Chương 513: Hạnh phúc, xin ngươi hãy giữ chặt (Chương cuối)


Ngày kế, Cao Lôi Hoa mang theo toàn bộ mọi người trong nhà chậm rãi đi đến Ám Dạ đảo, một trong bảy đảo hải ngoại.
Chủ yếu là nhìn xem vị thủ lĩnh Tiểu Kim xử lý vấn đề sinh sống của các ma thú như thế nào.
Ý Sáng Thế thần rất đơn giản, bọn họ ngay từ đầu lúc sáng tạo ra lục đạo luân hồi liền tiện tay tạo thêm một khối đại lục.
Nơi đó, rất thích hợp cho ma thú sinh tồn.
Dưới sự dẫn đường của phượng hoàng lửa Phỉ Lợi, đám người Cao Lôi Hoa đi tới Ám Dạ đảo.
- Nơi này, là Ám Dạ đảo!
Tới chỗ đó, Cao Lôi Hoa kinh ngạc nói không ra lời.
Nếu không phải phượng hoàng lửa Phỉ Lợi dẫn đường chắc lão Cao đã nghĩ có người muốn chọc đùa hắn.
Cái nơi gọi là căn cứ địa đầu não của ma thú, không ngờ lại là hòn đảo mà Cao Lôi Hoa bị rớt xuống lúc xuyên qua vị diện này.
Trước kia, Cao Lôi Hoa chỉ biết vị trí tọa độ hòn đảo này, tuyệt đối không ngờ cái gọi là Ám Dạ đảo lại chính là hòn đảo nhỏ này.
- Đúng vậy, nơi này là hải ngoại thất đảo Ám Dạ đảo.
Phỉ Lợi hóa thành hình người. Im lặng đứng ở bên cạnh Cao Lôi Hoa.
- Cái này thật sự ngoài trí tưởng tượng của ta.
Cao Lôi Hoa nói.
- Cái này có lẽ là chữ 'duyên phận' mà anh thường nói đó.
Tĩnh Tâm y Cao Lôi Hoa, nhẹ giọng nói.
- Đúng vậy. Duyên a. Cuộc sống nhân sinh của ta tại dị giới bắt nguồn từ đây, cũng từ nơi này chấm dứt.
Cao Lôi Hoa cảm thán nói, không nghĩ tới hòn đảo nhỏ này lại là nơi khởi điểm của Cao Lôi Hoa và cũng là điểm kết thúc mọi vấn đề ở dị giới này.
Nhẹ nhàng ôm chặt Tĩnh Tâm. Chỉ là so sánh với lần nghèo túng trước thì lần này Cao Lôi Hoa mang theo hương vị chinh phục hòn đảo này bước lên trên hòn đảo ……
Lão đại Tiểu Kim của đám ma thú đã sớm ở Ám Dạ đảo đợi Cao Lôi Hoa đến.
Lúc Tiểu Kim nhìn thấy Đại thống lĩnh ma thú phượng hoàng lửa Phỉ Lợi dẫn Cao Lôi Hoa đến thì đầy kinh ngạc.
- Ngươi là Tiểu Kim sao?
Cao Lôi Hoa đưa mắt nhìn trước. Nhìn tráng sĩ tóc vàng phía trước này.
- Vĩ đại Phụ thần, ta là Tiểu Kim.
Dễ dàng cảm nhận được cảm giác uy nghiêm trên người Cao Lôi Hoa. Tiểu Kim phũ phục xuống. Ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
- Về nguyên nhân đám ma thú phản loạn. Ta cũng nghe Phỉ Lợi nói qua rồi.
Trên người Cao Lôi Hoa bảo hộ cái loại tươi cười thần bí mà không mất uy nghiêm:
- Chủ yếu là, các ma thú không cam lòng bị đối đãi như dã thú chứ gì.
- Phụ thần. Thỉnh người tha thứ chúng ta quá mạo phạm. Nhưng ma thú chúng ta cũng có trí tuệ. Chúng ta dù sao không phải là dã thú.
