Phần 4 - Trận chiến kinh hồn


Bạch Ngọc Tiên Cơ mang vết nội thương vừa đi vừa chạy. Nàng cảm thấy trong lòng trống rỗng vì sự thật quá phũ phàng đối với bản thân nàng. Trinh tiết nàng hiện nay đã mất mà trong người lại vướng phải nội thương vô phương cứu chữa. Bạch Ngọc Tiên Cơ tuyệt vọng khôn cùng đến mức không còn muốn sống nữa.
Đột nhiên trước mắt nàng hiện lên một bóng người. Bạch Ngọc Tiên Cơ vừa thấy người này thì nhảy ngay vào lòng mà òa khóc:
- Sư phụ !
Người mới đến là một nữ nhân che mặt. Bà ta đưa tay đỡ lấy thân hình người thiếu nữ rồi dìu lại bên một tảng đá.
Bạch Ngọc Tiên Cơ sau một hồi khóc lóc đã lấy lại chút tinh thần kể lại mọi chuyện. Từ khi nàng dò ra tin tức của Âm ma rồi bị lão đánh trọng thương đến khi gặp phải hoàn cảnh éo le mất hết cả trinh tiết.
Nữ nhân che mặt trong lòng chấn động khi nghe mọi chuyện. Bà vội đưa tay bắt mạch cho ái đồ rồi khẽ thở dài.
- Rõ ràng tình trạng của Bạch Ngọc Tiên Cơ là rất nguy kịch. Nội thương đã lan ra đến phế phủ làm cho hơi thở nàng ta ngày càng khó khăn.
Nữ nhân chưa biết làm sao thì đột nhiên xung quanh trong vòng mười trượng có một bọn người rất đông đang áp đến.
Nữ nhân ngước mắt nhìn lên thì thấy một lão nhân thân hình ốm cao đang tiến lại gần hai người. Đằng sau lão ta có vô số hắc y nhân tay lăm lăm vũ khí.
Nữ nhân đứng dậy liếc nhìn xung quanh rồi cười nói:
- Không ngờ một mình Bạch Thái Tiên Hồ ở đây lại có thể dẫn dụ được nhiều nhân vật như thế .
Nàng đã nhận ra ngoài Âm ma vẫn còn sống đang ở trước mặt thì các nhân vật ở bốn phía đang tiến đến cũng không ít các cao thủ lợi hại.
Phía bên tả là Độc cước lão tà dẫn theo hơn 5 tên đệ tử, bên hữu là Đại lực thần quyền đi với ba tên áo đen, phía sau thì Tam hung Hà lão đại, lão nhị và lão tam dẫn theo hơn 10 tên thủ hạ.
Có thể nói cuộc chiến đêm nay lành ít dữ nhiều rồi.
Âm ma bật cười dài nói lớn:
- Bọn ta tưởng rằng thả mồi bắt cá sẽ tóm được nhân vật gì lợi hại. Không ngờ chỉ có mình ngươi đến đây chịu chết. Không hiểu hai con yêu nữ thường đi với gã minh chủ dỡ người La Linh hiện có ở đây không ?
Bạch Thái Tiên Hồ trong lòng lo lắng. Nàng biết với ngần này cao thủ thì cơ hội sống còn của nàng cũng không cao rồi. Bây giờ bên cạnh nàng lại vướng thêm người nữ đệ tử đang bị thương nặng thì khả năng thoát đi quả thật hiếm hoi.
Độc cước lão tà cười rộ:
- Nghe nói Bạch Thái Tiên Hồ xinh đẹp tuyệt trần. Lão phu hằng mở tưởng đã lâu nhưng chưa từng được gặp mặt. Nàng hãy bỏ khăn che mặt ra cho lão phu nhìn một chút xem có giống như lời đồn hay không ?
Bạch Thái Tiên Hồ rút kiếm cầm tay. Nàng thét lên một tiếng bất thần lao đến đánh thẳng về phía lão Độc cước.
Tiếng vũ khí chạm nhau dữ dội và thân hình của Bạch Ngọc tiên cơ đã luồn ra phía sau bọn đệ tử của lão độc thoát chạy ra ngoài.
