Chương 8: Tiến hóa thất bại 


Thật lâu, thật lâu… Nhìn chằm chằm vào tiểu tử kia Cao Lôi Hoa dần dần cảm thấy có chút mệt mỏi, cảm cúm làm hắn nặng nề chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Slime hoàng kim vẫn vây chặt ba khỏa ma tinh giống như lúc đầu.
Nhìn qua thì dường như một chút biến hóa cũng không có, nhưng nếu xem kỹ có thể nhận ra ma tinh bị vây quanh tựa hồ nhỏ đi một chút so với thời điểm ban đầu.
Nói cách khác, tiểu tử kia đang "chén" ma tinh.
Đây chính là kỹ năng đặc thù của Slime – cắn nuốt (thôn phệ) tiến hóa.
Chỉ cần cấp cho chúng ma tinh, chúng nó có thể biến hóa thành một loại ma thú nhưng cơ hội tiến hóa thành công rất nhỏ! Cấp bậc càng cao, khả năng tiến hóa càng thấp.
Slime có thể tính là ma thú trung cấp sơ giai. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Xác suất nó cắn nuốt (thôn phệ) ma tinh ma thú sơ giai thành công là 50%
Với ma thú trung giai thì xác suất chỉ có 5% thôi.
Còn đối với ma thú cao giai thì xác suất thành công lại xuống còn 0,5%.
Càng lên cao lại càng thấp! Nhất là khi cắn nuốt siêu giai ma thú thì xác suất thành công gần như có thể không tính!
Mà lúc này, tiểu tử kia cắn nuốt chính là ma tinh của siêu giai ma thú trưởng thành - địa ngục tam đầu khuyển! Địa ngục tam đầu khuyển thậm chí còn là loại có "số má" trong danh sách siêu giai ma thú! Án theo đó thì trên cơ bản mà nói, tiểu tử kia nhất định là thất bại rồi!
Thế nhưng tiểu tử kia cũng không giống Slime bình thường, nó thuộc loại có trí tuệ! Thành công hay không còn chưa xác định được!
Nhức đầu cảm cúm làm Cao Lôi Hoa nhanh chóng ngủ say. (Sao nghe giống quảng cáo decolgen thế)
Đến một lúc nào đó, Cao Lôi Hoa cảm thấy có cái gì đang liếm mặt mình. Hắn hơi hơi hé mắt, phát hiện chính là tiểu tử màu vàng kia.
- Ây, tiểu gia hỏa, đã xong rồi sao?
Cao Lôi Hoa nhổm dậy, hai tay đón tiểu tử kia.
Tiểu tử kia liền phối hợp nhảy vào lòng bàn tay Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa ôm chú nhóc sờ đông nhìn tây. Nhìn cả buổi cũng không phát hiện điểm biến hóa nào.
- Hic, sao lại không có chút biến hóa nào thế.
Cao Lôi Hoa buồn bực kêu, nhưng liền thoải mái ngay, dù sao cũng không kỳ vọng tiểu tử kia biến thành cái dạng gì, nếu tiểu tử này biến thành dạng chó ba đầu thì e là Cao Lôi Hoa khóc đến chết.
Nhưng mà Cao Lôi Hoa không phát hiện ra đồng tử trong đôi mắt của tiểu tử kia đã biến thành ba màu vàng, xanh, hồng.
Tiểu tử kia nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa, sau đó vùi đầu vào ngực hắn.
"Ai, đói bụng rồi." Cao Lôi Hoa cười cười, lúc bắt đầu đánh nhau với con chó to kia rất nhiều chim bị dọa bay ra. Như vậy xem ra trong rừng cây hẳn không ít trứng chim. Trứng chim hoang dã nhưng cũng khá bổ dưỡng.
Cao Lôi Hoa nhổm dậy, bởi vì cảm mạo nên đầu óc hơi nặng nề, người cứ lắc la lắc lư.
Dựa vào trí nhớ, Cao Lôi Hoa đi tới chỗ rừng cây có nhiều chim biển bay ra ngày hôm qua.
Quả nhiên, trong rừng có rất nhiều tổ chim, trong tổ chim có rất nhiều trứng chim, cũng có rất nhiều chim non mới nở, Cao Lôi Hoa chọn mười mấy quả trứng hơi to to cho vào trong gáo dừa ăn thừa ngày hôm qua cho đến khi tràn đầy mới thôi. Chim non mới nở thì Cao Lôi Hoa không động đến bởi vì nó còn quá nhỏ. Trên bầu trời một đám chim biển bị dọa sợ bay lên, lượn trong không trung kêu chói tai, cũng không biết là khen một chút lương tâm giả dối Cao Lôi Hoa còn sót lại hay là mắng hắn ác độc.
Cao Lôi Hoa xoay người lại, bỗng nhiên phát hiện ra tên nhóc vừa rồi còn đang đi phía sau mình, trong tay nó đang cầm một quả trứng chim nhỏ nhìn Cao Lôi Hoa cười cười.
