Chương 394. Ngưu Đầu Sơn ở Đông Hoa Vực



Đáp án của Đằng Thanh Sơn hiển nhiên làm không ít người ở đây rất thất vọng. Đạm Đài Tình luôn luôn rất tự tin với sắc đẹp của mình, thậm chí còn được xưng là đệ nhất mỹ nữ, nàng cùng với Nghiêm Bạch Thú đủ có ba bản khắc đá, ai nấy đều thất vọng cực độ. Vẻ tươi cười của Ngô Bạch Vĩ trở nên cứng đờ.
- Chúc mừng Phó huynh.
Ngô Bạch Vĩ vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, chắp tay chúc mừng.
- Đi thôi.
Thanh âm trầm thấp từ Nữ Vũ Thánh.
Hiển nhiên trong mối quan hệ vợ chồng, Nữ Vũ Thánh xem ra rất có trọng lượng.
Còn Đạm Đài Tình có vẻ u oán nhìn Đằng Thanh Sơn, tựa hồ nàng rất thất vọng.
...
Trong khoảnh khắc, Ngô Gia, Nghiêm gia, Đạm Đài gia, ba phương nhân mã đều ly khai. Mặc dù họ đều cảm thấy trong lòng không thoải mái, nhưng họ đều là người làm đại sự. Lúc vừa tới họ đã biết bất luận như thế nào, Đằng Thanh Sơn cũng chỉ chọn giúp cho một nhà, nên họ đã có chuẩn bị tay không trở về rồi.
Trong phòng.
- Cám ơn tiên sinh. - Phó Đao cười hỉ hả.
Trên mặt Phó Vân Triển, Phó Vân Phong đều tràn đầy vẻ tươi cười, có lẽ người trong thiên hạ cũng ít người hiểu rõ Đằng Thanh Sơn, nhưng Phó gia nhà y hiểu rất rõ... vì Phó Đao đã nói cho lãnh đạo của Phó gia là Đằng Thanh Sơn chỉ dùng một chiêu đã đánh bại y. Một chiêu đánh bại một Vũ Thánh cũng là tiên thiên kim đan, đây là thực lực gì?
- Đại thúc, cám ơn. - Phó Vũ Bình nhìn Đằng Thanh Sơn.
- Ha ha…
Đằng Thanh Sơn cười vuốt tóc Tiểu Bình.
- Đại thúc chọn Phó gia không chỉ là vì cháu.
- Tiên sinh.
Phó Đao nói:
- Ngoại trừ chúng ta chuẩn bị một bản khắc đá, không biết tiên sinh còn muốn điều gì thì cứ việc nói ra. Phó gia chúng ta nhất định sẽ đem hết toàn lực mà làm.
Đằng Thanh Sơn nhìn về phía y, hắn cũng không che dấu suy nghĩ trong lòng:
- Phó Đao, tại hạ biết là nên nói thẳng ra, tại hạ cũng không dấu ông. Nếu là vàng bạc, tiền, châu báu hoặc linh dược gì đó tại hạ đều không quan tâm. Nhưng quặng Hỏa Lưu Thiết thì tại hạ cần mười vạn cân.
- Mười vạn cân? - Phó Đao hít mạnh một hơi.
- Sao? Không được à? - Đằng Thanh Sơn nhìn y.
Kỳ thật đối với Đằng Thanh Sơn thì càng nhiều quặng Hỏa Lưu Thiết càng tốt. Nhưng kế hoạch của Đằng Thanh Sơn là cưỡi con Lục Túc Đao về Cửu Châu. Lục Túc Đao mặc dù lợi hại, có thực lực và sức mạnh tương đương với Đằng Thanh Sơn, nhưng nếu bay một quãng đường dài, lưng cõng mười vạn cân thì rất mất sức.
Mười vạn cân Hỏa Lưu Thiết, trong kế hoạch của Đằng Thanh Sơn có lẽ là trọng lượng vận chuyển cực hạn về tới Cửu Châu.
- Không phải là không được.
Phó Đao cười khổ:
- Tiên sinh, Phó gia chỉ quật khởi một hai năm nay, bây giờ chỉ chiếm cứ một thành nhỏ nên thực lực còn rất yếu. Cho dù tiên sinh trợ giúp, có thể chiếm được quặng Hỏa Lưu Thiết hay không cũng rất khó nói. Nếu có thể được thì chia cho tiên sinh hai ba thành cũng không phải là vấn đề gì lớn, nhưng...
