Chương 138: Nguy cơ từ Hạn Bạt


Tình huống thành Đoan Mộc tuy rằng nguy cơ, nhưng bây giờ hắn không thể rời đi. Hắn muốn tiến vào xem có thể gặp được mã Chính Phong hay Kim Phượng hay không.
Cụ thể Mã Chính Phong ở chỗ nào hắn cũng không biết.
Nhưng Kim Phương ở Thanh Tân Tiểu Trúc ở chỗ nào, Long Vũ rất rõ ràng.
Dưới sự trợ giúp của Tuyết Cơ, Mã Ngọc, Mã Hiểu tốt hơn rất nhiều. Long Vũ đem tình huống thông báo một chút, làm cho ba người cực kỳ hoảng sợ.
Đối với cái tên Hạn Bạt, Mã Ngọc cùng Tuyết Cơ cũng đã nghe qua. Nhưng mà hàng này chỉ có tồn tại trong thần thoại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Tiểu Vũ, chúng ta bây giờ phải làm sao?
Mã Ngọc lo lắng chủ động hỏi:
- Không bằng chúng ta cũng tiến vào bên trong. Có lẽ có thể tìm được đại ca.
Mã Hiểu Mai cũng có chút gấp gáp.:
- Tiểu Vũ, không bằng chúng ta lập tức đi vào xem sao.
- Yên tâm đi, tôi quay lại đây là để nói chuyện này với mọi người.
Long Vũ nói:
- Cứ đi theo tôi. Ở trong này tôi còn có một người bạn, chúng ta đi tìm chị ấy trước. Tìm được chị ấy, mọi việc có thể dễ dàng giải quyết.
Đối với Kim Phượng, trong lòng Long Vũ luôn có cảm giác thần bí khó lường. Nhất là tu vi của nàng, lại càng khó tưởng tượng. Ban đầu ở rừng Ngô Đồng, Vu Chiến Thiên, Đoan Mộc Chính nghe tên của nàng đã sợ mất mật. Bởi vậy có thể thấy được sự lợi hại của nàng.
Lập tức Long Vũ dẫn mọi người đi vào bên trong thành Đoan Mộc.
Sức nóng bên trong thành không hề giảm so với ở rừng cây bên ngoài. Người đi trên đường cũng dự cảm được điều chẳng lành sắp xảy ra, ai nấy đều ủ rũ. Nhất là dân bản xứ, bọn họ rất khó có thể đi thành khác sinh sống. Sinh tử của bọn họ cùng với thành Đoan Mộc cùng tồn vong. Nếu như muốn rời đi, cũng sẽ bị các thành khác không tiếp nhận.
Kiêng kỵ nhất của Huyền Linh Thiên là vứt bỏ thành thị của mình.
Rất nhanh đoàn người tiến vào Thanh Tân Tiểu Trúc của Kim Phượng.
Sau một lúc gõ cửa, không thấy Kim Phượng đi ra. Nhưng mà có một thư đồng khoảng mười tuổi tiếp đãi Long Vũ. Dường như cậu ta nhận biết Long Vũ, cung kính nói:
- Anh là Long công tử? Tiểu thư đã có thông báo, chỉ cần anh tới, lúc nào cũng có thể tiến vào.
- Chị Tuyết Cơ, chú Mã. Mời.
Long Vũ nhiệt tình tiếp đón, nhưng hắn quên mất Mã Hiểu Mai.
Mã Hiểu Mai liếc mắt Long Vũ, dẫn đầu tiến vào.
Đợi cho mọi người đi vào, thư đồng liền đóng chặt cửa lại. Khác biệt chính là ở bên ngoài vô cùng nóng bức, nhưng bên trong thì mát mẻ lạ kỳ.
- Tiểu Vũ, bạn của cháu là ai. Nơi này dường như có một tầng cấm chế thủ hộ. Trong này không có một chút nóng nực nào.
Mã Ngọc khen không dứt miệng.