"Không thể nào?"
Cao Lôi Hoa cảm giác không khí xộc thẳng vào yết hầu của mình, vội vàng khép miệng lại. Thằng nhóc này rõ ràng đang cười, ánh mắt cũng thế, vênh váo đắc ý cười với Cao Lôi Hoa! Nhìn qua tiểu tử này càng ngày càng có nhân tính!
Cao Lôi Hoa cúi người xuống, tay vẫy vẫy, thằng nhỏ lập tức cầm trứng chim, trườn theo cánh tay, cái đầu nhỏ thân thiết dựa vào lồng ngực hắn. Trong lòng Cao Lôi Hoa kêu một tiếng hài lòng, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, tiểu tử kia dường như cũng rất hưởng thụ, hai cái lỗ tai nhỏ dựng cao lên, làm nũng phát ra tiếng rên rỉ hạnh phúc.
Sau khi lấy một gáo dừa đầy ắp trứng chim, Cao Lôi Hoa ôm tiểu tử kia đến chỗ ngủ ngày hôm qua. Ở đó còn có con chó to, Cao Lôi Hoa nhanh chóng tưởng tượng ra hương vị của thịt ngũ vị hương. Tuy rằng không biết ăn thịt con chó ba đầu này thì có mọc thêm cái đầu nào không, nhưng khi bao tử đang biểu tình thế này thì cũng không cần quản nhiều làm gì!
Sau khi đi đến bên cạnh con đại cẩu, Cao Lôi Hoa thả trứng chim trên người xuống, sau đó đi đến bụi cây gần đấy nhổ về một ít cỏ mềm, bày ra một cái giường trên mặt đất, vốn hắn muốn dựng một cái lều nhưng hiện giờ đang bị cảm, thật sự là không có sức để làm.
Dã ngoại mưu sinh này cũng không thể làm khó người từng làm lính trinh sát như Cao Lôi Hoa, nhặt vài nhánh cây khô, hắn bắt đầu đánh lửa, có điều bây giờ Cao Lôi Hoa dùng dao găm làm dùi mộc. Cỏ khô rất nhanh bén lửa, Cao Lôi Hoa cười đắc ý, vội vã đem mấy nhánh cây nhỏ xếp chồng lên, có mấy cành dính nhựa cũng bị hắn cho vào đống lửa, nhựa cây đúng là đồ dễ cháy, tuy có chút mùi, nhưng nhìn ngọn lửa càng bốc cao lên, Cao Lôi Hoa mặt mày hớn hở, tiểu tử kia ngoan ngoãn ngồi bên cạnh hắn, tay cầm quả trứng chim ngây ngô nhìn Cao Lôi Hoa.
Sau khi lửa bắt đầu bốc, Cao Lôi Hoa liền đem trứng chim vùi trong dống lửa, rồi ngồi cạnh đống lửa nhìn.
Bây giờ hắn bị cảm nên cũng chỉ có thể dùng phương pháp dân gian, đoán sau khi ra mồ hôi chắc là có thể tốt hơn nhiều.
Mới nướng không lâu, trứng chim chôn trong đống lửa tỏa ra một mùi thơm mê người, Cao Lôi Hoa dùng thanh trường đao xương sườn vội vã đào ra, nếu không đào ra trứng chim sẽ bị nổ mất. (Ai từng cho trứng vào lo vi sóng chắc hiểu ^^ - NB)
Thổi đám tro bụi bám trên mặt trứng, Cao Lôi Hoa cẩn thận bóc một quả, đưa quả trứng trắng bóc đến trước mặt tiểu tử kia, tiểu gia hỏa đầu tiên cẩn thận ngửi ngửi, sau đó mới lưu luyến buông quả trứng nhỏ trong ngực ra, ôm lấy quả trứng to đã chín mà Cao Lôi Hoa đưa tới gặm một miếng, vừa gặm vừa liếc Cao Lôi Hoa.
- Mẹ nó, tiểu gia hỏa! Biết không ít nhỉ!
Cao Lôi Hoa cười nhẹ, sau đó cởi trái dừa đeo trên người xuống dùng dao găm chọc một lỗ, tu mạnh mấy ngụm nước dừa, lại lấy một quả trứng, bóc vỏ, há miệng nuốt cả vào bụng.
Mắt tiểu tử kia xoay tròn nhìn Cao Lôi Hoa, thần sắc hiện ra sự hâm mộ. Nó cũng muốn học Cao Lôi Hoa nuốt một phát, chỉ tiếc trứng chim hơi lớn so với nó, thậm chí so với miệng nó còn lớn hơn một chút.
Cao Lôi Hoa ăn liền mấy quả, đánh ợ một cái, nhìn thấy bộ dáng của tiểu tử kia liền phì cười sảng khoái, sau đó lại bóc mấy quả trứng để bên cạnh người tiểu tử kia.
- Nhóc con, không ai tranh của ngươi. Không cần vội vàng cứ từ từ mà ăn.
Tiểu tử kia gật gật đầu, bộ dáng giống như có thể hiểu được lời Cao Lôi Hoa nói.
"A." Cao Lôi Hoa cười khẽ hai tiếng, sau đó dùng thanh trường đao xương sườn gẩy gẩy đóng lửa, dần dần, bởi vì cảm cúm, một cơn mệt mỏi ập tới, Cao Lôi Hoa cứ ngồi bên đống lửa như vậy trầm trầm thiếp đi

Cực Phẩm Vú Em - Chương #8


Báo Lỗi Truyện
Chương 8/513