Ở bên trong Bạch Thái Tiên Hồ bốn bên bị địch nhân vây chặt. Nàng vũ lộng thanh kiếm đánh đông, đỡ tây thân pháp nhanh như thiểm điện.
Bạch Ngọc tiên cơ mới chạy ra ngoài chừng đầy 5 trượng đã bị đám đệ tử và người của Âm ma vây chặt. Nàng đang bị nội thương nên tình thế nguy ngập nhanh trong chớp mắt.
Đột nhiên có hai bóng nhân ảnh từ đâu nhảy đến cứu nguy cho Bạch Ngọc Tiên Cơ. Hai người này chính là chị em họ Hồng. Hai người nghe tiếng đánh nhau nên chạy đến vừa hay thấy tình trạng nguy kịch của Bạch Ngọc Tiên Cơ liền nhảy vào cứu giúp.
Ba người vừa đánh vừa chạy một lúc đã thoát khỏi trùng vây chạy thoát ra ngoài. Hồng Tố Tố thấy Bạch Ngọc Tiên Cơ dường như đang bị nội thương nên vội dìu lấy nàng kéo đi thật nhanh.
Ba người không ai ở lại nên không thể chứng kiến một tình huống cực kỳ hy hữu đã xảy ra.
Số là Bạch Thái Tiên Hồ trong lúc đối phó với số đông cao thủ đã bị Âm ma đánh trúng vào ngực một chưởng.
Nàng ngã ngửa ra đất tưởng chừng như sắp mất mạng đến nơi thì chợt một luồng gió lạnh thổi tới.
Cả đám cao thủ cảm thấy lạnh run như đang ở giữa mùa đông lạnh giá. Một bóng người đột ngột xuất hiện và mang Bạch Thái Tiên Hồ phóng đi như bay vào phía sau đám cây lá.
Âm Ma thét lớn vung người đánh theo một chưởng nhưng chưởng phong đã bị đối phương hóa giải một cách dễ dàng.
Mọi chuyện xảy ra vừa bất ngờ lại vừa nhanh chóng đến không ngờ. Khi quần tà định đuổi theo thì đối phương đã biến mất từ đời nào rồi.
La Linh ôm nạn nhân phóng chạy một hồi đã hơn 4 dặm đường. Chàng nhìn ra phía xa thấy một ngọn núi nhỏ liền chạy vội lại. May sao dưới chân núi có mấy gian nhà được dựng lên cho khách bộ hành đến ghé thăm.
La Linh vội đưa nạn nhân vào một gian nhà lớn nhất rồi đóng cửa lại để tránh tai mắt của người ngoài.
Chàng lột bỏ khăn che mặt của nữ nhân bị thương ra thì thấy khuôn mặt nàng đẹp đẽ vô cùng. Hai mi nàng dài cong vút và sóng mũi nhỏ nhặn nhìn thật hấp dẫn.
Mỹ nhân đã bị bất tĩnh nhận sự nhưng từ người nàng lại tỏa ra một mùi thơm khuyến rũ lạ kỳ. Mùi hương này làm La Linh cảm thấy dường như nữ nhân rất thân thiết với chàng.
La Linh kiểm tra mạch đập mỹ nhân thì thấy nàng toàn thân đã lạnh ngắt và hơi thở vô cùng khó khăn. Rõ ràng vết chưởng thương kia cực kỳ nguy hiểm.
La Linh ngần ngừ một lúc rồi cắn răng cởi bỏ áo trên thân hình mỹ nhân. Đôi mắt chàng đờ ra trong giây phút khi nhìn thấy vưu vật tuyệt đẹp trên thân hình người ngọc. Hai nhũ phong nàng tròn đầy và bốc mùi hương nồng nàn khuyến rũ nam nhân ôm lấy.
La Linh phải cố gắng lắm mới giữ được tâm tình xao động thăm khám vết thương nơi ngực trái của nàng. Đây là loại chưởng âm độc, lại trúng vào ngực nên đã gây ra một vết bàn tay xanh lè ở một bên nhũ phong.
La Linh vội dựng nữ nhân ngồi dậy rồi áp một tay vào vết thương hút lấy âm độc ra ngoài.
