Chương 55:


Dưới sự hướng dẫn của hai viện trưởng đại nhân, Cao Lôi Hoa lần thứ hai bước qua đại môn Học viện Ma Võ Thánh Peter. Cao Lôi Hoa không khỏi có chút bùi ngùi, mới mấy ngày trước còn bị kỵ sĩ thủ hộ (bảo vệ) đại môn chặn ở ngoài cửa. Hiện giờ, chậc chậc, đích thân hai vị đại nhân viện trưởng học viện mời mình vào! Đúng là chuyện đời!!!
Tiến vào quảng trường phía sau học viện, Cao Lôi Hoa đã thấy toàn bộ hai mươi sáu học viên lớp ma pháp 0451 nai nịt gọn gàng chờ xuất phát, mỗi học viên đều sở hữu ít nhiều các vật phẩm quang minh ma pháp. Nhìn các ma pháp vật phẩm trên tay bọn họ, Cao Lôi Hoa liền vỗ vỗ đầu mình. Không ngờ mình cũng quên chuẩn bị cho Nguyệt Nhi một ít vật phẩm quang minh ma pháp, xem ra bản thân mình chưa quan tâm đầy đủ đến bọn nhỏ. Nếu ngày hôm qua mình hỏi qua Nguyệt Nhi một chút sự tình trong học viện thì đã có thể trang bị cho nó một bộ quang minh ma pháp để mang đến đây.
Tuy nhiên, hiện giờ cũng chưa muộn. Cao Lôi Hoa hướng ánh mắt bất thiện về phía hai vị viện trưởng đại nhân, có hai vị "dê" béo này ở đây mà Cao Lôi Hoa còn sợ không kiếm ra được mấy vật phẩm ma pháp sao?
- Đến đây đạo sư Cao Lôi Hoa, ta giới thiệu cho cậu. Ba vị này chính là ba đạo sư học viện phụ trách đội ngày hôm nay.
- Ặc, là ba người các ngươi à.
Cao Lôi Hoa kêu một tiếng, ba người này đều là người quen cũ của hắn, hơn nữa lại ba đạo sư duy nhất mà hắn biết trong học viện. Đầu tiên đó là tình địch số 1 của Cao Lôi Hoa – Quang Minh kỹ sĩ bậc sáu Luke, hành trình tới Vong Linh cốc tất không thể thiếu nhân vật này.
Tiếp theo là mỹ nữ đạo sư Diệp Diễm, nàng là đạo sư chủ nhiệm lớp ma pháp 0451, hàng trình thí luyện Vong Linh cốc lần này nàng cũng không thể không có mặt.
Cuối cùng là một người Cao Lôi Hoa chán ghét nhất cũng là tình địch No.3 – giáo chủ Quang Minh thần điện Ngô Thiên. Nguyên nhân hắn đi Vong Linh cốc cũng giống Luke, mỗi lần đi Vong Linh cốc đều phải có kỵ sĩ và pháp sư Quang minh hệ phối hợp với nhau. Lần này hắn chính là Quang minh ma pháp sư có nhiệm vụ đi Vong Linh cốc.
- Đạo sư Cao Lôi Hoa vẫn khỏe chứ!
Ngô Thiên lộ ra nụ cười mê người nói với Cao Lôi Hoa. Đồng thời Luke cũng gật đầu với Cao Lôi Hoa.
- Ồ ha ha ha! Hóa ra các ngươi đều quen biết nhau cả. Vậy ta cũng không cần giới thiệu thay nữa.
Viện trưởng Solomond cười gượng rồi xoay người nói với học sinh lớp Ma pháp 0451:
- Tốt rồi, các em học sinh, cuối cùng ta đã đưa tới một vị đạo sư cao cấp cho mọi người, vị này chính là đạo sư danh dự Cao Lôi Hoa! Lần này hắn tới chủ yếu là phụ trách sự an toàn của mọi người. Sau đây sẽ để hắn làm quen với mọi người rồi sẽ xuất phát.
- Ài!
Cao Lôi Hoa buồn bực gật gật đầu đi tới trước mặt đám học sinh:
- Chào tất cả mọi người, tôi là Cao Lôi Hoa. Đều tiện đường tới Vong Linh cốc, nhờ mọi người dọc đường phối hợp, trên cơ bản có giáo chủ Ngô Thiên và kỵ sĩ Luke ở đây, tôi nghĩ sự an toàn của mọi người hẳn là không có vấn đề gì.
Đám học sinh ma pháp học viện khẽ cười, sự tích của Cao Lôi Hoa cũng sớm lan truyền trong học viện. Mọi người đều cảm thấy hâm mộ ba người bọn Nguyệt Nhị khi có người cha cường đại như vậy. Cho nên các học sinh cũng đều nhận ra Cao Lôi Hoa, còn hắn thì lại không biết ai cả.
Ánh mắt của Cao Lôi Hoa tìm tòi trong đám người vài lần, rốt cuộc cũng thấy Nguyệt Nhị trong đám tiểu nữ hài ở bên trái.
- Hì!