Tiểu Kim phủ phục xuống thấp giọng nói.
- Việc này nói tóm lại không trách ai được.
Cao Lôi Hoa phất phất tay:
- Đứng lên đi, kế tiếp Phỉ Lợi sẽ dẫn tất cả ma thú các ngươi đi đến một cái đại lục chuyên dành cho các ngươi sinh sống.
- Cảm tạ Phụ thần.
Tiểu Kim cùng các ma thú phía sau hiện lên vẻ hưng phấn không thể tả trên mặt.
- Cứ như vậy, chuyện ma thú coi như cũng giải quyết xong. Nhiệm vụ lần này coi như cũng hoàn thành.
Cao Lôi Hoa ngẩng đầu nhìn lên trời cao.
- Cám ơn.
Phỉ Lợi ở bên cạnh Cao Lôi Hoa nhẹ giọng nói.
- Ngươi đối ta bất nghĩa, nhưng ta lại đối với ngươi không có bất nhân.
Cao Lôi Hoa vồ vỗ bả vai của nam tử xinh đẹp này:
- Mang theo các ma thú sống một cuộc sống tốt đẹp đi.
Sắp rời khỏi thế giới này. Đột nhiên Cao Lôi Hoa có cảm giác đồng cảm thương người, từ ngữ cũng có thiện ý hơn.
- Mịa mịa, chém chém gió!
Cao Lôi Hoa tự chửi mình, có phải là một đi không trở lại đâu mà có cảm giác như thế chứ!
Tĩnh Tâm đứng cạnh Cao Lôi Hoa. Ôm vỏ trứng kim cương, cái vỏ này giống như một cái nôi ấm áp trời sinh, đủ để cho hai đứa nhỏ mới sinh ra nằm trong ngủ thoái mái.
Cao Lôi Hoa nhắm hai mắt lại, bắt đầu cùng Sáng Thế Thần liên hệ.
Một lát sau, một Sáng Thế Thần mang áo trắng xuất hiện ở trước mặt Cao Lôi Hoa. Nhưng mà chính là một cái ảo ảnh. Dù sao Sáng Thế thần cũng không lưu lại bao nhiêu thần lực.
- Cao, hiệu suất làm việc của ngươi thực sự không sai a!
Sáng Thế Thần vừa xuất hiện. Giơ ngón tay cái với Cao Lôi Hoa.
- Quá khen, quá khen.
Cao Lôi Hoa cười hè hè, trong lòng lại thầm mắng cha mắng mẹ. Mịa. Nếu không vội về nhà. Sao lại có hiệu suất như vậy chứ?
- Nói cho ta biết biện pháp trở về đi.
Cao Lôi Hoa nói.
Sáng Thế Thần cũng không dong dài.
- Xuyên qua hai cái vị diện. Đó là năng lực của một người chưởng quản vị diện.
Sáng Thế thần mỉm cười nhìn Cao Lôi Hoa:
- Chỉ cần biết được tên của vị diện đó. Ngươi có thể thông qua không gian cùng thời gian pháp tắc tiến hành xuyên qua.
- Đơn giản như vậy à?
Cao Lôi Hoa thầm nghiến răng. Đã có ý muốn giết chết cái ý tưởng của Sáng Thế Thần này rồi.
- Kỳ thật. Quan trọng nhất không phải điểm này.
Sáng Thế thần nói:
- Vấn đề quan trọng nhất là. Một sáng tạo giả vị diện mà đi qua vị diện khác sẽ dẫn đến chiến tranh giữa hai vị diện.
- Ta đây trở về. Cũng sẽ khiến cho vị diện chiến tranh?
Cao Lôi Hoa hỏi
- Ặc ặc, ngươi mà khiến cho vị diện chiến tranh cái mốc xì. Sáng Thế Thần đột nhiên cười quái dị nói:
- Ngươi vốn là người vị diện kia, ngươi đi trở về. Chẳng lẽ tên thần vị diện kia có thể đến đập ngươi à?
