Chương 130: Mỹ nữ đại chiến


- Đúng vậy.
Dọc đường, bụng Đường Hương Hương sớm đã kêu rột rột, tự nhiên là chuyện tốt. Đường Hương Hương đáp một tiếng, hai người liền tìm một chỗ kín ẩn thân.
- Tiểu sư muội, em tìm một ít củi, anh đi chuẩn bị món ăn dân dã, chúng ta núp tại đây nấu ăn. Cơm no rượu say, tinh thần phán chấn chúng ta sẽ tiếp tục rời động Vô Tình.
Long Vũ nói.
- Đúng vậy.
Đường Hương Hương nhu thuận gật đầu, liền rút Bích Thủy pháp kiếm ra chặt củi.
Hành động này mà lọt vào mắt Thiên Cơ đạo nhân thì chắc tức ói máu mà chết. Bích Thủy pháp kiếm kia thuộc hàng Top trong pháp kiếm, lẽ ra là lợi khí trảm yêu trừ ma. Nhưng mà lúc này đem chặt củi thật là phí phạm của giời.
Đường Hương Hương chặt củi, Long Vũ săn thú. Chỉ trong chốc lát đã nhóm lên từng làn khói nghi ngút, Đường Hương Hương ngồi bên đống lửa, nhìn thấy Long Vũ dùng nhánh cây thô xiên qua một con heo to và một con thỏ hoang vừa bắt được, bắt đầu nướng trên lửa. Theo lửa lan đi, thịt con thỏ dần vàng óng, mà từng giọt đầu thơm nhỏ xuống đống lửa phát ra tiếng vang tí tách.
Rất nhanh mùi thơm nức mũi lan tràn.
Đường Hương Hương nhịn không được nuốt nước miêng ừng ực, nhìn bộ dáng kia là đói ngấu rồi. Chẳng qua nàng cũng không có mở miệng nói với Long Vũ. Long Vũ thì cẩn thận để khỏi cháy, thỉnh thoảng lại lật đi lật lại. Cái thiếu duy nhất chính là Long Vũ không mang theo gia vị.
Sự thật là động vật ở thế giới thực so với ma thú ở Huyền Cảnh kém quá, không nêm nếm thì không được.
- Cho anh.
Đột nhiên, Đường Hương Hương duỗi tay đưa ra cái bình nhỏ, theo bản năng Long Vũ duỗi tay nhận lấy, nhìn kĩ thì là muối cùng gia vị.
- Tiểu sư muội, ở đâu ra thế?
Long Vũ ha ha cười, nhanh chóng mở cái lọ, rắc muối cùng gia vị lên trên.
Đường Hương Hương thản nhiên nói:
- Trước khi lên núi, tôi đã chuẩn bị...
- Oh!
Long Vũ thản nhiên đáp một tiếng, lập tức liền tập trung chuyên môn.
Qua chừng mười phút, Long Vũ lại gần xem xét, sắc mặt mỉm cười nói:
- Được rồi, chén được rồi...
Đường Hương Hương sớm đã không đợi nổi. Không biết là bụng sôi hay là tay nghề Long Vũ cao siêu. Tóm lại, cái mùi kia thoang thoảng, thật sự là mỹ vị nhân gian.
- Tiểu sư muội, đói bụng lắm à?
Long Vũ đem thịt thỏ ra, cười nói:
- Cho em một nửa béo nhất, chỗ này thịt ngon.
- A
Đường Hương Hương đáp lại, lập tức duỗi tay tới. Có thể hơi vội nên quên mất thịt thỏ còn nóng, bàn tay nhỏ của Đường Hương Hương đau đớn.. Sợ hãi kêu một tiếng vội rụt tay lại, rõ ràng là bị bỏng.
Long Vũ mỉm cười, một tay cầm nhánh cây, một tay cẩn thận xé cái chân sau của con thỏ đưa cho Đường Hương Hương cười nói:
- Cho em, ăn đi...
