Chương 425: Viên gạch làm mọi người điên cuồng. (P2)


Khi con cá chép phun lên một cột nước. ờ bên trên cột nước là một khối hình chữ nhật, có chút rêu xanh bám vào—Đó là một viên gạch!!
đúng vật, đó là một viên gạch bình thường Cao Lôi Hoa không hề cảm thấy viên gạch này bất thường ở điểm nào, có chăng là hàng cỏ!
Nhung Cao Lôi Hoa lại phát hiện. khi viên gạch xuất hiện hô hấp của Cửu U có phân sấp sáp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào viên gạch cỗ lỗ sĩ đỏ.
Mía, chỉ là một khối gạch thôi mà? Có lực hấp dẫn lớn như vậy không chứ? Nhất thời Cao Lôi Hoa không hề nghĩ ra .
- Đây là cái quái gì thế? Mà đồng chí Báo thần cũng giống như Cao Lôi Hoa. lập tức hỏi xem cái đó là cái giống gì
- Ha ha. viên gạch này cũng không phải là thứ bình thường gi đâu. Cá chép nói:
- Các ngươi có biết được mục tiêu chân chính đi lên tháp Babel lần này không?
Báo Thần cùng Trâu Thần đồng thời lắc đầu chịu thua. bọn họ chỉ biết đó là một khối không gian đặc biệt do Sáng Thế Thần tạo ra. Ở trong đó tất cả lực lượng nguyên tố đều không dùng được, từ thần lực đến lĩnh vực...
Hơn nữa cái tháp Babel này lại di chuyển liên tục. Không biết khi nào thì dừng chân ở đại lục này. Những năm trước thì còn thấy nó xuất hiện nhưng tần suất xuất hiện càng ngày càng lâu.
- Tháp Babe trong ngôn ngừ cổ đại của các vị thần là tòa tháp hỗn loạn. không hoàn chỉnh...
Cá chép nói:
- Mà viên gạch này. Chính là một khối gạch cuối cùng dùng đê hoàn chỉnh tòa tháp Babel
đó!
- Chẳng lẽ đây là chìa khóa trong truyền thuyết của tháp Babel?! Lão Miêu kinh ngạc nói.
Chìa khóa của tháp Babel. Đây là thứ có thể làm cho cả thế giới điên cuồng lên. Bên trong tháp Babel là vị diện của tất cả các vị thần, cái này đủ làm cho mọi người trên thế giới điên cuồng tranh đoạt rồi. Nói cách khác. khối gạch này chính là cái chìa khóa đủ làm cả thế giới hỗn loạn điên cuồng!
- đúng vậy. đây là chỉếc chìa khóa cuối cùng của tháp Babe. không có nó thì đừng hòng lọt vào được tháp!
Cá chép nói:
- Cái này là thứ mà lão đại muốn ta giao cho các ngươi. Các ngươi dù có hy sinh cả tính mạng cũng phải giữ được viên gạch này hiểu không?!
- Hiểu rồi. Ta đã biết. ta sẽ cố giữ tốt.
Lão Miêu lên tiếng, sau đó hắn vươn móng báo lên chụp lấy khối gạch!
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng người lấy tốc độ âm thanh chạy như bay đến. Sau đó trước móng vuốt sắc nhọn của lão Miêu. người đó phỏng tới trước viên gạch!
- Không được để hắn cướp được viên gạch đi! Cá chép lớn tiếng kêu lên:
- Không có khối gạch này thì đừng nghĩ gi đến chuyện vào tháp Babel! Mau! Mau. cướp về. mau!
Không cần cá chép nói, lão Miêu cùng lão Trâu bạc rống lớn lên. Hai cái móng vuốt lớn với tốc độ nhanh nhất cào mạnh về phía bóng người!
Nhưng làm cho lão Miêu cũng lão Trâu bạc không thê tưởng được là bóng người màu trắng này lại trực tiếp đỡ đòn tấn công của hai lão, có gắng cuối cùng cũng cằm được viên gạch trên tay!
Lão Miêu cùng lão Trâu nôi giận gầm lên một tiếng.
- Tinh thần công kích!
- Ngân ngưu âm ba!
Hai đại ma thú trong nháy mắt sử dung ra kỹ năng đắc ý của mình!
Không hề ngoài dự đoán. bóng người màu trắng này cắn răng chịu đựng hai đòn tấn công
đó.
Một dòng màu đen theo khóe miệng Cửu U chảy xuống: đây là máu của 'ma'.
Bị hai đại chỉêu đáng trúng, Cửu U cắn răng, nhanh chóng phóng vào trong rừng chạy trốn.
