Chương 365: Lấy bạo lực trị bạo lực (thượng).


Đối với thất ma tướng Xích Mãnh , Cửu quân sư cũng là người hắn kính phục nhất .
Thậm chí nói không ngoa , nếu không có Cửu Quân sư thì bên ma đã tổn thất gấp đôi trong cuộc chiến thần ma này .
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều mà Xích Mãnh kính phục Cửu quân sư nhất . Mà nguyên nhân Xích Mãnh kính phục Cửu quân sư là vì Cửu quân sư có ơn cứu mạng hắn, nàng lấy danh nghĩa mình thu phục hắn , nếu không Xích Mãnh đã sớm nói lời goodbye thế giới này rồi.
Vì thế lúc Cửu quân sư đầu quân cho Satan, đồng chí Xích Mãnh không do dự đầu quân theo. Hơn nữa trải qua cố gắng không những nghỉ, cuối cùng Xích Mãnh cũng trở thành một trong thất ma tướng cường đại nhất.
Về sau đó, nhiều nguyên nhân xảy ra , hắn đã ở trên Thần giới này .
Vốn, hắn nghĩ suốt cuộc đời này không còn có thể nhìn thấy Cửu quân sư nữa . Nhưng ý trời khôn lường, sáng nay , đột nhiên Xích Mãnh cảm thấy trong thần giới truyền tới từng đợt dao động, sau đó hơi thở của quân sư như mặt trời trong đêm đem, xuất hiện trong phạm vi cảm ứng của Xích Mãnh . Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Cảm ứng được hơi thở của ân nhân , Xích Mãnh không hề nghĩ ngợi, đứng dậy, bằng tốc độ nhanh nhất đuổi tới chỗ phát sinh khí tức của Cửu quân sư .
Giờ phút này, thậm chí hắn không thèm che giấu ma khí trên người nữa. Trong đầu hắn chỉ có một ý niệm – Đến bên người Cửu quân sư ! Tất cả mọi chuyện bây giờ không còn quan trọng nữa .
Nhưng mà lúc Xích Mãnh chạy tới nơi không hề thấy Cửu quân sư đâu,chỉ phát hiện khí tức của Cửu quân sư trên người một cô bé!
- Không phải Cửu quân sư sao ?
Nhất thời Xích Mãnh có phần thất vọng, nhưng ngay sau đó hắn nghĩ cô bé này có khí tức Cửu quân sư, tuyệt đối là có quan hệ rất lớn với Cửu quân sư ! Nghĩ đến đây , hắn ôm lấy cô bé , ẩn đi khí tức của mình , tìm biện pháp trở về chỗ ở đã vạn năm nay .
Đáng tiếc lúc hắn ẩn khí tức của mình thì đã quá muộn ! Thần giới, người máy chiến sĩ mũi thính hơn mũi chó đã phát hiện ra ma khí trên người Xích Mãnh .
Mà cảm nhận ma khí trên người Xích Mãnh không chỉ có người máy chiến sĩ mà còn có một số vị thần cường đại trên thế giới này.
Thần giới xuất hiện ma khí chả khác nào tát một cái bạt tai mấy vị thần này. Không nhịn được, mấy vị cường giả này mang theo cấp dưới tiến hàng đuổi giết con ma ngông cuồng này .
Bị những vị thần cường đại với người máy chiến sĩ đuổi giết, bất đắc dĩ Xích Mãnh phải ôm cô bé vào lòng bỏ chạy trối chết. Trong quá trình chạy trốn này , người thông minh như Xích Mãnh nhanh chóng chọn chỗ có ít khí tức của thần nhất mà dọt . Tất nhiên, trên thần giới mênh mông bao la này, chỗ có ít khí tức của thần nhất cũng chỉ có – Cấm Địa !
Mà cấm địa gần nhất hiện tại là chỗ đám người Cao Lôi Hoa vừa rời khỏi – chỗ của Sinh Mệnh nữ thần . Vì thế ôm cô bé , Xích Mãnh chạy tới chỗ của đám người Cao Lôi Hoa.
Mà trên đường đào tẩu , Xích Mãnh còn giao thủ với người máy và bạn mình vài lần.
