Chương 47: Bốn năm sau



Xuân qua thu tới, bốn năm đã trôi qua.
Đại Duyên Sơn từ cổ chí kim đã sừng sững đứng ở trên đại địa, từng gốc cây đại thụ cứng cáp, từng bụi gại cỏ dại hỗn độn, từng chiếc lá khô mục nát đầy đất và vô số dã thú sinh sống ở trong ngọn núi này cùng bốn năm trước dường như không có gì thay đổi.
Hiện giờ đã là thời điểm đầu hạ, trong núi rừng Đại Duyên Sơn dần dần len lỏi từng luồng khí ẩm ướt.
Không hề có một cơn gió, núi rừng ẩm ướt khiến người ta khó chịu.
"Sàn sạt ..." Trong núi rừng yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng lá cây khua khoắng nhè nhẹ, thanh âm càng ngày càng lớn.
"Phù!" Một bóng người xuất hiện ở xa xa núi rừng, mặt đất hơi rung động, bóng người đã xuyên qua khoảng cách hơn mười trượng.
Đây là một thanh niên chỉ mặc vẻn vẹn một chiếc quần đùi, ở trần, chân đất, dọa người nhất chính là, thanh niên này không ngờ lại nâng một khối đá to đáng sợ lớn vài lần so với cỡ người hắn, hai cánh tay rắn chắc của người thanh niên hệt như hai bắp đùi thiếu niên bình thường, lúc này, cơ nhục trên hai tay hắn phảng phảng như hai cây sắt, phát ra khí lực đáng sợ, vững vàng nâng khối cự thạch này lên.
Đồng thời, đôi chân mạnh mẽ của thanh niên kia cũng thô đến dọa người, mỗi một chân đạp xuống đều có khí lực đáng sợ hơn ngàn cân, đôi chân giẫm lên đại địa khiến cho cả đại địa rung rinh, cứ như thế chạy như bay vào trong núi rừng.
Hoặc là giẫm nát cành khô, hoặc là nhảy qua cây khô trên đất, thanh niên nâng cao cự thạch lại linh hoạt như viên hầu (vượn), chân trần nhẹ nhàng chạy như bay không ngừng.
Rất lâu sau…
"Phù!" Người thanh niên hệt như quái thú thời tiền sử rốt cuộc đã dừng bước, mạnh mẽ quăng khối cự thạch sang bên cạnh.
"Rầm!" Khối cự thạch vẽ lên một đường vòng cung, rầm rầm đập xuống một bên, cành khô cỏ dại bên cạnh bị đập nát bấy hoàn toàn, cũng phá đất tạo thành một cái hố lớn.
Quỷ dị chính là…
Hai tay và hai chân người thanh niên cơ nhục lồi lõm, rắn chắc kinh người kia không ngờ lại xảy ra biến hóa. Đôi tay đôi chân rắn chắc của hắn rút nhỏ lại, rút nhỏ đến mức của người thân thể cường tráng bình thường. Không hề dữ dội như vừa rồi, ngay cả cơ nhục ghồ ghề lồi lõm cũng ẩn đi.
Chỉ từ ngoài mặt quan sát vốn vô phương phát giác, cơ nhục ẩn đi dưới làn da ở hai tay hai chân khiến lòng người run sợ.
"Chạy việt dã một canh giờ, chấm dứt." Đằng Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn hai đỉnh núi, bốn năm như một ngày, qua bốn năm, Đằng Thanh Sơn mỗi ngày đều khiêu chiến với cực hạn của mình, đồng thời với cảnh giới tông sư cũng cảm nhận rõ ràng mỗi nơi trên cơ thể, Đằng Thanh Sơn cũng chưa từng vượt qua phạm vi chịu đựng của thân thể, tạo thành tổn thương cho nó.
Chạy việt dã, là việc Đằng Thanh Sơn mỗi ngày bắt buộc phải làm.
Sức chịu đựng là một phương diện hết sức quan trọng đối với tố chất thân thể, tiếp đó, chạy việt dã trong núi rừng cũng có thể rèn luyện tính linh hoạt. Cơ nhục thân thể con người thực sự rất rất nhiều, nếu chỉ dựa vào dụng cụ huấn luyện, căn bản không thể huấn luyện cho mỗi khối cơ nhục. Thậm chí cường hóa bộ phận cơ nhục, sẽ áp chế cơ nhục khác phát triển.
