Chương 47:


- Được rồi mấy đứa, chúng ta về nhà thôi.
Cao Lôi Hoa nói với ba đứa nhóc.
- Vâng, khoan đã, cháu phải gặp Diệp Diễm đạo sư một chút.
Nguyệt Nhi đáp lời, sau đó xoay người tìm kiếm bóng dáng Diệp Diễm.
- Ủa? vừa nãy Diệp Diễm đạo sư vẫn ở đây mà, sao mới thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu vậy?
Nguyệt Nhi nghi hoặc nói.
- Thôi đi Nguyệt Nhi, không thấy thì tạm thời đừng tìm nữa.
- Vâng.
Nguyệt Nhi gật đầu, nhưng vẫn nhìn nhìn bốn phía. Khi xác định không thấy Diệp Diễm đâu mới cất bước đi theo Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa và Tĩnh Tâm mỗi người ôm một đứa nhóc bước đi phía trước, ba đứa Nguyệt Nhi, Saga và Nguyệt Sư theo sau. Dưới ánh mặt trời đám người tạo thành năm bóng đen dài dài.
- Lão Mun, ông cảm thấy chàng thanh niên Cao Lôi Hoa này thế nào?
Robinhood nhìn bóng Cao Lôi Hoa nói.
- Không biết nói thế nào nữa.
Solomond than thở:
- Rất mạnh, hơn nữa dường như cũng rất tàn nhẫn.
- Đúng vậy, rất tàn nhẫn!
Robinhood rất hứng thú nhìn Cao Lôi Hoa:
- Tàn nhẫn mới thú vị, ta cực kỳ xem trọng người thanh niên này.
- Lôi thần tại thượng!
Solomond bỗng 'thần côn' nói:
- Tiền đồ của hắn có Lôi thần chiếu cố, sẽ tỏa sáng rất rực rỡ....
Cứ thế Cao Lôi Hoa mang theo cả nhà dần dần biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Thái tử Ifa không đi theo, bởi vì xảy ra loại chuyện như thế, hắn cần phải lưu lại xử lí quan hệ giữa Quang Minh đế quốc và Học viện Ma võ Thánh Peter.
Luke cũng không cách nào đi theo vì phụ thân hắn là phó viện trưởng, hắn phải lưu lại phụ giúp công việc.
Cuối cùng, Ngô Thiên chủ giáo cũng không cách nào rút thân ra được. Hắn là giáo chủ đại nhân của Quang Minh thần điện, cần phải giúp thái tử Ifa điều tiết ổn thỏa quan hệ với Học viện Ma Võ Thánh Peter. Tuy rằng Ngô Thiên ngứa mắt với hành vi ngốc nghếch của thân vương Peter Larsen, nhưng quan hệ giữa Quang Minh đế quốc và Học viện Ma Võ Thánh Peter vẫn trọng yếu hơn nhiều so với cảm tình cá nhân của hắn.
Cứ như vậy, ba quả pháo sáng rốt cuộc đều vẫn chưa phát huy được sứ mệnh của nổ của mình.
-------------------------------------------------------
Cao Lôi Hoa ôm Rudolph cùng Tĩnh Tâm bước về phía trước, ba đứa nhỏ ở phía sau cười nói vui vẻ theo hai người.
Từ lúc ra khỏi Ma Võ học viện, khóe miệng Cao Lôi Hoa luôn mang theo nụ cười mỉm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Lúc bắt đầu bước ra khỏi học viện, Cao Lôi Hoa liền nhận thầy có mấy cái đuôi bám theo sau. Mấy tên ngốc này, ngay cả kỹ xảo theo dõi căn bản nhất cũng không biết cho nên chúng dễ dàng bị Cao Lôi Hoa phát hiện.
Cao Lôi Hoa thầm đếm số lượng 'đuôi', tổng cộng mười lăm người, hắn liền cười khểnh.
Sau khi mang theo cả nhà Tĩnh Tâm vào một hẻm nhỏ, Cao Lôi Hoa bỗng ngừng lại.
- Sao vậy? Vú em!
Nguyệt Nhi nghi hoặc hỏi.
- Nguyệt Nhi, cháu ôm nhóc Rudolph một lát.
