Chương 511: Hạnh phúc, xin ngươi hãy giữ chặt(1)


Lúc này ở trong biển San Hô đã loạn xì ngầu cả lên.
- Con trai kêu Nguyệt Nghịch Thiên, con gái kêu Nguyệt Tĩnh Thủy!
Hải hoàng đại nhân mặt đò bừng? lão giống như chết đến nơi, cong họng mà gào.
- Khụ khụ, lão ba, cái này, ta không thể không nhắc nhở một chút. Hai đứa nhóc này họ Cao, chứ không phải họ Nguyệt.
Thái tử Hải tộc Nguyệt Hoa Thiên, cảm thán cho chú em rể Cao Lôi Hoa nhắc một chút. Nhưng không dám nói quá lớn. Trời mới biết ông bố mặt đỏ như gà chọi này sẽ làm gì mình.
- Mẹ cái thằng chết bầm này! Hải hoàng đại nhân quả nhiên phẫn nộ rồi, lão giận dữ trừng mắt nhìn thằng con mình một cái:
- Nếu không phải thằng chết bầm mày đến giờ vẫn chưa sinh được đứa nào thì ông giờ phải hét thế này à?!
Nói tới đây. Hải hoàng đại nhân nhìn cháu trai và cháu gái ngoại của mình, mắt nhìn mà lóe ra nước bọt. Nếu hai đứa nhỏ là cháu nội ta thì thật tốt, đáng tiếc a, hai đứa này họ lại là một chữ khác a! Một chữ, lại kém ngàn dặm a.
Thái tử Nguyệt Hoa Thiên hai mắt đẫm lệ lưng tròng, cúi đầu lui ra sau, không dám ho he một câu. Chú em à, anh hết sức rồi. Trong lòng Nguyệt Hoa Thiên thầm nghĩ.
- Cái ông này, hai đứa nhỏ này Thật sự không thể mang họ Nguyệt. Dù sao cha của chúng cũng họ Cao, hai đứa nhỏ này cũng chỉ có thể mang họ Cao.
Mẹ vợ Tĩnh Âm nhẹ nhàng vỗ về lão Hải hoàng mặt đỏ như gà chọi, nhìn cặp mắt đỏ rực sáng ngời của lão.
- Thế thì con trai kêu Cao Nghịch Thiên, con gái kêu Cao Tĩnh Thủy!
Hải hoàng đại nhân đành phải lui bước, nhưng hiển nhiên thực sự không cam lòng.
- Không được, hai cái tên này nghe khó nghe quá.
Mẹ của vạn vật, Sinh Mệnh nữ thần mặc kệ, tốt xấu cũng là con trai, con gái nuôi của mình, tên khó nghe như vậy làm sao mà đặt cơ chứ? Đặc biệt Cao Nghịch Thiên. Tên nghe buôn nôn thôi rồi!
- Theo ta thấy, con trai gọi là Phổ Nhân Mỹ, đại biểu cho 'anh dũng', con gái thì gọi là Duy Nạp Tư. ý là 'xinh đẹp'!
Sinh Mệnh nữ thần đánh nhịp nói, đồng thời Sinh Mệnh mẫu thần quay đầu nhìn một vòng, rất có ý ta là 'Mẫu thần', ai dám bác bỏ ý của ta?!
- Không được, Mẫu thần, chuyện khác thì ta theo bà. Việc này không được!
Hải hoàng đại nhân không chịu. Cho dù là Phụ thần ở đây, Hải hoàng đại nhân cũng không nhường bước!
Đặt tên cho trẻ em là một nghệ thuật, người đặt tên là nghệ sĩ! Cho dù có chết cũng không ai ngăn Hải hoàng ta làm một nghệ sĩ!
- Mẫu thần, tên này nghe cũng không được hay cho lắm. Bởi họ của chúng ở chỗ nào. Mẹ vợ Tĩnh Âm so với Hải hoàng thì ôn nhu hơn, bà nhẹ nhàng nói, đánh ngay đúng chỗ hiểm của cái tên Mẫu thần đặt.
- Có gì quan hệ! Họ thôi mà, hơn nữa không phải không chèn được! Con trai gọi là Cao Phổ Nhân Mỹ...
- Cao Huyết Sát không sai a, con trai kêu là Cao Huyết Sát đi.
Huyết Sắc Minh Vương vuốt cằm ra vẻ thông thái. Cũng gia nhập hàng ngũ đặt tên.
Chính tiếc, mọi người không thèm để ý đến hắn…..
