Chương 330: Lê công tử


Dịch: suthat
"Tiểu Bình, cháu có biết tửu lâu nào ở quanh đây là tốt nhất không?" Đằng Thanh Sơn ngó mấy tòa tửu lâu trên đường, trong lúc nhất thời chẳng biết chọn cái nào.
Tiểu Bình hi hi cười đáp: "Đại thúc, tuy rằng cháu chưa từng tới Đan Ương Thành, thế nhưng Húc Nhật Tửu Lâu (tửu lâu mặt trời mọc) có khắp tại ba mươi sáu chủ thành (thành chính), đó là tửu lâu tốt nhất, đương nhiên giá đồ ăn cũng cực đắt." Tiểu Bình nói thì nói vậy thôi, chứ cô bé biết rất rõ Đằng Thanh Sơn có bao nhiêu tiền bạc.
"Húc Nhật tửu lâu" Đằng Thanh Sơn cười gật đầu "có tại khắp ba mươi sáu chủ thành? Xem ra gốc rễ không nhỏ nhỉ."
"Đằng đại ca, chúng ta chọn chỗ đó thôi." Lý cũng cười nói.
Hỏi người qua đường một chút về vị trí tửu lâu, mấy người liền thong thả vừa đi vừa thưởng ngoạn hướng phía Húc Nhật tửu lâu.
"A?" Đằng Thanh Sơn nhìn về phía trước, tại đó có một tòa phủ đệ xa xỉ cực lớn. Cửa chính phủ đệ rộng tới mười trượng, hai pho tượng độc giác thú bốn chân, ngươi đỏ đặt ở hai bên cửa chính. Phía trên cửa chính của phủ đệ có một tấm bảng hiệu, trên đó là hai đại tự của Đoan Mộc đại lục - Phương Phủ.
Lúc này đại môn đóng chặt, chỉ mở cửa nhỏ ở hai bên cạnh.
Ở cửa bên phải, một gã hán tử ngăm đen râu ria đang đứng đó nói chuyện cùng thủ vệ phủ.
"Phương thị (nhà họ Phương)?" Đằng Thanh Sơn nhướng mày.
Lý cũng kinh ngạc: "Đại ca. Chính là Phương thị gia tộc kiểm soát Đan Ương Thành chăng." Đằng Thanh Sơn gật đầu cười: "Ngoại trừ Phương thị gia tộc mà muội nói, còn có Phương gia nào khác dám ở vùng trung tâm này của Đan Ương Thành, chiếm cứ một chỗ lớn như vậy, xây dựng một phủ đệ xa xỉ như thế."
Lỗ tai Đằng Thanh Sơn lại đang nghe hán tử ngăm đen đó nói chuyện cùng thủ vệ.
"Nhờ huynh thu xếp giùp cho." Gã râu ria khéo léo tuồn qua một khối bạc vụn nhỏ.
Sau khi thủ vệ nhận rồi, gã suy nghĩ một chút lộ ra vẻ tươi cười: "Được, tên ngươi "Xương" phải không? Ta đi bẩm báo thử xem, nếu ngươi thực sự có bản lãnh lão quản gia chắc chắn sẽ thu nhận ngươi. Tám trăm môn khách Phương phủ chúng ta ai cũng đều có tài năng cả. Phương phủ chúng ta nhất định sẽ thu nhận. À. Ngươi ở đây chờ một chút."
Tên thủ vệ này mở miệng là lại "Phương phủ chúng ta" cứ như hắn là một đại nhân vật nào đó của Phương phủ vậy.
Hắn vừa mới chuyển thân, định đi vào liền lập tức khom người: "A. Công tử."
Từ nơi cửa hông đi tới một nhóm ba người. Đó là một kẻ toàn thân mặc cừu y (áo lông) bạch sắc hoa lệ, không biết là dùng loại da trân quý nào làm nên, trên đầu mang mũ da kim sắc, bên hông đeo một thanh trường đao dài nhỏ. Mang theo hai tên thủ hạ đi ra ngoài liếc nhìn gã râu ria đứng ở cửa ra vào.
"Công tử." Mấy gã hộ vệ khác cũng đều hành lễ.
"Xương xin ra mắt công tử." Gã râu ria cũng khom người.