Tuyết Cơ cũng tiếp tục đề tài:
- Thằng nhóc này quan hệ cũng khá rộng.
Vẻ mặt Long Vũ có chút tiểu nhân:
- Việc này tính là cái gì…
Nói xong, hắn ghé miệng vào lỗ tai Tuyết Cơ, thấp giọng:
- Chị Tuyết Cơ, em nói thật với chị, chủ nhân của Thanh Tân Tiểu Trúc này là một cô gái.
- Chị biết.
Tuyết Cơ tức giận nói:
- Đứa nhỏ đã nói rồi.
- Hic.
Long Vũ một trận buồn bực.
Mã Hiểu Mai âm thầm suy nghĩ, thật sự kỳ quái. Tên này rốt cuộc có chỗ tốt nào, diện mạo thì bình thường. Tại sao lại hết quen nhiều gái tơ đến như vậy.
- Công tử, tôi tên là Hoa An. Cả Thanh Tân Tiểu Trúc đều do tôi xử lý. Phòng khách cũng đã chuẩn bị xong. Không bằng lúc này mang bằng hữu của anh đi xem qua. Nếu có gì cần, anh có thể nói với tôi, tôi sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của anh.
Cậu bé cung kính nói.
Long Vũ mỉm cười, nói với Mã Hiểu Mai bên cạnh:
- Cũng sắp tối rồi, chúng ta qua đêm ở chỗ này, ngày mai đi hỏi thăm tin tức Mã đại ca.
Khuôn mặt Mã Hiểu Mai lạnh lùng, không một chút tình cảm nào, chỉ thản nhiên gật đầu. Trong lòng nàng vô cùng tức giận, cứ mở miệng ra là gọi một tiếng Mã đại ca.
- Trước tiên chúng ta đi coi phòng.
Long Vũ nói, để cho thằng bé dẫn đường.
Đi vài bước, Long Vũ đột nhiên hỏi:
- Đúng rồi, xin hỏi, tên cậu là gì?
- Hoa An.
Đứa nhỏ cười cười:
- Công tử, tôi đã giới thiệu qua rồi.
Vẻ mặt Long Vũ u ám, vỗ vỗ cái ót, thầm nghĩ mình đúng là óc lợn.
- Cậu là Hoa An. Là do chị Phượng đặt?
Long Vũ hỏi.
- Đúng vậy.
Cậu bé đắc ý nói:
- Trước kia tôi không có tên, sau tiểu thư đặt tên cho tôi. Tiểu thư nói, Hoa An là một thư đồng rất nổi danh.
- Cậu thích không?
Long Vũ vừa đi vừa hỏi.
- Thích.
Cậu bé nói:
- Lý tưởng của tôi chính là trở thành một thư đồng siêu việt sản xuất kim bài.
- Siêu cấp thư đồng.
Mã Hiểu Mai xen vào một câu.
- Đúng vậy, đúng vậy.
Cậu bé nhìn thoáng qua Mã Hiểu Mai, hưng phấn nói:
- Tôi chính là có suy nghĩ như vậy. Chị gái, chị cũng thực sự là có học vấn. Chỉ cần bốn chữ chị đã có thể nói được trong lòng tôi. Tôi rất sùng bái chị…
- Khụ khụ…
Long Vũ cười khan một tiếng:
- Hoa An, dẫn đường đi, đừng quên công việc của cậu.
Thanh Tân Tiểu Trúc còn lại bốn phòng trống, vừa vặn cho bốn người Long Vũ. Trong phòng bố trí hết sức đơn giản, nhưng tất cả đều phi thường sạch sẽ, làm cho người ta có cảm giác rất thoải mái.
Tóm lại bốn người đều rất hài lòng.
Đợi sau khi thu dọn xong hành lý, Hoa An lại xuất hiện trước mặt Long Vũ:
- Công tử, tôi đã chuẩn bị xong đồ ăn, mời mọi người qua dùng cơm.
