Chương 383: Để ta giúp ngươi một lần (P2)


Nghi hoặc mang theo Mộng Ti đi vào tòa thành này. Dọc đường đi . Mộng Ti có vẻ đã tốt hơn rất nhiều. Kéo Cao Lôi Hoa dạo từ nơi này sang nơi khác.
- Ba ba, con muốn cái này.
Mộng Ti lôi kéo bàn tay to lớn của Cao Lôi Hoa, cuối cùng cô bé chỉ vào một quán ve đường.
Cao Lôi Hoa cũng nhìn về phía đó, nơi đó có một loại quả trông như những cây kẹo hồ lô mà Cao Lôi Hoa từng thấy trong những bộ phim điện ảnh, cũng là những quả mứt tròn tròn được gắn xuyên qua một cái que. Nhưng thay vì màu đỏ thì những quả mứt này lại có màu trắng như bông tuyết…
- Ông chủ. Cho hai que đi !
Cao Lôi Hoa dẫn tiểu Mông Ti đi vào quán cười nói với ông chủ.
- Có ngay đây anh hai .
Ông chủ quán nở nụ cười dân chuyên, rút ra hai que đưa cho Cao Lôi Hoa.
Mộng Ti đứng cạnh Cao Lôi Hoa đưa bàn tay nhỏ bé ra, cầm lấy một viên bông tuyết cho ngay vào miệng mình.
- Anh hai, cảm ơn đã mua đồ, tổng cộng là bốn đồng lẻ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Ông chủ chìa tay, tỏ vẻ thu tiền Cao Lôi Hoa.
- Tốt, bốn đống lẻ đúng không .
Cao Lôi Hoa rờ quanh người, sau đó đảo qua nhẫn không gian một lần. Cuối cùng, một giọt mồ hôi lạnh theo từ thái dương Cao Lôi Hoa chảy xuống. Cho dù là đối mặt với kẻ thù mạnh nhất lão Cao cũng không có khẩn trương như vây giờ.
- Hic !!
Mồ hôi lạnh chảy không ngừng. Mà nguyên nhân thì cực kỳ đơn giản, bởi vì đồng chí Cao Lôi Hoa của chúng ta đột nhiên phát hiện ra, trên người mình một cắc cũng không có.
Thì ra, không để ý, nên tiền hết lúc nào cũng không biết. Ngay cả một đống lẻ cũng không còn luôn. Mà bên trong nhẫn của Cao Lôi Hoa cũng có rất nhiều thứ đáng giá, nhưng những thứ này lại không thể quy ra tiền để trả cho ông chủ quán được. Phải biết rằng thất phu vô tội, nhưng ngọc lại có tội. Cao Lôi Hoa chỉ cần tùy tiện lấy một thứ bên trong nhẫn không gian ra đều có thể làm người trong thiên hạ đánh nhau đến chết.
- Làm sao vây ? Anh hai ?
Lúc này, ông chủ thấy Cao Lôi Hoa cứ sờ trên người mình liên tục liền hỏi.
- A.
Cao Lôi Hoa cười gượng.
- Hình như anh hai không mang theo tiền đúng không ?
Ông chủ nhìn thẳng vào mắt Cao Lôi Hoa cười cười.
- Hì hì.
Cao Lôi Hoa cười gượng một tiếng, ngượng ngùng gật gật đầu. Không nghĩ tới Cao Lôi Hoa hắn cũng có một ngày không đồng cắc đi ăn quỵt thế này.
- Ha ha, chú em không cần để ý.
Ông chủ cười ha hả.
- Hai que đường xuyến nhi này coi như ta mời hai ba con. Dù sao cũng không bao nhiêu cả. Hơn nữa, có lẽ mấy ngày sau ta cũng chuyển quán rồi, có mấy đống lẻ thì để ý làm gì cơ chứ ! Ha ha.
- Chuyển quán ? Sao vậy ?
Cao Lôi Hoa nghi hoặc nhìn chủ quán hỏi :
- Ông chủ, có chuyện gì xảy ra sao ? Có cần ta giúp một tay không ?
Cao Lôi Hoa cười ha ha nói :
- Đừng xem thường ta nha, ta là một pháp sư lôi hệ cấp sáu đó !
- A, nhìn không ra. Hóa ra cậu em là một pháp sư lôi hệ cấp sau !