- Hỏa Lưu Thiết dù sao cũng quá trân quý. Mấy ngàn năm trước khi phát hiện Hỏa Lưu Thiết cộng lại cũng chỉ hai ngàn cân, đúc được hơn mười cái áo giáp.
- Lần này mặc dù mạch khoáng Hỏa Lưu Thiết lớn, nhưng dù sao vẫn chưa chính thức thăm dò, chưa chính thức khai thác, không ai biết được rõ ràng dưới đất Ngưu Đầu Sơn rốt cuộc có bao nhiêu Hỏa Lưu thiết. Cũng khó nói, tổng sản lượng cộng lại có đủ mười vạn cân không nữa.
Phó Đao giải thích.
Đằng Thanh Sơn xem ra đã hiểu, hắn gật đầu.
- Yên tâm, tại hạ sẽ không làm Phó gia khó xử.
Đằng Thanh Sơn cười khẽ nói tiếp:
- Nếu số lượng Hỏa Lưu Thiết không nhiều lắm, tại hạ cũng chỉ đem đi ít thôi.
- Xin hỏi tiên sinh một câu, không biết tiên sinh cần Hỏa Lưu Thiết làm gì? - Phó đao nghi hoặc hỏi.
Đằng Thanh Sơn cười:
- Việc ấy thì ông bất tất phải hỏi nhiều.
Phó Đao gật đầu không dám truy vấn nữa. Nhưng trong lòng y lại hiện lên nhiều ý nghĩ:
- Có khi nào sau lưng Đằng tiên sinh cũng có đại gia tộc? Hay là Đằng tiên sinh tích lũy bảo vật cho hậu nhân hắn? Đúng vậy, Đằng tiên sinh còn trẻ như thế, thực lực đã như vậy rồi. Việc trở thành chiến thần là việc rất có thể! Một khi trở thành chiến thần, kiến tạo một đại gia tộc cũng không khó.
- Tiên sinh.
Phó Đao cười hỏi:
- Bây giờ thế cục ở Đông Hoa Vực rất hỗn loạn, chúng ta sẽ không ở lại đâu, tiên sinh có cùng chúng ta đi không?
- Phó Đao.
Đằng Thanh Sơn nghi hoặc hỏi lại:
- Tại hạ hỏi một câu, ông đường đường là một tiên thiên kim đan Vũ Thánh, sao lại để cho nhất mạch của Tiểu Bình rơi vào kết cục như vậy?
Một Vũ Thánh tiên thiên kim đan bảo vệ cho một gia tộc không phải là vấn đề khó khăn.
- Đúng! Phó Đao, sao ông để nhất mạch nhà Tiểu Bình bị thảm sát như vậy.
Lý Quân đứng bên cạnh nói có chút bất mãn. Phó Vũ Bình lẳng lặng nhìn Phó Đao.
Phó Đao giật mình ngơ ngác, rồi cười khổ:
- Đằng tiên sinh, các hạ hẳn là nghe nói một việc vể tại hạ...
- Cái gì? - Đằng Thanh Sơn nhíu mày.
- Vũ si.
Phó Đao trầm giọng nói.
Đằng Thanh Sơn gật đầu:
- Tại hạ biết Phó Đao là một vũ si. Lần đầu tiên gặp ông đã đuổi theo tại hạ, nửa đêm muốn tỷ thí với tại hạ.
- Ừm.
Phó Đao thở dài một tiếng.
- Lúc tại hạ còn trẻ, đã rời gia đình bắt đầu khổ luyện. Khi đó cả Phó gia đều tiềm phục, chưa dám phất lên chiếm được một thành nào, còn tại hạ lại an tâm võ đạo chuyên tâm tu luyện. Tại hạ biết một gia tộc hùng mạnh nhất định không thể thiếu một Vũ Thánh lợi hại có thể trấn thủ gia tộc.
- Tại hạ say sưa vào võ đạo, thường xuyên muốn đấu với người ta, dần dần có tên là vũ si.
