Chương 395: Yêu chiến (Mời đấu)


Dịch: suthat
Đằng Thanh Sơn đi tới trước giường nhấc vật dài được bọc lên mở ra.
Vụt!
Tấm vải bọc rơi xuống một bên, lộ một khối khắc đá tựa như điêu khắc thành từ lục phỉ thúy. Bất luận là điêu khắc phủ pháp ở bên trái hay là chữ "Đạo" ở bên phải, đều khiến Đằng Thanh Sơn thực sự cảm thấy như có một thanh cự phủ chém tới trước mắt. Cỗ khí thế bức nhân đó có thể cảm thụ được rõ ràng.
"Quả đúng là thức thứ mười một." Đằng Thanh Sơn trong lòng mừng thầm.
Căn cứ vào lý giải đối với Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, Đằng Thanh Sơn phán định trong ba mươi sáu thức, mười hai thức đầu, mười hai thức giữa, mười hai thức cuối càng lúc càng thâm ảo. Mà từ Mục gia của Vân Mộng Cổ Thành, Đằng Thanh Sơn có được sáu bản khắc đá, trong đó có thức thứ mười hai.
"Đây là thức thứ mười một, thêm vào thức thứ mười hai, vừa khéo là hai thức cuối cùng của mười hai thức đầu ẩn chứa "Thổ Hành Chi Đạo" và "Kim Hành Chi Đạo" hẳn cũng là bộ phận cao thâm."
"Một khi ta nghiên cứu thấu triệt, Thổ Hành Chi Quyền hoàn toàn có thể sáng chế ra quyền thứ chín, giúp bước vào Hư Cảnh." Đằng Thanh Sơn nhìn thức thứ mười một này như lấy được chí bảo. Bản khắc đá cũng không phải là càng thâm ảo càng tốt mà là thích hợp với bản thân mới là tốt nhất.
"Phó Đao." Đằng Thanh Sơn quay đầu nhìn lại.
"Hiện tại thế cục ra sao?"
"Tin tức này mới biết một chút. Gia tộc ở quanh Ngưu Đầu Sơn mới có thể với tốc độ nhanh nhất điều quân đến Ngưu Đầu Sơn này." Phó Đao cười nhẹ nói.
"Còn có quân đội của không ít gia tộc đang trên đường tới đây. Tại hạ đoán ngày kia quân các bên mới tới đủ."
"Hơn nữa, hiện tại các đại gia tộc đều giữ thế cầm cự, mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết khiến người ta vô cùng thèm khát. Bất quá Đông Hoa Vực chúng ta không một gia tộc nào có thể một hơi gắng gượng nuốt hết. Một khi một gia tộc nào đó tranh chiếm trước mạch khoáng Hỏa Lưu thiết, nhất định sẽ gặp phải công kích liên hợp của các gia tộc khác."
"Cho nên tại hạ tin rằng biện pháp tốt nhất của Phó gia chính là ngồi yên xem động tĩnh, thừa nước đục thả câu." Phó Đao cười.
"Nói không chừng Phó gia chúng ta lại có thể thực sự chiếm được tiện nghi lớn."
Phó Đao cũng rất tự tin.
Bản thân y là Vũ Thánh tiên thiên kim đan, y hiểu rất rõ thực lực của Đằng Thanh Sơn. Đằng Thanh Sơn tuy nói ra cũng chỉ là Vũ Thánh tiên thiên kim đan, nhưng Phó Đao xem ra Đằng Thanh Sơn một người đủ để chống lại hơn bảy tám Vũ Thánh tiên thiên kim đan. Đằng Thanh Sơn chính là một con bài vô cùng trọng yếu của Phó gia bọn họ.
"Phó Đao, hiện tại không có việc gì. Kể từ tối nay tại hạ sẽ bế quan tĩnh tu, nếu không có việc trọng yếu đừng tới quấy rầy." Đằng Thanh Sơn dặn.