Những điều này đều không thể.
Tính linh hoạt, tốc độ là những điều Thanh Sơn cực kỳ coi trọng.
Khối cự thạch vừa rồi nặng chừng vạn cân. Tại kiếp trước, Đằng Thanh Sơn khi đạt tới cảnh giới tông sư mới có thể nâng được. Nhưng hiện tại, nâng cự thạch vạn cân, Đằng Thanh Sơn còn có thể chạy một canh giờ trong rừng núi. Sức chịu đựng đó của hắn, e rằng ngay cả chiến đấu một ngày một đêm giữa thiên quân vạn mã cũng sẽ không việc gì.
Hơn nữa, nâng vạn cân cự thạch, vẫn có thể linh hoạt như viên hầu. Nếu bỏ cự thạch ra, sự linh hoạt, tốc độ của hắn chỉ nghĩ tới liền biết ngay.
"Phù!"
Đằng Thanh Sơn nhảy lên phía trên, mỗi cú nhảy cao vài trượng, rồi sau đó hai tay chốc chốc bấu víu, hai chân liên tiếp đạp đạp, cả người như bay nhảy cực nhanh lao đến đỉnh núi Song Đầu Sơn. Thợ săn trong tộc muốn leo lên Song Đầu Sơn thì phải men theo đường nhỏ, đi vòng quanh thân núi, phải rất lâu.
Nhưng Đằng Thanh Sơn chỉ vẻn vẹn trong chốc lát, liền tới được đỉnh núi.
Trên đỉnh núi này, có hàng đống loạn thạch.
Đằng Thanh Sơn đột nhiên vung tay, đánh về phía một khối cự thạch cao chừng mấy người, trong nháy mắt khi tới gần khối cự thạch, tốc độ cánh tay Thanh Sơn dần dần tăng vọt, từng khối cơ nhục lồi lõm tựa như gân trâu nổi lên, "Ầm!" Cánh tay đánh lên cự thạch tựa như roi quất vào tảng đá.
Nhất thời, trên khối cự thạch đứng sừng sững trên đỉnh núi không biết bao nhiêu năm xuất hiện một vết nứt.
"Ầm!" "Ầm!" "Ầm!"
Đằng Thanh Sơn từng nhịp linh hoạt, vòng quanh khối đá di chuyển nhanh không ngừng, đồng thời hai tay liên tiếp đánh lên khối cự thạch. Mỗi một lần đánh vào đều khiến cự thạch xuất hiện vết nứt, không biết đã đánh bao nhiêu lần rồi.
"Bồng!" "Bồng!"
Thanh âm thay đổi, bởi Đằng Thanh Sơn hiện tại đã dùng chân công kích.
Đằng Thanh Sơn lúc thì quất chân, lúc thì quét chân một cái, bóng chân liên tiếp rơi trên cự thạch, mỗi lần đều khiến cự thạch rung rinh, xuất hiện từng vết nứt rất sâu, hàng tá đá vụn rơi xuống.
Đằng Thanh Sơn đột nhiên quát to một tiếng, nắm tay phải mạnh mẽ nện vào giữa cự thạch, "Rầm!" một tiếng, nắm tay hạ xuống, lập tức xuất hiện hàng loạt khe nứt, đồng thời nắm tay phải thành chưởng, kề vào mặt ngoài cự thạch, tay trái nắm lại nện vào lòng bàn tay phải. Mang theo một cỗ chấn kình truyền vào bên trong cự thạch, khiến cự thạch đầy vết rạn nứt 'Rầm' một tiếng, hoàn toàn sụp đổ.
"Rào", hàng đống khối đá vụn lăn xuống tứ phía.
Quyền cước đánh nát tảng đá, đối với Đằng Thanh Sơn hiện giờ mà nói đã không còn khó khăn gì cả. Mà phá hủy một tòa cự thạch cao bằng mấy người, e rằng ngay cả hơn trăm người luân phiên dùng búa sắt đập vào tảng đá, chỉ sợ tốc độ phá hủy cũng không nhanh bằng tốc độ Thanh Sơn. Chỉ nói về lực phá thì lực phá của quyền cước Thanh Sơn sớm đã vượt qua búa sắt.