Một hồi lâu sau, trên đầu La Linh đã có những đám khói trắng bốc lên. Thân hình Bạch Thái Tiên Hồ đã dần dần chuyển động. Nàng ngỡ ngàng chứng kiến một người thanh niên giống La tướng công của nàng như đúc đang cứu trị cho nàng.
La Linh lúc này đã xả công rút bàn tay về. Trên ngực nữ nhân đã hết vết chưởng thương trong khi đó bàn tay La Linh lại chuyển màu xanh xám.
La Linh đưa tay đánh ra một chưởng đẩy chất độc bắn hết ra ngoài. Chàng nhìn sang thì thấy mỹ nhân đã tỉnh lại rồi.
Bạch Thái Tiên Hồ kéo áo lên che lấy ngực rồi bỗng hỏi:
- Người ! Người có phải là La tướng công không ?
La Linh giật mình vội nhìn lại. Chàng đột nhiên nhớ lấy mấy lời nói của Tiêu Sơn thần nữ về người vợ thứ ba của mình nên không khỏi buột miệng hỏi:
- Nàng là Bạch Thái Tiên Hồ ...
Bạch Thái Tiên Hồ khẽ gật đầu. Nàng ngước mắt nhìn chàng chờ đợi câu trả lời.
La Linh vui mừng nói:
- Ta là La Linh. Nàng nhận ra ta sao ?
Bạch Thái Tiên Hồ run giọng:
- Thiếp làm sao quên được bóng hình chàng. Nhưng mà thiếp biết chàng đã mất rồi mà. Làm sao chàng lại có thể sống lại được.
La Linh ngỡ ngàng, nói lớn:
- Ta ... ta là La Linh thật ư ! Chẳng lẽ Miêu Thiên Hồng và Tiêu Sơn thần nữ đều đã nhận định đúng.
Bạch Thái Tiên Hồ tròn mắt:
- Chàng biết hai người bọn họ sao ?
La Linh cười nói:
- Phải ! Chẳng những ta biết hai nàng ấy mà họ cũng đã là thê tử của ta rồi.
Bạch Thái Tiên Hồ đi từng ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nàng nhận thấy hai ả kia đã nhận người này là La Linh thì nhất định phải có lý do. Nàng gần như phát điên khi nghĩ đến viễn cảnh La Linh đã sống lại và hai người tiếp tục cùng nhau phiêu lãng giang hồ.
Trong phút sao lãng, hai tay giữ áo che trước ngực của Bạch Thái Tiên Hồ bị tuột xuống dưới. Trước mặt La Linh một nửa hình quả tuyết lê lộ ra trông thật vô cùng khêu gợi.
Cái cảnh nửa kín nửa hở nọ khiến con lợn lòng của La Linh dựng lên cứng ngắt. Chàng không kìm chế được bước đến sau lưng mỹ nhân ôm lấy thân hình người ngọc vào lòng.
Bạch Thái Tiên Hồ choàng tỉnh vội vùng vẫy định thoát ra. La Linh không chịu ôm ghị lấy nàng rồi nói nhỏ vào tai mỹ nhân:
- Nương tử đã là người của La gia. Nàng chẳng lẽ định từ chối trượng phu hay sao ?
Bạch Thái Tiên Hồ hai má đỏ bừng. Nàng không biết nên làm sao thì cái cổ trắng nõn của nàng đã bị La Linh hôn say đắm. Hai tay La Linh choàng lên phía trước bóp vuốt đôi tuyết lê. Cử động của chàng mạnh bạo và kiên quyết kiến mỹ nhân đờ đẫn cả người.
Bạch Thái Tiên Hồ như say như tỉnh. Nàng cảm tưởng như cơ thể đang căng phồng lên trước sự tấn công mãnh liệt của chàng trai.
La Linh vừa bóp vuốt vừa ôm trọn thân hình người ngọc vào lòng. Mùi u hương từ cơ thể mỹ nhân tỏa ra khiến người quân tử đắm say ngây ngất.
Quân tử kiếm của chàng áp sát vào lưng mỹ nhân trong khi hai tay chàng nhào nặn một cách thích thú hai quả đào tiên tuyệt đẹp.
Bạch Thái Tiên Hồ thở lên hồng hộc. Cả người nàng run lẩy bẩy trong khi hai bên má mỹ nhân đỏ bừng bừng.