Vị công tử Phương phủ này quan sát kỹ tên râu ria đó một lát, trên mặt hiện lên một tia mỉm cười: "Xương? Ngươi là tự mình đến xin đảm nhận làm môn khách Phương phủ ta hả."
"Đúng vậy." Gã râu ria vẫn khom người như cũ.
"Bảo với quản gia. Gã kêu Xương này được ta thu nhận." Công tử Phương phủ trực tiếp phân phó.
Thủ vệ ở quanh vừa nghe đều kinh ngạc, công tử vốn không có xem tay râu ria này có bản lĩnh gì, không ngờ cứ thế thu làm môn khách, quả là qua loa đại khái. Có điều công tử ở trong Phương phủ địa vị rất cao, bọn họ không dám nhiều lời. Ai cũng chỉ có thể thầm nghĩ, tay Xương này đúng là có số dẫm phải cứt chó (ý nói là số đỏ).
"Theo ta ra ngoài một chuyến." Công tử Phương phủ bảo.
"Vâng." Gã nhỏ râu ria đó khom người.
Mấy người qua đường ở xa xem một màn này không khỏi bắt đầu bàn luận:
"Gã râu ria đó đúng là số đỏ. Lê công tử không ngờ lại thu hắn làm môn khách."
"Theo Lê công tử thế là đời hắn lên hương rồi. Lê công tử cũng không có hỏi kẻ đó có bản lãnh gì, hắn thật là may mắn."
Ba người Đằng Thanh Sơn ở phía xa.
"Môn khách?" Đằng Thanh Sơn cau mày. Lý thì lại thấp giọng hỏi: " Tiểu Bình. Môn khách là gì vậy?" Trên Cửu Châu đại địa là không có môn khách.
Tiểu Bình cũng nói: "Trên cả Đoan Mộc đại lục các gia tộc tranh giành lẫn nhau, đều cần một chút nhân tài. Cho nên kẻ có tài một số sẽ gia nhập vào các gia tộc, trở thành môn khách của gia tộc đó, vì gia tộc đó cống hiến sức lực. Như thế gia tộc sẽ nuôi dưỡng bọn họ, cho bọn họ cuộc sống sung túc.
"
A." Lý nghe vậy gật đầu.
"
Đi thôi! Phía trước không xa là Húc Nhật tửu lâu rồi." Đằng Thanh Sơn giục.
Lúc này ba người hướng Húc Nhật tửu lâu đi tới.
Còn Lê công tử đưa theo ba gã thủ hạ, trong đó có Xương cũng hướng về phía Húc Nhật tửu lâu.
"A?" Lê công tử ánh mắt rơi vào nửa khuôn mặt Lý ở phía trước không xa, lộ ra một tia tươi cười. "Nữ tử này không phải người bình thường. Hoành, ngươi xem nữ tử kia có giống nữ Vũ Thánh của Đông Hoa Vực hay không? Đặc biệt là khí chất."
Ở phía sau Lê công tử có một gã nam tử vóc người cao to, ăn mặc áo da dày màu đen cũng chăm chú nhìn, ngạc nhiên gật đầu: "
Công tử, nữ tử đó quả thực rất giống nữ Vũ Thánh Đông Hoa Vực. Quả thực rất đặc biệt."
"
Có thể đem nữ nhân giống nữ Vũ Thánh đó đè xuống háng, có lẽ không ít kẻ mơ tưởng. Không chơi được nữ Vũ Thánh nếu như có thể đem nữ tử ở phía trước này đùa nghịch trong tay cũng là không tệ." Lê công tử thản nhiên cười nói. Phương Hoành đó cũng thấp giọng cười bảo: "Vào tay được tất nhiên là tốt, nhưng mà để dò xét chút đã."
Lê công tử cười nhạt nhìn hắn: "
Ngươi cho là ta sẽ lỗ mãng vậy sao?"
"
Nếu mà xong việc, để ta chán rồi sẽ đem nó tặng cho ngươi. Thế nào?" Lê công tử cười nói.
"
Xong rồi hãy nói tiếp đi." Phương Hoành cười nhẹ.
"
Hừ? Bọn chúng cũng là đi Húc Nhật tửu lâu." Lê công tử vừa nhìn vừa cười: "Vốn ra ngoài là để ăn tiệc trưa. Ừm, chúng ta đi Húc Nhật tửu lâu nào. Xương tới làm thủ hạ ta, cũng là hỉ sự, đáng ăn mừng."