- Được.
Long Vũ mỉm cười, sau đó cùng ba người Mã Hiểu Mai, Mã Ngọc, Tuyết Cơ đi tới phòng ăn. Ở trong phòng ăn bố trí vô cùng tráng lệ, điêu long họa phượng, xà ngang bằng gỗ lim, màu sắc bài trí theo phong cách cổ xưa, làm cho người ta cảm giác cao quý, xa hoa.
Bốn người được Hoa An đón tiếp ngồi trên bàn ăn xa hoa. Tuyết Cơ nhìn bố trí trong phòng ăn, hỏi Long Vũ:
- Bạn của em rốt cuộc là người thế nào?
Long Vũ mỉm cười nói:
- Em chỉ biệt chị ấy đối với em không có ác ý. Thân phận và lai lịch của chị ấy, em cũng không rõ.
- Ừ.
Tuyết Cơ trả lời một tiếng.
Một lát sau, Hoa An liền bưng đồ ăn sáng lên bàn. Có thịt, có cá, có cả đồ ăn chay. Hương thơm lan tỏa khắp phòng, làm cho người ta không chủ động được mà ngón tay luôn muốn cử động.
Long Vũ đối với đồ ăn luôn có hứng thú. Hắn hít sâu một hơi, lập tức động đũa:
- Chị Tuyết Cơ, chú Mã, Hiểu Mai, chúng ta ăn thôi.
Ngừng một chút, Long Vũ quay đầu hỏi:
- Hoa An, đồ ăn này không phải do cậu làm đấy chứ.
Hoa An cười một tiếng nói:
- Đúng vậy, là do tôi làm. Công tử, cậu còn chưa có biết. Để học nấu ăn, tôi đã ba ngày ba đêm không ngủ. Nhưng mà, trù nghệ của tôi đã thông qua tiểu thư khảo nghiệm. Không nói nhiều nữa, mọi người cùng ăn cho nóng.
Long Vũ nuốt nước miếng, gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào trong miệng, nhắm mắt gật đầu không thôi:
- Rất ngon, tay nghề rất tuyệt. Hoa an, thực sự cám ơn cậu.
Hoa An mỉm cười, không hề nói gì, chỉ cung kính đứng một bên, tùy thời phục vụ đám người Long Vũ.
- Hoa An, sau khi ăn cơm, tôi có việc cần nhờ cậu.
Long Vũ dặn giò một tiếng.
- Công tử, Hoa An nghe lời.
Ngay khi Long Vũ ra cửa vài bước, Hoa An cũng lập tức theo đến.
- Hoa An, cậu có rõ ràng tình huống thành Đoan Mộc không?
Long Vũ hỏi.
- Không biết.
Hoa An nói:
- Từ lúc tôi vào thành Đoan Mộc, không có rời Thanh Tân Tiểu Trúc. Hơn nữa, tôi cũng không muốn ra ngoài.
- Vậy cuộc sống hàng ngày như đồ dùng, thức ăn cậu mua sắm kiểu gì.
Long Vũ hỏi.
- Tiểu thư đã sắp xếp ổn thỏa. Cách vài ngày lại có người mang đồ đến. Đúng rồi công tử, anh có chuyện muốn nhờ tôi ra ngoài lo liệu à?
Hoa An tương đối thông minh.
- Thôi vậy. Để tôi tự mình đi làm.
Long Vũ nghe vậy, cảm thấy Hoa An không đáng tin cậy. Đứa nhóc hơn mười tuổi, suốt ngày không ra bên ngoài thì có thể làm được cái gì.
- Công tử, nếu anh có việc gì cứ phân phó. Tôi tuy ít khi ra khỏi cửa, nhưng quản gia Thanh Tân Tiểu Trúc chẳng bao lâu nữa sẽ tới nhận chức. Ông ta thực ra là một người già đời ở thành Đoan Mộc.