Đột nhiên, cánh tay La Linh tuột xuống bên dưới phần hạ thể người ngọc. Chàng đã ra tay cởi bỏ y phục che dưới hạ thể của Bạch Thái Tiên Hồ.
Bạch Thái Tiên Hồ vội giữ tay tình quân lại mặt đỏ bừng nói:
- Tướng công không nên như vậy ! Muội muốn chúng ta hãy gặp gỡ hai vị cô nương kia trước đã.
La Linh biết chắc mỹ nhân này đã là người của chàng rồi. Đối với yêu cầu của Bạch Thái Tiên Hồ chàng không mấy quan tâm nhưng chàng nghĩ phải tính cách khác để đụ được nàng.
La Linh tiếp tục hôn say sưa thân hình mỹ nhân. Chàng để ý mỗi khi môi chàng liếm láp hai bên tai người ngọc thì mỹ nhân run lên rõ rệt. La Linh mỉm cười bí ẩn rồi tấn công liên tục vào chỗ nhạy cảm nọ. Qủa nhiên, sau một hồi tác động thân hình Bạch Thái Tiên Hồ đã rủ ra rồi.
La Linh nhân cơ hội mỹ nhân đang khoái ngất liền thò tay luồn qua lớp vải y che lồn mỹ nhân rồi bóp vuốt lồn nàng.
Bạch Thái Tiên Hồ rú lên mấy tiếng rồi hai đùi nàng kẹp chặt lấy tay của La Linh giữ ở lồn nàng.
La Linh vừa hôn vừa vuốt ve kích thích các điểm nhạy cảm ở cơ thể mỹ nhân. Trong khoảng thời gian chưa cạn tuần trà thì Bạch Thái Tiên Hồ đã hoàn toàn bị khuất phục.
Thân hình nàng lõa lộ trước sự vuốt ve ngày càng điêu luyện của La Linh. Mỹ nhân ôm ghị lấy chàng run rẩy trong cơn khoái dục ngày càng dâng cao.
La Linh thích thú thưởng thức bông hoa đang tỏa hương thơm ngây ngất. Qủa thật mùi hương từ thân thể người ngọc tỏa ra trong khi động dục thật khiến người ta phải điên đảo thần hồn.
La Linh đã lột bỏ y phục bản thân rồi cầm lấy con cặc to tướng của mình đâm vào cái lồn đang rỉ nước dâm thủy của Bạch Thái Tiên Hồ.
Bạch Thái Tiên Hồ rú lên một tiếng. Màn trinh tiết đã bị rách làm cho máu trinh rỉ ra bên mép l..
Mỹ nhân nhăn mặt vì đau khiến cho La Linh phải vừa ôm lấy người ngọc vừa vuốt ve an ủi:
- Nương tử cố chịu một chút. Chỉ lát nữa thôi thì sẽ hết đau ngay và sẽ rất sướng.
Bạch Thái Tiên Hồ gượng cười dụi mặt vào lòng tình quân không nói câu gì.
La Linh sợ mỹ nhân đau nên chỉ ra vào con cặc của chàng một cách hết sức nhẹ nhàng.
Chỉ một lúc sau cơn khoái lạc lại trào dâng trong cơ thể mỹ nhân. Bạch Thái Tiên Hồ rên rỉ trong niềm hoan lạc ngút ngàn. lồn nàng co bóp mãnh liệt xiết chặc lấy con cặc của La Linh trong khi nước dâm từ trong người cứ liên tục tuôn ra.
La Linh hăng say đập mạnh con cặc vào trong cái lồn sít sao nọ. Chàng nhận thấy lồn mỹ nhân bóp và xiết con căc của chàng hết sức ghê gớm. Nếu chàng là trai tơ thì đã xịt khí ra từ lâu rồi.
La Linh vừa cố giữ vừa ra sức địt mạnh con cặc. Cả hai rú lên trong những cơn khoái ngất mỗi lúc một tăng dần. Rồi chuyện gì đến ắt phải đến. Con cặc của La Linh bắt đầu run động rồi phụt từng đợt từng đợt tinh trùng vào cái lồn của Bạch Thái Tiên Hồ.
