Chương 392: Cuộc chiến trên đảo không trung


- Ong~~~
Tài Quyết càng lúc càng rung mạnh, Cao Lôi Hoa cúi đầu nhìn Tài Quyết. Lúc này, lão Cao đã cảm nhận được cảm xúc mà Tài Quyết truyền vào mình, nó đang – phẫn nộ ! Từ lúc nhận là chủ nhân của nó đến giờ, đây là lần đầu tiên Cao Lôi Hoa cảm thấy Tài Quyết giận dữ như vậy.
Thần binh có linh tính , mà Tài Quyết trong tay Cao Lôi Hoa lại là thần binh do chính Sáng thế thần tạo ra. Tất nhiên nó cũng có linh hồn của mình !
Khi đi vào điện Lôi thần, nó đã cảm thấy khí tức chủ nhân của mình – Jennyfer Aniston. Đồng thời cũng cảm thấy được khí tức của Jennyfer Aniston rất là hỗn loạn, hơn nữa pháp lực Jennyfer Aniston đã yếu đi rất nhiều.
Do cảm thấy chủ nhân trước của mình gặp nguy hiểm nên Tài Quyết mới phẫn nộ.
Cao Lôi Hoa giơ Tài Quyết lên trên ngực mình, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve lên thân kiếm, một cỗ thần lực nhu hòa truyền qua Tài Quyết, trấn an cơn phẫn nộ của nó.
- Ong !~~
Dưới sự an ủi của Cao Lôi Hoa, Tài Quyết rung động một chút rồi dừng hẳn.
Sau khi im lặng một chút, Tài Quyết lại nhắn cho Cao Lôi Hoa một cảm giác khác. Lần này cảm giác truyền đến là khẩn trương. Khẩn trương do tình cảnh hiện tại của chủ trước của mình.
Cảm giác được chủ nhân đang gặp nguy hiểm., Tài Quyết vội vàng muốn đến bên chủ nhân trước. Nhưng bây giờ nó là binh khí của Cao Lôi Hoa, cho nên nó mới thỉnh cầu Cao Lôi Hoa, cầu xin Cao Lôi Hoa cho nó tạm thời trở lại bên người chủ cũ để giúp đỡ.
- Tốt lắm, ta biết ý ngươi, ngươi có thể đi.
Cao Lôi Hoa cười gật đầu, giơ Tài Quyết lên, ném nó lên không trung.
Ném Tài Quyết lên không xong, Cao Lôi Hoa mở nhẫn không gian lấy Thần Phạt chỉ trượng ra phụt luôn.
- Vụt !
Thần Phạt chi trượng hóa thành một đạo kim quang phóng lên cao . Hiển nhiên, Thần Phạt chi trượng cũng cảm giác được tình cảnh hiện giờ của chủ cũ.
Giữa không trung, Tài Quyết cảm giác được Thần Phạt đi ra liền hưng phấn phát ra kiếm minh. Hai thanh tuyệt thế thần binh tạo thành một trận cộng minh. Ngay sau đóm hai thanh tuyệt thế thần binh phá vỡ hư không, biến mất vào hư không …
- Hô !
Nhìn Tài Quyết và Thần Phạt rời đi, Cao Lôi Hoa mỉm cười.
- Cao Lôi Hoa tiên sinh, chúng ta cũng nhanh đi đến đó. Ta cảm giác được khí tức của thần ngày càng yếu, chúng ta không có thời gian.
Nữ tiễn thủ nhìn Tài Quyết cùng Thần Phạt tiêu thất, vội vàng nói với Cao Lôi Hoa. Thần càng ngày càng yếu , nữ tiễn thủ ước gì lập tức xuất hiện trước mặt thần !
- Được rồi ! Đi thôi
Cao Lôi Hoa gật gật đầu, tùy tay kết cái thủ ấn quá một tiếng .
- Lĩnh vực… tốc độ !
Một vòng tròn ánh sáng màu đen từ Cao Lôi Hoa tỏa ra bao quanh ba người Saga.
Nhờ lĩnh vực tốc độ, tốc độ của ba người Saga tăng lên một cách rõ rệt. Chạy theo sát Cao Lôi Hoa hướng tới đảo không trung phía trên…
Vốn, Cao Lôi Hoa đã nắm giữ pháp tắc không gian. Có thể lợi dụng truyền tống để mà mang người đi theo đến nơi cần đến . Đáng tiếc là pháp tắc không gian Cao Lôi Hoa sử dụng chưa được thuần thục. Giống như lần trước, muốn đến Quang Minh đế quốc, ai dè lại truyền tống đến đế quốc Băng Tuyết. Cho nên, lão Cao lần này vẫn lấy phương tiện chủ đạo của mình , lĩnh vực tốc độ…
- Đúng rồi cô nương, cô tên là gì ?
