Chương 82: Chỉ còn lại một người



Thiếu tông chủ Quy Nguyên Tông Gia Cát Vân mắt sáng rực khóa chặt vào Đằng Thanh Sơn trên lôi đài.
"Ca, Đằng Thanh Sơn này so với huynh thế nào?" Thiếu nữ Gia Cát Thanh bên người hắn nhẹ giọng dò hỏi, Gia Cát Vân lắc đầu, trên mặt lại hiện lên vẻ tươi cười khó hiểu: "Không biết…Chưa đâu vào với đâu, không rõ ràng, có điều thực lực của hắn thực sự rất mạnh. Ít nhất đạt đến cảnh giới 'nhân thương hợp nhất'!"
Gia Cát Thanh kinh dị nhìn Đằng Thanh Sơn trên lôi đài.
Từ nhỏ tới lớn, ca ca Gia Cát Vân của nàng đều là thiên tài đứng đầu cả Quy Nguyên Tông. Gia Cát Thanh cũng có chút sùng bái ca ca mình, nhưng giờ đây…. Xuất hiện một kẻ đồng trang lứa với ca ca mình, hơn nữa thực lực hình như không thấp hơn so với ca ca.
"Đằng Thanh Sơn…." Gia Cát Thanh lúc này mới nghiêm túc đánh giả Đằng Thanh Sơn trên lôi đài.
Rúng động!
Cả thao trường đều trở nên hỗn loạn!
Ngưu Triển rớt xuống đất, ngay từ đầu phảng phất như đang nằm mộng. Lúc đầu còn nói 'mài mài giũa giũa' đối phương, ai ngờ bị người ta một thương đánh bay xuống đài. Nếu là cuộc chiến sinh tử, đối phương vừa rồi hoàn toàn có thể một thương đục một cái lỗ lên người hắn.
Ngưu Triển đứng dậy từ xa nhìn Đằng Thanh Sơn trên lôi đài. Hét to nói: "Hảo thương pháp! Đằng Thanh Sơn, thương pháp của ngươi so với lão Ngưu ta mạnh hơn gấp chục lần. Ta thua cũng chẳng oan."
Đằng Thanh Sơn trên lôi đài cũng mỉm cười khẽ chắp tay.
"Ngưu huynh, thương pháp của ngươi khống chế lực lượng còn hơi thiếu chút hỏa hầu, nếu có thể tiến thêm một bước nữa. Hôm nay ta huynh ai thắng ai thua còn khó nói." Đằng Thanh Sơn cũng không chút kiêu ngạo, thực ra trong lòng Đằng Thanh Sơn chút thành tích này căn bản cũng không đáng để kiêu ngạo.
Lúc này, vị trung niên áo xám ở xa xa cao giọng nói: "Đằng Thanh Sơn làm lôi chủ lôi đài đầu tiên. Người khác cũng có thể chọn hắn khiêu chiến. Cuộc tranh đoạt bách phu trưởng này, chín vị rớt đài, xin mời tiếp tục!"
Khiêu chiến Đằng Thanh Sơn?
"Quái vật mười sáu tuổi! Mới mười sáu tuổi đã đánh bại trâu ngốc, khiêu chiến hắn? Vậy cơ hội khiêu chiến còn được bao nhiêu, không sợ chưa đủ bẽ mặt hay sao?" Ngũ Mạn thì thầm trong miệng, nàng đã thất bại một lần, chỉ còn lại một lần khiêu chiến.
Thực lực Ngưu Triển, Ngũ Mạn rất rõ ràng, không hề kém hơn nàng, kinh nghiệm còn thâm hậu hơn nàng.
Một chiêu đánh bại bách phu trưởng Ngưu Triển?
Thực lực cỡ nào?
"Quái vật!"
"Thiên tài!"
Đám nhất lưu võ giả khác trong lòng đều có ý niệm như thế. Mặc dù bọn họ nhìn không thấu một chiêu đơn giản của Đằng Thanh Sơn vì sao có thể đánh bại Ngưu Triển. Nhưng chính vì nhìn không thấu… đã đại biểu cho việc họ cùng đối phương chênh lệch quá lớn.
"Tới ta!" Một tiếng quát lớn. Một nam tử tóc tai bù xù lưng đeo một thanh trường đao liền nhảy lên lôi đài. Hướng đến một bách phu trưởng khác mà khiêu chiến.