Lồn của mỹ nhân chịu không nổi trước những cú bắn phá tinh trùng mãnh liệt như vậy. Cái lồn đỏ ửng và phồng to vì nứng cũng bắt đầu co giật rồi trào khí ra.
Bạch Thái Tiên Hồ ôm chặt lấy La Linh rú lên những âm thanh vô nghĩa biểu thị sự khoái lạc ngút trời.
Hai người nằm bên nhau một lúc mới dịu lại cơn nhục dục. Bạch Thái Tiên Hồ ngượng ngập vội ngồi dậy mặt vội y phục vào người. Nàng xấu hổ vì không giữ nổi mình trước những cám dỗ đầy ắp dục tình vừa qua.
La Linh mỉm cười nhìn thân hình Bạch Thái Tiên Hồ từ phía sau. Đôi mông nàng trắng tròn khuê gợi với cái eo thon nhỏ nhìn thật thích mắt.
Đột nhiên chàng nhào lại kéo mỹ nhân ngã ngửa vào lòng.
Bạch Thái Tiên Hồ hốt hoảng kêu lên oai oái. Nàng vừa mới định mặc quần vào thì bị kéo ngã khiến cho cái quần bị kéo căng ra rách toạc.
La Linh cười lớn đè lấy người nàng mà hôn.
Bạch Thái Tiên Hồ bị chàng tấn công hết đường né tránh chỉ còn nước đắm chìm trong ngây ngất đang tăng dần.
La Linh hôn xong ngắm nhìn người ngọc cười hỏi:
- Nương tử thấy có thích không ? Chúng ta đấu thêm hiệp nữa nhé ?
Bạch Thái Tiên Hồ đỏ mặt nói:
- Chàng đúng là con quỷ phong lưu. Mới đó lại đòi hỏi nữa rồi.
La Linh đưa tay vuốt ve một bên nhũ phong rồi mỉm cười:
- Tại vì nàng đẹp quá ! Nếu ta không ăn cũng uổng !
Bạch Thái Tiên Hồ nguýt dài:
- Chàng đừng có nói bỡn. Chẳng lẽ thiếp không biết hai mỹ nhân kia cũng xinh đẹp lắm ư?
La Linh cười:
- Đúng là họ thật xinh đẹp. Nhưng làm sao họ có được mùi hương như nàng. Chắc trên đời này chỉ có mình nàng tạo được mùi hương khuyến rũ này thôi.
Bạch Thái Tiên Hồ thầm công nhận La Linh nói đúng. Nàng rất hài lòng vì trượng phu thần dũng hơn người.
Nhưng Bạch Thái Tiên Hồ chợt nhớ ra một chuyện vội ngồi bật dậy:
- Thôi chết ! Thiếp quên mất một việc. Chúng ta phải đi cứu người lập tức.
La Linh ngạc nhiên:
- Nàng định cứu ai ? Tại sao lại phải đi ngay bây giờ ?
Bạch Thái Tiên Hồ vội vàng mặc lại y phục và thay quần mới. Nàng quay sang La Linh giục:
- Tướng công mau cùng thiếp đi cứu người. Nạn nhân là đệ tử của thiếp. Y đã bị trúng phải Âm ma chưởng và có thể đang bị truy bắt.
La Linh vừa mặc y phục vừa hỏi:
- Y là nam hay nữ. Y bị trúng thương đã lâu chưa ?
Bạch Thái Tiên Hồ trả lời:
- Y là nữ nhân. Y mới bị trúng thương gần đây thôi.
Hai người lúc này đã ra đến bên ngoài. Trời mới tờ mờ sáng. Sương đêm vẫn còn đang rơi và khá lạnh lẽo.
Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh quay người trở lại chỗ cũ. Họ vừa đi vừa bí mật quan sát khắp nơi xem có động tĩnh gì không ?
Chợt nhiên La Linh đứng khựng người lại chú ý nghe ngóng. Chàng quay sang Bạch Thái Tiên Hồ hỏi nhỏ:
- Nàng có nghe thấy âm thanh gì không ?
Bạch Thái Tiên Hồ định thần một lúc rồi lắc đầu:
- Thiếp không nghe thấy gì cả. Tướng công phát hiện điều gì khác lạ ư ?