Xương nghe thấy trong lòng ấm áp.
Lầu hai Húc Nhật tửu lâu.
"
Hai phòng riêng của lầu ba đã có người bao rồi. Ba vị, ngồi ăn ở lầu hai đi." Thiếu nữ mặc áo chẽn (giáp áo = lined jacket) hồng sắc nhanh nhẹn nhiệt tình dọn bàn cho đám người Đằng Thanh Sơn. Đằng Thanh Sơn mang cái bao lớn ở trên lưng để xuống bên cạnh. Mặt sàn bằng đá rắn vẫn hơi rung lên.
Đồ ăn.
Biết ít chữ nên Đằng Thanh Sơn đọc không ra, cách hay là chọn luôn thứ tốt nhất "
Nam Hoa Noãn Yến". Bàn tiệc rượu này cần tới hơn sáu mươi lượng bạc. Người bình thường thực đúng là ăn không nổi.
"
Liễu đại sư. Mời lên trên."
Cùng với thanh âm nhiệt tình cao vút, một thiếu nữ cũng mặc áo chẽn hồng sắc đưa năm người lên tới tầng hai. Năm người này, có một lão giả mặc ngân hắc bào, bốn người khác, gồm ba nam một nữ.
"
Liễu đại sư, lầu ba kín khách rồi. Lầu hai chỉ còn có một bàn này thôi." Thiếu nữ nói.
"
Không sao lấy bàn này đi." Lão giả mặc ngân hắc bào đó bảo.
Bốn người theo lão lập tức kéo bàn phi thường cung kính: "
Lão sư, mời ngồi."
"
A! Liễu đại sư." Tại lầu hai, các bàn khác lập tức có người chắp tay chào hỏi.
Lão giả mặc ngân hắc bào nhẹ gật đầu.
"
Liễu đại sư, lâu rồi không gặp."
Lầu hai của Húc Nhật tửu lâu ít nhất có sáu người đứng dậy chào hỏi vị "
Đại sư" này. Những người khác cùng Liễu đại sư không có giao tình, căn bản chớ có làm quen lung tung.
Nhóm ba người Đằng Thanh Sơn ở gần cạnh đó.
"
Liễu đại sư này là gì mà được người ta tôn kính ghê?" Lý thấp giọng hỏi.
"
Hừm. Có thể được xưng là đại chắc hẳn là có chút tuyệt học (kiến thức thất truyền)." Đằng Thanh Sơn cũng nhìn qua một chút, liền cúi đầu ăn tiếp.
Bỗng nhiên!
"
Hống...
"Hống...
Một chuỗi âm thanh ầm ầm vang dội tựa tiếng sấm. Tiếng hống cuồn cuộn không dứt vang lên khắp bầu trời Đan Ương Thành.
"
Thanh âm từ đâu vậy?" Thanh Sơn thất kinh.
"
Thanh âm hình như chính là từ phía kia, hướng Phương phủ." Lý nhìn qua cửa sổ ra phía ngoài, có vẻ rất chắc chắn. Phương phủ và Húc Nhật tửu lâu gần nhau, tiếng hống cũng rất khủng khiếp.
"
Mãnh thú của Phương phủ đó sao rống suốt vậy?"
"
Mỗi khi đến lúc ăn mãnh thú lại rống lên. Có ai có thể làm thịt con mãnh thú đó thì tốt quá."
Trong lầu hai mọi người ồn ào bàn luận.
"
Cộp. Cộp. Cộp"
Tiếng bước chân truyền đến từ thang lầu, cùng với đó là một gã thanh niên anh tuấn mặc áo lông trắng đi lên lầu hai. m thanh bất mãn trước đó nhanh chóng biến mất, thoáng cái biến thành yên lặng. "
Đại công tử". "Hóa ra là công tử tới." Trên lầu hai mấy người có chút thân phận đều đứng lên chắp tay chào.
Lê công tử hướng mấy người đó gật đầu. Mục quang quét qua bàn Đằng Thanh Sơn, cuối cùng dừng lại ở trước vị Liễu đại sư.
"
Liễu đại sư." Lê công tử chắp tay.
"
Đại công tử." Liễu đại sư cũng lập tức đứng dậy không dám chần chờ.
"
Thật hiếm khi gặp Liễu đại sư a." Lê công tử nói.