Cao Lôi Hoa đột nhiên gọi Nguyệt Nhi, sau đó trao Rudolph trên tay cho cô bé.
- Có chuyện gì sao? Vú em!
Nguyệt Nhi nghi hoặc đón lấy Rudolph, thuận miệng hỏi.
- Um, nhìn thấy vài người quen. Rất quen, ta phải qua đó chào hỏi họ một chút.
Cao Lôi Hoa cười mỉm:
- Mấy người có thế tiếp tục đi trước một tí, dù sao ta có thể đuôi kịp mọi người nhanh thôi.
- A, được thôi.
Nguyệt Nhi gật đầu, đón lấy Rudolph. Cũng không có nghi ngờ gì. Chỉ có Tĩnh Tâm bên cạnh nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa.
- Ha ha, Tĩnh Tâm, cô dẫn bọn nhỏ từ từ đi trước đi. Yên tâm, tôi đuổi theo kịp ngay ấy mà.
Cao Lôi Hoa cười nói với Tĩnh Tâm.
Tĩnh Tâm gật đầu, sau đó mang theo mấy đứa nhóc đi tiếp.
Sau khi thấy mấy người Tĩnh Tâm ra đi được một đoạn khoảng cách, Cao Lôi Hoa tà ác cười:
- Hắc hắc! Bây giờ, nên thân mật với mấy cái đuôi này một chút.
Đợi sau khi Tĩnh Tâm bọn họ đi xa, Cao Lôi Hoa liền bắt đầu khởi động tại chỗ. Trước khi chiến phải khởi động trước đã, như vậy mới 'tốt cho sức khỏe'.
Mười mấy thám tử theo dõi phía sau nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa vung tay múa chân tại chỗ, không biết tên gàn kia đang làm cái quái gì?
- Khởi động ngon rồi. Game start!
Cao Lôi Hoa nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó thân hình hắn bỗng dưng biến mất khỏi chỗ đứng. Biến mất trước mười lăm cặp mắt đang nhìn chằm chằm.
Mười lăm tên theo dõi hắn đều kinh ngạc dụi dụi mắt. Nhìn lại, vẫn không có bóng dáng một ai! Thấy quỷ rồi, tên kia thế mà bỗng dưng biến mất!
- Không thể nào, tìm kĩ một chút! Cho dù là thuật ẩn thân của thích khách cũng không khủng bố đến thế đâu? Phân tán ra, tìm cho kĩ!
Một gã dường như là đầu lĩnh nói với các thuộc hạ.
Mười lăm người nhanh chóng tản ra, mở to mắt quan sát bốn phía. Chỉ là mặc cho họ cố gắng làm sao cũng vẫn không tìm được hình bóng người kia! Cao Lôi Hoa tựa như chưa từng xuất hiện vậy, cứ thế mà biến mất!
- Lão đầu, tìm không thấy... giờ phải tính sao?
Mấy người một lần nữa tụ tập lại với nhau, mặt mày khổ não.
Chính vào lúc bọn họ đang buồn rầu than thở thì một âm thanh rất là có sức hút vang lên :
- Hắc hắc, mấy anh đẹp trai, đang tìm tại hạ à?
- Ai?
Một trong mười lăm người quay phát lại, kinh ngạc phát hiện mục tiêu bọn họ theo dõi - Cao Lôi Hoa lại không biết từ lúc nào lén tới phía sau bọn họ, hắn đang nhìn bọn họ cười tít mắt.
- Các anh đẹp trai, vừa nãy không phải tìm ta sao? Giờ lại hỏi ta là ai?Điều này thật vô nghĩa!
Cao Lôi Hoa cười gian.
Vừa rồi, Cao Lôi Hoa bỗng dưng biến mất không phải là ẩn thân thuật của thích khách, mà là vì tốc độ của hắn chỉ trong thoáng chốc đạt tới cực hạn, đến nỗi khiến mắt thường của con người theo không kịp, cho nên mười lăm tên ngốc theo dõi phía sau mới sinh ra cảm giác Cao Lôi Hoa biến mất. Sau đó, Cao Lôi Hoa liền nhảy qua một bên mái nhà nhìn mấy tên ngốc này tìm khắp mặt đất. Cuối cùng, sau khi mấy tên kia tìm kiếm mệt mỏi, hắn mới cười tủm tỉm xuất hiện.