La Linh lắng nghe lại một lúc rồi nói:
- Chắc chắn là có chuyện gì rồi. Chúng ta mau đến xem.
Hai người phi thân thật nhanh về phía trước.
Bạch Thái Tiên Hồ ngấm ngầm để ý khinh công của La Linh thì thấy thân pháp của chàng hết sức nhanh nhẹn và khá giống với thân pháp của người xưa. Nhưng võ công của chàng có vẻ còn cao hơn người xưa nhiều mới thật là kỳ.
Hai người phi nhanh chẳng mấy chốc đã nghe thấy âm thanh vũ khí chạm nhau dữ dội.
Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh bí mật áp sát đấu trường. Hai người kinh ngạc nhận thấy Miêu Thiên Hồng đang hỗn chiến với bọn người của Âm ma.
Cách đó không xa là cuộc chiến giữa hai thiếu nữ áo vàng Hồng Tố Tố và Hồng Kỳ Kỳ đấu với bọn Tam hung cùng vô số đệ tử.
Bạch Thái Tiên Hồ lo lắng nhìn quanh thì thấy một nữ lang xinh đẹp đang đứng bảo vệ cho ái đồ của mình chống lại bọn người của lão Độc cước.
So về võ công thì lão độc cước hơi kém sút đối phương một chút nhưng do nữ lang phải ra sức bảo vệ cho Bạch Ngọc tiên cơ nên võ công của nàng không thể phát huy ra hết được. Do vậy nữ lang luôn gặp khó khăn trước những đợt tấn công của phe đối phương.
Bạch Thái Tiên Hồ nhận ra nữ lang chính là Tiêu Sơn thần nữ. Nàng hứng chí nhảy ngay vào vòng chiến cứu nguy cho ái đồ trước những sự tấn công từ phía bọn đệ tử của Độc cước lão tà.
Trong khi đó La Linh cũng nhảy vào cứu nguy cho Miêu Thiên Hồng trước sự giáp công của lão Âm ma và Đại lực thần quyền.
Miêu Thiên Hồng đang trong cơn nguy ngập trùng trùng thì bất ngờ được cứu viện. Nàng hết sức kinh ngạc vì người cứu trợ nàng lại là La Linh. Trong thâm tâm nàng La Linh đang ở Cửu Thiên Sơn sao giờ đây lại có mặt ở nơi này. Nhưng tình thế trước mắt xảy ra hết sức nhanh chóng. La Linh ra tay đấu với Âm ma một chưởng dữ dội. Cả người lão ma bị bắn lùi lại mấy bước khiến lão kinh hoàng nhìn lại đối phương.
Âm Ma ngạc nhiên đờ người ra vì thấy người vừa đẩy lui mình lại là một chàng trai trẻ. Có điều làm lão kinh hãi là người này lại giống như đúc với kẻ thù của lão năm xưa mới thật là kỳ.
Âm Ma đinh ninh La Linh đã chết từ lâu nên lấy lại bình tĩnh trầm giọng quát:
- Tiểu tử kia ! Ngươi ở đâu ra lại đến đây quấy nhiễu lão phu ?
La Linh mỉm cười:
- Ta là La Linh. Còn ngươi là ai lại dám ức hiếp ái thê của ta.
Câu trả lời của chàng khiến lão Âm Ma kinh ngạc. Lão biết rất rõ La Linh đã chết từ 20 năm nay, còn cô nương kia chính là Miêu Thiên Hồng ái thê của kẻ xấu số. Bây giờ tự dưng lại lòi ra một tên tiểu tử tự xưng là La Linh và dám gọi Miêu Thiên Hồng là ái thê của mình thì đúng là điên cả đầu rồi.
Miêu Thiên Hồng thấy La Linh đứng trước mặt cừu nhân mà chẳng nhận ra thì vừa lo vừa tức nói lớn:
- Tướng công ! Lão tặc đó là Âm ma. Kẻ đã đánh chàng thọ thương ngày xưa đó. Chàng mau giết lão đi để trừ hậu họa.
La Linh nghe vậy tròn mắt nhìn đối phương. Chàng thấy lão ta thân hình dài ngoẵng. Mắt xanh lè thì cũng biết lão luyện âm công hết sức ghê gớm.
