Chương 418: Hoa tươi nghênh đón anh hùng. (P1)


- Cướp cái gì nữa trời?
Cao Lôi Hoa sờ nhẫn không gian, mịa nó, không yên cho con nhà người ta sống à? Hắn vừa mới giải quyết xong vụ thành Nạp Tư, vừa bước chân ra khỏi truyền tống, chưa yên mông đã xảy ra vấn đề nữa rồi? Là con mẹ mìn nào thế, cứ muốn xxx ông hả?! Ngại Cao Lôi Hoa hắn ít việc quá hay sao nên kiếm chuyện cho hắn làm!
- Là mấy thằng cha nào trong thành Lai Nhân này đến cướp phải không?
Giọng nói của Cao Lôi Hoa âm trầm. Nghe giọng nói của lão Cao bây giờ cũng đủ hiểu lão đang tức đến mức nào.
Dù sao khó chịu cũng là chuyện tất yếu, dù là ai mà cũng gặp những chuyện như của lão Cao mà không điên tiết lên mói là lạ.
- Đúng vậy. Cao Lôi Hoa đại nhân.
Bố Lỗ Tư ra sức gật đầu, nói:
- Là mấy thằng khốn đó, muốn cướp chiến lợi phẩm mà chúng ta mang từ thành Nạp Tư về. Vốn chúng ta đã làm theo lời dặn của ngài là trừ bỏ những thứ đã cấp cho một vạn chiến sĩ thú nhân và một vạn con Sư Thứu đi kèm thì tất cả đều được đưa vào quốc khố của để quốc. Nhưng mà mấy tên **** đàng đó. Bọn họ nhìn thấy những của cái của chúng ta thì thằng nào cũng đỏ mắt thèm thuồng nhìn những thứ chúng ta thu hoạch. Hơn nữa, bọn họ không chỉ muốn lấy đi phần được mang vào trong quốc khố. Thậm chí còn muốn cướp đi những thứ mà Cao Lôi Hoa đại nhân ngài nói sẽ cấp cho một vạn chiến sĩ gì đó, bao gồm cả một vạn con Sư Thứu!
Lai Nhân Bố Lô Tư càng nói càng kích động, lúc này gã như một con hùng sư tức giận gầm gừ.
- Chúng ta, những chiến sĩ của Thú Nhân không cần đến tài phú gì cả. Nhưng mà.......
Lai Nhân Bố Lỗ Tư nắm chặt nắm tay:
- Những thứ đâu chỉ là tài phú, đó là những thứ mà các chiến sĩ đổi lấy bằng lòng quả cảm, dũng khí xông lên chiến trường! Ta không cam lòng! Không cam lòng bị mấy thằng khốn nạn đó cướp đi những thứ này!
Lúc Lai Nhân Bố Lỗ Tư nói ra câu cuối cùng thì giống như gào rú lên đề trút nỗi hờn tức của mình. Lai Nhân Bố Lỗ Tư hận những thằng khốn này. Những tên này trừ việc ức hiếp người trong tộc mình, những người đồng bào trong nước ra thì chúng biết làm gì. Lúc trước gọi bọn hắn đi thành Nạp Tư, tên nào tên nấy đều khiếp đảm như những con thó, con rùa rụt đầu không dám ho he tiến lên. Bây giờ, khi một vạn chiến sĩ ca khúc khải hoàn trở về với những của cải kinh thiên từ thành Nạp Tư thì những tên đó lại như ruồi bọ dấy máu ăn phần.
- Là thằng nào cướp?
Ánh mất lão Cao sắc bén.
- Là cái thằng chưởng quản ngân khố tạm thời của đế quốc, báo tộc, Bội Lạc Đức và một đám ruồi bọ tộc Sài Lang.
Lai Nhân Bố Lỗ Tư nghiến răng nói:
- Mấy thằng khốn tham lan này lẽ ra phải bị sét đánh chết. Cái thằng báo tộc Bội Lạc Đức. Người này thân là quản lý quốc khố. Không biết mấy nắm nay đã tham ô biết bao nhiêu là của cải.
- Thú nhân tham lam? Thú nhân là những người đại biểu cho sự dũng mãnh cùng hào sảng, từ khi nào trong thủ nhân lại xuất hiện nòi tham lam cơ chứ?