Đường Hương Hương cẩn thận đón lấy, quay đầu đưa lưng về phía Long Vũ, lúc này mới bắt đầu ăn.
Long Vũ sững sờ, chẳng qua cũng không sao, sớm đã đói lả ra, liền giật cái chân thỏ ngoạm lấy ngoạm để.
Ăn một nửa, hắn đột nhiên thấy Đường Hương Hương xoay người nhìn hắn, trong tay cầm khúc xương, khóe miệng bóng nhẫy.
- Em đã ăn xong?
Long Vũ hơi kinh hãi.
- Ưm!
Mặt Đường Hương Hương thoáng đỏ, gió núi xa xa thổi tới, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của nàng, mơn trớn khuôn mặt trắng nõn mềm mại. Nhìn bộ dáng nàng đói bụng lắm, nếu không một cô nương sao có thể ăn tợn như vậy.
-Vậy thì em ăn thêm ít nữa đi.
Long Vũ vội xé luôn cái chân trước của con thỏ đưa tới. Đường Hương Hương cũng không nói gì, vội vàng duỗi tay cầm lấy.
Lúc này nàng cũng quên xoay người. Ngay trước mặt Long Vũ nhai nghiến ngấu, cái tướng rõ là anh Trư, quả nhiên khó gặp.
- Anh nhìn cái gì?
Dường như chú ý tới ánh mắt Long Vũ, Đường Hương Hương khẽ ngẩng đầu, gắt với Long Vũ một tiếng. Kia rõ là ngượng ngùng, phong tình vạn chủng, không ngờ làm cho Long Vũ đờ đẫn.
- Anh ngắm mỹ nữ!
Long Vũ cợt nhả nói.
Đường Hương Hương hơi cúi đầu, hai gò má đỏ ửng.
Chẳng mấy chốc, Đường Hương Hương lại quay lưng tiếp tục chuyên môn, nàng nhẹ nhàng nhấm nháp. Vì cám ơn bữa ăn hôm nay của Long Vũ nên mặc kệ hắn nói cho sướng miệng.
- Ăn nữa chứ?
Xem chừng Đường Hương Hương đã thịt xong cái chân thỏ, Long Vũ lại đem cái chân còn lại đưa tới.
Đường Hương Hương hỏi:
- Anh không đói sao? Sao đưa hết cho tôi?
- Anh không đói...Hơn nữa, cũng còn gì đâu?
Long Vũ chỉ cái chân. Trên thực tế, bỏ qua bốn cái chân thì con thỏ cũng chẳng còn gì cả.
- A!
Khẽ đáp một câu, ánh mắt Đường Hương Hương đột nhiên trở nên dịu dàng, trên mặt có chút phong tình thùy mị khó tả, khóe miệng khẽ mỉm cười nói:
- Cảm ơn.
Xử xong con thỏ, cũng tạm xem như đã no.
Chẳng qua về mặt tinh thần thì cái cần là thời gian.
- Chủ nhân, không bằng các người nghỉ ngơi một chút đi, phạm vi trăm dặm không thấy hơi thở Hắc Minh, tôi nghĩ Bạch Mi đạo nhân đã chế trụ Hắc Min. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
La Lâm đề nghị.
- Được rồi, cô chịu trách nhiệm cảnh giới.
Long Vũ phân phó.
Sau đó, Long Vũ cũng đề nghị tiểu sư muội một tiếng.
Đường Hương Hương thực có chút mệt mỏi, nàng chỉ vào tảng đá xanh to bự nói:
- Chúng ta dựa lưng vào nhau, như vậy sẽ dễ phòng ngự.
Long Vũ gật đầu, sau đó hai người liền tựa lưng nhắm mắt gạt bỏ tạp niệm, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Mấy phút sau, nhìn vẻ mặt hai người hẳn là ngủ say. Đột nhiên, thân thể Đường Hương Hương ngả ra, theo tiềm thức vươn cánh tay phải ra ôm lấy tay Long Vũ.
Thời khắc này, vẻ mặt nàng vô cùng thoải mái.
