Chương 371: Tuổi trẻ, thật tốt! (Phần 2)


Dẫn Cầu Cầu và Mộng Ti đến bên bờ hồ. Cao Lôi Hoa đặt Mộng Ti xuống, sau đó nhìn mặt hồ trong suốt mênh mông này. Nhìn nước hồ êm ả, làm cho tâm tình của Cao Lôi Hoa tốt lên rất nhiều.
- Hà !
Hít một hơi thật sâu. Cao Lôi Hoa lấy một cái tô màu vàng trong nhẫn không gian ra, sau đó lại lấy một con giống gấu trên trái đất. Sinh vật này có cái tên rất kêu : Đại địa chi hùng, dường như sau khi trưởng thành sẽ là một ma thú siêu giai. Cao Lôi Hoa còn nhớ rõ lúc mình muốn làm món tay gấu hầm lên mới ném con gấu này vào trong nhẫn. Nhưng mà nhiều nguyên nhân, nhiều chuyện xảy ra quá, cho lên lão Cao vẫn chưa đạo diễn được món này cho cả nhà.
Nhưng cũng không sao, bởi vì bây giờ lão Cao vẫn không biết cách chế biến món này, món này phải dùng gia vị gì đây ? Chà khó nhỉ ( Dù sao muốn làm cũng đâu có điều kiện để làm, ăn còn khó nữa là . Ở trên trái đất, gấu cũng là một sinh vật trong sách đỏ, có khi mạng người còn không bằng một con gấu nữa là … )
Cho nên món tay gấu này của Cao Lôi Hoa đành phải làm theo thói quen các món ăn khác vậy, đầu tiên là rửa nước cho sạch sẽ, rồi dùng lửa thiêu lớp lông bên ngoài, phải dùng lửa nhỏ và làm từ từ. Thiêu đến cho khi lớp lông bên ngoài vàng ươm, thì bắt đầu phi hành mỡ, rồi nêm nếm gia vị bỏ vào nồi hầm. Tiếc là ở thế giới này không có mì chính. Không biết có ngon không nữa, nhưng lất trình độ nấu nướng của Cao Lôi Hoa thì có lẽ cũng không khó ăn lắm.
Làm xong. Cao Lôi Hoa bày biện mọi thứ, chuẩn bị, nào khăn trải , đĩa… Khung cảnh cứ như một gia đình đi picnic bên hồ .
- A , các ngươi đừng nói vội, đợi chút nữa. Tay gấu không dễ ninh nhừ đâu .
Cao Lôi Hoa nhìn hai đứa mà cười ha ha .
Chờ lâu nhàm chán , Cao Lôi Hoa nhìn ra ngoài bờ hồ, mặt hồ thật êm ả, không gợn sóng. Ồ , thỉnh thoảng lại có cá búng lên cao kìa.
Nhìn cảnh tượng đó, Cao Lôi Hoa chợt nhớ đến một câu ngạn ngữ :
- Ha ha , ai cũng cá với tay gấu không thể cùng thưởng thức với nhau, hôm này ta sẽ nếm thử hương vị này!
Muốn là làm liền !
- Hai đứa, cấm không được ăn vụng đó. Chờ ta một chút sẽ có món ngon nữa, sau đó thi tha hồ mà thưởng thức hương vị của món ngon.
Nói xong, Cao Lôi Hoa cởi áo ngoài ra, mang quần chíp nhảy xuống mặt hồ êm ả…
Thấy Cao Lôi Hoa lặn xuống hồ, cả 2 đứa nhìn nhau , sau đó buồn tủi mà gật đầu.
Vì một lúc nữa Cao Lôi Hoa sẽ mang thêm đồ ăn tới cho 2 đứa lên hai đứa cố nhịn ý tưởng ăn vụng. Nhưng mà có phần thống khổ quá, dù gì thì cái nồi hầm này thơm phức, cả hai nuốt nước miếng nhìn chằm chằm vào cái nồi đang bốc mùi thơm phức. Nhìn đến tội !
Mà lúc vừa nhảy xuống hồ nước, lão Cao nhanh chóng định hướng, nhằm tìm hướng bơi của đàn cá.
Hồ không nhỏ, chủng loại cá cũng phong phú . Cho nên yêu cầu của lão Cao không hề thấp, đầu tiên cá nhìn phải tươi, thịt nhiều, xương chắc. Cho nên cũng tốn thời gian tìm kiếm.
Đúng lúc này, đột nhiên ánh màu đỏ lướt qua mắt Cao Lôi Hoa, Cao Lôi Hoa sáng ngời ! Trực giác đầu bếp của Cao Lôi Hoa cho biết, con cá đó tuyệt đối là một món ngon.
Không chút nghĩ ngợi, Cao Lôi Hoa cong người, như một chiếc tàu ngầm dưới nước, nhanh chóng đuổi theo con cá đỏ đó.
Con cá sống lâu cũng thành tinh, thấy Cao Lôi Hoa đuổi theo đằng sau thì cũng tăng tốc dọt lẹ.
Bởi vì môi trường nước, cho nên có thể nói như cá gặp nước, còn lão Cao thì không sử dụng được sức mạnh lên chỉ cố liều mạnh đạp chân đuổi theo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Con cá :
- Ta trốn, ta trốn , trốn trốn trốn .
Lão Cao :
- Ta đuổi , ta đuổi, đuổi đuổi đuổi.