- Cao Đại Tráng cũng không sai a, Cao Đại Tráng đi.
Thần thú Lai Nhân Tra Lý cũng nhịn không được đưa ra một cái tên.
- Ba ba, Cao Đại Tráng nghe buồn nôn quá.
Ngồi bên cạnh Tĩnh Tâm. Bảo Bảo lên tiếng, làm cho Thần Thú ăn đả kích.
- Con nói nè mẹ. Con gái gọi là Cao Mộng U được không?
Cửu U cùng Mộng Ti họp một thể cũng nhịn không được đến bên cạnh xà vào lòng Tĩnh Tâm. Lấy lòng cười nói.
- Tên này, hay là đê cho con đi.
Tĩnh Tâm nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, lúc này nàng vươn tay vỗ về cô con gái lớn bằng mình:
- Tên này thực thích hợp với con. Sau này, con gọi là Cao Mộng U đi.
- Vâng.
Cao Mộng U gật đầu cái.….
Tất cả chư thần ở đây không ai nhường ai, ai cũng muốn được đặt theo tên của mình...
- Cao Nghịch Thiên hay! Kêu là Cao Nghịch Thiên cũng đừng hòng cướp đoạt quyền đặt tên cho cháu ngoại của ta!
Hải hoàng đại nhân quát, tay lão vũ động hải hoàng xoa. Rất có thể ai dám không phục liền chích người đó một cái quá.
- Bộp!
Sinh Mệnh mẫu thần vỗ bàn một cái rõ mạnh, hung hăng nhìn Hải hoàng. Dám lấy phá xoa ra hử? Cái này không phải tạo phản là cái gì. Vì thế Mẫu thần hét lớn một tiếng:
- Gọi Cao Phổ Nhân Mỹ với Cao Duy Nạp Tư, ai cũng không được phép đổi!
- Cao Huyết Sát không sai mà. Huyết Sắc Minh Vương vẫn như trước, thầm nói, tất nhiên, mọi người cùng không thèm để ý đến hắn .
- Kỳ thật ta vẫn cho rằng cái tên Cao Đại Tráng hay, rất có hương vị.
Thần thú Lai Nhân Tra Lý vừa định giơ tay phát biểu, lại bị cô con gái Bảo Bảo coi rẻ hạ cánh tay xuống.
- Công chúa điện hạ. Nếu không thì con trai gọi Cao Đại Oa. Con gái gọi Cao Thập Nhất được không. Tên Thủy tộc chúng ta thôi mà. Gọi đơn giản thôi, vừa dễ nghe nữa chứ. Giống như tên của ta nè, Giả Chân!
Lúc này, một thủ vệ ngư nhân tộc gác cửa cũng nhịn không được bồi một câu.
Mấy thủ vệ bên cạnh cũng gật gù tỏ vẻ đồng ý.
- Cao Đại Oa? Cao Thập Nhất?
Công chúa Tĩnh Tâm trán nổi gân xanh.
- Bộp!
Lần đầu tiên công chúa Tĩnh Tâm giơ nắm đấm. Đánh bay cái tên đáng thương này ra ngoài.
Kỳ thật, Tĩnh Tâm còn muốn đánh bay tất cả mấy người còn lại ở đây. Đáng tiếc. mấy người ở đây Tĩnh Tâm không dám phạm thượng mà ra tay. Lần này cái tên gọi là Giả Chân đó mới bon chen một câu. Tĩnh Tâm không nhân cơ hội xả giận mới là lạ. Thật là tên đáng
thương
- Công chúa điện hạ, cái tên Giả Chân đó đặt tên thối quá. Chúng ta hải tộc tên tự nhiên nghe phải êm tai một chút chứ. Phải có trình độ, giống như cha ta đặt tên cho ta 'Kinh Vân Đoán Thiên' vừa êm tai, lại có trình độ học vấn!
Một thù vệ khác vuốt cằm, nói:
- Công chúa, ta có một cái tên, rất học vấn, rất thâm thúy! Cô thử xem cái tên Cao Nha Nội thế nào? Cái tên này hay không, rất thâm thúy, nghe lại êm tai nữa! Thế nào, công chúa, cái tên Cao Nha Nội được không
- Cao Nha Nội?
Tất cả mọi người trong phòng vừa nghe tên, nhất thời như thấy người ngoài hành tinh vậy. Không nghĩ ra, một thằng gác cửa không ngờ lại là cao thủ đặt tên. Cao Nha Nội, cái tên này, nhất thời làm cho mọi người trong phòng yên lặng gật đầu, tên rất hay, tên rất hay!