Gió núi thổi nhẹ nhẹ qua thân thể hai người trẻ tuổi.
Nếu có anh họa sĩ ở đây vẽ tranh thì đó quả thực là một kiệt tác.
Hàn Duyệt tìm Long Vũ khắp nơi không được, mà Tuyết Cơ cũng không thấy tăm hơi. Nóng lòng, rõ ràng đã thông quả thủ đoạn kỹ thuật tìm đến nhà Long Vũ.
Mà lúc này, trong nhà Long Vũ chỉ có Mã Hiểu Mai.
Mã Hiểu Mai cùng Hàn Duyệt phiền não như nhau, mấy ngày nay nàng cũng tìm không thấy bóng dáng Long Vũ. Cho dù hỏi đệ tử Huyền Môn cũng không thấy gì.
- Long Vũ chết tiệt, Long Vũ thối. Tốt xấu em cũng là bạn gái anh. Rời nhà cũng không nói với người ta một tiếng...
Mã Hiểu Mai ôm một con gấu bắc cực, tạm thời coi như là Long Vũ, tay đấm chân đá không ngừng.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa truyền tới.
Mã Hiểu Mai dường như theo bản năng từ ghế salon bật đậy, nàng nghĩ Long Vũ cùng Tuyết Cơ đã về, cực kì phấn chấn ra mở cửa.
Cửa mở ra, khi cửa vừa mở, nàng thấy một người mặc bộ đồ công sở màu vàng nhạt, cô gái có khí chất cao nhã dễ thương. Cô nàng là người quen cũ Hàn Duyệt.
- Hàn lão sư, sao cô lại tới đây?
Mã Hiểu Mai hơi kinh hãi.
Bạn học Mã. Sao em lại ở đây?
Hàn Duyệt dường như cũng giật mình:
- Chẳng lẽ tôi tìm nhầm nhà, đây không phải nhà Long Vũ sao?
- Đúng!
Mã Hiểu Mai không chút giả vờ nói:
- Em là bạn gái Tiểu Vũ. Dĩ nhiên phải ở đây rồi...
- Hai người chưa kết hôn đúng không?
Hàn Duyệt nói:
- Thanh niên hiện giờ to gan thật, tí tuổi đầu đã bày đặt ở chung...
- Đúng rồi. Em không định mời tôi vào sao?
Hàn Duyệt nói.
- Tiểu Vũ đi vắng!
Cũng không biết sao Mã Hiểu Mai cảm thấy trên khuôn mặt gian gian của Hàn Duyệt có chút địch ý, Mã Hiểu Mai tự nhiên không yếu thế.
- Tôi muốn vào trong.
Nói xong, không để Mã Hiểu Mai đồng ý, Hàn Duyệt tự mình đi vào. Cẩn thận xem xét một phen, Hàn Duyệt nói:
- Tiểu Vũ đi đâu? Em là bạn gái cậu ta, vậy thì phải biết cậu ta đi đâu.
- Thực xin lỗi, em cũng không rõ!
Mã Hiểu Mai cũng nói thực. Mấy ngày nay, vì việc này, cả hai nàng đều vô cùng phiền muộn.
- Ngay cả bạn trai mình đi đâu cũng không biết, em rõ ràng là một cô bạn gái kém cỏi.
Hàn Duyệt ý tứ sâu xa nói:
- Muốn làm bạn gái Tiểu Vũ, tôi cảm thấy em nên dịu dàng một chút. Đúng không nào?
- Chuyện của bọn em, không cần cô quan tâm.
Mã Hiểu Mai nói:
- Hàn lão sư, đây không phải trường học ,em cũng không phải học trò của cô, cô không có quyền dạy dỗ.
Hàn Duyệt thấy sắc mặt Mã Hiểu Mai tối lại, nhìn không chớp mắt cười nói:
- Làm sao vậy? Em tức à...
