Chương 483: Đại hư cảnh kịch chiến



Nhân thú hợp lực cùng nhau
Làm cho Hạt Tử suýt chầu Diêm Vương
Công Đồ nhất tiễn oai dương
Khai Sơn Thần Phủ là thường binh sao?
(Thơ: everestvnvnn)
Hạt Tử Kiếm Thánh giận muốn thổ huyết. Không phải vì Đằng Thanh Sơn nói mà phẫn nộ, mà bởi vì tự nhiên xuất hiện con yêu thú một hơi giết chết hoặc làm bị thương mấy ngàn quân sĩ Ngân Giao Quân, làm cả Ngân Giao quân hoàn toàn tan vỡ. Nói cách khác, kế hoạch lần này muốn tiêu diệt Quy Nguyên Tông, đã thất bại tới chín thành! Còn có một thành có thể hy vọng là giết chết tên Kinh Ý! Giết chết con con yêu thú đó.
Như vậy sĩ khí Ngân Giao quân mới có thể lên được, mới có thể kích động sùng bái, rồi nghe kỳ hiệu lệnh của Hạt Tử Kiếm Thánh, tiêu diệt Quy Nguyên Tông.
- Thiết hạt tử, còn chưa động thủ sao?
Hắc y thợ săn truyền âm.
- Ngươi và Xạ Nhật Thiên Lang đi giết con yêu thú đó. Còn Kinh Ý cứ giao cho ta.
Hạt Tử Kiếm Thánh truyền âm.
- Được.
Tên thợ săn tóc đen trả lời rất đơn giản.
- Ngao ngô...
Tên thợ săn tóc đen phát ra một tiếng gầm gừ với con Xạ Nhật Thiên Lang phía dưới.
Vèo! Vèo! Vèo!
Cơ hồ đồng thời cả ba cái bóng đều lao ra rất nhanh.
- Kinh Ý, chết đi!
Hạt Tử Kiếm Thánh quát lên một tiếng lớn.
- Đao Trì.
Đằng Thanh Sơn đưa mắt ra hiệu cùng động thủ. Ở chung với Đằng Thanh Sơn mấy ngày nay, Lục Túc Đao Trì có thể hiểu một vài ý đơn giản của Đằng Thanh Sơn.
Ầm! Ầm!
Sức mạnh thân thể Đằng Thanh Sơn hoàn toàn bung ra, toàn thân nổi đầy gân xanh, hai mắt lóe ra như điện làm cho người ta không dám nhìn thẳng, trông như một ma thần cái thế cầm Khai Sơn Thần Phủ, điên cuồng lao tới. Những bước chân vô cùng xảo diệu, liên tiếp hai lần lắc người đã đến bên trái Hạt Tử Kiếm Thánh rồi.
- Thiết Ngũ, thưởng thức một búa của ta.
Tiếng quát lớn như tiếng sấm điếc tai Hạt Tử Kiếm Thánh.
Chỉ thấy trên lưỡi Khai Sơn Thần Phủ có ba luồng hào quang lưu chuyển. Thần phủ lướt qua, không gian méo xệch, tuyệt học do Vũ Hoàng sáng chế sáu ngàn năm trước, sáu ngàn năm sau lại được phô diễn. Khai Sơn Thần Phủ chém xuống, trong lúc nhất thời Hạt Tử Kiếm Thánh căn bản không thể né tránh được chiêu này, chỉ có nước phải ngạnh kháng.
'Kinh Ý này học phủ pháp này ở đâu nhỉ, ai sáng tạo ra chiêu mà lợi hại như thế. 'Lão mù thầm rủa.
- Hừ.
Bề ngoài thì Hạt Tử Kiếm Thánh vẫn cười lạnh một tiếng, thiết côn nhỏ trong tay nhìn như điểm ra rất tùy ý!
Chỉ một điểm như vậy.
Choang!
Một tiếng vang trong trẻo. Đằng Thanh Sơn chỉ cảm giác thấy một luồng sức mạnh hùng hậu xuyên qua Khai Sơn Thần Phủ nhanh chóng truyền vào người. Hai tay không khỏi tê rần đi. Cả người Đằng Thanh Sơn như một con cá lượn theo một đường cong trôi tuột về phía sau. Liên tiếp hai đạo hào quang màu đen của Hạt Tử Kiếm Thánh phóng tới đều bị Đằng Thanh Sơn né tránh.