Lúc này, ở bên cạnh Cao Lõi Hoa, cô bé Bạch Ngân long xen mồm nói vào. Theo như những gì mà cô bé Bạch Ngân long này được dạy bảo thì thú nhân nổi tiếng là con người chính trực. Đương nhiên, kỳ thật suy nghĩ đó của cô bé không sai. Đại bộ phận thú nhân chính là đại biểu cho chính trực, trung nghĩa, dũng cảm. Nhưng có đại bộ phận tất có tiểu bộ phận, và phần đó cực kỳ cá biệt.
- Nhân vô thập toàn, ngọc vô tỳ vết. Cho dù là bên trong các vị thần, cũng có vị thần độc ác, vị thần lương thiện, có vị thần cù nhầy, cũng có người hào sảng... Huống chi là nhừng thú nhân người phàm xương thịt.
Cao Lôi Hoa cười khổ nói. Chỉ cần là sinh vật có trí tuệ sẽ có dục vọng. Sẽ có lòng tham.
- Vị này là?
Lai Nhân Bố Lỗ Tư lúc này mới phát hiện bên cạnh Cao Lôi Hoa còn có một cô bé váy tím. Đầu tiên, Bố Lỗ Tư nhìn thấy mái tóc bạc trắng của cô bé, sau đó lại nhìn lên mái tóc bạc của Cao Lôi Hoa. Chẳng lẽ cô gái này là con của tiên sinh Cao Lôi Hoa? Trong lòng Bố Lỗ Tư nảy ra suy nghĩ xấu xa.
Không có biện pháp, hễ ai nhìn thấy mái tóc trắng của cô bé, lại nhìn thấy cái đầu bạc trắng của Cao Lôi Hoa, đảm bảo tất cả mọi người đều liên tưởng đến điều đó. Mặc dù trên đại lục này cũng có nhiều màu tóc, nhưng màu bạc trắng thì cực kỳ hiếm hoi.
- Ta gọi là Ngân.
Bạch Ngân long ngước cái đầu nhỏ bé cùa cô bé lên nói. Ánh mắt cô bé chợt lóe nhìn Lai Nhân Bố Lỗ Tư. Sau đó chỉ chỉ cầu cầu trên vai Cao Lôi Hoa nói:
- Ta là vị hôn thê của hắn.
Lúc này, cầu cầu đang ngủ trên vai Cao Lôi Hoa cũng giật nảy mình lên. Không ai nhìn thấy bộ long của cầu cầu trong khoảng khắc đó đã chồng ngược lên. Chẳng lẽ đây chính là 'sợ dựng tóc gáy' trong truyền thuyết?
- Choáng!!
Lai Nhân Bố Lỗ Tư nghe nói như thế thì đầu óc của gã lập tức có chim bay, sao bay, pháo nổ... choáng! Một cô bé xinh đẹp đáng yêu như thế lại nói mình là vị hôn thê của một con Slime. Chuyện này đúng là khó làm cho con người ta chấp nhận được.
- Không cần kinh ngạc. Bằng hữu của ta. Phải biết rằng cầu cầu hắn xứng đáng với cô gái này nhất đó.
Cao Lôi Hoa liếc nhìn Bố Lỗ Tư, nói.
Đồng thời, Ngân cũng dùng con mắt thuần khiết của mình liếc nhìn Lai Nhân Bố Lỗ Tư.
Ánh mắt thuần khiết của Ngân làm cho Lai Nhân Bố Lỗ Tư sinh ra cảm giác ngạc nhiên khi biết đây là sự thật.
- Ha ha.
Lai Nhân Bố Lỗ Tư đưa tay gãi đầu cười trừ.
- Tốt lắm. Chúng ta đi thôi. Ta muốn coi xem thằng nào có quyền thu lấy những chiến lợi phẩm mà một vạn chiến sĩ đổi lấy bằng lòng quả cảm, dũng khí của mình nào.
Nắm lấy bàn tay của Ngân, lão Cao nói với Bố Lỗ Tư.
Nghe được những lời này của Cao Lôi Hoa, Bổ Lỗ Tư cảm thấy yên tâm hẳn, có mặt Cao Lôi Hoa, đố ai dám cướp đồ của bọn hắn nữa.