Phó Đao thở dài:
- Khi tại hạ nghe nói nhánh Bắc Hầu của Phó gia bị diệt, lúc đó mới giật mình tỉnh ngộ. Từ đó tại hạ chuẩn bị cho gia tộc quật khởi, bất luận là việc lập quan hệ tốt với Húc Nhật Thương Hành, hay mua một bộ ngốc thạch đều là vì gia tộc. Bây giờ Phó gia chỉ chiếm được một thành nhỏ tên là Vũ Dương. Về phần mạch của Tiểu Bình, sau khi tại hạ biết thì đã muộn.
Phó Vũ Bình nghe thế mắt lại đẫm nước mắt.
Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa...
Nếu Phó Đao năm đó đi hỗ trợ, nhánh Bắc Hầu sẽ không bị thảm như vậy.
- Thôi đi.
Đằng Thanh Sơn lắc đầu thở dài.
- Như vậy đi, ông mang theo Tiểu Bình và môn đồ của tại hạ là Dương Đông và Đằng Thú đi trước nhé.
Phó Đao biết Đằng Thanh Sơn có yêu thú biết bay, tự nhiên không lo gì.
- Tốt lắm, chúng ta cáo từ trước.
Phó Đao chắp tay. Phó Vân Triển và Phó Vũ Phong bên cạnh hắn cũng chắp tay. Mặc dù nói hán tử Phó Vân Triển chính là gia chủ nhà họ Phó, nhưng rất rõ ràng... người nói chuyện và làm chủ đều là Phó Đao.
- Ngày mai, tại hạ sẽ tới Đông Hoa Vực. - Đằng Thanh Sơn dặn.
- Được. - Phó Đao gật đầu.
Lưng Cuồng Phong Ưng và Thanh Loan đều không rộng, nếu nhiều người quá thì căn bản không thể ngồi hết. Lần này đi Đông Hoa Thành chỉ sợ không phải một ngày hai ngày, Đằng Thanh Sơn muốn mang theo sáu bản khắc đá nữa. Do đó hắn một mình đã ngồi đầy cả Cuồng Phong Ưng, còn Thanh Loan để cho Lý Quân ngồi. Môn đồ của mình Đằng Thú và Dương Đông căn bản không có chỗ ngồi.
- Tiên sinh, lúc các hạ đi cứ tiến về phía Ngưu Đầu Sơn phía nam Hỏa Diễm Lĩnh, các hạ tìm chung quanh Ngưu Đầu Sơn là có thể phát hiện ra một vài quân doanh. Quân doanh có quân kỳ có ghi chữ "Phó" chính là của Phó gia của tại hạ. Các hạ đi vào đó là được.
Phó Đao nói.
Đằng Thanh Sơn gật đầu.
...
Cùng ngày, Đằng Thú, Dương Đông, Phó Vũ Bình ba người theo đội kỵ binh của Phó Đao nhanh chóng ly khai.
Mặc dù cùng một ngày, ngoại trừ bốn đại gia tộc ra còn có các gia tộc khác tới, nhưng Đằng Thanh Sơn đã hứa với Phó gia sẽ không đáp ứng những người khác nữa.
Đợi đến buổi sáng ngày hôm sau, Đằng Thanh Sơn vác rương sắt, lưng đeo Hắc Viêm Côn ngồi trên lưng Cuồng Phong Ưng, còn Lý Quân ngồi trên lưng Thanh Loan, hai người cùng ly khai Thần Phủ Sơn.
...
Giữa trưa.
Hai con yêu thú Cuồng Phong Ưng và Thanh Loan đã bay liệng trên trời quanh Ngưu Đầu Sơn. Đằng Thanh Sơn và Lý Quân nhìn xuống phía dưới.
- Phương viên trăm dặm bốn phía Ngưu Đầu Sơn có nhiều quân đội như vậy à?
Đằng Thanh Sơn cảm khái
- Đằng đại ca, Phó gia ở bên kia? - Lý Quân chỉ xuống phía dưới
- Ở kia!
Đằng Thanh Sơn nhìn xuống một quân doanh ở một khoảng trống phía nam Ngưu Đầu Sơn. Với thị lực của hắn, cho dù trên trời cao cũng có thể thấy rõ ràng chữ "Phó" trên quân kỳ
- Nhỏ thế thôi à? - Lý Quân giật mình kêu.