"Cũng phải nghỉ ngơi một chút." Đằng Thanh Sơn cười, trực tiếp từ trên đỉnh núi nhảy xuống dưới.
Cả người cực nhanh từ trên cao rơi xuống.
"Cách!" "Cách!"
Trong quá trình rơi xuống, Đằng Thanh Sơn lúc thì dùng hai tay vỗ vào núi đá, lúc thì dùng chân chạm, khiến cho tốc độ rơi xuống luôn ở trong phạm vị chịu được. Loại tốc độ xuống núi này, thực sự quá nhanh.
Đằng Thanh Sơn đột nhiên đạp vào vách núi, cả người như một con cá nhỏ, mạnh mẽ nhảy lên, lướt xuống mặt nước phía dưới lưng chừng núi.
"Tùm!" Một tiếng, Đằng Thanh Sơn rơi vào trong nước, bọt nước văng tung tóe, rồi sau đó Đằng Thanh Sơn bơi trên mặt hồ.
"A, thật thoải mái." Cơn lạnh thấu xương khiến cơ nhục toàn thân Thanh Sơn đột nhiên run rẩy, cả người thoải mái nằm trên mặt hồ, không ngờ lại không chìm xuống.
Khổ luyện trên Đại Duyên Sơn, Bích Hàn đầm này chính là một nơi Đằng Thanh Sơn ở tạm thời, túi đồ cùng quần áo của hắn đều cất ở một bên của Bích Hàn đầm. Dù sao trong khi khổ luyện, với cường độ huấn luyện của Thanh Sơn mà mặc quần áo, e rằng mỗi ngày đều phải thay một bộ quần áo mới. Không cách nào khác, Đằng Thanh Sơn đành phải mặc quần đùi huấn luyện.
"Bích Hàn đầm này thực kì lạ." Đằng Thanh Sơn nhìn đầm nước, cảm thán một tiếng, "Mật độ không ngờ so với mật độ cơ thể người còn cao hơn chút, trên mặt nước này, người vẫn không chìm. Cứ như Biển Chết của thế giới kiếp trước vậy."
Đầm nước Bích Hàn đàm đích xác rất kì lạ.
Người ở trong đó nổi tự nhiên, mật độ đầm nước rõ ràng dày hơn mật độ cơ thể người.
Tiếp nữa, hàng năm luôn duy trì nhiệt độ cực thấp, với kinh nghiệm kiếp trước của Thanh Sơn, nơi này phải đạt đến âm năm sáu chục độ. Xung quanh Bích Hàn đàm, đều bốc lên sương băng. Đặc biệt bây giờ vừa bước vào đầu hè, những nơi khác trong Đại Duyên Sơn vẫn nóng ẩm, nhưng nơi này lại lạnh đến cùng cực. Khiến cho xung quanh Bích Hàn đàm tự nhiên bốc lên từng đợt sương mờ.
Nhiệt độ thấp như thế mà đầm nước vẫn không đóng băng, càng khiến người ta tấm tắc khen ngợi.
Bình thường lúc huấn luyện toàn thân sẽ chảy mồ hôi, rất nóng.
Dưới tình huống nóng hết cả người này, trực tiếp nhảy vào đầm nước âm năm sáu chục độ thì cho dù là Thanh Sơn, cũng chỉ năm trước mới dám làm như vậy. Dù sao dưới sự kích thích của loại cực nóng và cực lạnh này, người bình thường trong nháy mắt toàn thân sẽ co giật, quả tim không chịu nổi áp lực rồi mất mạng ngay đương trường.
Lúc Đằng Thanh Sơn mười tuổi, tố chất thân thể đã cực tốt, lại có nội kình hộ thể, nếu lúc đó, cả người đầy mồ hôi nóng thoáng cái đột nhiên nhảy vào Bích Hàn đàm, mặc dù không đến mức chết đột ngột nhưng rụt gân, thân thể chịu ảnh hưởng, vẫn có thể.