Cuộc tranh đoạt bách phu trưởng tiếp tục tiến hành!
o0o
Theo sự tiến hành tranh đoạt, đám nguyên là bách phu trưởng liên tiếp có người bị đánh bại. Trong mười bảy người, bất cứ người nào cũng đều có cơ hội khiêu chiến hai lần, điều này khiến cho cuộc tranh đoạt càng thêm kịch liệt.
Mà ở ngay trước khán đài. Tứ đại thống lĩnh cùng tông chủ ngồi cao ở bên trên quan sát.
"Chín vị nhất lưu võ giả lần này thực lực quả thực không tệ, có thể đấu ngang sức ngang tài với tám vị bách phu trưởng cũ." Gia Cát Nguyên Hồng mỉm cười nói. Tứ đại thống lĩnh bên cạnh hắn trên mặt lại không chút tươi cười, vị lão giả tóc bạc áo đen kia hừ giọng nói: "Tông chủ, lần này là tám vị bách phu trưởng Hắc Giáp Quân chúng ta rơi vào thế hạ phong. Chúng ta nhìn ra được!"
Bởi vì trong chín vị nhất lưu võ giả, còn có người chưa ra tay.
"Trong chín vị nhất lưu võ giả lần này, thực lực mạnh có ba người!" Đại hán ngồi trên ghế, dáng người khổng lồ nhất, cả người hệt như sắt nung trầm giọng nói: "Công Dương Khánh kia ở Từ Dương quận có thể tạo ra thanh danh như thế, tuyệt đối là cao thủ. Mà Đằng Thanh Sơn mặc dù tuổi chỉ gần mười sáu nhưng thực lực của hắn thực sự rất mạnh. Về phần người thứ ba – Nhạc Tùng, đó chính là đệ tử của 'Thương Giang Nhất Kiếm' tiền bối, thực lực đương nhiên không cần nói nhiều!"
"Đệ tử của Thương Giang Nhất Kiếm tiền bối, hơn nữa được coi là y bát truyền nhân, Nhạc Tùng này 'Thương Giang Kiếm Quyết' tuyệt đối đạt đến một cảnh giới cực cao." Một thanh niên nam tử khác nói.
"Sư phụ, ngài thấy thế nào?" Trong tứ đại thống lĩnh, nữ thống lĩnh duy nhất nhìn về phía Gia Cát Nguyên Hồng.
Gia Cát Nguyên Hồng cười mỉm nhìn lên lôi đài: "Hiện tại, trong ba người này thì Đằng Thanh Sơn đã xuất thủ. Mà Công Dương Khánh và Nhạc Tùng đều chưa xuất thủ."
"Tuy nhiên, thằng bé Đằng Thanh Sơn đột nhiên xuất hiện này thực khiến ta rất ngạc nhiên vui mừng. Cảnh giới của nó rất cao. Các ngươi xem, nó trên lôi đài không vui không buồn, từ khi nó lên lôi đài giao chiến với Ngưu Triển đến khi đánh bại Ngưu Triển được hàng ngàn người xung quanh khen ngợi mà Đằng Thanh Sơn này tâm tình không chút biến hóa nào. Chỉ riêng phần định lực này thôi đã… Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy a!" Gia Cát Nguyên Hồng hiển nhiên rất tán thưởng Đằng Thanh Sơn.
Bốn người khác cũng không khỏi trầm mặc.
Đích xác…
Mấy ngàn người xem vây quanh khen ngợi, cho dù là cao thủ thì đáy lòng đều sẽ tự nhiên sinh ra một chút tự đắc.
Bình thường khi chiến đấu tâm lặng như nước thì không hiếm thấy!
Nhưng bị mấy ngàn người khen ngợi, hâm mộ mà tâm vẫn lặng như nước, vậy có thể nói tâm tính ma luyện thực sự đã đạt đến mức cực cao.
"Cảnh giới thương pháp của nó cũng cực cao." Gia Cát Nguyên Hồng khen ngợi nói, "Nó không sử dụng thương pháp màu mè, huyền ảo nhưng một thương đơn giản đó, ít nhất nó đã đạt đến cảnh giới 'nhân thương hợp nhất', biến chiêu thức phức tạp thành đơn giản!"
"Nhân thương hợp nhất? Biến phức tạp thành đơn giản?" Tứ đại thống lĩnh đều thầm khiếp sợ.
Bọn họ đều rất rõ ràng, thực lực của tông chủ Gia Cát Nguyên Hồng chính là siêu cấp cường giả được liệt danh trên 'Thiên Bảng'! Sự đánh giá của ông tuyệt đối sẽ không giả.