Mã Hiểu Mai nói:
- Em làm sao lại tức giận. Hàn lão sư, trong trường học sinh đồn các người quan hệ không rõ ràng. Chuyện này không phải là thật chứ?
Hàn Duyệt nín cười nói:
- Không phải chứ? Hay là em tin? Sao thế? Có phải ghen rồi hay không?
Hàn Duyệt vừa nói xong liền cười to... Không chút kiềm chế, không chút ra vẻ:
- Bạn học Mã, đôi khi lời đồn cũng là...
Hàn Duyệt ngưng cười ngồi lại trên ghế, ý tứ sâu xa nhìn Mã Hiểu Mai liếc mắt một cái nói:
- Bạn học Mã, tôi muốn biết Long Vũ ở đâu, về phần chuyện khác tôi thật không rảnh tìm hiểu.
Hàn Duyệt khẽ nhảy mũi, sờ trán suy nghĩ, sau đó mắt đảo qua đảo lại, giảo hoạt nói:
- Không phải là em thật sự không biết sao? tôi thấy không phải quan hệ của em và tiểu Vũ chỉ là danh nghĩa đấy chứ?
- Ai cần cô lo, chúng em rất tốt.
Mã Hiểu Mai nói.
Hàn Duyệt càng cười to nói:
- Ha ha, tôi thấy không hẳn vậy. Nếu không làm gì mà bạn trai đi đâu em cũng không biết.
Mã Hiểu Mai khẽ nhíu mày nói:
- Hàn lão sư, em biết cô đang kích em, nhưng em nói rõ, em xác thực không biết tiểu Vũ ở đâu. Mời cô về cho.
Hàn Duyệt đứng dậy, nhìn thoáng qua Mã Hiểu Mai nói:
- Tôi tin em, bởi vì tôi biết tiểu Vũ tuyệt đối sẽ không nói cho em biết mình đi đâu.
- Hừ!
Mã Hiểu Mai nói:
- Cô không phải cũng vậy sao?
Hàn Duyệt gật gật đầu nói:
- Tôi không biết nhưng tôi không phải bạn gái người ta.
Mã Hiểu Mai bực mình nhíu mày, có chút buồn bực nói:
- Điều này có thể trách em sao? Còn không phải anh ta không có phong độ của đàn ông.
Hàn Duyệt khẽ cười một tiếng nói:
- Bạn học Mã, giữa các em thực có chút ý tứ... Quên đi, nếu tiểu Vũ đi vắng, em cũng chẳng thể có tin hữu dụng, tôi thấy tôi nên đi thôi. Chẳng qua tôi muốn nhờ em một việc. Nếu tiểu Vũ về, em nhớ nói cho cậu ta biết. Đây là danh thiếp của tôi.
Hàn Duyệt cũng không tự tay đưa tới mà nhẹ nhàng đặt trên bàn.
Nhìn theo bóng lưng Hàn Duyệt, Mã Hiểu Mai nhíu mày. Trong nội tâm thầm suy nghĩ, cảnh hoa lão sư này rốt cục quan hệ thế nào với tiểu Vũ?
Chẳng lẽ nàng thích Long Vũ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Mã Hiểu Mai có chút buồn bực.
Từ trận đánh ở động Vô Tình ,Hắc Minh tâm tình có chút buồn bực, trở nên dị thường nóng nảy. Thông qua một chút thủ đoạn đặc thù, hắn lại trở về Huyền Cảnh.
Hắc Minh vừa chính vừa tà, cho nên hắn có thể tự do đi lại tại Huyền Linh Thiên ,Dục giới. Đồng thời hắn đang ở Huyền Linh Thiên, tại Dục giới chia ra xây dựng sào huyệt của mình.
Lần trước, tại Dục giới Hoan Nhạc các, Hắc Minh cùng hội trưởng Cửu Đỉnh hội Phách Vương thỏa thuận, hơn nữa nhận chức hội trưởng vinh dự của Cửu Đỉnh hội. Hiện giờ thủ hạ của hắn cũng đã hơn trăm.