Đại chiến mấy trăm hiệp, chém chết mấy tên yếu mà ra gió . Xích Mãnh dùng kĩ "ma khiếu" đẩy lui đám người chiến sĩ sau đó tiếp tục chạy trối chết. Mãnh hổ không đấu với bầy lang . Hạng Vũ không so với Hàn Tín . Tuy Xích Mãnh không mạnh như Hạng Vũ nhưng không dám chơi biển người với Hàn Tín.
************************************
- Không được sao ?
Xích Mãnh ôm cô bé chạy như điên . Đồng thời khóe miệng hắn hiện ra một tia cười khổ. Thực rõ ràng, thể lực hắn bắt đầu giảm sút, vừa rồi đại chiến, hắn tuy chém chết vài vị thần nhưng cũng bị thương. Trong lúc chiến đấu, hắn sơ ý dính phải một đao của người máy chiến sĩ, tuy không bị chẻ đôi cái đầu ra nhưng mà cũng choáng váng đầu óc , trăng sao phấp phới quay tròn.
Quan trọng nhất là Xích Mãnh không ngừng chạy trối chết, thì đội ngũ truy đuổi lại gia tăng thêm nhân lực. Mà số lượng người máy chiến sĩ ngày càng nhiều hơn , vừa chạy , Xích Mãnh cười khổ không thôi :
- Quân sư , có lẽ lần này chúng ta thực sự vĩnh biệt.
Xích Mãnh than nhẹ, cứ chạy trốn mãi cũng không phải là biện pháp, sớm muộn cũng bị bắt. Nếu sức cùng lực kiệt bị bắt , chi bằng thống khoái liều mạng chém giết .
Xích Mãnh hạ quyết định, hắn quay người, ánh mắt đỏ au nhìn đội ngũ truy đuổi phía sau.
Số lượng đuổi giết rất là nhiều . Tuy nhiên đại bộ phận là trên đường gia nhập vào, hầu hết là lĩnh vực tầng một, một số ít là lĩnh vực tầng hai .
Trong đám đuổi giết này , có một đại cao thủ cấp chủ thần !
Nhìn thấy cường giả cấp chủ thần đằng sau , Xích Mãnh cười khổ . Chủ thần, không giống như hồi trước quý như vàng bạc . Thời gian lâu như vậy, chủ thần không còn thưa thớt như xưa . Thời gian, có thể thay đổi rất nhiều thứ . Nhiều năm trước , Xích Mãnh nhớ cái thời đại của mình , toàn bộ thần giới cũng chỉ có vài chủ thần. Mà giờ chỉ vì đuổi giết hắn, thế nhưng lại có một chủ thần xuất hiện !
- Mẹ !
Xích Mãnh khẽ gắt :
- Từ khi nào mà chủ thần rảnh rỗi thế không biết ?
Vốn luận thực lực mà nói, Xích Mãnh hắn là chủ thần loại Vip , nhưng dù hắn mạnh như thế nào nhưng đối mặt với đám đông truy đuổi với mấy tên người máy có tấm thân bất tử này cũng hữu tâm vô lực.
- Đến đây ! Lên đi !
Xích Mãnh nắm chặt tay , quát đám động truy đuổi.
Lúc Xích Mãnh dừng chân lại thì hai bóng người trong đám đông liền xông lên.
Ra tay chính là vị chủ thần kia cùng với vị thần có lĩnh vực tầng hai liên thủ . Một người cầm trường thương, còn người kia cầm kiếm ! Một ngắn một dài , hai người phối hợp vô cùng ăn ý , một trước một sau đâm tới .
- Hà !
Xích Mãnh hít một hơi sâu , sau đó ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập sự điên cuồng, lại nói tiếp , từ xưa đến giờ , Xích Mãnh hắn sợ ai ???
- Ma, hóa !
Xích Mãnh gầm lên một tiếng, nhanh chóng , ma văn màu đen nhanh chóng che kín thân thể Xích Mãnh. Lúc ma văn tràn ngập cơ thể , cơ bắp hắn nổi lên cuồn cuộn gần như gấp đôi ! Cuối cùng, trên đầu Xích Mãnh xuất hiện một cái mũ giáp khô lâu.
Ma hóa xong, từ tốc độ cho đến lực lượng, phòng ngự , tất cả đều cao hơn một cấp ! Ma khí hủy thiên diệt địa lan tỏa khắp nơi đè nén đám truy binh .Một số vị thần thực lực kém cỏi lập tức bị ngã lăn quay, nhưng không có ai cười họ !
