mà suy nghĩ lung tung, nêu không tôi bỏ anh lại đó.
Lần đầu cùng con trai nắm tay, sắc mặt Mã Hiểu Mai cũng có chút ửng đỏ, tâm thần không ngừng phập phồng. Cũng may là diện mạo Long Vũ bình thường, không được đẹp trai như Đan Trường hay Đàm Vĩnh Hưng, vì thế không thể hấp dẫn ánh mắt của cô gái kiêu ngạo Mã Hiểu Mai.
Đến tận lúc nửa đêm, cơn mưa máu mới ngừng rơi, hai người đã bị ướt sũng. Cũng may hai người không phải là người bình thường, vội vàng vận chuyển đạo lực, chỉ trong thời gian ngắn quần áo đã khô ráo. Càng may mắn hơn là, cơn mưa máu không có nhuộm đỏ quần áo của hai người.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, hai người lại tiếp tục chạy.
Cho tới bình minh, trước mặt hai người xuất hiện một rừng cây rậm rạp, mênh mông vô bờ. Mã Hiểu Mai khẽ nhíu mày, nhìn nhìn vào la bàn trong tay, nói:
- Phải đi qua rừng cây này, chúng ta mới có thể tới chỗ ở của con người.
Long Vũ hoài nghi nói:
- Tôi nói nè cô em Mã Hiểu Mai. Vật trong tay cô có còn xài được hay không thế. Theo như lời cô nói, trước khi trời tối chúng ta sẽ đi tới chỗ ở của con người. Nhưng bây giờ đã qua một đêm, đừng nói tới con người, ngay cả một bóng ma cũng không thấy.
- Anh tin hay không tuỳ anh. Dù sao thì la bàn cũng chỉ như vậy. Tôi đã quyết định, tiếp tục đi theo hướng dẫn của la bàn. Nếu như anh không tin, chúng ta chia ra mỗi người đi một ngả.
Mã Hiểu Ma bị Long Vũ nghi ngờ. Trong lòng có chút tức giận, biểu hiện ra vẻ mặt bướng bỉnh.
Tiểu cô nương này bản lĩnh tuy không lớn, nhưng tính khí nóng nảy quả thực là không nhỏ.
Long Vũ suy nghĩ muốn tách ra hay tiếp tục cùng mỹ nữ đồng hành? Dù sao nơi gọi là Huyền Cảnh này đối với mình còn quá là xa lạ.

Đặc Thù Không Gian - Chương #17


Báo Lỗi Truyện
Chương 17/403