Hoa An đưa mấy ngón tay lên đếm, nói:
- Thực xin lỗi, tôi cũng không biết thành Đoan Mộc đã tồn tại được bao lâu rồi.
- Người ở đâu?
Long Vũ tuy rằng ngạc nhiên, không có thời gian mà hỏi loạn lên. Việc khẩn cấp trước mắt là tìm xem Mã Chính Phong đang ở đâu.
- Nửa đêm ông ấy sẽ tới. Khi tôi chuyển giao một số công việc cho ông ấy, có lẽ cũng gần sáng.
Hoa An trả lời.
Long Vũ nghĩ một chút nói:
- Nhưng vậy đi, sau khi hai người giải quyết xong xuôi, thì dẫn ông ấy đến gặp tôi.
- Vâng.
Hoa An trả lời.
Vô tình đi đến vườn hoa nhỏ, Long Vũ thấy vài bông hoa tươi đong đưa trước gió. Những giọt sương trong suốt bám trên cánh hoa, tinh xảo đẹp dịu dàng, làm cho người ta không tự chủ mà dừng chân thưởng thức.
Đột nhiên một mùi thơm quen thuộc truyền đến. Đột nhiên một bóng người uyển chuyển đi đến. Người tới là Mã Hiểu mai, nàng chậm rãi nhìn Long Vũ nói:
- Tiểu Vũ, em nghĩ muốn đi tìm ông nội.
- Không được.
Long Vũ nói:
- Bên ngoài rất oi bức, với tu vi cùng thể chất của cô tuyệt đối không thể kiên trì. Có thể chưa tìm được ông nội của cô, cô đã gục xuống. Chuyền này cứ giao cho tôi. Tôi đã nói với Hoa An, đến khi trời sáng, sẽ đi ra bên ngoài hỏi thăm tin tức.
- Thực sự?
Mã Hiểu Mai có chút vui sướng.
- Đương nhiên là thật.
Long Vũ nói:
- Chuyện lớn như vậy, tôi có thể nói đùa sao? Yên tâm đi, ông nội của cô là anh em tốt của tôi. Bất kể thế nào tôi cũng không để cho lão ta xảy ra sự cố.
- Cám ơn.
Giọng Mã Hiểu mai rất nhỏ, nhưng là thật lòng.
- Cám ơn cái gì. Cô quên rồi sao, cô là bạn gái của tôi.
Khóe miệng Long Vũ hơi mỉm cười:
- Chúng ta còn phải nói những lời khách sáo thế này sao?
Mã Hiểu Mai do dự một chút, cắn môi nói:
- Phụ nữ Mã gia chỉ có thể trừ yêu, diệt ma nhưng không thể làm việc mà phụ nữ bình thường như nấu cơm, giặt quần áo, sinh con. Quan hệ giữa chúng ta cũng chỉ vì lợi ích hai bên. Không biết quan hệ giữa chúng ta có thể bảo trì được bao lâu.
- Lời nguyền rủa sẽ được giải trừ.
Long Vũ đột nhiên nói.
- Không có khả năng.
Mã Hiểu Mai hơi run rẩy:
- Quên đi, không nói việc này nữa. Em phải về trước nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi tìm ông nội.
Mã Hiểu Mai rời đi, Hoa An dẫn một ông lão quản gia mới tới. Long Vũ há hốc mồm, không nói được lời nào. Đầu trọc, làn da khô quắt, nếp nhăn trên mặt nhiều vô đối, chỉ có đôi mắt sáng ngời là bề ngoài của lão.
Bởi vì lưng còng, hắn dường như phải cố hết sức:
- Ra mắt công tử, tôi tên là Phúc Bá, quản gia của Thân Tân Tiểu Trúc. Từ hôm nay, tôi sẽ giúp Hoa An quản lý nơi này. Đúng rồi, tôi nghe Hoa An nói cậu có việc muốn tôi đi làm, mời cậu phân phó.