Một tay chưởng quỹ Húc Nhật tửu lâu ở cạnh cung kính: "
Đại công tử. Lên lầu ba chứ?" Nói là kín khách, nhưng Đại công tử biết rõ có thể tới lầu ba chiếm lấy một bàn.
"
Ở lầu hai đi, ta đã lâu không có hàn huyên với Liễu đại sư." Lê công tử cười nhẹ liếc mắt nhìn quanh. Sau đó nhìn lên bàn Đằng Thanh Sơn mỉm cười nói. "Vị huynh đệ này, ta và Liễu đại sư khó có dịp gặp mặt. Bàn đó của huynh vừa hay ở cạnh bàn Liễu đại sư có thể nhường cho chúng ta hay không?"
Chưởng quỹ đó cũng nhìn ba người Đằng Thanh Sơn cười: "
Bàn này coi như Húc Nhật tửu điếm chúng ta miễn phí đi. Ba vị xuống lầu dưới được chứ?"
Trên bàn.
Tiểu Bình có chút cẩn trọng, Lý nghe thấy cau mày nhìn Đằng Thanh Sơn ở cạnh. Nàng hết thảy là nghe theo Đằng Thanh Sơn. "
Đại công tử?" Đằng Thanh Sơn mỉm cười. "Chờ ba người bọn ta ăn xong, không phải là có chỗ trống sao?"
Lê công tử ngẩn ra.
Đám người xem nhiệt náo ở lầu hai đều ồ lên, ai cũng không nghĩ tới, ba kẻ này không ngờ cứng rắn đến vậy, ngay cả Lê công tử cũng không nể tình. Lê công tử, chính là người thừa kế do Phương phủ định ra, rất nhiều cuộc chinh chiến hiện tại đều là do Lê công tử tự mình an bài.
"
Thú vị." Lê công tử nở nụ cười.
Trong ba gã thủ hạ phía sau Lê công tử, một gã béo, mắt híp lại tiến lên. Lê công tử đưa mắt ra hiệu.
Gã nam tử mắt híp tiến tới, cười nhẹ nói: "
Ba vị, công tử người có lời khuyên nhủ, các vị nể mặt chút cho. Chưởng quỹ đã nói là không tính tiền rồi."
"
Các vị hay là đứng xa một chút. Đứng ở bên cạnh, tiểu muội của ta cũng không dám ăn nữa." Đằng Thanh Sơn cười nhìn qua Tiểu Bình. Tiểu Bình tức thì ăn tiếp.
"
Hừ."
Nam tử mắt híp sắc mặt trầm xuống đưa tay ra, một đĩnh vàng lăn xuống mặt bàn Đằng Thanh Sơn. Đĩnh vàng làm lóa mắt người, hắn nhìn xuống nói. "
Ba vị. Nhường một lần đi."
"
Vàng?" Đằng Thanh Sơn kêu lên. "Đúng, vàng ròng thuần chất (trăm phần trăm)" nam tử mắt híp nói.
Lúc này Lê công tử đó cũng lặng lẽ quan sát. Bàn Liễu đại sư cũng ngó qua bên này, đám quý khách lầu hai cũng quan sát. Không ít người đều có chút quan tâm.
"
Để ta xem có đúng là vàng ròng hay không. Nếu đúng, ta sẽ đi." Đằng Thanh Sơn nắm lấy đĩnh vàng, Lý ở cạnh trên mặt cũng có nét cười.
"
Ô? Thế này là thế nào?"
Đằng Thanh Sơn ngẩng đầu nghi hoặc nhìn những người khác. "
Sao mới cầm vào, đã…" Chỉ thấy tay phải Đằng Thanh Sơn trước đó nắm vàng. "Sàn sạt…" bột phấn kim hoàng sắc không ngừng từ khe bàn tay chảy xuống thẳng xuống nền nhà. Đợi đến khi bàn tay mở ra, trong bàn tay đã trống trơn.
Toàn bộ lầu hai tửu lâu, bao gồm cả vị Liễu đại sư kia trong nháy mắt ngưng trệ (đờ đẫn).
Vị Lê công tử từ trước giờ vẫn luôn mỉm cười đó cũng ngây ngẩn cả người.

Cửu Đỉnh Ký - Chương #330


Báo Lỗi Truyện
Chương 330/623