Ông chủ cười lớn một tiếng :
- Nhưng mà câu em không thể giúp ta được cái gì. Ta muốn chuyển đi không phải do cá nhân ta. Không chỉ là ta, có lẽ toàn bộ người dân trong thành này không lâu nữa cũng chuyển đi hết thôi.
- Vì sao vậy ?
Cao Lôi Hoa nghi hoặc hỏi, coi ông chủ này gặp chuyện gì, có thể lão Cao sẽ giúp một tay, lão Cao không muốn thiếu nợ ai hết….
- Bởi gì, chiến tranh.
Ông chủ quán cười khổ một tiếng :
- Chiến tranh , là công cụ giành quyền lực của những người tầng lớp cao, còn chúng ta, những người bá tính nghèo khổ lại càng thêm khổ thôi.
- A, chiến tranh.
Cao Lôi Hoa cười cười :
- Mà nơi này là đâu vậy ông chủ ?
- Ủa , cậu em không biết nơi đây là ở đâu sao ? Nơi này là thành Băng Hùng của đế quốc Bng tuyết. Thành chúng ta rất nổi tiếng về da gấu đó!
Ông chủ quán cười to nói.
- Băng Tuyết, vương quốc.
Con mắt Cao Lôi Hoa tối xầm lại. Băng Tuyết vương quốc, chiến tranh ?
Lúc Cao Lôi Hoa và ông chủ quán đang trò chuyện thì cách chỗ đó không xa, hai bóng người gầy bé đang cẩn thận đánh giá hình dáng Cao Lôi Hoa.
Quan sát rất lâu, cuối cùng cả hai nhìn nhau gật đầu.
Sau đó hai người đi tới chỗ Cao Lôi Hoa. Trên cánh tay của cả hai đều có dấu hiệu hình tia chớp .
- Tham kiến tổ trưởng.
Hai bóng người đi tới cạnh Cao Lôi Hoa, đột nhiên trầm giọng tham kiến Cao Lôi Hoa.
- Hả ?!
Đầu tiên Cao Lôi Hoa nghi hoặc nhìn hai người, cuối cùng Cao Lôi Hoa thấy được dấu hiệu trên cánh tay họ là hình tia chớp lập tức mỉm cười. Hắn thiếu chút nữa quên, chính hắn là tổ trưởng của tổ chức sát thủ lôi mà hắn lập ra. Cái tổ chức này nếu so sánh với những tổ chức như mafia, yakuza trên Trái Đất thì hơn gấp trăm vạn lần. Phải biết rằng những tổ chức mafia và yakuza chỉ hoạt động trong phạm vi đất nước mình là chính, sau đó vươn xúc tua ra thế giới, có điều trụ sở ở nước khác rất yếu. Còn tổ chức Lôi thì trụ sở có các nơi trên đại lục. Thậm chí nó là mafia của những nơi đó luôn !
- Hà hà, hai người các ngươi đến đúng lúc quá !
Cao Lôi Hoa cười hà hà, nhìn hai thành viên trong tổ chức nói :
- Trên người cả hai có mang theo tiền không ?
- Dạ ???
Đầu tiên cả hai thành viên đều sửng sốt, sau đó gật gật đầu, hai người đều lấy một túi tiền trên người mình ra.
Cao Lôi Hoa cầm lấy túi tiền, không khỏi cảm thán một tiếng, làm sát thủ thật giàu có, cả hai người này nhìn vậy mà túi tiền toàn là kim tệ.
Cầm lấy mấy miếng kim tệ đưa cho ông chủ, Cao Lôi Hoa nói :
- Ông chủ, ta trả tiền hai xâu cho ông nè !
- Tốt quá, anh hai !
Ông chủ nở nụ cười tươi như bông hoa, sau đó hào phóng cầm một bao đường xuyến nhi đưa cho lão Cao.
Nhìn một bao đầy những que đường mứt xuyến nhi đó, Mộng Ti đứng cạnh Cao Lôi Hoa nở nụ cười ngoác mồm …………
************************************
Dưới sự dẫn đường của hai thành viên trong tổ chức, Cao Lôi Hoa đi vào phân bộ trong thành Băng Hùng.
Cao Lôi Hoa vừa mới đến phân bộ thì một người trung niên hớt ha hớt hải chạy đến ngay.
- Tổ trưởng đến nơi đây, có gì phân phó sao ?