Bởi vì hủy diệt, tuyệt vọng, điềm xấu ! Cỗ khí tức này chính là một lợi khí lợi hại !
Vị chủ thần đang công kích Xích Mãnh lập tức nhíu mày . Sau đó hắn đưa mắt nhìn đồng đội của mình , cả hai gật đầu hiểu ý xông tới tiếp .
- Thần kĩ , thương kích !
Tay cầm trường thương , đuổi giết Xích Mãnh, vị chủ thần hét lớn một tiếng. Thần thương trong tay như một con rắn độc đâm về phía Xích Mãnh! Một tấc dài một tấc mạnh , trường thương mang theo lực lượng làm Xích Mãnh không thể xem thưởng .
Mà bên kia, vị thần đồng đội đang cầm kiếm nheo mắt nhìn cô bé mà Xích Mãnh đang ôm !
Lúc này có đứa ngốc cũng biết sự quan tâm của Xích Mãnh với cô bé này. Cho dù là chiến đấu một sống hai chết như bây giờ , thế mà Xích Mãnh cũng không chịu buông cô bé ra . Cho nên vị thần cầm kiếm này không chút khách sáo , không chút do dự tấn công cô bé thay vì Xích Mãnh .
- Xem thương !
Chủ thần hét lớn một tiếng , trường thương đâm vào mặt Xích Mãnh .
- Gừ !
Xích Mãnh bạo rống một tiếng . Tay phải đánh về phía trường thương.
- Choang !
Tay Xích Mãnh và trường thương chạm vào nhau . Vừa tiếp xúc , Xích Mãnh cảm thấy không ổn liền ! Bởi vì vừa mới chạm vào , Xích Mãnh cảm thấy trường thương không mang theo bao nhiêu lực lượng, một đòn vỗ này của Xích Mãnh dễ dàng đẩy trường thương ra ! Có âm mưu ! Xích Mãnh thầm nghĩ , hắn không cho rằng lực lượng của một vị chủ thần mà lại như một con mèo bệnh được .
Nhưng Xích Mãnh làm gì có thời gian suy nghĩ. Bởi vì thanh kiếm trên tay vị thần kia đã tỉ bỉ đâm vào cố bé trên tay Xích Mãnh.
- Con bà nhà mày ! Ti bỉ !
Xích Mãnh mắng to một tiếng, không chút do dự vươn tay phải ra,đón lấy thanh trường kiếm .
- Người bị lừa !
Vị thần cầm kiếm đắc ý nở nụ cười , kiếm trong tay đột nhiên xoay tròn , mũi kiếm khoét vào lòng bàn tay Xích Mãnh. Dòng máu đen từ trong tay Xích Mãnh bắn ra .
Nhưng cho dù là vậy , Xích Mãnh vẫn không hề nhíu mày. Hắn cười lạnh, tay vẫn nắm trường kiếm dùng lực .
- Rắc !
Trường kiếm bị Xích Mãnh bóp nát .
- Hừ ! Dựa vào cái đồ phế thiết này mà đòi làm gì ta !
Xích Mãnh cười lạnh, bóp nát trường kiếm . Tay phải mang theo máu tươi thuận thế đấm vào nồng ngực của vị thần cầm kiếm ! Ma khí từ tay nhanh chóng truyền vào trong lồng ngực của đồng chý ti bỉ .
Đồng chý ti bỉ dính phải đòn nặng, liền phun một ngụm máu bay ra xa. Nhưng dù bị đánh bay ra xa, ánh mắt của hắn vẫn có vẻ trêu tức Xích Mãnh.
Mà chỉ trong chớp mắt , thương thứ hai của vị chủ thần đã nhanh chóng đâm tới !
Thực ti bỉ , trường thương nhanh chóng học theo trường kiếm, mục tiêu là cô bé trong lòng Xích Mãnh, chứ không phải là thất ma tướng của chúng ta ……….
******************************
- Ôi~~~~
Tiểu Mộng Ti bắt đầu tỉnh dậy, cô bé cảm thấy trong cơn chấn động kịch liệt đang truyền đến mình . Những cơn chấn động này làm cô bé không sao ngon giấc được.