'Thân pháp của tên Kinh Ý này khác với lần trước.' Hạt Tử Kiếm Thánh chấn động.
'Ta một mình muốn giết Hạt Tử Kiếm Thánh, sợ thực lực không đủ.'
Trong lúc thoái lui, Đằng Thanh Sơn cũng hiểu được điểm này...
- Đao Trì!
Đằng Thanh Sơn truyền âm quát.
Xạ Nhật Thiên Lang và hư cảnh đại thành cường giả 'Thân Công Đồ' cùng đánh với Lục Túc Đao Trì. Vốn Lục Túc Đao Trì vừa giao thủ với 'Xạ Nhật Thiên Lang' một chiêu, đánh cho Xạ Nhật Thiên Lang phải rú lên. Đang lúc Thân Công Đồ kéo cung nạp tiễn, cánh cung trông như làm bằng gỗ đã được kéo căng kết cỡ.
Đúng lúc này, Đằng Thanh Sơn truyền âm một tiếng làm Lục Túc Đao Trì lập tức đập mạnh hai cánh, lượn một vòng cung dễ dàng vòng qua hắn, dùng tốc độ kinh người đánh vào Hạt Tử Kiếm Thánh.
- Ha ha, Thiết Ngũ, chúng ta trở lại rồi.
Đằng Thanh Sơn cười lớn một tiếng, cùng Lục Túc Đao Trì một trước một sau, đồng thời bổ về phía Hạt Tử Kiếm Thánh.
- Hừ.
Hạt Tử Kiếm Thánh không sợ chút nào.
- Cũng tốt, ta giải quyết con yêu thú này.
Hắn hiển nhiên cho rằng Lục Túc Đao dễ giết hơn Kinh Ý.
Trong lòng nghĩ như thế, nên Hạt Tử Kiếm Thánh vội thi triển thân pháp thoát khỏi Đằng Thanh Sơn, muốn đấu riêng với Lục Túc Đao.
- Muốn tách rời khỏi ta.
Đằng Thanh Sơn lạnh lùng cười. Thân thể chỉ chớp động hai lần, đã áp sát vào cạnh Hạt Tử Kiếm Thánh. Đằng Thanh Sơn sau khi dung hợp thân pháp trong Khai Sơn Tam Thập Lục Thức với thân pháp do lúc trước mình lĩnh ngộ ra, bây giờ sử dụng cứ như nước chảy mây trôi.
- Khó thật.
Hạt Tử Kiếm Thánh khẩn trương.
Không còn kịp rồi. Lão bị đằng Thanh Sơn, Lục Túc Đao một trước một sau vây chặt. Nhất thời Khai Sơn Thần Phủ của Đằng Thanh Sơn mang theo ba hào quang bổ thẳng vào đầu. Còn Lục Túc Đao thì âm hiểm áp vào người Hạt Tử Kiếm Thánh, bốn lưỡi đao trên cánh tay đồng thời chém vào Hạt Tử Kiếm Thánh.
- Vù vù...
Mắt Hạt Tử Kiếm Thánh không thấy gì, nhưng lại có thể cảm ứng được cảnh tượng chung quanh.
Trong cảm ứng, không gian chung quanh lão trong lúc nhất thời bị một cái búa, bốn thanh cự đao chém nát. Hạt Tử Kiếm Thánh chỉ có một cây thiết côn nhỏ, làm sao chống đỡ được tới năm thế công.
- Hát!
Hạt Tử Kiếm Thánh quát lớn một tiếng, trong lúc nhất thời cả người như một con quay xoay tròn. Cây thiết côn nhỏ đánh mạnh vào Khai Sơn Thần Phủ. Dựa vào lực phản chấn đáng sợ làm cho tốc độ xoay tròn càng thêm nhanh, trong nháy mắt đã ngăn trở được ba đao của Lục Túc Đao.
Đao thứ tư, bị Hạt Tử Kiếm Thánh dùng tay trái rảnh rỗi đập mạnh một cái gạt phắt ra.
- Chết!
Thiết côn nhỏ vung lên, như một luồng hắc mang đâm thẳng vào thân thể Lục Túc Đao, ở chỗ giữa ngực và bụng.
- Hống!
Cặp đồng từ đỏ như máu của Lục Túc Đao lóe lên hồng quang, có vẻ rất âm hiểm
- Vù!
...
- Vù!
