Chương 512: Hạnh phúc, xin ngươi hãy giữ chặt (2)


Ước chừng mất ba bốn canh giờ.
Cao Lôi Hoa mới kể hết được mọi chuyện của mình lúc ở trên Trái Đất. Mặt khác xuất phát từ một ít lo lắng. Cao Lôi Hoa tạm thời không có đem chuyện Vũ Hinh kể rõ. Chuyện Vũ Hinh, Cao Lôi Hoa chỉ có thể để đến đêm nói nhỏ nhẹ với Tĩnh Tâm, đây không phải là chỗ để nói.
- Sau lần nổ mạnh đó, ta gặp Tĩnh Tâm. Cao Lôi Hoa dừng một chút, nhìn Tĩnh Tâm liếc mắt một cái. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tĩnh Tâm cười khẽ, hẳn là nhớ tới lần đầu gặp Cao Lôi Hoa, nhìn cái bộ dạng nghèo túng của Cao Lôi Hoa.
Nếu lúc đó không có Tĩnh Tâm diễn vai mỹ nữ cứu anh hùng, chắc đã không có vị Lôi Thần kiêm luôn chức vú em vị diện như bây giờ, Mà chỉ sợ lúc đó, anh chàng bất hạnh Cao Lôi Hoa đã biến thành một đống bài tiết của con Phong Lang rồi.
- Con rể, nghe ngươi nói tới nói lui một mạch như vậy. Có phải định trở về không?
Hải hoàng trầm mặt, hiên nhiên không vui.
Lại nói, dù sao Hải hoàng cũng mới vui vì có cháu bế, ai dè Cao Lôi Hoa lại muốn mang Tĩnh Tâm lẫn cháu đi đến một thế giới khỉ ho cò gáy gì gì đó. Ngươi nói xem Hải hoàng đại nhân có thể vui nổi không! Đặc biệt nhất là nhớ đến cảnh mình phải xa con xa cháu ngoại mình vĩnh viễn, làm sao Hải hoàng đại nhân có thể vui được cơ chứ?
- Đúng vậy, ta muốn trở về. Cao Lôi Hoa nhìn Hải hoàng.
Hải hoàng cúi đầu không nói.
Bầu không khí nhất thời có chút trầm lặng.
- Ha ha. Cao Lôi Hoa, ngươi vừa rồi nói ngươi hoàn thành giao dịch xong. Sáng Thế Thần liền nói cho ngươi biện pháp trở về. Vậy Sáng Thế Thần lúc này không có việc gì chứ gì?
Sinh Mệnh mẫu thần ra mặt, chuyển đề tài, bà rất muốn biết Sáng Thế Thần cùng hai đứa con mình ra sao.
- Bọn họ cũng khỏe. Cao Lôi Hoa cười ha ha nói:
- Lúc ấy. Ta đưa ra khái niệm luân hồi. Sau đó bọn họ cùng Sáng Thế Thần bắt đầu thực thi. Chỉ là tiêu hao thần lực vượt quá chúng ta nghĩ. Cuối cùng ngay cả ta cũng không thể không ra tay giúp một phen. Kết quả ba người bọn họ hao hết thần lực. Ta bởi vì cùng nhau tham gia chế tạo lục đạo luân hồi cho nên có được năng lực Sáng Thế, Sáng Thế Thần nói lục đạo luân hồi tương đương một lần sáng tạo thế giới. Ta lại không thuộc huyết mạch hắn. Bởi vì tham gia sáng tạo một cái thế giới, nhưng gián tiếp có được quyền quản lý thế giới này.
Giải thích có phần rối rắm, tóm lại là do Cao Lôi Hoa tham gia sáng tạo lục đạo luân hồi nên có được sức mạnh Sáng Thế.
- Không có việc gì là tốt rồi.
Sinh Mệnh mẫu thần khe khẽ thở dài, tuy rằng cảm giác được chồng và con mình không sao, nhưng nghe từ chính miệng Cao Lôi Hoa thì Sinh Mệnh mẫu thần mới thật sự yên tâm.
- Lôi Hoa.
Mẹ vợ Tĩnh Âm đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt bà có chút đỏ lên.
- Lôi Hoa, ta là mặc kệ.
Giọng bà mẹ vợ mang theo chút nghẹn ngào:
- Ta chỉ muốn biết, nếu ngươi đi về, ta, ta, ta còn có thể gặp Tĩnh Tâm không?