"Loại kích thích đối nghịch nóng lạnh này, cũng tác động vào cả da toàn thân, sâu trong cơ nhục, tăng thêm tốc độ đề cao thân thể mình." Đằng Thanh Sơn nằm trên mặt nước, nhiệt độ âm mấy chục độ, hắn vốn không cần dùng nội kình, chỉ riêng cơ nhục, da đã có thể dễ dàng chống cự với nhiệt độ này, "Có điều, hiện tại rõ ràng đã qua giai đoạn tốt nhất, tốc độ đề cao thân thể đã mau chóng chậm lại."
Tiến hành 'tối cường kế hoạch' đã bốn năm.
Có thể nói, 'tối cường kế hoạch' đã kết thúc.
Bởi vì thời kỳ phát dục của cơ thể con người khoảng ba năm đầu tiên là ba năm tiến bộ kinh người nhất. Về sau, mặc dù vẫn sẽ tiếp tục duy trì phát dục hoàn thiện nhưng bất kể tốc độ trưởng thành thế nào thì vẫn sẽ khác, đều sẽ bắt đầu giảm mạnh.
"Có điều mức độ tiến bộ bốn năm này so với dự liệu của mình còn cao hơn chút." Đằng Thanh Sơn nhớ lại tiến bộ trong bốn năm, trong tâm trí tràn đầy hớn hở.
Khổ tu bốn năm, thành quả cũng rất kinh nhân.
Tố chất thân thể của Thanh Sơn hiện giờ với với cảnh giới tông sư ở kiếp trước đều mạnh hơn rất nhiều. Hắn hiện tại, giết liền hai người 'Thấp Bì', 'Thấp Nô' có lẽ chỉ cần hai chiêu. Thân thể hắn có thể nói là 'Gân thép xương sắt' 'Lực mạnh vô cùng', có thể nói là một con quái thú hình người. Cho dù là đạn kiếp trước cũng đừng mong bắn rách lớp da hắn.
Nâng cự thạch mấy vạn cân, đều không phải chuyện khó. Đương nhiên nâng cự thạch mấy vạn cân, Đằng Thanh Sơn cất bước cũng khó. Cho nên hắn huấn luyện chạy việt dã mới lựa chọn dùng cự thạch vạn cân.
Tay chân hắn cứng hơn cả sắt thép.
Kiếp trước, hai tay Đằng Thanh Sơn đều có thể chống đỡ trực tiếp bộ quyền sáo kim loại của 'Toái thể cơ' Doll Goaterolf, mà hiện tại, quyền cước của hắn càng thêm hung hiểm.
Trở lại kiếp trước, Đằng Thanh Sơn hiện tại tuyệt đối là vô địch.
Nhưng ở trên Cửu Châu đại địa thì sao?
Loại quái thú hình người như Đằng Thanh Sơn, lại tính là cấp bậc gì chứ?
"Sống trong thế giới thiên địa linh khí sung túc thế này, thành tựu quả nhiên cao hơn kiếp trước quá nhiều. Kinh mạch của mình hiện tại cũng chỉ sót lại kinh mạch rất nhỏ trên mặt chưa đả thông." Đằng Thanh Sơn thầm nhủ, bốn năm nay, tất cả tinh lực của Đằng Thanh Sơn gần như rót vào việc đề cao thân thể, tốc độ đả thông kinh mạch cũng vì thế chậm lại.
"Chờ khi kinh mạch đả thông, ta lập tức có thể tu luyện 'Hổ Hình Thông Thần Thuật', lại một lần nữa đề cao thân thể. Tại kiếp trước, 'Hổ Hình Thông Thần Thuật' trong thời gian ngắn liền đề cao tố chất thân thể mình gần gấp đôi, không biết ở thế giới thiên địa linh khí sung túc thế này, hiệu quả của 'Hổ Hình Thông Thần Thuật' sẽ đạt tới mức nào?"
Mặc dù hiện giờ tốc độ đề cao của Thanh Sơn đã giảm mạnh, nhưng…
Hắn còn có 'Hổ Hình Thông Thần Thuât'!
Kinh mạch toàn thân đều thông suốt mới có thể tu luyện 'Hổ Hình Thông Thần Thuật'.

Cửu Đỉnh Ký - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/623