- Bùm!
Trong lúc mọi người còn đang âm thầm cảm nhận sự thâm thúy của cái tên Cao Nha Nội. Một tiếng pháo nước nổ to.
Sau đó cái tên thù vệ 'Kinh Vân Đoán Thiên' đó bay ra khói thủy điện.
Là thủy pháo hình người.
- Cao Nha Nội, tao cho mày đi trồng răng nè mà ngồi đó nha nha! (Nha: răng)
Đúng lúc đó, Cao Lôi Hoa đuổi tới kịp như một con sư tử giận dữ. Nắm lấy tên thù vệ 'Kinh Vân Đoán Thiên' đó ném bay ra ngoài.
May mà mình đến kịp, không thì con mình tên là Cao Nha Nội rồi, lúc đó mà không nghẹn chết mới là lạ.
- Mẹ nó, Cao Nha Nội, ai dám đặt cái tên này cho con ông, ông đập chết tổ tông nhà nó. Lão Cao nóng quá hóa rồ, buông lời không uốn lưỡi, sau đó bước thẳng vào cung.
Ở sau Cao Lôi Hoa, Nguyệt Sư mang theo cô vợ trẻ Cứu Vĩ Hồ Ly cùng Nguyệt Nhị đi vào.
- Lão ca. Ngươi cuối cùng cũng tới.
Cầu Cầu ngồi trên ghế trên, nhìn Cao Lôi Hoa đến thì cười hè hè nói:
- Ngươi nếu đến chậm một chút nữa, chắc không có tư cách mà đặt tên cho đứa nhỏ rồi!
- Ta biết.
Cao Lôi Hoa đem Cầu Cầu đặt lên vai.
- A, thằng nhóc Lôi này đã về, vừa lúc, thằng quỷ này, ngươi về thì tốt rồi, ngươi coi cái tên nào thì được nhất nào!
Hải hoàng đại nhân nhìn Cao Lôi Hoa đến, lập tức kéo Cao Lôi Hoa qua.
- Con rể à, Cao Nghịch Thiên cùng Cao Tĩnh Thủy nghe thế nào!
Hải hoàng đại nhân vội vã nói ra tên mình đặt. Đồng thời dùng ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Cao Lôi Hoa.
- Gớm, quá gớm!
Cao Lôi Hoa không chút do dự đem cái tên Hải hoàng đề nghị bắn lên trời! Mẹ nó, Cao Nghịch Thiên, tên này nếu về Trái Đất, giang hồ không cười thối mũi mới là lạ!
- Bịch!
Hải hoàng đại nhân như bị sét đánh. Ngồi xồm xuống góc tường.
- Đúng vậy, quá buôn nôn. Con gái và con trai nuôi của ta sao lại có cái tên như thế được cơ chứ!
Sinh Mệnh mẫu thần trong lòng mừng rỡ:
- Đến đây, Lôi Hoa, Cao Phổ Nhân Mỹ với Cao Duy Nạp Tư! Hai tên này nghe êm tai chứ.
- Quá cứng, không cần.
Lão Cao vung tay bỏ đi. Cái tên đó mà đưa về Trái Đất, người ta lại tưởng Cao Lôi Hoa thích sính ngoại. (Phổ Nhân Mỹ là Poore US, còn Duy Nạp Tư là Venus)
- Choáng!
Sinh Mệnh mẫu thần cũng giống Hải thần, choáng váng, gia nhập hàng ngũ ngồi bịch xuống tại chỗ.
- Cao Huyết Sát không sai, Cao Huyết Sát.
Bất khuất, Huyết Sắc Minh Vương bất khuất vuốt cằm nói.
Cao Lôi Hoa trực tiếp không thèm nhìn.
Huyết Sắc Minh Vương vuốt cằm, gia nhập đội ngũ buồn so của Hải hoàng và Mẫu thần.
Thần thú Lai Nhân Tra Lý vừa định mở miệng, Bảo Bảo cạnh Tĩnh Tâm đã trừng mắt, Thần thú tự động chạy đến góc tường ngồi chơi.
Nhìn Cao Lồi Hoa đến đây. Tĩnh Tâm mỉm cười nhìn về phía Cao Lôi Hoa, nhẹ nhàng vẫy tay.
Cao Lôi Hoa chạy chậm đến bên cạnh Tĩnh Tâm, cúi đầu nhìn hai đứa nhóc của mình.
- Nhỏ quá ha.