- Ngươi .. .ngươi ... .ngươi tới đây lúc nào?
Đầu lĩnh miệng mở to nhìn Cao Lôi Hoa.
- Các anh đẹp trai, thật ra đó là chuyện ta rất không muốn nói, kỹ thuật theo dõi của các ngươi thực sự quá cùi bắp. Vừa ra khỏi cửa Học viện Ma Võ Thánh Peter ta đã phát hiện ra các ngươi rồi.
Cao Lôi Hoa giễu cợt nhìn mấy tên ngốc này:
- Nói... ai phái các ngươi theo dõi ta?
- Ta.. .Bọn ta không theo dõi ngươi. Bọn ta...Bọn ta chỉ là thuận đường mà thôi.
Phản ứng của tên đầu lĩnh cũng rất nhanh, cấp tốc phủ nhận chuyện mình theo dõi Cao Lôi Hoa.
- Lòng kiên nhẫn của con người luôn có giới hạn. Ngươi không biết sao?
Trong thoáng chốc, hình bóng Cao Lôi Hoa đã xuất hiện phía sau tên đầu lĩnh kia:
- Ta rất ghét phiền phức, và càng ghét những kẻ nói dối không chớp mắt hơn.
Tay Cao Lôi Hoa đi ấn ngay vào đầu tên đầu lĩnh trước khi tên kia kịp phản ứng.
- Ngươi...Ngươi muốn làm gì?
Tên đầu lĩnh hoảng sợ kêu to, lúc tay Cao Lôi Hoa ấn trên đỉnh đầu hắn, hắn liền cảm thấy cả thân thể giống như bị sét đánh vậy, thoáng chốc trở nên cứng đờ, không cách nào động đậy! Một loại cảm giác tê dại tràn ngập thân thể hắn.
- Nói đi, các ngươi là người của ai?
Cao Lôi Hoa nhỏ giọng hỏi.
Chính thời điểm Cao Lôi Hoa bắt lấy tên đầu lĩnh tiến hành thẩm vấn, bỗng nhiên:
- Vụt...Đùm!
Một âm thanh sắc bén vang lên. Cao Lôi Hoa ngàng đầu lên, kế đó liền phát hiện một đóa hoa lửa do ma pháp tạo ra bay lên không trung, tiếp đó hình thành một đóa hoa cúc mỹ lệ trên không.
Mà người tạo ra đóa hoa lửa ma pháp này, chính là một người trong mười bốn tên trước mặt. Trong tay hắn đang cầm một quyền trục ma pháp đã được mở.
- Ha ha ha ha!
Lúc nãy tên đầu lĩnh bị Cao Lôi Hoa bắt trong tay cười to:
- Cao Lôi Hoa, ngươi chết chắc rồi! Bây giờ tín hiệu chúng ta đã phát ra, hoa cúc vừa nở, ngàn quân vạn mã tới tụ hội! Ha ha! Nhân mã của Peter Larsen điện hạ sẽ đến đây rất nhanh! Đến lúc đó xem ngươi tính thế nào!
- À, thì ra là người của Peter Larsen.
Cao Lôi Hoa vẫn bộ dáng như không hề để ý:
- Ta cũng đoán vậy, trừ tên thiếu muối Peter Larsen ra, không có người nào muốn tìm ta gây chuyện mà. Nhưng sở thích của các ngươi cũng thật khiến người ta ác cảm đó, hoa gì không muốn lại muốn hoa cúc. (Hoa cúc thường ám chỉ khi đi viếng đám ma, ra thăm mộ...)
- Hừm! Cao Lôi Hoa, thức thời thì buông ta ra. Thúc thủ chịu trói! Tránh sau khi người của thân vương điện hạ đến phải chịu nỗi đau thể xác!
Tên ngốc đang nằm trong tay Cao Lôi Hoa dường như còn chưa nhận ra hiện tại ai là sói, ai là dê. Sau khi thầy tín hiệu bay lên, hắn càng trở nên càn rỡ....

Cực Phẩm Vú Em - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/513