- Mịa, đập ta? Mẹ nó, đến lúc đó nếu bọn họ dám ra tay với ta, ta khiến cho bọn họ biết máu của thần cũng có màu hồng.
Cao Lôi Hoa cười lạnh nói.
- Ặc ặc. Ngon ăn ha. Nếu đến lúc đó cùng vị diện kia khai chiến, ta kéo tất cả các thần qua giúp ngươi.
Sáng Thế Thần cười âm hiểm.
- Đúng rồi, còn nữa. Nếu ta muốn trở về?
Cao Lôi Hoa lại hỏi, vấn đề này rất quan trọng.
- Ngươi còn muốn trở về? Sáng Thế Thần nói.
- Cái này đương nhiên.
- Vậy cũng đơn giản. Ngươi muốn về thì gọi tên thật của vị diện này. Sáng Thế Thần nói.
- Tên thật? Vị diện này tên thật là gì?
- Truyền thuyết Thánh Kỵ Sĩ! Sáng Thế Thần nói:
- Tên thật thế giới này gọi là : Truyền Thuyết Thánh Kỵ Sĩ
- … …..
Tùng tùng chèng… Được xưng là vĩnh viễn không bao giờ ngã, Cao Lôi Hoa. Rốt cục đã
ngã xuống… …
**************************
- Vị diện Tinh Linh a, ta Cao Lôi Hoa lấy thân phận người chưởng quản vị diện, kêu gọi tên gọi của vị diện xa xôi—Trái Đất.
Dưới sự chỉ điểm của Sáng Thế Thần, Cao Lôi Hoa liền mở ra một cái thông đạo giữa hai vị diện.
Trên bầu trời, mây đen xoay tròn, một cái thông đạo màu đen chậm rãi hình thành.
Đoàn người Cao Lôi Hoa bị vây quanh hác động…..
Thật lâu sau, Cao Lôi Hoa lại lần nữa mở to mắt.
Ánh mặt trời chói mắt chiếu vào mắt Cao Lôi Hoa, Cao Lôi Hoa giơ tay che nắng. Một mặt trời, Cao Lôi Hoa thấy được trên không trung chỉ có một mặt trời.
Chỉ có một mặt trời, chỉ có một, không giống dị giới đại lục. Nơi này, là Trái Đất.
Hắn Cao Lôi Hoa, đã trở lại!
Nhìn những tầng mây trắng quen thuộc, thỉnh thoảng lại có vài chiếc máy bay bay tận chân trời, Cao Lôi Hoa vui mừng.
- Tĩnh Tâm, Tĩnh Tâm.
Sau đó một khắc, Cao Lôi Hoa nhanh chóng quay đầu, tìm kiếm người quan trọng nhất lòng mình. Lão Cao sợ nhất, chính là kiểu giấc mộng Nam Kha, người yêu ở dị giới chỉ là giấc mộng.
Dưới sự nóng vội của Cao Lôi Hoa. Một đôi tay tinh tế ôm chặt lấy Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa ôm chặt Tĩnh Tâm vào lòng ngực mình. Sáng Thế Thần tại thượng tạ ơn trời đất thiên địa thổ công, thần tiên tỷ tỷ.... may quá, tất cả đều không phải giấc mơ.
Phía sau cặp vợ chồng đang ôm nhau này, mấy đứa nhỏ trố mắt nhìn xuống, đây là Trái Đất, nơi ở của ba sao?
- Lôi, nơi này là đâu vậy?
Tĩnh Tâm nắm lấy tay Cao Lôi Hoa, đánh giá những thứ mình chưa từng thấy bao giờ.
Cao Lôi Hoa lúc này mới đánh giá cẩn thận mọi thứ, bao lâu xa cách, cũng may mọi thứ không quá thay đổi.
Cao Lôi Hoa vận khí hiển nhiên tốt lắm! Nơi này, là một khu trường học cách nhà Vũ Hinh không xa lắm.
Đối với nơi này, Cao Lôi Hoa còn có ấn tượng, lúc ấy bé Lỵ Nhi từng ở trong lòng hắn, chỉ vào ngôi trường này nói muốn đến trường…..