Cao Lôi Hoa khẽ cười với Nguyệt Nhị, đứa nhỏ cũng thấy hắn lại còn tinh nghịch giả mặt quỷ với hắn.
- Tiên sinh Cao Lôi Hoa, không nghĩ tới anh cũng tới đây.
Lúc này, mỹ nữ đạo sư Diệp Diễm nhẹ nhàng cười đi tới đối diện Cao Lôi Hoa, đôi mắt màu đỏ hân hoan nhìn Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa thấy Diệp Diễn chợt sửng sốt, rồi khôi phục lại vẻ bình thường:
- A, tôi cũng không có biện pháp. Hai vị viện trưởng đại nhân quá tinh ranh, biết tôi muốn đi Vong Linh cốc liền kéo tôi sang đây cùng đi với mọi người.
- Ha ha.
Diệp Diễm che miệng cười nhẹ nhàng:
- Được rồi, tiên sinh Cao Lôi Hoa. Chính anh cũng nói là đều tiện đường mà. Anh cũng chuẩn bị đi, chúng ta có thể xuất phát ngay!
Nói rồi, Diệp Diễm cười đi về phía các học sinh, sau đó dặn dò chúng một số điều phải chú ý khi tới Vong Linh cốc.
Cao Lôi Hoa cau mày vân vê cái cằm nhẵn thín, lẳng lặng nhìn bóng dáng Diệp Diễm. Dường như hắn cảm thấy có điều gì đó khác thường, nhưng không rõ cảm giác đó là gì.
- Hi! Vú em!
Nguyệt Nhị đột nhiên xuất hiện, vỗ một cái vào người Cao Lôi Hoa.
- Ủa? Nguyệt Nhị à, sao cháu lại đến đây? Không ở dưới nghe đạo sư Diệp Diễm căn dặn à?
Cao Lôi Hoa cả kinh khi thấy Nguyệt Nhị ngay sau, khẽ cười hỏi.
- Vú em, có phải chú rất để ý tới đạo sư Diệp Diễm không?
Nguyệt Nhị không trả lời câu hỏi của Cao Lôi Hoa mà lại hỏi ngược lại một vấn đề làm Cao Lôi Hoa xịt máu mũi.
- Ặc! Cháu đang nói linh tinh gì thế! Chú sao có thể thích nàng được!
Cao Lôi Hoa vỗ vỗ đầu Nguyệt Nhị.
Nguyệt Nhị lắng tai nghe rồi xí dài một cái, nói:
- Vậy vì sao chú nhìn chằm chằm đạo sư Diệp Diễm thế!
- À! Chú chỉ cảm giác hôm nay đạo sư Diệp Diễm dường như thiếu thiếu cái gì đó, một cảm giác kỳ quái.
Cao Lôi Hoa thản nhiên nói, nhớ tới Diệp Diễm vừa gặp khi nãy, Cao Lôi Hoa hình như cảm nhận thấy một điều kỳ lạ nào đó đã phát sinh ở nàng. Trên người nàng có một khí chất lạ lùng, trước kia cách nói chuyện của nàng mang theo vẻ cô độc.
Nhưng hôm nay Cao Lôi Hoa không thấy cảm giác này từ Diệp Diễm. Tuy rằng không có gì đáng lo, nhưng vẫn khiến cho Cao Lôi Hoa có ý nghĩ Diệp Diễm trước mắt không phải Diệp Diễm ngày trước. Chẳng qua Cao Lôi Hoa ngắm nàng chỉ để chắc chắn là Diệp Diễm này không có vấn đề gì! Chủ yếu là chính đôi đồng tử yêu dị màu đỏ kia đã chứng minh thân phận của Diệp Diễm.
Nguyệt Nhị ra vẻ người nhớn vỗ vỗ vai Cao Lôi Hoa:
- Vú em, chú suy nghĩ thêm đi! Dám yêu thì phải dám thổ lộ! Cái gì mà thiếu loại cảm giác gì gì đó. Cháu cũng không ngăn cản vú em thích đạo sư, hơn nữa đạo sư Diệp Diễm đúng là một nữ nhân tốt đó. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Ặc, tiểu nha đầu nhỏ tuổi mà tâm không nhỏ. Bắt đầu còn nói được những câu dẫn dắt như thế, được rồi, chúng ta không nói nữa! Xuất phát!
Cao Lôi Hoa lắc đầu, nhẹ nhàng búng cái lỗ tai dài của Nguyệt Nhị rồi kéo tay cô bé về phía trước.
- Vú em!
Đang chạy đột nhiên Nguyệt Nhị kêu.
- Ừ?
Cao Lôi Hoa đáp.
- Cháu muốn hỏi điều này.
Nguyệt Nhị khẽ nói:
- Nếu sau này vú em có người yêu, sau đó kết hôn, liệu có thể ở cùng chúng cháu nữa không?
Nguyệt Nhị dốc hết dũng khí nói ra mấy lời từ đáy lòng. Nó sợ, nếu Cao Lôi Hoa yêu Diệp Diễm, khi hai người đến với nhau sẽ bỏ rơi nó và mấy đứa em của nó. Thật vất vả bọn nó mới được nếm trải cảm giác hạnh phúc gia đình, nó thật sự không muốn mất đi.