"Được." Phó Đao đáp ứng, đồng thời trong lòng than thở không hổ là siêu cấp cường giả, ngay trong quân doanh vẫn không quên khắc khổ tu luyện.
*****
Trong đại trướng nơi quân doanh của Nghiêm Gia quân đội đóng, có sáu người ngồi chia thành hai hàng. Hàng bên trái chính là nhóm lãnh đạo của Nghiêm gia do Nghiêm Bạch Thú dẫn đầu, còn ba người hàng bên phải là những người lãnh đạo của Hạ Hầu gia tộc do Hạ Hầu An cầm đầu. Lúc này các nhân vật cấp cao của hai đại gia tộc đều đang nghị luận.
"Nghiêm lão ca, không phải chỉ là Thanh Sơn bị Phó gia mời mất thôi sao? Nào phải cái gì to tát lắm đâu, ông khỏi cần lo lắng. Lúc trước tại hạ đã nói dùng ba bức khắc đá mời hắn, hắn không đủ tư cách." Gã râu rậm ngồi ở vị trí thứ hai trong hàng người Hạ Hầu gia tộc cười nhạo.
"Đằng Thanh Sơn này chẳng biết từ cái xó nào thò ra? Từ khi xuất đạo tới nay nghe đồn cùng Phó Đao từng có một trận đấu, sau đó xông vào Đổng phủ bắt Đổng Triết Tử, chỉ vẻn vẹn có hai chiến tích này mà thôi."
"Bắt Đổng Triết Tử là có thể chứng tỏ thực lực của Đằng Thanh Sơn thực lực, nhưng hắn cũng là một đạp đánh bay Vũ Thánh tiên thiên thực đan mà thôi. Cường giả tiên thiên kim đan, đại thể đều có thể làm được. Một chiến tích này, có thể chấp nhận hắn là Vũ Thánh tiên thiên kim đan."
"Mọi người sợ hãi Đằng Thanh Sơn này không phải là bởi vì Phó Đao gọi Đằng Thanh Sơn là tiên sinh sao? Cho hắn là nhân vật đỉnh phong trong Vũ Thánh tiên thiên kim đan."
"Nhưng trận chiến giữa hắn và Phó Đao có ai thấy chứ? Có người thấy không." Gã râu rậm cười khẩy hai tiếng. "Không ai thấy cả. Ai mà biết Đằng Thanh Sơn này thực lực thế nào? Nói không chừng Đằng Thanh Sơn đó có ơn đối với Phó Đao, Phó Đao đâm ra mới thế. Ngoại trừ Phó Đao còn đánh bại ai trong Vũ Thánh tiên thiên kim đan không?"
"Nữ Vũ Thánh? Thiết Kiếm Vũ Thánh của Bắc Hàn Vực? Huyết Phủ Vũ Thánh của Nam Sơn Vực? Còn cả vị Húc Nhật Vũ Thánh tối cường của Tây Thang Vực?"
"Hừ! Hắn chưa từng đánh bại lấy một người. Mọi người hà tất coi trọng hắn thế." Gã râu rậm Hạ Hầu gia đó nói rất thoải mái. Trận chiến giữa Đằng Thanh Sơn và Húc Nhật Vũ Thánh Mục Vọng, cũng không mấy người biết.
"Tam đệ." Nam tử độc nhãn lạnh lùng nghiêm nghị ngồi ở vị trí đầu bên Hạ Hầu gia tộc trịnh trọng nói.
"Nhất thiết không thể xem thường Đằng Thanh Sơn đó. Bất kể thế nào, theo như chúng ta xác định, kẻ được xưng là "Tối cường Vũ Thánh" trong Sát Thủ Đường, mười phần có tới tám chín là Đằng Thanh Sơn. Có thể được Sát Thủ Đường tôn làm Tối Cường vũ thánh. Há có thể khinh thường?"
"Đại ca, lời này của huynh chưa chắc đã đúng." Gã râu rậm trừng mắt nói.