- Là trường học sân nhà Vũ Hinh.
Cao Lôi Hoa nhẹ giọng giải thích cho Tĩnh Tâm. Về chuyện Vũ Hinh. Cao Lôi Hoa đã giải thích cho Tĩnh Tâm.
- Lôi, ngươi muốn đi xem qua Vù Hinh kia không? Tĩnh Tâm nhẹ giọng nói. Thực bình tĩnh.
Nhưng Cao Lôi Hoa vẫn sâu sắc để ý trong lời nói của Tĩnh Tâm có chút hương vị chua chua. Hoàn mỹ như Tĩnh Tâm, vẫn còn có một chút nữ tính.
Lão Cao cười hè hè, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tĩnh Tâm.
- Hạnh phúc, cần giữ chặt, không phải sao Tĩnh Tâm?
Lão Cao cầm lấy tay Tĩnh Tâm, thực nhanh.
Ai nắm chắc hạnh phúc. Hạnh phúc là của người đó. Nếu ngươi không có nắm chắc, vậy hạnh phúc sê tuột khỏi bàn tay ngươi.
Hạnh phúc, sẽ không vĩnh viễn ở một nơi chờ ngươi. Ngươi nếu không chủ động, vậy ngươi sẽ đánh mất đi hạnh phúc. Cao Lôi Hoa rât chù động. Nhưng, Vũ Hinh không có chủ động…..
Reng reng….. Tiếng chuông tan học vang lên. Đánh gãy nụ hôn của Cao Lôi Hoa cùng Tĩnh Tâm.
Học sinh trong trường như một dòng nước lũ đổ xô ra.
Rất xa, Cao Lôi Hoa thấy được một bóng dáng nhỏ xíu xinh đẹp đang từ trong trường! chạy ra.
Bóng dáng đó rất quen thuộc.
Bao lâu không gặp rồi nhỉ? Lỵ Nhi không ngờ đã lớn đến thế này.
Cao Lôi Hoa nhớ lại nhìn ảnh một cô bé làm nũng, đòi Cao Lôi Hoa kể cho nghe nhưng câu chuyện cồ tích, hát cho cô bé nghe.
- Đó là bé Lỵ Nhi à.
Tĩnh Tâm nắm tay Cao Lôi Hoa, nhẹ giọng hỏi.
- Ai là cô bé ba nuôi trước kia nhỉ? Nhìn có giống cô bé bọn con nghĩ không ta?
Nguyệt Nhị đứng ở phía sau Cao Lôi Hoa. Nhẹ giọng hỏi:
- Thực là những cô gái đáng yêu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Ừ, Đúng vậy, đều lớn như thế này rồi.
Cao Lôi Hoa nhìn thấy Lỵ Nhi. Lộ ra nụ cười hạnh phúc
Lỵ Nhi chạy ra khỏi cánh cửa sân trường nháy mắt ngây dại.
Xa xa cạnh một cái quán nhỏ, một bóng dáng quen thuộc đang đứng vững chãi ở đó. Giống như ở trong giấc mộng của cô bé bao đêm, giống như một người cha tan việc công sở đứng chờ con mình tan học.
Tuy rằng ông ấy không cao lớn. Nhưng đó là tất cả thế giới của Lỵ Nhi.
- Lỵ Nhi, làm sao vậy.
Một cô bé bên cạnh hỏi.
Khóe miệng Lỵ Nhi chậm rãi mở ra, xem như muốn khóc.
- Ba. Là cô bé kia.
Nguyệt Nhị nhẹ giọng nói. Nhìn cô gái kia. Làm cho Nguyệt Nhị cảm thấy khó chịu.
Tĩnh Tâm nhẹ nhàng đẩy Cao Lôi Hoa, một cô gái khác là cô gái khác. Nhưng trẻ em lại là trẻ em. Hai chuyện khác nhau.
Cao Lôi Hoa vỗ vỗ phủi phủi chiếc áo võ sĩ trắng của mình, để Cẩu Cầu lấp lánh ánh vàng đứng trên đầu, đi nhanh tới chỗ Lỵ Nhi.