"Sư huynh, Đằng Thanh Sơn này với Nhạc Tùng, nếu giao chiến, ai sẽ thắng?" Tráng hán thân cao chín xích mở miệng nói: "Đằng Thanh Sơn cảnh giới cao nhưng nội kình bí tịch của hắn ta không biết thế nào. Dù sao thì một cao thủ, nội kình là căn bản, một quyển bí tịch tuyệt đỉnh có tác dụng rất lớn. Mà Đằng Thanh Sơn này nghe nói chính là ở trong khu bản địa Nghi Thành, ta thấy… Nội kình bí tịch hắn tu luyện có lẽ là bí tịch bình thường. Hắn có thể có nội kình thâm hậu như thế, phỏng chừng là do đoạt được linh quả linh dược gì đó thôi!" Gia Cát Nguyên Hồng nói, "Nếu so với Vân nhi, Đằng Thanh Sơn nếu nói có khuyết điểm thì đó có thể chính là về phương diện nội kình bí tịch."
Bí tịch lợi hại, hiệu quả mang lại sẽ rất đáng sợ.
Như 'Thiên Nhai Hành' có thể khiến tốc độ tăng vọt một khoảng lớn.
Mà nội kình bí pháp, thương pháp bí tịch lợi hại, có thể khiến lực công kích trong nháy mắt bạo tăng!
Con mắt của Gia Cát Nguyên Hồng đích rất độc đáo, suy đoán cũng rất chính xác. Đằng Thanh Sơn căn bản chưa từng tu luyện qua nội kình bí tịch. Hắn đối với phương pháp vận dụng nội kình chỉ là đơn giản nhất… Rót nội kình vào trong vũ khí. Đơn giản nhất, nguyên thủy nhất!
"Nhạc Tùng này, có thể giành được sự khen ngợi từ Thương Giang Nhất Kiếm Ngụy lão huynh, vậy cảnh giới cũng tuyệt đối đạt đến cấp độ cực cao. Hắn cùng Đằng Thanh Sơn, ai thắng ai thua…Không chiến một trận, ta cũng không dám nói thẳng." Gia Cát Nguyên Hồng cười nhạt nói.
"Phong nhi!" Gia Cát Nguyên Hồng nhìn về phía thanh niên nam tử duy nhất trong tứ đại thống lĩnh, "Hai người Nhạc Tùng và Đằng Thanh Sơn này, cho dù kém so với người, cũng là kém không quá nhiều. Ngươi nên cảnh giác."
Tàng Phong trong tứ đại thống lĩnh!
Đệ nhất cao thủ không thể dị nghị trong lớp trẻ của Quy Nguyên Tông! Tuy nói thiếu tông chủ Gia Cát Vân là thiên tài, nhưng Gia Cát Vân dù sao cũng quá trẻ. Mà Tàng Phong đã qua tuổi ba mươi. Có điều cao thủ nội kình tuổi thọ đều rất dài, ba mươi tuổi vẫn chỉ xem như thanh niên thôi.
"Vâng, thưa sự phụ." Tàng Phong thống lĩnh đáp.
"A, Công Dương Khánh kia lên lôi đài rồi." Lão giả tóc bạc áo đen mở miệng nói. Nhất thời khiến cho mấy người này đều nhìn lại.
Trong cuộc chiến tranh đoạt bách phu trưởng lần này, cuộc chiến của ba người Công Dương Khánh, Đằng Thanh Sơn, Nhạc Tùng mới là đáng xem nhất.
o0o
Trên lôi đài, Công Dương Khánh tay cầm cự hình chiến đao, ánh mắt âm u lạnh lẽo, đối thủ của hắn, chính là Hạ Sóc!
"Có thể tiếp ba đao của ta mà không bại, ta tự mình xuống đài!" Công Dương Khánh lạnh lùng nói.
"Ngươi, ba chiêu thắng lão Hạ ta? Nằm mơ đi." Hạ Sóc vươn tay, chộp lấy trường thương màu đen bên cạnh. Chân phải đá cán thương, tay trái thuận thế tóm lấy cán thương, tay phải nắm chuôi thương, rất đơn giản đẩy về phía trước ----
Vù!
Mũi trường thương trong nháy mắt vút qua khoảng cách mấy trượng đâm thẳng đầu Công Dương Khánh!
"Hây!"
Công Dương Khánh đột nhiên quát khẽ một tiếng. Hai tay cầm thanh chiến đao của hắn đột nhiên bổ thẳng một cái! Không khí đột ngột phát ra thanh âm lách tách!