Chớp chớp đôi mắt to , lại nghĩ đến cảnh tượng lúc bất tỉnh , nói cách khác chính mình bị chủ nhân truyền tống đến đây.
Đang lúc Tiểu Mộng Ti quay đầu đánh giá mọi thứ xung quanh thì vào lúc cô bé nhìn thấy một đầu thương, một mũi thương lóe sáng mang theo lực lượng cường đại đang chĩa vào cô bé. Hơn nữa mũi thương còn cách đầu cô bé không xa!
Đôi mắt Tiểu Mộng Ti muốn nhắm lại vì sợ hãi !
Mắt thấy mũi thương chuẩn bị đâm vào Tiểu Mộng Ti, thì đúng lúc khẩn cấp đó , đột nhiên một bàn tay to lớn tráng kiện đã chắn trước mắt Tiểu Mộng Ti !
Lại một âm thanh vang lên , mũi thương đã đâm vào cánh tay tráng kiện đó . Thế đâm không hề giảm sút cho lắm, xuyên thấu qua bàn tay. May thay vừa đến chóp mũi của Tiểu Mộng Ti thì bị chặn dừng lại. Thậm chí Tiểu Mộng Ti có thể cảm nhận được hàn quan trên mũi thương và mùi máu của Xích Mãnh đã ma hóa .
Ngẩng đầu nên , Tiểu Mộng Ti liền thấy một nam nhân đầu đội mũ giáp khô lâu đang ôm mình, mà cánh tay đỡ trường thường chính là của hắn .
- Ngươi đã tỉnh ?
Nam nhân này nhìn Tiểu Mộng Ti, đôi môi cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc .
******************************
Thấy cô bé trong lòng tỉnh lại, Xích Mãnh cười khổ không thôi, bởi vì cô bé tỉnh dậy không đúng lúc chút nào, cô bé không nên chứng kiến những cảnh máu me như thế này !
Lúc này nằm trong lòng Xích Mãnh, Tiểu Mộng Ti đưa mắt nhìn xung quanh :
- Những người này , là muốn giết ta sao ?
Đột nhiên Tiểu Mộng Ti mở miệng hỏi :
- Xem như vậy đi .
Thuận chân né một thương nữa của vị chủ thẩn kia , Xích Mãnh thuận miệng đáp . Cũng không thể trách Xích Mãnh, bây giờ là lúc nào mà còn phân tâm cơ chứ . Nói thật, khi cô bé tỉnh lại, chiến ý của Xích Mãnh giảm hẳn đi .
Mà vị chủ thẩn có vé khoái coi Tom&Jerry nên cũng không có ngay lập tức mần thịt chú chuột đáng yêu Xích Mãnh. Ngược lại còn ngăn cản mấy người máy chiến sĩ xông lên tấn công Xích Mãnh.
- Kẻ nào muốn giết ta , giết !
Đột nhiên hai mắt Tiểu Mộng Ti đỏ au lên , cô bé nhảy ra bắn khỏi lòng Xích Mãnh. Trong lúc bắn lên cao, thân hình của Tiểu Mộng Ti bắt đầu dài ra, to lên …
Nhất thời, hốc mắt Xích Mãnh ươn ướt nước mắt ! Cửu quân sư , ta lại nhìn thấy cô rồi ! Đôi mắt hổ của Xích Mãnh rưng rưng, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, cô bé nằm trong lòng mình lại là người mình tìm kiếm – Cửu quân sư !
Tiếng lục lạc thanh thúy . Những chiếc chuông trên đôi chân trắng nõn của tiểu Mộng Ti ngân lên giai điệu giết người của mình .
- Đinh ~ Đinh ~
Tiếng chuông trong trẻo này so với ma khiếu còn truyền đi xa hơn nữa . Thậm chí nó còn truyền đến tai Cao Lôi Hoa một cách rõ ràng trong trẻo …
- Tiếng chuông này … ha ha, là Mộng Ti? Ha ha .
Cao Lôi Hoa nở nụ cười :
- Cứ nghĩ đi tìm con bé Mộng Ti này mất thời gian lắm chứ , ai dè nhanh như vậy đã tìm được rồi …

Cực Phẩm Vú Em - Chương #365


Báo Lỗi Truyện
Chương 365/513