- Kỳ thực không phải là chuyện lớn gì. Tôi muốn các người hỏi tin tức một người.
Long Vũ trực tiếp nói:
- Ông ta tên là Mã Chính Phong, là người của thành Đoan Mộc này.
- Mã Chính Phong?
Phúc Bá nghe vậy, sắc mặt liên tục thay đổi:
- Tôi có biết người này, ông ta là một thiên sư. Thật không khéo, ông ta không ở thành Đoan Mộc. Mấy ngày hôm trước tôi có gặp qua ông ta. Ông ta cùng hai người bạn tại công hội chức nghiệp nhận một nhiệm vụ. Có thể đã đi tới rừng Tử Vong.
- Bọn họ chưa trở về sao?
Long Vũ hỏi.
- Hẳn là không có.
Phúc Bá tự tin cười:
- Chuyện ở thành Đoan Mộc, có rất ít chuyện tôi không biết. Hơn nữa tôi đã cùng Mã Chính Phong uống rượu, ấn tượng với ông ta cũng khá tốt. Vì vậy, hẳn là không nhầm. Công tử, thành Đoan Mộc hiện tại đang phải đối mặt với nguy cơ. Không bằng cậu mang mọi người đi tới rừng Tử Vong. Có lẽ khi mọi người trở về, nguy cơ của thành Đoan Mộc có thể giải quyết.
- Có thể không?
Long Vũ nói:
- Ở đó có Hạn Bạt đó.
Phúc Bá cười nói:
- Công tử, tôi cũng không gạt cậu. Chuyện thành Đoan Mộc tiểu thư đã nhúng tay. Chỉ cần tiểu thư xen vào, không chuyện gì là không có phương pháp giải quyết.
- Một khi đã như vậy, chúng tôi sau khi ăn điểm tâm sẽ đi tới rừng Tử Vong.
Long Vũ suy nghĩ một chút liện quyết định.
Sau khi ăn qua điểm tâm, Long Vũ đem chuyện của Phúc Bá nói với mọi người. Sau đó hắn nói:
- Việc này không nên chậm trễ, chúng ta bây giờ liền xuất phát tới rừng Tử Vong.
Nghe nói ông nội đi vào chỗ nguy hiểm, trong lòng Mã Hiểu Mai khẩn cấp nhất, không cần suy nghĩ nàng liền đồng ý.
Mã Ngọc cùng Tuyết Cơ tất nhiên không có ý kiến.
Sau khi thu thập xong, Phúc Bá cùng Hoa An tiễn mọi người ra cửa. Đứng ở cửa bị hơi nóng xả vào, Phúc Bá vội vàng nói:
- Công tử, tôi có bốn mảnh băng phù, mọi người cầm lấy bên mình, sẽ dễ chịu hơn một chút.
Nói xong, Phúc Bá hai tay dâng lên.
Long Vũ vội vàng phát cho bốn người.
Nói ra cũng thực kỳ quái, sau khi cầm băng phù trong tay không khí oi bức không còn ảnh hưởng. Ngược lại, một cảm giác mát mẻ chảy dài toàn thân, cực kỳ khoan khoái.
Đám người Tuyết Cơ vô cùng ngạc nhiên.
Ra bên ngoài thành Đoan Mộc, Tuyết Cơ hỏi:
- Tiểu Vũ, Phúc Bá kia là ai, chị căn bản không thể nhìn thấu tu vi đạo lực của ông ta.
Mã Ngọc cũng nói:
- Người này đích xác không đơn giản, tu vi của ông ta có thể đạt đến tu vi trong truyền thuyết. Ngoài ra, Hoa An kia cũng không phải là người bình thường. Tiểu Vũ, nói thật, đối với người bạn của cháu, chú rất tò mò. Chú thật sự rất muốn gặp cô ấy.
- Sẽ có cơ hội.
Long Vũ cười nói.