Hắc Minh dường như rất thích quyền lực. Nhìn mấy trăm thuộc hạ của mình tâm tình hắn dần tốt lên được một chút.
Hôm nay, hắn dự định buông lỏng, ngâm mình trong suối nước nóng. Thuận tiện tính kế sách một lần. Đối với Long Vũ hắn không có ý buông tha. Đủ loại dấu hiệu cho thấy trên người hắn giấu kín lệnh bài Ngũ Phương Thiên Địa.
Vì thế, Long Vũ trăm phần trăm là đối tượng hắn đuổi giết.
Khi nói chuyện, hắn đã cởi áo choàng tiến vào suối nước nóng. Đúng lúc này, một bóng người màu đen từ một ngọn núi nhỏ bên trái lao đến, thân hình liên tục xoay ba cái trên không đã tới trước mặt Hắc Minh.
Sắc mặt Hắc Minh lập tức trở nên lạnh lẽo, nhìn người trước mắt hỏi:
- Chuyện gì vội vàng thế? Ngươi chán sống à, nếu không phải đại sự thì không được làm phiền ta.
Ngườii được phái đến dáng khôi ngô cao lớn, đôi mắt lóe lên tinh quang, vừa nhìn là biết khác thường. Khi hắn nghe Hắc Minh hỏi, lập tức khom người làm lễ, vẻ mặt có chút sợ hãi. Hành lễ xong vội âm trầm nói:
- Ông chủ, có người đến tìm...
Hắc Minh mỉm cười nói:
- Kỳ quái, ta tại Dục giới có ít bằng hữu, người Cửu Đỉnh hội, cũng không cần phải giao tiếp.
Người đó khóe miệng hé ra, lộ vẻ tươi cười, nhẹ giọng nói:
- Ông chủ,người đến là mỹ nữ...
Hắc Minh thấy người nọ, vẻ mặt không nhúc nhích, bình thản nói:
- Kinh Hồng, ngươi có nhìn ra thân phận nàng hay không?
Tên thanh niên Kinh Hồng thấp giọng nói:
- Thuộc hạ bó tay...
Hắc Minh kinh ngạc nói:
- Ngươi cũng không nhìn ra lai lịch, có thể biết được môn đạo của nàng hay không?
Kinh Hồng trầm giọng nói:
- Ông chủ, người xem là gặp hay không gặp?
Trên mặt Hắc Minh lộ ra một tia lạnh lùng, âm thanh lạnh lẽo nói:
- Trước hết để cô ta chờ, để ta ngâm nước nóng đã...
Kinh Hồng khom người, dị thường nghiêm túc nói:
- Ông chủ,thuộc hạ hiểu.
Có một thân ảnh từ rừng cây cấp tốc chạy tới đây, rất xa, chợt nghe có một tiếng nữ tử lớn tiếng nói:
- Chủ nhân, Hồ Hồng cầu kiến...
Hắc Minh nhíu mày, một tầng hắc khí nhè nhẹ bao phủ toàn thân, sắc mặt âm trầm đáng sợ:
- Hồ Hồng, ngươi còn mặt mũi trở về gặp ta...
Hắc Minh gầm lên nói:
- Phế vật ngươi, ngươi làm việc không xong, ta không truy cứu trách nhiệm ngươi, ngươi cứ vậy mà vác mặt đến... Một cái quyển trục không gian trận pháp cuối cùng ngươi cũng dùng. Tình huống nguy hiểm sau này, ngươi làm sao trở về?
Nói xong, Hắc Minh vung tay đánh ra một đạo sấm sét, nhanh chóng hướng đến Hồ Hồng.
Hồ Hồng kinh hãi nhưng lại không dám tránh.
- Ầm...
Một tiếng nổ, Hồ Hồng bị sấm sét đánh trúng, hai gò má vốn xinh đẹp đã trở nên cháy đen. Chẳng qua nàng cũng không bị thương tổn thực sự.