"Thứ nhất, Tối Cường vũ thánh có phải hay không là Đằng Thanh Sơn chỉ là chúng ta đoán thôi. Dù sao Sát Thủ Đường cũng không công khai thân phận kẻ đó. Thứ hai, thực lực kẻ đó mạnh hay yếu, không phải cứ bốc phét là được mà phải dựa vào đánh thực."
"Mạnh yếu hay không, phải trông vào chiến cụ thể rõ ràng." Gã râu rậm giễu cợt nói. "Toàn là đồn đại, tính làm quái gì."
"Thực lực Đằng Thanh Sơn thế nào không thể biết được. Mọi người không cần nâng cao sĩ khí kẻ khác làm mất uy phong của mình." Lão giả tóc bạc ngồi ở vị trí thứ ba bên phía Nghiêm Gia cười nói.
"Hơn nữa, lần này Thiết Kiếm Vũ Thánh đã ở phe chúng ta. Thiết kiếm Vũ thánh chính là đệ nhất Vũ Thánh của Bắc Hàn Vực. Có Thiết Kiếm Vũ Thánh còn sợ Đằng Thanh Sơn đó sao?"
"Hừmm."
"Đúng, Thiết Kiếm Vũ Thánh đánh bại Phó Đao. Không khó so Thiết Kiếm Vũ Thánh với Đằng Thanh Sơn. Cho dù Đằng Thanh Sơn lợi hại. Phỏng chừng cũng khác biệt không nhiều."
"Đằng Thanh Sơn này, dù sao chưa từng đánh bại bọn bốn người Nữ Vũ Thánh, Thiết Kiếm Vũ Thánh bọn bốn người. Hắn xem chừng nhiều lắm là cách biệt không bao nhiêu với bọn Thiết Kiếm Vũ Thánh. Mới được mệnh danh là Tối Cường Vũ Thánh."
Sáu người Nghiêm Gia, Hạ Hầu gia đều bàn bạc.
Hiện tại trong bốn khu vực Đoan Mộc đại lục, Đông Hoa Vực Nữ Vũ Thánh, Tây Thang Vực Húc Nhật Vũ Thánh, Nam Sơn Vực Huyết Phủ Vũ Thánh, Bắc Hàn Vực Thiết Kiếm Vũ Thánh, bốn đại Vũ Thánh, được xem là đệ nhất Vũ Thánh của bốn đại khu vực. Bất quá, trong đó lại coi Húc Nhật Vũ Thánh là mạnh nhất, cho nên Húc Nhật Vũ Thánh được xưng là thiên hạ đệ nhất Vũ Thánh.
"Thiết kiếm Vũ Thánh lúc nào đến?" Nghiêm Bạch Thú hỏi.
"Theo lý mà nói là sắp rồi, có thể sớm có thể muộn. Cường giả cỡ này sẽ không dễ dàng để chúng ta sai phái." Hạ Hầu gia chủ hờ hững nói. Bỗng nhiên lão quay đầu, mắt nhìn về phía cửa đại trướng.
Sáu người trong trướng đều ngưng lời.
"Bẩm gia chủ, Thiết Kiếm Vũ Thánh đến." Tiếng từ bên ngoài truyền đến.
"Ha ha… Vừa nhắc là tới liền." Nghiêm Bạch Thú cười.
"Các vị, chúng ta đi đợi đi nghênh tiếp Thiết Kiếm Vũ Thánh đi."
Không bao lâu, sáu người bọn Nghiêm Bạch Thú vây quanh một trung niên nam tử lạnh lùng nghiêm nghị, hai bên thái dương có mấy sợi bạc về tới trong lều lớn. Trung niên nam tử lãnh tuấn này mặc một bộ áo da dày ngân sắc, sau lưng mang một thanh thiết kiếm khổng lồ toàn thân màu đen, hai mắt cũng sắc bén như kiếm.
Người này chính là nhân vật sáng chói nhất hiện tại của Thiên Phong gia tộc, là hậu bối đệ tử được Thiên Phong chiến thần coi trọng nhất.