- Cao Lôi Hoa tiên sinh, ta dẫn đường.
Lai Nhân Bố Lỗ Tư quay đầu đi trước dẫn đường.
Cao Lôi Hoa gật đầu, sắc mặt lão Cao xem ra có vẻ không được tốt lảm. Phải biết rằng một vạn đầu Sư Thứu cùng với những chiến lợi phẩm khác của một vạn chiến sĩ thú nhân đều là do Cao Lôi Hoa chính mồm mình đáp ứng tặng cho lòng dũng cảm của một vạn chiến sĩ này. Đây là niềm vinh dự mà những chiến sĩ này xứng đáng được nhận lấy!
Cao Lôi Hoa rất muốn nhìn xem. Là thằng nào đui mù ỷ thế hiếp người của hắn như thế.
Đi theo sau lão Cao là tộc trưởng Độc Nhãn cự nhân A Nặc và tân nhiệm Hỏa thần Ca Đức. Còn các cự nhân và huyết kỵ sĩ khác thì đứng yên tại chỗ đợi Cao Lôi Hoa quay về.
Quảng trường đấu thú là một cái quảng trường lớn nhất của đế quốc Bỉ Mông. Nơi này vốn là địa phương mà đế quốc Bỉ Mông tiến hành duyệt binh. Lúc này, tại quảng trường rộng lớn này đang chất một đống vàng bạc to như một ngọn núi nhỏ! Đây là những chiến lợi phẩm mà một vạn chiến sĩ thú nhân mang từ thành Nạp Tư về đây. Lúc này, tất cả chiến lợi phẩm đều chồng chất ở quảng trường. Trong đó bao gồm hai vạn Sư Thứu.
Ở một bên quảng trường là một vạn chiến sĩ đã đi theo Cao Lôi Hoa đến đồ thành Nạp Tư. Nhưng lúc này đây, một vạn chiến sĩ thú tộc đó đã bị ba vạn binh lính Sài Lang bao vây.
Lúc một vạn chiến sĩ thú nhân đem tất cả chiến lợi phẩm về phía quảng trường thì đã bị ba vạn Sài Lang có mưu đồ chiếm đoạt này vây quanh lại.
Một vạn dũng sĩ của chúng ta có chút sững sờ. Bọn họ vốn tưởng rằng bọn họ khi trở về sẽ được tung hô như những vị anh hùng. Nhưng bọn hắn không nghĩ tới mình lại bị những đồng bào của mình bao vây lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Sau đó, những con sói tham lam này lại muốn cướp đoạt lấy những chiến lợi phẩm phong phú ở giữa quãng trường. Không chỉ như thế, những con người sói tham lam này không chỉ muốn cướp lấy những chiến lợi phẩm nạp vào quốc khố, mà lúc này, chúng tham lam muốn cướp luôn những chiến lợi phẩm trên người các chiến sĩ thú nhân anh dũng. Thậm chí, có mấy người đã bị lôi ra cướp trắng trợn.
Làm cho Sài Lang tộc kinh ngạc là trên người mỗi chiến sĩ này chỉ có một món chiến lợi phẩm duy nhất.
Cái này mới là những chiên sĩ chân chính. Tuy rằng Cao Lôi Hoa nói qua là bọn họ lấy được bao nhiêu thì lấy. Nhưng nhóm người này là những nam tử hán chân chính, bọn họ chỉ lấy một kiện làm đồ vật kỷ niệm mà thôi. Không ai lấy nhiều! Giống như ước định ngầm trước với nhau, tất cả những chiến sĩ chỉ lấy một kiện giống nhau.
Hán tử đó dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Sài Lang. Mấy thứ này, là Cao Lôi Hoa đáp ứng cho bọn họ mang về. Đối với bọn họ mà nói. Mấy thứ này đại biểu cho niềm vinh dự. Là vinh dự, vinh quang mà một vạn chiến sĩ bọn hắn dám tiến đánh thành Nạp Tư.
Hán tử bị lột đồ đó căm tức nhìn tên Sài Lang đàng dẫm lên trên mình! Đây là hành vi coi thường lòng quả cảm của các chiến sĩ!
Nhưng dũng sĩ đó vẫn không hề ra tay. Không phải bọn họ đánh không lại ba vạn Sài Lang. Mà là bọn họ không thể ra tay.