Mắt thấy Hồ Hồ không né tránh, cơn tức của Hắc Minh dịu đi một chút. Hắn gắt gao nhìn Hồ Hồng chật vật quỳ dưới đất nói:
- Hồ Hồng, ngươi làm việc ra sao... Vì cái gì mà không có chút hiệu quả...
Trong lòng Hồ Hồ rét lạnh từng cơn. Lúc ở thế giới thực, nàng đã có thói quen nổi đóa với người khác, quen cảm giác hơn người. Nhưng mà lúc này, nàng lại bị Hắc Minh chửi mắng như một con chó. Chỉ là tình thế trước mắt, nàng buộc phải cúi đầu.
Nàng nghiêng người đứng lên, vô cùng cung kính hành lễ với Hắc Minh nói:
- Là Hồ Hồng vô dụng, kính mong chủ nhân tha thứ. Nhưng Hồ Hồng đích thực khó xử, Long Vũ kia quả thực lợi hại. Huống hồ Huyền Môn ở thế giới thực cũng không phải dễ trêu...
Hắc Minh gắt gao nhìn chằm chằm vào Hồ Hồng hỏi:
- Vậy ngươi có ý gì?
Khuôn mặt Hồ Hồng đã khôi phục bình tĩnh:
- Chủ nhân, Hồ Hồng không có ý gì, chỉ hy vọng người cho thuộc hạ thêm ít ngày, thuộc hạ tin rằng sẽ làm tốt.
- Đồ láo toét!
Hắc Minh cả giận nói:
- Hồ Hồng, gan ngươi to thật. Ngươi mới ở thế giới thực bao lâu mà lại học cái thói cò kè mặc cả.
Trái tim Hồ Hồng run rẩy, cố gắng lấy dũng khí hướng tới chủ nhân mặt đầy sát khí:
- Chủ nhân, nếu muốn trừng phạt xin hãy làm đi. Hồ Hồng không oán nửa câu.
Sát khí trong mắt Hắc Minh đột nhiên giảm dần, giọng nói khàn khàn có chút uể oải:
- Hồ Hồng, coi như ngươi thức thời, hiểu chuyện. Vậy thì, ta cho ngươi thêm chút thời gian. Chẳng qua ngươi nhớ kĩ. Sự kiên nhẫn của ta có hạn. Lần sau ta tuyệt đối không tốt bụng như vậy nữa.
- Nhớ rõ, trên người Long Vũ có lệnh bài Ngũ Phương Thiên Địa. Ngươi nhất định phải lấy cho ta.
Hắc Minh nói.
- Thuộc hạ đã hiểu.
Hồ Hồ quỳ xuống đáp.
Hắc Minh thỏa mãn gật gật đầu. Từ trong áo lấy ra cái gì đó giống như hai đầu người, ném qua nói:
- Cho ngươi. Đây là hai cái quyển trục không gian trận pháp, chờ lúc ngươi lấy được lệnh bài Ngũ Phương Thiên Địa lại dùng nó đi vào Huyền Cảnh. Nhớ kỹ, nếu không phải là lấy được lệnh bài Ngũ Phương Thiên Địa thì không được tùy tiện sử dụng quyển trục không gian trận pháp. Thứ này quý như thế nào ngươi có biết không? Ước chừng phải dùng máu tươi của ngàn đứa trẻ con mới có thể luyện thành một cái.
Long Vũ tỉnh lại, màn đêm đã buông xuống, chỉ sợ ít nhất cũng đã ngủ sáu canh giờ. Nhưng Đường Hương Hương vẫn chưa tỉnh, hai tay ôm chặt cánh tay hắn, nhìn tựa như một đứa trẻ hoảng sợ.
Long Vũ thầm buồn cười, tiểu sư muội cũng chỉ mới mười sáu tuổi, nói thẳng ra, kỳ thực vẫn chỉ là con nít.
Trước kia, hắn cũng không biết những thống khổ tiểu sư muội đã trải qua. Nhưng lúc này, tiểu sư muội bề ngoài kiên cường, ẩn giấu bên trong là nội tâm vô cùng yếu đuối.