- Đáng chết. Tìm bằng được hắn. Nhất định phải tìm bằng được hắn. Đoạt lại viên gạch! Cá chép lớn tiếng kêu lèn
- Câm miệng. Không cán ngươi nói!
Lão Miêu nôi giận gầm lên một tiếng. Một chưởng đánh con cá chép nát vụn. Sau đó nhanh chóng cùng lão Trâu chạy vào trong rừng đuổi theo
Cửu U ôm khối gạch chạy như điên trong rừng. Một đường máu tươi từ trong miệng trào ra không ngớt.
- Không ngờ thân thể lại yếu đến mức độ này. Bị hai tên hạ vị thần công kích một chút liền chịu không nổi. Quả nhiên không có thân thể chân chính thật sự không được a. Cửu U cười khổ một tiếng.
Cửu U muốn nghỉ ngơi một chút. Nhưng phía sau, tiếng cây cối đổ rạp xuống vang lên không ngớt.
Xem ra hai con ma thú đã đuôi theo gần kịp rồi.
- Kiểu này không cỏ thời gian nghi ngơi rồi.
Cửu U nhìn viên gạch trong tay. mất đi U đế. Hiện tại độ đánh giá chuẩn xác đã giảm mạnh.
Hon nữa chuyện cướp viên gạch này của Cửu U làm cũng rất qua loa. Khi là quân sư của vạn ma. Mỗi việc làm đều được Cửu U tính toán tỉ mỉ. Nhưng mà bây giờ không thể nào đánh giá tính toán chính xác được nữa do linh hồn chi hỏa của Cửu u đã rất yếu.
Cũng không biết bao lâu. Cửu U vẫn phải chạy. Chạy cho đến khi tiếng cây đổ càng lúc càng xa. đến khi im biệt thì Cửu U mời dừng chân lại. Lúc này hai con ma thú đó còn lâu mới đuổi kịp.
-Oe.
Vừa dừng lại. Cửu U mở miệng ra, lần này không phải là máu tươi mà là chất lỏng bảy màu. Đó chính là vật chất tạo thành linh hồn.
Nhìn thấy chất lỏng bảy màu này. Cửu U cười khổ một tiếng chậm rãi ngã xuống.
'Cho ta thêm một chút thời gian nữa thôi' Cửu U thầm nghĩ. Nhung mà lực lượng cơ thể đã tiêu hao, lại bị trọng thương nặng nề. Rốt cuộc Cửu U không chịu nổi. Bầu trời trước mắt đen lại.
Không biết vì cái gi. Trước khi ngất xỉu dường như Cửu U nhìn thay một bóng người.
Tuy không thấy rõ mặt nhưng vẫn thấy một mái tóc bạc đặc trưng!
Thật sự là... trước khi hôn mê còn sinh ra ảo giác nưa chứ. Không nhìn thấy bóng dáng của Satan thì thôi. đây lại thấy bóng dáng của cái tên chết tiệt đó nưa chứ. Cửu U chìm vào trong mê mang với suy nghĩ đó. Bàn tay vẫn năm chặt lây viên gạch.
- Chậc chậc. Cái viên gạch này đáng giá như vậy sao? Giọng nói của Cao Lôi Hoa vang lên. Sau đó hắn chậm rãi bước ra từ một gốc cây cô thụ. Rồi đi tới trước người Cửu U ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, Cao Lôi Hoa cầm nhành cây chọc chọc vào người Cửu U.
- Xem ra bất tinh nhân sự rồi. Cao Lôi Hoa cười hì hì, đưa mắt nhìn sang rồi rút viên gạch trong tay Cửu U. Lật lên lật xuống đánh giá viên gạch này. Lôi Hoa đưa ra kết luận. viên gạch này bình thường òm!
Gạch này màu đen nặng hơn so với gạch bình thường một chút! Đây là loại gạch kém chất lượng ở Trái Đất, nó bị quá lửa cháy đen. Thậm chí chỉ cần Cao Lôi Hoa đào một nắm đất bùn lên, kêu Cầu Cầu biến thành chó ngao ba đầu địa ngục, dùng lửa địa ngục nung rất nhanh có một viên y hệt.
-Rầm!
Lúc này tiếng cây cối ngã càng lúc càng to. xem ra hai con ma thú kia chuẩn bị đến đây. Cao Lôi Hoa phủi phủi viên gạch trên tay, trên khóe miệng lộ ra một nụ cười âm hiểm. Bọn kia không phải không biết hàng sao? ông cho các con đỡ mất công tìm nè!
Muôn bao nhiêu, Ông cho các con bấy nhiêu nhé! Hè hè!
Cao Lôi Hoa nở nụ cười hè hè. Tiếng cười làm cho Cầu Cầu đứng trên vai hắn phát run nổi da gà. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Âm mưu, tuyệt đối là âm mưu! Cầu Cầu thầm nghĩ.

Cực Phẩm Vú Em - Chương #425


Báo Lỗi Truyện
Chương 425/513