Hai chân dưới của nó vung mạnh, chân nó là cả một thanh đao. Mũi đao ở đầu xương chân chọc từ dưới lên nửa thân trên của Hạt Tử Kiếm Thánh. Không chỉ như thế, chi trên của Lục Túc Đao còn đột nhiên bắn ra hai mũi nhọn.
Veo...
Veo...
Bắn rất mạnh, rất gần!
Hai chân Hạt Tử Kiếm Thánh cơ hồ phản xạ có điều kiện co lên rất mạnh, đập vào chi dưới của Lục Túc Đao Trì. Nhưng hai mũi nhọn lại bay quá nhanh, xạ thẳng vào ngực Hạt Tử Kiếm Thánh.
- Choang! Choang!
Tiếng vang như sắt thép va chạm. Hắc y trên người Hạt Tử Kiếm Thánh bị bắn thủng, lộ ra chiếc áo màu bạc bên trong.
Hạt Tử Kiếm Thánh thối lui rất nhanh. Trán đẫm mồ hôi lạnh.
- Yêu thú này đáng sợ thật, căn bản là được sinh ra để đánh nhau.
Hạt Tử Kiếm Thánh chỉ giao thủ một lần đã sợ tới mức giật bắn người.
- Bốn chi trên và hai chi dưới, đều sắc bén dị thường, bằng vào sáu thanh đao đồng thời công kích, hơn nữa còn có những mũi nhọn... Không ngờ hai cây vừa bắn ra có uy lực kinh người như thế. Hơn nữa, ta vừa rồi đâm một cái lại không làm nó bị thương... Mặc dù nói là đã bị tập kích của nó làm ảnh hưởng, nhưng một cú đâm này cũng phải có uy lực sáu thành, hẳn lân giáp của nó thật là...
Hạt Tử Kiếm Thánh cảm ứng rất rõ ràng trong vòng xung quanh mấy trượng.
Lão vừa rồi không phát hiện được lân giáp của Lục Túc Đao Trì có tổn hại gì cả.
Phòng ngự đáng sợ! Sáu thanh 'đao' công kích! Còn có ám khí!
Yêu thú như thế, đích xác đã sinh ra để chém giết.
- Lại để hắn thoát mất.
Đằng Thanh Sơn thấy cảnh này, không khỏi chửi thầm.
Giết Hạt Tử Kiếm Thánh là kế hoạch của Đằng Thanh Sơn sớm đã định ra. Hắn muốn Lục Túc Đao Trì đột nhiên tập kích, đáng tiếc...
- Tên này mặc thần giáp trên người.
Một bộ chiến giáp toàn thân, kể cả giày chiến, bảo vệ tay, mũ trụ, nội giáp. Tên Hạt Tử Kiếm Thánh này khi đánh nhau, không muốn mặc áo giáp toàn thân, nhưng lão mặc nội giáp, bảo vệ tay, giày chiến. Nguyên nhân chính là nội giáp của thần giáp và giày chiến của thần giáp mới giúp cho lão thoát nạn.
- Thân Công Đồ, ông và Thiên Lang, mau mau giết chết con yêu thú này đi. Lân giáp con yêu thú này có phòng ngự rất mạnh. Dùng âm kình đả thương nội phủ, không nên dùng kình đạo cương mãnh!
Hạt Tử Kiếm Thánh vội truyền âm.
Đích xác, đây là nhược điểm của Lục Túc Đao Trì.
Năm đó Đằng Thanh Sơn chính là dùng 'Phách Sơn' mới đánh bại được Lục Túc Đao Trì lúc đó đột phá thành hư cảnh.
- Kinh Ý!
Hạt Tử Kiếm Thánh quát một tiếng, hóa thành một lưu quang màu đen, lao về phía Đằng Thanh Sơn.
- Thiết Ngũ. Ông xem ta giết chết Kinh Ý đây.
Một thanh âm chợt vang lên bên tai Hạt Tử Kiếm Thánh.
Hạt Tử Kiếm Thánh cả kinh, rồi lập tức tỏ vẻ mừng rỡ:
- Tên Kinh Ý này rất khó đối phó. Chẳng lẽ Thân Công Đồ bỏ ra một cây Phá Hư tiễn à? Nếu không, nó sao dám tin tưởng mười phần như thế.