Cảm giác đầu tiên khi Cao Lôi Hoa nhìn thấy hai đứa là nhỏ. Đứa nhỏ này sao nhỏ như vậy nhỉ, to cỡ bàn tay của lão Cao thôi à.
- Ha ha, ngươi cái tên ngốc này, con mà lớn hơn nữa thì làm sao đàn bà con gái chúng ta sinh ra được.
Một bên mẹ vợ gõ đầu Cao Lôi Hoa, cười nói.
- Ặc, đúng thế thật.
Cao Lôi Hoa tinh tế đánh giá hai đứa nhóc, bên ngoài ôn ào nhưng vẫn không làm hai đứa thức giấc bởi Tĩnh Tâm đã bố trí một cái kết giới cách âm.
- Lôi, anh đã có cái tên nào hay chưa? Tĩnh Tâm ngẩng đầu, thực ôn nhu hỏi.
- Đương nhiên, cái này đương nhiên!
Lão Cao vỗ ngực, từ lúc Tĩnh Tâm sinh ra khỏa trứng kim cương này thì Cao Lôi Hoa ngày cũng như đêm nghĩ đến việc đặt tên cho con rồi! Cái này gọi là ngày cũng nghĩ, đêm cũng nghĩ, đi cũng nghĩ, mà nằm cũng nghĩ, nói chung là lúc nào cũng nghĩ coi có cái tên nào
hay không… …..
Lúc đó, Cao Lôi Hoa còn suy nghĩ xem, nếu là con trai thì đặt tên gì, con gái thì đặt tên gì!
Mà giờ thì thật hay, ông trời cho Cao Lôi Hoa cả long lẫn phụng!
- Con trai, gọi là Cao Thụy Phong, Cao Lôi Hoa nhẹ tay xuyên qua két giới cách âm, nhẹ nhàng vuốt lên khuôn mặt đứa nhò giống hệt mình. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Cao Thụy Phong?
Tĩnh Tâm nhẩm nhẩm nhớ kỹ tên này.
Thụy Phong, cái tên này tại thế giới này lão Cao có một cái thâm ý, đó là : Làn gió nhẹ đến từ thế giới khác.
Bình thường thì chỉ hình dung đèn một làn gió nhẹ thổi từ vùng khác đến thôi.
Con mắt xanh biển của Tĩnh Tâm lóe sáng nhìn Cao Lôi Hoa. Trong con mắt tràn ngập ý cười..
Người chu đáo như nàng, dù Cao Lôi Hoa chưa nói ra, thì nàng cũng đã đoán được mấy phần rồi.
- Thế thì tên con gái để em đặt đi! Tĩnh Tâm đột nhiên nói:
- Nghiên Yên, Cao Nghiên Yên đi.
- Nghiên Yên, ở trong Hải tộc có nghĩa là em vĩnh viễn theo ý của anh. Sau đó, Tĩnh Tâm lại nhẹ giọng giải thích.
Cao Lôi Hoa ôm chặt Tĩnh Tâm, cũng không biết làm như thế nào mới là tốt. Thật lâu sau, lão Cao mở miệng, khẽ cắn nhẹ lên vành tai Tĩnh Tâm.
- Em yêu à, em biết cái tên anh đặt có nghĩa gì chứ?
Cao Lôi Hoa cám giác có chút khẩn trương cái tên này Cao Lôi Hoa cũng mất công sức tâm tư suy nghĩ rất lâu. Tên này bao hàm bí mật của Cao Lôi Hoa.
- Em chỉ chờ một ngày nào đó bí mật của anh trở thành của hai chúng ta. Tĩnh Tâm thực giảo hoạt nở nụ cười
Cao Lôi Hoa không chút do dự, ôm chặt lấy cô vợ hoàn mỹ này.
- Ta Cao Lôi Hoa đúng là hên quá xá rồi, có thể rước được em về nhà.
Cao Lôi Hoa không khỏi có chút đắc ý nói
* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *
- Hôm nay, ta sẽ kể hết mọi chuyện của ta cho mọi người nghe.
Cao Lôi Hoa không hề giấu diếm, hắn nhìn toàn trường, thừa dịp hôm nay cả nhà đoàn viên. Cao Lôi Hoa chuẩn bị đem bí mật của mình nói ra hết.
- Ta, là một người đến từ Trái Đất, một vị diện khác.
Cao Lôi Hoa ôm trong lòng bí mật to lớn như thiên hạ, chậm rãi kể lại chuyện xưa của mình

Cực Phẩm Vú Em - Chương #511


Báo Lỗi Truyện
Chương 511/513