Cuộc chiến giằng co rất lâu, cuối cùng lão Cao lấy tư thế mãnh hổ vồ mồi, nhanh chóng chụp con cá vào người, cuộc chiến đã kết thúc với phần thắng thuộc về tàu ngầm Cao Lôi Hoa.
- Hà !
Cao Lôi Hoa ôm chặt con cá đỏ hồng này, thở một hơi, bong bóng nước nổi lên.
Sau đó lão Cao nhanh chóng trồi lên mặt nước, bọt nước sủi lên xung quanh, lão Cao mở mắt.
Ngay sau đó , tình cảnh trước mắt làm cho lão Cao cứng đờ suýt nữa chìm xuống đáy hồ.
Lúc này, cách lão Cao của chúng ta chưa đầy năm thước, một người tóc hồng cũng mở to mắt, miệng chữ O kinh ngạc nhìn lão Cao.
Lất thị lực nhìn con ruồi cách cả ngàn mét của Cao Lôi Hoa thì vừa nhìn, Cao Lôi Hoa đã đưa ra đánh giá, đây là một khuôn mặt đã đạt đến trình độ phải dùng hai từ "hot girl".
Thực hiển nhiên, gã ngốc cũng biết. Cô hót girl tóc hồng này đang làm gì ….
Lúc này Cao Lôi Hoa nhớ tới lúc trên đường đi đến điện Chúng Thần, Quang Minh nữ thần từng giới thiệu hồ này cho hắn :
- Đây là Bích Ba hồ, một địa danh có tiếng của thần giới. nghe nói có rất nhiều mỹ nữ thích tắm rửa ở đây.
Đáng chết, đáng chết thật, sao may thế không biết , ý nhầm, sao lại xui thế không biết, sao lại gặp đúng lúc con gái nhà người ta tắm rửa. Lúc này, lão Cao đã đoán được tình cảnh tiếp theo rồi ! Đến 90 % nữ thần kia sẽ hét lên một tiếng "dâm tặc", sau đó đánh tới hắn với hết sức lực có thể…
- Không, ngại quá !
"Hot girl " nghe lão Cao nói thì có vẻ nghi hoặc, chỉ chỉ vào mặt mình nói :
- A, ngươi đang nói ta sao ?
"Không phải ngươi, còn ma nào nữa". Khóe miệng Cao Lôi Hoa run rẩy.
- Ha ha , lâu rồi, lâu quá rồi, đã không có ai nhầm lẫn về giới tính của ta. Lâu lắm rồi, ha ha, thần giới này mới có người nhầm giới tính của ta.
"Hot girl" cười ha ha, sau đó từ từ đứng lên mặt nước, nói :
- Tự giới thiệu một chút. Ta gọi là Phi Lợi. Về phần giới tính, như ngươi chứng kiến, ta là nam.
Dứt lời "hot girl" này chỉ yết hầu mình.
- Nam ?!
Ánh mắt Cao Lôi Hoa hạ xuống , quả nhiên yết hầu "hot girl" nổi quả khế.
- A ~
Cao Lôi Hoa xấu hổ cười, Cao Lôi Hoa từng nhầm con gái thành con trai rồi, nhưng cái vụ nhầm con trai thành còn gái thì đây là lần đầu tiên. Giờ thì cả hai cái khen nhầm đều được hưởng thụ rồi.
Nhưng ấn tượng mà Phỉ Lợi đem đến cho Cao Lôi Hoa cũng rất tốt, chỉ vài câu ngắn ngủi đã cho người ta cảm giác thân thiết rồi. Chỉ có điều, một người đàn ông đẹp như vậy, lão Cao có chút khó tin, và có vài phần suy nghĩ về phương diện kia…(Typer : cái mà ai cũng biết là gì ấy mà =>>)
- Sao, kinh ngạc đúng không ?
Phi Lợi hất mái tóc hồng của mình ra sau.
Cao Lôi Hoa gật đầu, bây giờ Cao Lôi Hoa mới để ý đến mái tóc màu hồng đỏ của Phi Lợi, thật sự là bắt mắt, mái tóc này ở thế giới cũ cũng rất hiếm chứ đừng nói ở đây . Tuy không hiếm bằng mái tóc bạc trắng của Cao Lôi Hoa, những cũng khó mà thấy.
- Đúng rồi, ngươi vừa nói ngươi đang bắt cá đúng không?
Phi Lợi cười nói.
- Ừ .
Cao Lôi Hoa gật đầu :
- Đói bụng, làm đại mấy món thôi, ăn cùng không?
Lão Cao nhiệt tình mời, dù sao cũng là người Trung Quốc, lễ nghĩ là chuyện lên làm.
- Tốt quá, đã lâu rồi chưa có ăn gì, à , mà có làm phiền ngươi không đó. T
Phi Lợi cũng không khách khí :
- Đúng rồi , ngươi tên gì ?
- Cao Lôi Hoa.
Lão Cao cười ha ha :
- Vậy ngươi mặc quần áo vào đi, sau đó ta mang ngươi về, ở bên còn hai đứa nhỏ của ta nữa.
- Ừ .
Phi Lợi cười rồi gật đầu, sau đó đi lên bờ, mặc quần áo rồi nhìn Cao Lôi Hoa :
- Cao Lôi Hoa, thật sự là một loại tồn tại quái lạ.
Phi Lợi thì thầm …

Cực Phẩm Vú Em - Chương #371


Báo Lỗi Truyện
Chương 371/513