"Cheng!" "Cheng!" "Cheng!"
Đám quân sĩ Hắc Giáp Quân phía dưới gần như chỉ loáng thoáng thấy được ba đạo đao ảnh đỏ như máu, sau đó một thanh trường thương trực tiếp thoát khỏi tay Hạ Sóc bay lên. Mà bản thân Hạ Sóc lại bị thân chiến đao nặng nề bổ lên lồng ngực.
"Phụt!" Miệng Hạ Sóc phun máu tươi. Cả người trực tiếp bị đánh bay ra khỏi lôi đài.
"Hay!"
"Đánh hay lắm!"
Phía dưới lập tức truyền đến thanh âm khen hay nức nở. La ó vui mừng nhất trong đó chính là bảy huynh đệ của Công Dương Khánh. Đồng thời đám võ giả nhập tông khảo hạch khác cũng hưng phấn lớn tiếng khen hay.
"Các vị, ai muốn khiêu chiến ta. Cứ việc lên." Công Dương Khánh lên lôi đài nhìn về phía dưới đài lạnh lùng nói.
Hạ Sóc cố gằng từ trên đất đứng dậy, ngó ngó bàn tay đã toạc máu của mình.
"Đao thật tàn nhẫn!" Hạ Sóc lòng vẫn sợ hãi y như trước.
o0o
"Đao tràn trề sát ý, vừa nhanh vừa độc!" Đằng Thanh Sơn trên lôi đài cũng xem cuộc chiến này, ba đao liên tiếp của Công Dương Khánh, Đằng Thanh Sơn nhìn thấy rõ ràng rành mạch, "Chiêu thức đơn giản mà nhanh chóng, vừa vặn công kích vào nhược điểm của đối phương, khó nhất chính là cỗ khí thế tràn ngập sát ý thẳng tiến không lùi kia."
Đằng Thanh Sơn khẳng định đao pháp của đối phương tuyệt đối là được hun đúc ra từ trong chém giết.
Trong nháy mắt xuất đao đó, sát ý quá nồng.
"Thực muốn tỷ thí với hắn a." Đằng Thanh Sơn trào dâng hứng thú với Công Dương Khánh.
Công Dương Khánh này đã đáng được hắn hơi chú trọng.
o0o
Sau khi Công Dương Khánh xuất thủ, trong mười bảy người tranh đoạt bách phu trưởng chỉ còn lại một người vẫn chưa hề động thủ, đó chính là nam tử áo xanh vẫn một mực im lặng quan sát cuộc chiến – Nhạc Tùng!
"Nhạc huynh, ngươi chuẩn bị khiêu chiến ai?" Lúc này thiếu tông chủ Gia Cát Vân đang ở bên người Nhạc Tùng. Nhạc Tùng thân hình cao lớn, hai bờ vai cực rộng. Khuôn mặt cương nghị hệt như đao khắc. Cả người đứng ở đó chẳng khác chi một ngọn núi vắt ngang.
Gia Cát Thanh cũng nhìn Nhạc Tùng. Thanh niên cao thủ này được phụ thân Gia Cát Nguyên Hồng của nàng đánh giá rất cao.
"Công Dương Khánh là một cao thủ. Thế nhưng… thực lực của hắn ta cũng có chỗ hiểu rõ, muốn thắng hắn ta có tám phần nắm chắc. Mà Đằng Thanh Sơn ta đối với hắn không hề biết rõ nhưng ta cảm giác… Hắn chắc hẳn đáng sợ hơn nhiều so với Công Dương Khánh!" Ánh mắt Nhạc Tùng nhìn chằm chằm vào Đằng Thanh Sơn trên lôi đài.
Huynh muội Gia Cát Vân, Gia Cát Thanh cả kinh.
"Ngươi muốn khiêu chiến…" Gia Cát Vân suy đoán.
"Đằng Thanh Sơn!" Trên mặt Nhạc Tùng hiện lên vẻ tươi cười, sau đó giậm chân.
Vút!
Trong nháy mắt Nhạc Tùng đã lên lôi đài ngoài mấy trượng.
"Thương Giang. Nhạc Tùng!" Nhạc Tùng lưng đeo một thanh trọng kiếm màu đen nhìn Đằng Thanh Sơn trên lôi đài.
Đôi mắt Đằng Thanh Sơn sáng lên, cũng mỉm cười ứng tiếng: "Nghi Thành, Đằng Thanh Sơn!"

Cửu Đỉnh Ký - Chương #82


Báo Lỗi Truyện
Chương 82/623