Cao Lôi Hoa vừa chạy vừa hỏi tên nữ tiễn thủ…
- Ta? Ta gọi là Lam Tị, một trong mười hai thủ vệ của Lôi thần điện.
Nữ tiễn thủ đáp .
- Mấy ngày nay cô đều trông coi ở cửa vào Lôi thần điện sao?
Cao Lôi Hoa tiếp tục hỏi.
- Vâng, bốn ngày trước là đến phiên trực cửa truyền tống của ta , từ lúc đó đến hôm nay ta vẫn trực ở đó.
Nói tới đây trong lòng nữ tiễn thủ Lam Tị lại cảm thấy thống khổ. Thân là một trong mười hai thủ vệ của Lôi thần điện, nhiệm vụ của các nàng là cam đoan không cho kẻ nào từ trong cột truyền tống đi vào trong Lôi thần điện. Mười hai thần vệ cứ mỗi tuần lại thay phiên nhau một lần. Trong bảy ngày này, các nàng không ai được rời khỏi vị trí đó dù nửa bước.
Bốn ngày trước, lúc nàng đi đổi ca gác, thì mọi thứ trong Lôi thần điện vẫn bình thường, mọi người ai cũng bình yên vô sự. Nhưng không ngờ bốn ngày sau, mọi thứ bên trong điện lại thế này.
- Vừa rồi, ta có xem qua những cỗ thi thể này !
Cao Lôi Hoa nhẹ giọng nói.
- Những thi thể này đã chết vài ngày rồi !
- Ta, cũng xem qua, máu của họ, tất cả đã khô lại.
Nữ tiễn thủ nghiến chặt răng. Những ngón tay của nàng nắm cự cung chặt đến nỗi thành trắng bệch.
- Cho nên , ta muốn hỏi một chút. Cả bốn ngày nay , có ai đi vào bên trong lôi thần điện qua cửa truyền tống không ?
Cao Lôi Hoa nhẹ giọng hỏi.
- Lấy danh nghĩa Lôi thần, ta dám cam đoan, không một ai đi vào bên trong Lôi thần điện từ của truyền tống.
Lam Tị nói :
- Tuyệt đối không có ai đi vào từ của đó !
- Ừ, nói như vậy …
Cao Lôi Hoa gật đầum vừa định hỏi thêm mấy câu nữa nhưng cũng không hỏi nữa. Nhanh chóng đi tới đảo không trung.
Nếu thật sự như lời nói của Lam Tị, cả bốn ngày nay không ai đi vào cừa truyền tống, như vậy có nghĩa hung thủ là người bên trong Lôi thần điện. Nghĩ vậy, khóe miệng Cao Lôi Hoa hơi nhếch lên….
****************************
Ước chừng đi qua sáu toàn đại điện, nhóm người Cao Lôi Hoa đã nhìn thấy thi thể của người thứ mười một bị giết hại bên trong Lôi thần điện.
Nằm gục dưới tượng thần ở tòa thần điện thứ sáu, người đó không động đậy, không biết sống chết.
- Trưởng lão, là trưởng lão !
Lam Lị nhìn đến ông lão nằm gục dưới chân tượng thần thì hô to rồi chạy đến đó ngay !
Ông lão nằm trên mặt đất là trưởng lão Lôi thần điện, cũng là vị cường giả thánh cấp mang Cao Lôi Hoa đi lên hòn đảo trên không.
Lúc này, một chiếc chủy thủ chói mắt đang cắm trên ngực lão. Từ trên chủy thủ này Cao Lôi Hoa cảm thấy một cỗ thần lực mỏng manh. Tuy cỗ thần lực này không hề mạnh nhưng đủ để lấy đi tính mạng một vị trưởng lão thánh cấp.
- Lam Tị, cô , cô , đến đây.
Trưởng lão hơi hơi mở mắt nhìn Lam Tị. Sau đó, lão giống như hồi quang phản chiếu giãy dụa ngồi dậy, nhìn cô cung thủ Lam Tị này, rồi nhìn bóng người sau lưng cô.
- Lôi, lôi thần, Cao Lôi Hoa đại nhân !
Vị trưởng lão vừa nhìn thấy Cao Lôi Hoa thì liền kích động hẳn lên, kêu to.
- Khụ khụ !
Nhưng vừa kích động, lão liền ho liên tục. Lão đã sắp chết nên không thể kích động quá mức.