La Linh đề tụ chân lực bước dần lại gần lão ma nói lớn:
- Ta và ngươi đã là oan gia nên mới gặp nhau ở đây. Chúng ta đấu với nhau một trận kết thúc chuyện này cho rồi.
Âm Ma đôi mắt láo liên. Lão chưa biết chắc đối phương có phải là La Linh thật hay không nhưng đã quyết phải diệt trừ đối thủ ngay lập tức.
Khi La Linh vừa nói chưa dứt tiếng thì thân hình lão Ma đã cuốn tới, chưởng phong âm độc lạnh lẽo chụp lấy thân hình đối phương.
La Linh rú lên một tiếng như rồng ngâm rồi thân pháp biến ảo, thần long chưởng lập tức giỡ ra.
Thân hình La Linh như uốn lượn trong vòng sóng chưởng của đối thủ. Hai tay chàng biến ảo khôn lường. Chưởng pháp vừa nhanh, vừa mạnh lại còn lạnh buốt như băng hà.
Âm Ma càng đánh càng thấy khiếp sợ. Lão đã luyện Âm công đến mức cùng cực rồi mà vẫn chưa địch nổi đối phương. Thân hình lão càng lúc càng trở nên giá lạnh đến mức gần như máu huyết đã đông đặc lại. Âm Ma hoảng hốt cố gắng tìm cách đột phá vòng vây nhưng vô vọng.
Ở bên kia Đại lực thần quyền cũng bị Miêu Thiên Hồng dồn cho thất bất xa bang. Thật ra không phải đại lực thần quyền kém hơn đối phương mà chỉ vì Miêu Thiên Hồng là thánh nữ của độc môn nên khi giao đấu cùng nàng lão chẳng dám tiến lại gần vì sợ độc. Đại lực thần quyền giờ đây chỉ hy vọng ở trận chiến giữ Âm Ma và chàng thanh niên lạ mặt. Lão nghĩ Âm Ma chắc sẽ mau chóng giành phần thắng và quay lại hỗ trợ cho mình.
Nhưng không ngờ khi Đại Lực thần quyền ngó sang thì thấy trận chiến thật sự kinh hoàng, cát bay đá chạy và hình bóng của hai đối thủ biến mất trong luồng gió xoáy.
Bên phía trận chiến của hai chị em họ Hồng thì có hơi yếu hơn so với đối phương nhưng trận chiến giữa Độc cước lão tà và Tiêu sơn thần nữ thì đã phân thắng bại rõ rệt. Độc cước đã bị mấy vết kiếm thương sắp bại đến nơi rồi.
Riêng Bạch Thái Tiên Hồ đã đánh tan bọn đệ tử của mấy lão quái. Bọn chúng đứa chết, đứa bị thương nên không dám xông vào vây công Bạch Ngọc Tiên Cơ nữa.
Bạch Thái Tiên Hồ vội đỡ ái đồ ngồi xuống nghỉ ngơi còn bản thân đưa mắt ngó chừng cuộc chiến xem có thể hỗ trợ được gì không.
Đột nhiên có tiếng nổ cực lớn ở giữa đám bụi cát mù mịt rồi một tiếng rú thê thiết nổi lên khiến mọi người kinh hoàng ngó mắt nhìn xem kết quả ra sao.
Thân hình La Linh sừng sững đứng giữa đấu trường trong khi thân xác lão Âm Ma bị chẻ ra làm đôi nhìn thật khủng khiếp.
Đại lực thần quyền hồn vía lên mây chưa kịp tỉnh táo trở lại thì đã bị một kiếm của Miêu Thiên Hồng chặt đứt bàn tay bên hữu. Hắn rú lên một tiếng rồi ôm bàn tay máu phóng thẳng vào rừng.
Độc cước lão tà thì thê thảm hơn. Lão thấy tình thế nguy cấp định nhảy vào rừng chạy trốn nhưng bị Tiêu Sơn thần nữ đoán được ý định nên phóng kiếm xuyên tâm giết chết lão ngay đương trường.