Gia tộc khổng lồ như kiểu Húc Nhật Thương Hành Mục gia và Thiên Phong gia tộc đều coi trọng cường giả thiên tài trong gia tộc. Tại Mục gia, Vân Mộng chiến thần coi trọng đại trưởng lão Mục Vọng nhất, hy vọng Mục Vọng có thể đột phá đạt tới Hư Cảnh trở thành chiến thần. Một khi Mục Vọng trở thành chiến thần, thế thì Húc Nhật Thương Hành có thể huy hoàng thêm ba trăm năm nữa, không cần cúi đầu rụt cổ làm việc.
Thiên Phong gia tộc cũng vậy. Bọn họ đặt hy vọng vào Thiết Kiếm Vũ Thánh này, trông chờ hắn có thể đạt tới Hư Cảnh. Mà Thiết Kiếm Vũ Thánh quả thực cũng rất mạnh, mười mấy năm trước thua ở tay Húc Nhật Vũ Thánh Mục Vọng, ngoài ra thì không có thua bất kỳ một ai khác. Mà khổ tu mười mấy năm với thiên phú của y...đã có tiến bộ lớn. Thiết Kiếm Vũ Thánh vẫn luôn muốn cùng Húc Nhật Vũ Thánh tỷ thí, để xem rốt cuộc ai mạnh hơn. Thế nhưng Húc Nhật Vũ Thánh rất ít ra khỏi Vân Mộng Cổ Thành, căn bản khó có cơ hội.
"Các vị ngồi đi." Thiết kiếm Vũ Thánh ngồi ghế chủ tọa.
Nghiêm Gia và Hạ Hầu gia tộc thì giống như vừa rồi, chia hai hàng ngồi xuống.
"Lần này mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết xuất hiện, tầm quan trọng không cần nói nhiều. Bao năm qua Hỏa Lưu Thiết hầu như đều trong tay Thiên Phong gia tộc ta. Lần này, mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết đó Thiên Phong gia tộc ta nhất định phải có được.
Thiên Phong gia tộc ta sẽ toàn lực chống đỡ, hai nhà các ngươi đoạt lấy mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết này. Về phần phân phối sau khi chiếm mạch khoáng, hai nhà các ngươi cũng là tiêu hao khí lực lớn, mạch khoáng này phi thường lớn, Thiên Phong gia tộc ta lấy sáu phần, các ngươi hai nhà mỗi nhà hai phần. Hai phần mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết đủ để cho hai nhà các ngươi trở thành mạnh hơn. Hai nhà các ngươi không có ý kiến gì phải không? Ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén của Thiết kiếm Vũ Thánh quét qua sáu người phía dưới.
Để hai gia tộc khác đi tranh giành, Thiên Phong gia tộc lại vẫn muốn chiếm sáu phần, sự ngang ngược nghĩ là thấy ngay.
"
Đương nhiên không có ý kiến." Nghiêm Bạch Thú cau mày trả lời.
"
Quân đội Nghiêm Gia và Hạ Hầu gia chúng ta liên thủ, tự nhiên có tư cách đoạt mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết. Chỉ là chúng ta có lo lắng... Vũ Thánh tiên thiên kim đan, đặc biệt là Đằng Thanh Sơn do Phó gia mời tới. Đằng Thanh Sơn quá mức thần bí, không ai biết gốc gác hắn. Hơn nữa Sát Thủ Đường cũng có một Vũ Thánh mang danh Tối cường Vũ Thánh, phỏng chừng chính là Đằng Thanh Sơn này."
"
Điểm ấy đơn giản." Thiết kiếm Vũ Thánh phân phó.
"
Nghiêm Bạch Thú. Ngươi sai người đưa một phong thiếp tới Phó gia, trong đó nói Hách Liên Hạo Duyên ta muốn cùng Đằng Thanh Sơn luận bàn tỷ thí một phen, thời gian quyết định là và sáng sớm mai, ở Ngưu Đầu Sơn Hỏa Lưu hạp cốc."