- Oa!!
Rốt cuộc Lỵ Nhi nhịn không được, khóe miệng thật sự khóc..…
Cô bé bên cạnh Lỵ Nhi kỳ quái nhìn Lỵ Nhi khóc rồi nhìn sang người thanh niên đang đi đến.
Trên người mặc quần áo kỳ quái, lại có một cái đầu tóc bạc nữa chứ. Nhưng không thể phủ nhận, một đại ca rất tuấn tú.
Nhưng sao Lỵ Nhi nhìn thấy đại ca này lại khóc? Vì sao lại khóc nhỉ?
- Lỵ Nhi.
Lỵ Nhi giống như nằm mơ, nước mắt không ngừng tuôn trào.
Cao Lôi Hoa cúi xuống, nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng. Bàn tay to lớn khẽ vuốt lên khuôn mặt, lau nhưng giọt nước mắt trên má cô bé.
- Ba ba!
Lỵ Nhi vui vẻ ôm chặt Cao Lôi Hoa, một tiếng lại một tiếng.
Còn nữa. Lỵ Nhi không phải không có ba sao?
Ba ba? Chung quanh Lỵ Nhi, những bạn học đều nhìn Cao Lôi Hoa. Có ông ba nào trẻ như vậy không?
- Đừng khóc, đừng khóc, Lỵ Nhi ngoan. Khóc sẽ không đẹp mặt.
Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng vồ về Lỵ Nhi, Cầu Cầu trên đầu cũng vươn cái lưỡi ra, liếm liếm nhưng giọt nước mắt.. … ….
**************************************
- Mẹ, ba Cao Lôi Hoa đã về.
Như một cơn gió xoáy bay thẳng vào nhà.
Giống như trước, lúc Cao Lôi Hoa đi, những thành viên trong tổ từng hứa với Cao Lôi Hoa vẫn kiên định đứng canh giữ ba tấc đất ở đây.
Thay phiên nhau thủ hộ nơi này, không từ bỏ.
- Lôi, Lôi ca!!
Hôm nay phụ trách thủ hộ nơi này là Mập Mập, từ rất xa nhìn thấy Cao Lôi Hoa. Mập Mập hung hăng xoa xoa hai mắt mình, sợ mình nhìn lầm.
- Mịa, thật sự là Lôi ca ngươi?
Mập Mập hét lớn một tiếng, thân hình béo tốt lại như một con chim én lượn bay đến chỗ Cao Lôi Hoa.
- Vất vả cả nhà rồi.
Cao Lôi Hoa đi lên trước, dùng sức vỗ vỗ bả vai Mập Mập.
- Lôi ca, ngươi cuối cùng đã trở lại. Ta còn nghĩ ngươi đã mất. Hốc mắt Mập Mập tràn đầy hơi nước. Lại quật cường cố nén.
- Đúng vậy. Ta đã trở về, đã trở lại. Yên tâm, mạng của ta luôn cứng rắn như vậy mà. Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng vỗ Mập Mập. Huynh đệ này, mới chân chính cùng sinh cùng tử.
- Lôi ca, ngươi đã trở lại, vậy mấy lão già kia.
Trong mắt Mập Mập hiện lên một tia hàn ý, khóe miệng lại lộ ra một tia cười lạnh.
- Đương nhiên.
Cao Lôi Hoa đồng dạng lộ ra nụ cười chỉ có anh em ta là hiểu:
- Chỉ cần ta không chết, thì kết cục bọn họ tự hiểu. Ta Cao Lôi Hoa không phái là người có tấm lòng Bồ Tát.
- Ta, ta về gọi tất cả anh em huynh đệ. Buổi tối sẽ chờ Lôi ca ngươi một câu.
Mập Mập cười hè hè:
- Các huynh đệ cũng không sợ, chỉ cần thay Lôi ca báo này cừu này, bất cứ giá nào cũng chơi tuốt.
- Yên tâm đi.