Bởi trước mặt ba vạn Sài Lang này còn có một tên béo Báo tộc.
Trong thú nhân, rất ít tên nào béo tốt như vậy. Người này là chưởng quản quốc khố của đế quốc Thú Nhân. Tên Bội Lạc Đức.
Nguyên nhân vì có gã báo tộc béo mập này mà một vạn chiến sĩ gang thép vẫn không ra tay.
Không chỉ một vạn dũng sĩ. Mà những dũng sĩ Sư tộc của thành Lai Nhân cũng căm tức đám Sài Lang cùng gã báo tộc mập ú này. Nhóm Sư tộc muốn động thủ. Nhưng cũng giống như một vạn chiến sĩ. Bọn họ không thể động thủ. Chỉ có thể trơ mắt nhìn một vạn dũng sĩ chân chính nhận hết vũ nhục.
- Khặc khặc. Sớm thành thật giao ra hết đồ tốt thì khỏe ròi. Cứ để cho bọn anh phải ra tay. Thật là thương ơi là thương mà!
Trong tay Bội Lạc Đức vuốt ve một chiến lợi phẩm. Tất cả mọi người đều nhìn thấy sự tham lam trong mắt hắn.
Lúc này con đường quan lộ của Bội Lạc Đức hắn đang rộng mở. Trên quảng trường này là một tài sản khổng lồ. Cho dù là bên trong quốc khố của đế quốc Bỉ Mông cũng không có nhiều như vậy.
Đã lâu không được chạm vào nhiều của cái thế này, Bội Lạc Đức liếm mép.
Nhớ lại lúc tân nhiệm thú hoàng Nguyệt Sư mới lên thì Bội Lạc Đức hắn cũng không còn được húp mỡ nữa.
Tân nhiệm thú hoàng Nguyệt Sư vừa lên thì cắt một gã hồ ly già khú đế đi chưởng quản tài chính đế quốc. Làm cho người quản lý quốc khố như hắn lúc nào cũng lo sốt vó vì tình trạng nước vào quốc khố thì ít, mà nước ra thì như lũ.
Nhưng chuyện này không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng hơn là cách dùng người của bệ hạ Nguyệt Sư khi thực thi một số cải cách. Điều này làm cho Bội Lạc Đức cảm giác thấy mình hết ngày yên ổn rồi. Bởi hắn nhận thấy vị bệ hạ mới lên này không giống như tay thú hoàng trước tứ chi phát triển, đầu óc ngu si. Tuy lúc này hắn vẫn còn quản lý quốc khố. Nhưng mà Bội Lạc Đức biết, Nguyệt Sư thay mình là chuyện sớm muộn mà thôi.
Cho nên, lúc này, việc mà Bội Lạc Đức tập trung suy nghĩ chính là làm cách nào vét được càng nhiều thì càng tốt!
Rốt cục, ông trời đã cho hắn một cơ hội ngon ăn rồi! Một đống của cải giàu hơn cả đế quốc!! Chỉ cần nuốt gọn được đống của cải này, Bội Lạc Đức có thể bỏ trốn khỏi đế quốc Bỉ Mông, tìm đến một nơi của đế quốc nhân loại mà sống những ngày thần tiên của mình.
Mà nói đến tin tức những của cải này, Bội Lạc Đức hắn phải cảm ơn một gã trung niên.
Gã trung niên này là do tộc Sài Lang phái đến đưa tin, tên là Lang Bảo Lương.
Ước chừng hai canh giờ trước. Một vạn chiến sĩ thú tộc thông qua truyền tống trận trở về, mang theo vô số tài vật khuân vác đến quảng trường đấu thú.
Ngay sau đó, một tên đại biểu của tộc Sài Lang tới tìm hắn, truyền tin, đồng thời đưa ra ý hợp tác. Muốn cả hai bên cùng nhau nuốt những chiến lợi phẩm này.
Đây là hành động trả thù của những tên Sài Lang đối với việc Cao Lôi Hoa giết chết một đội Sài Lang trong đại điện tiếp các đại sứ các nước họp việc xử lý Hồ tộc độc lập... ... ...

Cực Phẩm Vú Em - Chương #418


Báo Lỗi Truyện
Chương 418/513