- Trưởng lão, trưởng lão !
Nữ tiễn thủ Lam Tị kích động kêu lên , tay nàng gắt gao cầm lấy tay trưởng lão.
- Thời gian của ta đã không còn nhiều nữa.
Trưởng lão cười khổ một tiếng, một cơn kích động vừa rồi đã khiến lão gần với tử thần hơn một chút.
- Đaỏ không trung, thần, cứu nàng.
Đôi mắt của trưởng lão dần nhắm lại :
- Mau đi , giúp thần !
- Vâng, trưởng lão !
Lam Tị mạnh mẽ gạt nước mắt, tay nàng cầm cự cung.
Còn có, Y , Y Tư Đặc …
Vị trưởng lão cố gắng nói thêm một câu gì, nhưng tiếng rên rỉ lẫn hơi thở không trọn lúc cuối làm nghẹn lời. Nói chưa hết, vị trưởng lão đã nhắm mắt xuôi tay.
- Trưởng lão, ngươi nói Y Tư Đặc làm sao vậy ? Hắn làm sao vậy ? Trưởng lão, trưởng lão…
Lam Tị kêu to, cố lung lay thân thể của trưởng lão. Chỉ tiếc, câu nói cuối cùng, trưởng lão chưa kịp nói hết thì đã ra đi.
- Có thể ông ấy đã ra đi rồi. Đừng lay ông ấy nữa,
Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng vỗ vai Lam Ti.
- Oanh ~ oanh ~
Đúng lúc này , một cỗ lôi điện ở trong điện Lôi thần truyền ra.
Trong lòng Cao Lôi Hoa căng thẳng, thực nhẹ, giống như có gì đó ngăn cản mình.
- Là kết giới, hèn chi không sao cảm thấy có đánh nhau ở đây, thì ra là có kết giới.
- Không có thời gian, chúng ta đi mau !
Cao Lôi Hoa nhanh chóng kéo Lam Tị mang theo Saga cùng Bích Lệ Ti chạy như điên…
Đi qua tòa thần điện thứ 10, đoàn người rốt cục cũng đến dưới đảo không trung. Đứng ở chỗ này có thể nhìn thấy đảo không trung phía trên. Mà đối phương bày ra kết giới cũng ngay chỗ này. Đưa mắt nhìn, cả mấy chục thước bị đối phương bày ra các kết giới to nhỏ che kín mít.
- xx , cái này cũng được sao ?
Cao Lôi Hoa nhìn rừng kết giới, mà cảm thấy nghẹn ngào. Chỉ mấy chục thước mà có hơn mười tầng kết giới, làm kiểu đó thì đúng là nửa bước cũng khó mà đi.
Lúc này, Cao Lôi Hoa hy vọng mình có thể sử dụng thành thục pháp tắc không gian. Nếu năm vững pháp tắc không gian thì không cần phải vất vả mạng mọi người chạy đến đây hộc xì dầu như vậy, làm cái truyền tống đến nơi cho rồi.
- Lão ba, kết giới nhiều quá, thế này làm sao đi qua.
Ở một bên Saga gõ lên kết giới , sau đó nói.
- Ha ha, yên tâm đi, có lão ba ta ở đây sợ gì mấy tầng kết giới ? Chỉ bằng mấy cái kết giới rác rưởi này mà muốn ngăn ta sao ?
Cao Lôi Hoa cười ha ha, siết chặt nắm đấm đưa ra sau. Sau đó, một trọng quyền đấm thẳng vào các tầng kết giới…
Phía trên đảo không trung.
Bên trong cột phong ấn, sắc mặt của Jennyfer Aniston trắng bệch.
Đã ba ngày rồi, Jennyfer Aniston cười khổ một tiếng, nhìn ba con cự thú trước cột phong ấn.
Ở trong không trung, có một cự xà được gió lốc cuốn quanh bay lơ lửng. Mà trên mặt đất, có một con gấu màu vàng nâu cùng một cây yêu rất to lớn.
Siêu giai ma thú Phong Xà,, Đại Địa Chi Hùng cùng với Sâm Lâm Thụ Yêu.
Nhưng làm cho mọi người bất ngờ là cả ba ma thú đều đã nắm giữ được pháp tắc và có thần cách cho bản thân rồi !
Mà khiến Jennyfer Aniston cảm thấy bất an hơn là người trung niên ngồi một chỗ trong một góc đảo không trung. Từ khí tức có thể đoán đây cũng là một ma thú . Nhưng Jennyfer Aniston vẫn chưa nhìn thấy được thực lực nông sâu của gã.