Trung niên này chính là người phụ trách phân bộ Băng Hùng, nghe tin tức Cao Lôi Hoa đến đây, hắn dùng tốc độ nhanh nhất dọt đến đây. Về phần uy danh của tổ trưởng tóc bạc mới này, với năng lực tình cáo của tổ chức, hắn cũng biết rõ một ít. Thực lực của vị tổ trưởng mới nhận này, theo tình báo có lẽ đã vượt qua mức siêu thánh cấp rồi !
Mà đi kèm với thực lực kinh người của tổ trưởng là mạng lưới quan hệ của tổ trưởng. Tổ chức chưa đầy một tháng đã phát triển đến mức này là nhờ người. Thậm chí bây giờ tổ chức đã có phân bộ trong Tinh linh tộc và Thú tộc, điều này trước nay chưa từng có.
- À. Ta chỉ đi ngang qua đây thôi. Sau đó nghe nói nơi này hình như xảy ra chiến tranh phải không ?
Cao Lôi Hoa ngồi xuống ghế hỏi.
- Đúng vậy, tổ trưởng.
Phụ trách phân bộ cung kính đáp :
- Băng Tuyết vương quốc gần đây xảy ra một loạt chiến tranh.
- Có quốc gia nào dám ra tay với Băng Tuyết đế quốc sao ?
Trong mắt Cao Lôi Hoa hiện ra một tia hàn quang.
- Không, không phải tổ trưởng.
Người phụ trách trả lời.
- Là nội loạn, tổ trưởng.
- Nội loạn .
Cao Lôi Hoa nhíu mày , nói :
- Ngươi kể lại chính xác xem nào.
- Chuyện là như thế này…. Tóm lại, nguyên nhân chủ yếu là do tam công chúa sử dụng chính sách cưỡng chế….
Người phụ trách nói tiếp :
- Từ lần tam công chúa cùng tổ trưởng người ra khỏi đại băng nguyên đã dùng kế xử lý nhị công chúa Tuyết Y Nhi. Đồng thời đối phó Đại trưởng lão của Thần điện. Kết quả Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão vì mất con gái hợp sức tạo phản. Mấy ngày nay, thừa dịp tam công chúa không khỏe nên mụ ta mới tạo phản. Hiện tại phản quân đã chiếm đoạt được bốn tòa chủ thành rồi.
- Thân thể Tiểu Tam không khỏe ?
Cao Lôi Hoa hỏi.
- Đúng vậy, cả mấy tháng nay thân thể tam công chúa không hề tốt, không hề ra mặt nữa. Hiện tại chủ trì đại lục đều là nữ hoàng điện hạ.
Người phụ trách đáp.
- Thôi, ta biết rồi. Nói cho ta biết, phản quân giờ đang ở chỗ nào?
Cao Lôi Hoa đứng dậy nhẹ giọng nói :
- Tiểu Tam, để ta giúp ngươi một lần cuối đi.
- Tổ trưởng, vị trí của phản quân cách Băng Hùng thành cỡ sáu trăm kilomet. Đó là thành Băng Long. Nếu mấy ngày sau thành Băng Long mà bị phá hủy thì người dân của thành Băng Hùng này cũng bắt đầu chạy nạn.
- Ta, đã biết.
Cao Lôi Hoa đứng lên :
- Lần này công lao của ngươi ta sẽ nhớ kỹ. Nhớ rõ, về sau tận lực thay ta chiếu cố tam công chúa.
- Vâng , tổ trưởng.
Người phụ trách thành Băng Hùng nói tiếp :
- Tổ trưởng, ngài muốn đi đến chỗ của phản quân sao ? Nếu tổ trưởng ngài muốn đi, ta sẽ phái người dẫn đường cho ngài.
- Kêu hai tên đó dẫn đường cũng được.
Cao Lôi Hoa tùy ý chỉ chỉ hai người vừa dẫn Cao Lôi Hoa tới đây.
- Tuân lệnh ! Tổ trưởng !
Hai thành viên nhất thời kích động đáp….
Đối với chiến tranh giữa hai nước với nhau thì lực lượng của một người thật nhỏ bé. Cho dù là cường giả cấp thánh đi nữa. Trước đại chiến quy mô lớn cũng chỉ có tác dụng cổ vũ khí thế binh lính lên thôi.
Nhưng mà, cuộc đời mà, có cái gì là tuyệt đối đâu………………………..

Cực Phẩm Vú Em - Chương #383


Báo Lỗi Truyện
Chương 383/513