Tuyệt học của Xạ Nhật Thần Sơn chính là kỹ năng cung tiễn, có thể nói thần tiễn của Xạ Nhật Thần Sơn có uy lực tới cực hạn. Đến cả cường giả hư cảnh đại thành mà gặp phải một tiễn mạnh nhất của Thân Công Đồ cũng phải kiêng kỵ.
- Hống.
Lục Túc Đao Trì gầm lên một tiếng, tựa hồ đang nhắc nhở Đằng Thanh Sơn.
- Không ổn.
Đằng Thanh Sơn biến sắc, bất chấp công kích của Hạt Tử Kiếm Thánh. Vì hắn thấy tên thợ săn tóc đen Thân Công Đồ ở ngoài trăm trượng đang kéo tên, trong lúc nhất thời các loại ánh sáng tụ tập vào cây thần cung cổ xưa, đồng thời cũng phát ra kim quang mờ ảo quanh mũi tên. Nó chợt xé rách hư không, để lại một tàn ảnh trong không khi, sau một khắc đã tới trước người Đằng Thanh Sơn, tốc độ nhanh tới ghê rợn!
- Chết đi.
Thân Công Đồ cười lạnh:
- Ta cũng chỉ có mười cây Phá Hư tiễn thôi. Để xem ngươi có chết không.
- Bùng!
Đằng Thanh Sơn đã đưa cây Khai Sơn Thần Phủ để sẵn trước mặt, một tiễn nhanh và mãnh liệt như thế, hắn không thể tránh kịp. Động tác duy nhất là đưa Khai Sơn Thần Phủ che chắn trước người.
- Ầm ầm...
Đằng Thanh Sơn chỉ cảm giác thấy một luồng sức mạnh xuyên thấu rất đáng sợ truyền tới.
- Mạnh thật.
Chỉ thấy cả người Đằng Thanh Sơn tựa như một viên sao băng lùi về phía xa xa, bị đánh bay rất nhanh.
- Vù vù..
Đằng Thanh Sơn chỉ cảm thấy thấy không khí đang rít lên, cả người điên cuồng bị đánh bay, Đằng Thanh Sơn căn bản không lãng phí khí lực để khống chế mình dừng lại. Hắn chỉ chú ý đề phòng Hạt Tử Kiếm Thánh công kích.
Nhưng Hạt Tử Kiếm Thánh không tập kích, lão chỉ khiếp sợ nhìn cảnh này.
'Cái gì? Hắn, binh khí của hắn không vỡ à?'
'Búa này khẳng định là do binh khí thiếp thân do một cường giả động hư, dùng lực thế giới của mình luyện mấy trăm năm. 'Hạt Tử Kiếm Thánh kinh ngạc đến ngây người.
Phá hư tiễn có uy lực rất lớn.
Một khi bắn ra, Phá hư tiễn cũng sẽ hỏng luôn. Nhưng bình thường, nó có thể bắn thủng binh khí ngăn cản của địch nhân, giết chết đối thủ.
Nhưng...
Đằng Thanh Sơn dùng một thanh búa để ngăn trở.
Sau khi bay ra xa một hai dặm, hắn lại khéo léo đạp mạnh vào tường thành Giang Ninh quận thành, làm cả tường thành khẽ lắc lư một chút. Hàng vạn lính đang xem cuộc chiến trên tường thành đều lảo đảo, cả đám đều kinh ngạc đến ngây người. Mọi người nhìn xuống những cái hố khổng lồ phía dưới, mặt đất nứt rạn, nói không ra lời.
Xoẹt, xoẹt...
Đằng Thanh Sơn từ đạp thủng tường thành một lỗ rồi bắn ra, cười ha ha nói:
- Đã nghe thần tiễn của Xạ Nhật Thần Sơn lâu rồi, hôm nay vừa thấy, quả thật bất phàm.
- Cái gì.
Thân Công Đồ sắc mặt tái nhợt.
Đằng Thanh Sơn cười to. Mặc dù ngoài miệng thống khoái, nhưng trong lòng thì phát khổ. Hai tay hắn đã bị chấn động đến mức chảy máu.
'May mà có Khai Sơn Thần Phủ'
Đằng Thanh Sơn thầm nghĩ, đồng thời nhìn về phía Lục Túc Đao xa xa, một người một yêu cách nhau một hai dặm, chỉ một ánh mắt trao đổi là Lục Túc Đao đã hiểu ý của Đằng Thanh Sơn.

Cửu Đỉnh Ký - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/623