Cao Lôi Hoa vỗ vỗ bả vai Mập Mập:
- Có ta ở đây, cho dù xử lý mấy lão già này. Ai dám nói một câu đánh rắm nào!
Cao Lôi Hoa cười tà, đừng quên, cho dù đến Trái Đất, Cao Lôi Hoa vẫn là thần!
- Lôi ca. Ta đi triệu tập các anh em huynh đệ, ngươi chậm đã!
Khóe mắt Mập Mập nhìn lướt qua các mỹ nhân đằng sau lưng Cao Lôi Hoa.
Sau đó vỗ vỗ Cao Lôi Hoa, Mập Mập nhanh chóng biến mất.
Đồng thời, mây ánh lửa xinh đẹp lần lượt dâng lên từ các góc trong thành phố. Đây là tín hiệu Mập Mập tụ tập các anh em.
Hôm nay ánh nắng chiều. Rất đẹp, hồng vàng mê người. Hôm nay buổi tối, nhất định là một buổi tối không ngủ…..
Trước cửa. Dưới sự lôi kéo của Lỵ Nhi, bóng dáng quen thuộc của Vũ Hinh xuất hiện ở trước cửa.
Vũ Hinh nhìn chằm chằm vào Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa thay đổi. Nhìn qua không có già đi, ngược lại càng trẻ. Còn có một đầu tóc tuyết trắng. Hết thảy đều nói lên cuộc sống lúc Cao Lôi Hoa biến mất không có bình dị chút nào.
Mà quan trọng nhất là cô gái bên cạnh Cao Lôi Hoa, cô gái có mái tóc màu xanh lam giống như màu nước biển, và ánh mắt thâm thúy nữa.
Còn có loại khí chất siêu phàm thoát tục.
Tựa hồ, chỉ có cô gái như vậy mới xứng đáng với Cao Lôi Hoa.
Cuối cùng, ánh mắt Vũ Hinh dừng ở đứa nhỏ trong lòng Cao Lôi Hoa cùng cô gái ấy.
Nhất thời Vũ Hinh hiểu được tất cả.
- Lôi, anh đã về rồi.
Vù Hinh nhẹ giọng nói, miệng nàng lộ ra ý cười, là thật tâm vui vẻ, vui vì Cao Lôi Hoa trở về.
Hạnh phúc thứ này cần ngươi giữ chặt lấy. Vũ Hinh biết chính mình không có nắm chắc.
Cao Lôi Hoa đã cho Vũ Hinh vô số cơ hội, Vũ Hinh biết. Nhưng nàng không bỏ xuống được.
Nếu, nếu vài năm trước, Vũ Hinh có thể buông ra, có thể buông bỏ thân phận của mình chấp nhận Cao Lôi Hoa. Thì Cao Lôi Hoa có còn chấp nhận nhiệm vụ chắc chắn phải chết kia không?
Nêu, lúc ấy Vũ Hinh nhận lời Cao Lôi Hoa, thì Cao Lôi Hoa dám khẳng định, hắn tuyệt đối không nhận mấy cái nhiệm vụ của mấy con gà già kia giao cho. Cao Lôi Hoa là một người như vậy.
Chỉ là, lúc ấy, Vũ Hinh không có nhận lời Cao Lôi Hoa.
Lỵ Nhi hình như cũng phát giác ra cái gì, muốn giúp cho Vũ Hinh và Cao Lôi Hoa, tay thì cầm tay mẹ Vũ Hinh, tay kia thì định đi lên trước cầm lấy tay Cao Lôi Hoa.
- Là ta. không có giữ lấy hạnh phúc.
Vũ Hinh thở dài:
- Không đi vào trong ngồi sao? Lôi.
- Khụ khụ, Vũ Hinh, ta đã sống trở lại. Cái này, hì hì, bây giờ cô có còn nguyện ý giống như trước giữ ta lại đây không?
Cao Lôi Hoa cười thần bí nói:
- Giữ ta lại làm một anh vú em trong nhà được không?

HẾT

Cực Phẩm Vú Em - Chương #513


Báo Lỗi Truyện
Chương 513/513