Từ trên cao nhìn xuống rất dễ dàng phát hiện ra kích cỡ của quân doanh. Quân doanh của Phó gia hiển nhiên chiếm diện tích nhỏ hơn những gia tộc khác rất nhiều.
- Xuống dưới đi.
Lúc này Cuồng Phong Ưng và Thanh Loan cùng đáp xuống.
...
Cuồng Phong Ưng và Thanh Loan đậu ngoài quân doanh một dặm, sau đó Cuồng Phong Ưng và Thanh Loan nghe theo Đằng Thanh Sơn an bài, tự do chơi ở Ngưu Đầu Sơn. Còn Đằng Thanh Sơn và Lý Quân cùng nhau đi tới quân doanh.
Cửa quân doanh.
- Nhị sư bá, Đằng tiên sinh bao giờ thì tới?
Phó Vân Triển nhìn về phía Phó Đao bên cạnh.
Hai người hôm nay sớm đã ở cửa quân doanh chờ Đằng Thanh Sơn.
- Đừng nóng, tiên sinh nói hôm nay tới, nhất định là hôm nay sẽ tới.
Phó Đao thật ra rất thận trọng. Phía sau hai người họ còn có hai đại môn đồ của Đằng Thanh Sơn, Đằng Thú và Dương Đông. Phó Vũ Bình cũng đi theo một bên, tất cả mọi người đều trông mong. Đám lính canh gác cửa quân doanh rất nghi hoặc... gia chủ của họ đứng ở cửa quân doanh rốt cuộc đợi ai nhỉ?
Đột nhiên...
Phía trước xuất hiện thân ảnh của một đôi nam nữ. Nam tử cao lớn đeo một cái rương sắt rất lớn trông có vẻ rất nhẹ nhàng.
Gió thổi làm bụi mù lên, bóng người có vẻ mơ hồ.
- Là Đằng tiên sinh.
Phó Đao nhãn tình sáng lên.
- Vân Triển, đi.
Những quân sĩ canh gác kinh ngạc nhìn cảnh này. Gia chủ nhà họ Phó lại cung kính hành lễ về phía nam tử xa lạ đang đi tới.
...
Bên trong quân doanh đại trướng rộng mở, bên trong trướng đã chuẩn bị giường chiếu mềm mại ấm áp rất xa xỉ. Cũng chuẩn bị bàn ghế hoa lệ tinh xảo do thợ khéo chế tạo.
- Tiên sinh, mấy ngày nay ngươi cứ tạm thời ở chỗ này, đại trướng của Tiểu Quân cô nương cách một bức vách gần đây. - Phó Đao cười nói.
Đằng Thanh Sơn vác rương sắt đi vào, nhìn một lượt rồi gật đầu:
- Không tệ, quả là rất chu đáo.
Phó Đao không khỏi nở nụ cười.
- Phó Đao, lúc trước tại hạ nghe ông nói còn tưởng rằng ông khiêm tốn. Hôm nay nhìn từ không trung xuống... Chậc chậc, quân doanh Phó gia các ông thật đúng là nhỏ nhất.
Đằng Thanh Sơn cười nhìn về phía y khiến Phó Đao không khỏi giật mình:
- Tiên sinh, lần này tới tranh cướp Hỏa Lưu Thiết quặng, ngoại trừ Phó gia chúng ta ra còn có những gia tộc khác đều là chiếm cứ những chủ thành. Còn Phó gia chúng ta chỉ chiếm cứ một thành nhỏ.
Trong thiên hạ tổng cộng có ba mươi sáu chủ thành, một trăm linh tám thành nhỏ.
Chiếm cứ thành trì như thế nào? Chiếm cứ bao nhiêu thành trì cũng phản ánh thực lực một gia tộc.
- Do đó chúng ta mới phải mời tiên sinh.
Phó Đao cười nói lấy lòng:
- À! Tiên sinh, đây là một bản khắc đá Khai Sơn Tam Thập Lục Thức mà lúc trước tại hạ đã nói.
Phó Đao chỉ về phía một vật thuôn dài đang đặt trên giường, được bao chặt lại.
- Hả?
Đằng Thanh Sơn nhãn tình sáng lên, nhìn về phía đó.

Cửu Đỉnh Ký - Chương #394


Báo Lỗi Truyện
Chương 394/623