Mời đấu?
Mọi người tại trường đều kinh hãi.
"
Hách Liên tiên sinh. Cài này có lẽ..." Hạ Hầu gia chủ vội nói.
"
Ta đi chuyến này, một là muốn cường giả cỡ hắn tỷ thí, hai cũng là dò xét gốc gác hắn. Chờ biết được thực lực của hắn chúng ta mới định ra sách lược. Nếu như thực lực hắn rất tầm thường, tất cả toàn là đồn đại và là giả bộ thần bí thổi phổng lên, đến lúc tranh giành mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết không cần lưu ý hắn nữa." Thiết kiếm Vũ Thánh đạm nhiên nói.
Cổng chính quân doanh của Phó gia.
Thùng! Thùng! Thùng!
Tiếng chân thú vang động. Mấy chục thớt đà thú phóng tới, kẻ dẫn đầu còn cưỡi một con độc giác chiến đà.
"
Ngao ngô…" dây cương kéo căng, chiến đà đều ngừng lại.
Choang! Choang! Choang!
Quân sĩ canh gác bên Phó gia tất cả cầm trường thương trong tay, trường thương san sát, mũi thương phản xạ hàn quang lạnh lẽo ghê người, trỏ thẳng vào đội kỵ sĩ này.
"
Người tới là người phương nào?" Kẻ cầm đầu quân sĩ thủ vệ quát lên.
Kỵ sĩ cưỡi chiến đà, ở trên chiến đà hét lớn:
"
Phụng lệnh Thiết Kiếm Vũ Thánh, ta đến đưa yêu chiến thiếp (thiệp mời đấu). Mời Vũ Thánh Đằng tiên sinh sáng sớm ngày mai, tại Ngưu Đầu Sơn Hỏa Lưu Thiết hạp cốc tỷ thí." Thanh âm cuồn cuộn, tựa như tiếng sấm quanh quẩn trong quân doanh. Giống như để cho ngàn vạn mọi người đã biết.
"
Không cần tiễn." Kỵ sĩ này đem yêu chiến thiếp ném về phía quân sĩ thủ vệ. Tiếp đó dẫn theo kỵ sĩ bộ hạ, hò hét rời đi.
Toàn bộ quân doanh Phó gia xôn xao bàn luận. Phó Đao thì tự mình đi tới trước đại trướng của Đằng Thanh Sơn.
"
Tiên sinh, Tiên sinh." Phó Đao vén cửa lều.
Đằng Thanh Sơn đang luyện quyền trong lều.
"
Chuyện gì?" Đằng Thanh Sơn thản nhiên hỏi.
"
Tại hạ nói rồi, không có đại sự trọng yếu thì không nên quấy rầy tại hạ."
"
Chính là Thiết Kiếm Vũ Thánh mời đấu, tiên sinh cũng nghe thấy chứ?" Phó Đao vội hỏi. Theo như Phó Đao nhìn nhận, đây chẳng phải là đại sự to lớn sao.
Đằng Thanh Sơn nhướng mày.
Trước kia còn chưa đột phá tới cương kình hậu kỳ, sức mạnh một trăm hai mươi cân, phối hợp ngũ hành thương pháp là có thể đánh bại Húc Nhật Vũ Thánh. Sau khi đạt tới cương kình hậu kỳ, đến cả Lục Túc Đao, Đằng Thanh Sơn cũng đánh bại.
Một gã Thiết Kiếm Vũ Thánh? Đáng kể gì.
"
Đã nghe! Sáng sớm ngày mai tại hạ dành chút thời gian đi Ngưu Đầu Sơn một chuyến, đánh gục cái gã Thiết Kiếm Vũ Thánh gì đó là xong." Đằng Thanh Sơn hờ hững buông lời. "Được rồi, ông đi ra ngoài đi."

Cửu Đỉnh Ký - Chương #395


Báo Lỗi Truyện
Chương 395/623