Chỉ có Tam hung là may mắn hơn cả. Cả ba kịp bỏ chạy ngay khi chứng kiến các chết thương tâm của đồng bọn. Vì Hồng Tố Tố và Hồng Kỳ Kỳ đã quá mệt mỏi nên chỉ chống kiếm nhìn theo chứ không có hành động gì ngăn cản. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Kết quả thắng lợi khiến quần nữ đều hài lòng nhìn nhau mỉm cười. Đã lâu rồi mọi người không gặp lại nhau nên vô cùng hân hoan chào hỏi liên hồi.
Bạch Thái Tiên Hồ vì lo cho đệ tử nên sau mấy câu chào hỏi của chị em liền giục La Linh ra tay cứu chữa cho Bạch Ngọc Tiên Cơ.
Lúc này Bạch Ngọc Tiên Cơ đã ngất lịm, toàn thân run rẩy vì lạnh và vì độc chưởng đang ngấm sâu vào phế phủ khiến nàng hít thở cực kỳ khó khăn.
La Linh nhận ra người ngọc thì tâm tình trở nên bối rối. Chàng không ngờ mỹ nhân lại chính là đệ tử của ái thê mình. Gìơ đây tuy trong lòng chàng hết sức lúng túng nhưng chàng cũng vội bước đến tìm cách chữa trị cho nạn nhân.
Bạch Thái Tiên Hồ bế ái đồ lên đưa vào một chỗ khuất rồi vẫy La Linh vào theo. Nàng cởi bỏ phần áo trên của nữ đệ tử thì thấy một bên vai nàng có vết chưởng thương tím thẩm.
La Linh mừng rỡ vội ngồi xuống vận công hút âm độc ở nơi vết thương ra. Một hồi lâu sau, vết thương đã nhạt màu và nạn nhân đã bắt đầu tỉnh lại.
La Linh thu hồi công lực chưa kịp đứng lên thì Bạch Ngọc Tiên Cơ đã tỉnh lại ngước mắt nhìn chàng.
Trong lòng nữ nhân vẫn còn hoảng hốt nên vừa thấy mặt La Linh nàng đã oà khóc rồi ngã vào lòng chàng.
Bạch Thái Tiên Hồ đứng phía sau cảnh giới cho hai người nên thấy rõ tình cảnh đáng lưu tâm nọ. Nàng chợt nhớ đến câu chuyện của Bạch Ngọc Tiên Cơ kể về một kẻ mất trí đã hủy hoại trinh tiết của đệ tử nàng.
Trong lòng Bạch Thái Tiên Hồ tức thì nổi sóng. Nàng không biết phải cư xử thế nào đây khi ái đồ lại bị mất trinh về tay tướng công của mình.
La Linh vỗ nhè nhẹ tấm lưng ong của mỹ nhân rồi khẽ bảo:
- Nàng hãy bình tĩnh. Có việc gì mà thương tâm đến vậy.
Bạch Ngọc Tiên Cơ đưa tay quẹt nước mắt mỉm cười nói:
- Thiếp thực lòng chẳng muốn xa tướng công. Chàng hãy nói với phu nhân cho thiếp làm tỳ nữ của người cũng được. Miễn ra sau này chúng ta gặp được nhau là thiếp mãn nguyện lắm rồi.
La Linh bối rối đưa mắt nhìn về phía Bạch Thái Tiên Hồ. Lúc này Bạch Thái Tiên Hồ đang cúi đầu suy nghĩ nên chưa nhận ra hai người đang nhìn mình.
Bạch Ngọc Tiên Cơ thấy sư phụ đứng đó thì xấu hỗ vội rời khỏi vòng tay của La Linh chạy lại bên sư phụ.
Sư phụ đệ tử gặp nhau đều ôm lấy nhau mà khóc.
Mọi người từ bên ngoài cũng đã bước vào chúc mừng hai người vì Bạch Ngọc Tiên Cơ đã khỏi bệnh. Chỉ một mình La Linh đứng ở đó ngơ ngẫn nhìn các mỹ nhân xinh đẹp đang cười nói mà không hiểu tại sao chàng lại có diễm phúc thu nạp được nhiều mỹ nhân xinh đẹp đến vậy.
Hết

Cuồng Long Chưởng - Chương #4


Báo Lỗi Truyện
Chương 4/4