Lốc xoáy, đất đá và dây rừng không ngừng công kích vầ phía Jennyfer Aniston. Tình huống như vậy đã giằng co ba ngày rồi. Ánh mắt Jennyfer Aniston lộ ra một tia mệt mỏi.
Vốn thần lực của nàng đã không còn lại bao nhiêu, hơn nữa nàng lại bị phong ấn tại cột phong ấn khả năng vận dụng thần lực lại yếu đến mức đáng thương. Trận chiến đấu này đánh tới lúc này. Đã không còn có hi vọng.
- Ha ha . Lôi thần. Lực lượng của người đã giảm sút nhiều rồi !
Đại Địa Chi Hùng cuồng tiếu , tay phải tung chưởng về phía Jennyfer Aniston, từ chưởng này, vô số đất đá bay về phía Jennyfer Aniston.
- Hả !
Jennyfer Aniston hít một hơi thật sâu. Khẽ kêu một tiếng , một đạo lôi quang màu đen trống rỗng sinh ra, bắn thẳng đến Đại Địa Chi Hùng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Ngay lúc lôi quang sắp bắn tới Đại Địa Chi Hùng, một đạo lôi điện màu đen chợt xuất hiện đỡ cho Đại Địa Chi Hùng một đòn này.
- Khặc khặc, ta xem nàng đã mệt lắm rồi, bây giờ thực lưc của nàng đã yếu hơn rất nhiều so với lúc đầu. T
Sâm Lâm Thụ Yêu cười như gã say nói :
- Phong Xà, chuẩn bị tốt đi. Chúng ta sẽ bắt bà cô này, sau đó đoạt lấy thần cách của nàng ! Khặc khặc, thần cách thượng cổ lôi thần, chỉ nghĩ đến là đã khiến người ta lên tiên rồi, ha ha !
- Khè khè .
Trên không trung Phong Xà phát ra tiếng kêu tê tê, dẫn đầu tấn công về cột phong ấn.
Thân thể khổng lồ của Phong Xà trực tiếp quất vào cột đá phong ấn !
- Bốp !
Một tiếng nổ vang lên, thân thể Phong xà văng ra,cả hòn đảo rung rinh theo cú thúc đó.
Nhưng mà cú va chạm của Phong Xà vẫn không làm cho phong ấn bị một chút thương tổn nào.
Bời vì phong xà không có đụng vào phong ấn.
Ở giữa không trung, một thanh kiếm một thanh trượng, hai thanh tuyệt thế thần binh giao nhau hiện lên ở không trung. Đỡ lấy cú húc của Phong Xà !
Mà tiếng nổ vang vừa rồi, là do Phong Xà va chạm trúng hai thanh tuyệt thế thần binh.
- Tài Quyết, Thần Phạt !
Ở trong phong ấn, Jennyfer Aniston thấy hai thanh thần binh quen thuộc thì kinh ngạc thốt lên :
- Tài Quyết cùng Thần Phạt ở trong này, chẳng lẽ là ?!
Jennyfer Aniston nhất thời nhớ tới chủ nhân bây giờ của Tài Quyết cùng Thần Phạt – Một nam nhân đầu bạc "Cao Lôi Hoa"!
- Ồ? Hai binh khí thật tốt !
Lúc này, người đàn ông ngồi im lặng một góc đột nhiên ngẩn đầu lên, ánh mắt liếc nhìn chằm chằm vào hai thanh tuyệt thế thần binh trên cao. Sau đó , hắn cúi đầu nhìn xuống thanh trường kiếm của hắn được xưng là thần khí .
Không chút do dự, hắn ném luôn trường kiếm trong tay mình xuống đất, sau đó nhìn chằm chằm Tài Quyết cùng Thần Phạt trên không, trong mắt hắn tràn ngập sự tham lam !
Chỉ có tuyệt thế thần binh như vậy mới xứng là thần khí , là binh khí hoàn mĩ nhất của hắn ! Trong lòng hắn nghĩ thế !
- Lôi thần Jennyfer Aniston, thần cách cùng hai thanh thần binh này của cô, ta Thương Thiên Cự Lang Ma Nhân, sẽ nhận !
Khóe miệng hắn lộ ra cặp nanh sói, phát ra một trận cuồng tiếu.
- Muốn Tài Quyết cùng Thần Phạt ?
Jennyfer Aniston cười lạnh một tiếng :
- Vậy dựa vào bản lĩnh của ngươi tới bắt đi, lĩnh vực ~ Tài Quyết ……..

Cực Phẩm Vú Em - Chương #392


Báo Lỗi Truyện
Chương 392/513