Nhìn bộ dáng mẹ vợ muốn khóc, Cao Lôi Hoa thật sự muốn hét lên một câu: Ta sẽ không về.....
- Về điểm này. Các ngươi hoàn toàn không cần lo lắng.
Sinh Mệnh mẫu thần sau khi được giải tỏa tâm lý thì tâm tình hiển nhiên không sai:
- Cao Lôi Hoa với các ngươi làm sao mà không gặp được. Ông nhà ta bày cho Cao Lôi Hoa cách đi về, chăng lẽ không cho hắn cách đi lại đây sao?
- Ồ!
Nhất thời mọi người ở đây như tỉnh giấc mộng!
- Nếu thực sự là như vậy. Vậy thực sự thật tốt quá.
Cao Lôi Hoa có chút kích động, cái này đúng là tiện cả đôi đường! Rất hoàn mỹ.
Bầu không khí chuyển từ bi ai sang vui sướng.
Cao Lôi Hoa đón hai đứa nhỏ từ trong tay Tĩnh Tâm, theo giờ khắc này, rốt cục lão Cao không còn là vú em nữa, mà đã là một người cha chân chính.
- Ba.
Một bên, Nguyệt Nhị trầm mặc thật lâu, rốt cục nhịn không được kêu một tiếng.
- Sao?
Cao Lôi Hoa ngẩng đầu nhìn con gái.
- Còn có con nữa.
Cao Mộng U. Cũng là Cửu U cùng Mộng Ti giơ tay xin vé tham gia.
- Con cũng muốn.
Ngày mai con có thể cùng ba đi đến nơi ở của ba hồi xưa không? Trong mắt Nguyệt Nhị mang theo vẻ khẩn trương.
Bán long nhân bé Kim Toa Nhi cắn một cái núm vú cao su, ý bảo mình tuyệt đối sẽ không vứt bỏ ba mẹ mình.
Anh mắt cậu nhỏ Rudolph nhìn cô bé nhỏ Cao Nghiên Yên trên tay Cao Lôi Hoa, cậu nhỏ còn nhớ Cao Lôi Hoa đã nói, nếu là con gái thì sẽ gả cho cậu làm vợ …..
Cầu Cầu hừ một tiếng, tỏ vẻ không thể quên nó.
Cầu Cầu phải đi, Mà cô nàng Bạch Ngân Long trên danh nghĩa là hôn thê của Cầu Cầu tất nhiên cũng đi theo.
Lúc này, kết tinh tình yêu của Vong Linh nữ thần và Thần Thú Tra Lý, Bảo Bảo cũng muốn giơ tay. Đang muốn mở miệng thì bị Cao Lôi Hoa vồ nhẹ nói:
- Bảo Bảo, con ở lại đây.
Quay đầu nhìn Vong Linh nữ thần cùng Tra Lý, cuối cùng Bảo Bảo cũng gật đầu.
- Còn có Saga, Nguyệt Sư, Cao Lôi Hoa nhìn hai đứa con:
- Các con cũng lưu lại.
- Ba.
Hai đứa nhất thời không vui.
- Các con đã có gia đình. Cao Lôi Hoa nói:
- Nhà các con, ở nơi này.
- Nhưng mà...
Hai đứa còn muốn nói thêm.
- Không nhưng gì hết, ta cùng không phải không trở lại. Cùng lắm vài tháng ta về một lần. Cao Lôi Hoa nói.
Nhất thời, tất cả đưa ánh mắt ai oán nhìn Cao Lôi Hoa, Hải hoàng, mẹ vợ Tĩnh Âm, hai đứa con, Bảo Bảo, cả vợ chồng nhà Tra Lý đều nhìn Cao Lôi Hoa.
- Được rồi, tháng ta về vài lần. Lão Cao nói lại.
Nói xong hết thảy.
Cũng xác định nhóm đầu tiên cùng Cao Lôi Hoa đi về Trái Đất.
- Đúng rồi mẫu thần. Thần giới ta cũng bình loạn rồi, Hắn, ta liền giao cho bà. Cao Lôi Hoa phất phất tay. Móng vuốt Cầu Cầu mở không gian.
Hai người bị điểm huyệt từ không gian ngã ra. Là Mặc cùng phượng hoàng Phỉ Lợi.
Mẫu thần nhẹ nhàng mà lấc đầu, nhìn con trai thứ ba của mình:
- Được rồi, Mặc liền giao cho ta đi, Phỉ Lợi vẫn là đem cho ngươi đi. Ngày mai ngươi đi Ám Dạ đảo, để cho hắn dẫn đường đi, Cao Lôi Hoa gật gật đâu.

Cực Phẩm Vú Em - Chương #512


Báo Lỗi Truyện
Chương 512/513