Rừng Tử Vong cùng Huyết Quật Sơn kỳ thực nằm rất gần nhau, so với thành Đoan Mộc cũng không cách bao nhiêu. Dựa vào tốc độ của mọi người, không dùng đền nửa ngày đã tới nơi.
Trên đường, Mã Hiểu Mai đề nghị:
- Cha, không bằng chúng ta phóng ra mấy con Linh Tê Chỉ Hạc, có thể giúp chúng ta càng thêm dễ dàng một chút.
- Đúng vậy.
Mã Ngọc liền đồng ý với ý kiến của con gái. Tinh Tê Chỉ Hạc của Mã gia là tổ truyền, dùng để tìm người, vô cùng linh nghiệm.
Nhớ lần đầu tiên không may tiến vào Huyền Cảnh, Mã Hiểu Mai từng dùng Linh Tê Chỉ Hạc liên lạc với Mã Chính Phong, tránh khỏi nguy cơ vây công của bầy Huyết Bức.
Ngay lập tức, Mã Ngọc, Mã Hiểu Mai liên thả ra bốn con Linh Tê Chỉ Hạc, lần lượt theo bốn phương bay đi.
Nửa giờ sau, Linh Tê Chỉ Hạc mang tin tức trở về, hơn nữa còn mang theo tin tức của Mã Chính Phong.
- Cha xem tin tức này, ông nội hướng chúng ta cầu cứu.
Lông mày Mã Hiểu Mai nhíu lại:
- Ông nội cùng với hai người Văn Nguyệt Thiên, Thiết Lang bị bao vây ở đỉnh núi cách nơi này khoảng mười dặm, tình thế vô cùng nguy hiểm, chúng ta phải nhanh chóng đến đó.
Mã Hiểu Mai đọc tin tức trên con Chỉ Hạc.
- Chúng ta đi.
Long Vũ tất nhiên không chậm trễ, quát một tiếng dặn dò:
- Để cho Linh Tê Chỉ Hạc dẫn đường, chúng ta toàn lực chạy theo.
Mười đoàn đường, đoàn người chỉ dùng mười phút chạy qua.
Đôi mắt Mã Hiểu Mai sáng lên, rất nhanh sẽ gặp ông nội, nhưng sự tình không có thuận lợi. Từ xa nhìn lại, ba người Mã Chính Phong đang phải đối phó với đám Huyết Bức.
Vì giảm bớt áp lực của bọn họ, Mã Hiểu Mai liền cắt đầu ngón tay của mình, cố ý đem đám Huyết Bức dẫn qua. Quả nhiên, ngửi thấy mùi máu tươi, một phần Huyết Bức liền chú ý tới đoàn người Long Vũ.
Ngay sau đó, một đoàn Huyết Bức tấn công bốn người.
Đoàn Huyết Bức bay tới, bốn phía nhất thời xám xịt.
Một cỗ mùi hôi thổi nồng nặc xông vào, Tuyết Cơ cùng Mã Hiểu Mai nhíu mày. Mã Ngọc nhìn đàn Huyết Bức, từ trong túi áo lấy tấm linh phù tung lên không trung, trong miệng đọc vài câu chú văn. Linh phù từ ban đầu ảm đạm bỗng phát sáng. Một lúc dừng lại trên đỉnh đầu, tạo thành hình dạng Bắc Đấu Thất Tinh.
Mã Ngọc khẽ quát một tiếng, linh phù Bắc Đấu Thất Tinh lập tức phóng ra tia sáng màu vàng, bao phủ lấy bốn người. Cùng lúc, mùi hôi thối lập tức bị ngăn cản.
Hơn nữa, đàn Huyết Bức giữa không trung gặp ánh sáng màu vàng cũng có phần sợ hãi.
Mã Ngọc một lúc lên tiếng:
- Đây là Thất Tinh ma trận. Huyền Cảnh có linh khí dồi dào có thể chống đỡ được nửa giờ, còn nửa giờ sau thì khó nói…

Đặc Thù Không Gian - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/403