Song đúng lúc Nguyệt Nhị nói những lời này thì đám học sinh ma pháp kia đột nhiên vui mừng reo hò một hồi.
- Ủa? Nguyệt Nhị, cháu vừa nói gì vậy? Vừa rồi ầm ĩ quá, chú không nghe rõ ràng.
Cao Lôi Hoa ngoáy ngoáy lỗ tai, chết tiệt, bọn nhóc này tự nhiên hét to làm tai Cao Lôi Hoa thấy lùng bùng.
- Không, không có gì
Nguyệt Nhị cúi đầu đỏ bừng mặt, ngay cả hai cái tai cũng ửng hồng cả lên. Vất vả lắm mới lấy dũng khí để hỏi thế mà lại bị bọn kia quấy rầy. Nguyệt Nhị tạm thời không có cam đảm hỏi lại lần nữa.
- Ặc! Bực thât!
Cao Lôi Hoa đào đào lỗ tai:
- Không nói thì thôi vậy, chúng ta cũng đi thôi, nếu không sẽ bị bọn họ bỏ lại mất.
Cao Lôi Hoa kéo cánh tay nhỏ bé của Nguyệt Nhị đuổi kịp đám học sinh ma pháp kia.
Lúc này, mỹ nữ đạo sư Diệp Diễm đang đi ở phía trước ngoảnh nhìn về phía sau. Sau đó bước tới bên cạnh Cao Lôi Hoa cười hỏi:
- Đạo sư Cao Lôi Hoa, xem ra anh rất quan tâm tới Nguyệt Nhị nhỉ.
- Đó là đương nhiên. Nguyệt Nhị là nữ nhi ngoan của tôi, tôi không quan tâm tới nó thì quan tâm tới ai! He he!
Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng vuốt lỗ tai Nguyệt Nhị đáp.
- Ồ, nói như vậy đạo sư Cao Lôi Hoa đúng là bố đẻ của Nguyệt Nhị rồi?
Diệp Diễm hỏi như bình thường.
Nghe được câu hỏi của Diệp Diễm, trong lòng Cao Lôi Hoa lập tức run lên, khẽ nhíu mày.
Nguyệt Nhị ở bên cạnh thấy Cao Lôi Hoa cau mày thì hô hấp cũng trở nên căng thẳng, bởi vì đấy chính là vấn đề mình đã hỏi mà Cao Lôi Hoa chưa trả lời. Đây chính là câu hỏi mà mà Nguyệt Nhị đang trông ngóng câu trả lời của Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa sở dĩ cau mày là bởi vì hiện giờ hắn cảm thấy Diệp Diễm thật sự rất kỳ quái! Còn nhớ khi mới tới Học viện Mã võ Thánh Peter, Diệp Diễm đã ngộ nhận Cao Lôi Hoa là cha đẻ của Nguyệt Nhị! Nếu đã ngộ nhận như thế thì giờ sao lại hỏi như thế này?
Tuy nhiên Cao Lôi Hoa cũng không nhận ra Diệp Diễm có vấn đề gì, hắn cũng từng nghĩ tới Diệp Diễm này có phải giả mạo hay không. Nhưng nhìn cả người nàng cũng không thấy có gì dị thường cả. Nói như vậy, Diệp Diễm vẫn chính là Diệp Diễm, Cao Lôi Hoa trụ ở tổ 13 lâu như vậy thì ánh mắt nhìn người đâu phải làm cảnh.
Bỏ đi, nếu là "hàng thật" thì mình cần gì phải suy nghĩ nhiều. Cần thiết thì mình chú ý tới nàng nhiều hơn là được. Nghĩ vậy, Cao Lôi Hoa dãn mày, cười sáng lạn, rồi hắn nhẹ nhàng ôm lấy Nguyệt Nhị:
- Đương nhiên, Nguyệt Nhị là con gái ruột của tôi.
Dừng lại một chút, hắn nói tiếp:
- Còn thân hơn cả con ruột.
- Đạo sư thật biết nói đùa, nếu là con ruột thì làm sao lại còn nói thân hơn cả con ruột.
Diệp Diễm che miệng khẽ cười.
- Đó là do tôi bày tỏ tình cảm của tôi với Nguyệt Nhị mà thôi.
Cao Lôi Hoa nhếch miệng cười đồng thời nắm chặt tay Nguyệt Nhị. Nửa câu nói sau của hắn chính là nói với Nguyệt Nhị.
Người khác nghe không rõ, nhưng Nguyệt Nhị sao lại không rõ. Cô bé vốn đã sớm trưởng thành, có lẽ do thiếu phụ thân từ bé nên trẻ nhỏ thường trưởng thành sớm hơn so với trang lứa. Nghe được câu nói của Cao Lôi Hoa, Nguyệt Nhị hạnh phúc nắm chặt bàn tay của hắn, trên mặt nàng xuất hiện nụ cười tươi đẹp.

Cực Phẩm Vú Em - Chương #55


Báo Lỗi Truyện
Chương 55/513