Ánh mắt Long Vũ đảo quanh bốn phía, đột nhiên nghĩ tới chị Tuyết Cơ, nghĩ tới ông chú già, nghĩ tới cha mẹ chưa từng biết mặt.
Những ngày qua, mình cùng tiểu sư muội bị nhốt ở động Vô Tình, cũng không biết chị Tuyết Cơ sẽ thể nào? Còn có Mã Hiểu Mai kia, không biết có lo lắng cho mình hay không?
Ngay lúc hắn trầm tư, không ngờ, người bên cạnh, đang hướng đôi mắt mỹ lệ chăm chú nhìn hắn.
Trăng đêm chậm rãi tỏa sáng trên bầu trời, ánh trăng chiếu xuống soi rõ cảnh vật bốn bề.
Đột nhiên Long Vũ cảm thấy tay phải của mình chuyển động, nhìn lại thấy Đường Hương Hương đã tỉnh. Nàng vội vàng đẩy tay mình ra đứng dậy bỏ đi.
Đi đến bên một con suối nhỏ, hai tay đan vào nhau, vốc nước suối hắt lên mặt, cảm thấy hơi lạnh thẳng vào tận đáy lòng.
Sau đó, Long Vũ cũng tới bên ngồi xuống lấy nước suối rửa mặt.
Đường Hương Hương nhẹ nhàng dùng tay áo chấm nhẹ từng bọt nước, khẽ nói:
- Rửa mặt chải đầu xong, chúng ta lại đi, đừng để Tuyết Cơ sư tôn lo lắng.
- Ừ.
Long Vũ thuận miệng đáp, lập tức nhìn về phía Đường Hương Hương hơi do dự nói:
- Tiểu sư muội, lần này hai ta sinh tử bên nhau, tư tưởng càng thêm gắn bó, hy vọng chuyện trước kia em hãy quên đi...
Đường Hương Hương ngồi xổm bên mép nước, không đứng đậy nhưng thân thể run rẩy. Long Vũ nhìn ánh mắt nàng, một lát sau mới nghe nàng trầm giọng nói:
- Có một số việc có thể cứ nói là quên được sao?
- A!
Long Vũ nghĩ vậy gật đầu nói:
- Quên đi, chuyện này anh cũng không thể ép em. E nhớ kỹ, Long Vũ này cũng không thực sự có lỗi với em.
Đường Hương Hương ngơ ngẩn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu bóng người trong suốt mông lung, thật lâu không nói gì.
Long Vũ nói tiếp:
- Nếu em hận anh, thì thực vô lí.
Đường Hương Hương đột nhiên đứng lên, xoay đầu lại nói:
- Từ hôm nay trở đi,không cần nhắc lại chuyện kia, tôi sẽ cố gắng quên.
Sắc mặt Long Vũ lập tức hớn hở nói:
- Vậy là tốt rồi.
Khóe miệng Đường Hương Hương cười lạnh, lời nói chua chát:
- Long Vũ, sư tôn đã bắt đầu nghi ngờ, tôi hy vọng anh có thể ngậm cái mồm lại.
- Ừ
Long Vũ nghiêm túc đáp.
Thu thập ổn thỏa xong, hai người lại chạy đi. Lúc bình minh, thanh âm của La lâm đột nhiên vang lên trong óc Long Vũ:
- Chủ nhân, đường đi không đúng, các người đã bị lạc đường.
Được nhắc nhở, Long Vũ nhìn kỹ, không phải chứ? Trước mắt là cái cây tùng kia, còn có dấu hiệu hắn khắc. Nói cách khác, bọn hắn lại đi vào mê trận.
- Tiểu sư muội, em nhìn cây tùng kia.
Long Vũ nói.
Đường Hương Hương nhìn kỹ, lập tức nhìn ra manh mối nói:
- Chúng ta lạc đường... Chẳng lẽ là ảo trận...

Đặc Thù Không Gian - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/403