Chương 337: Mang đồ đệ và tín đồ về đại lục.


- Cái gì?
Cao Lôi Hoa nhìn Minh vương:
- Ngươi nói, ngươi muốn học Tử Lôi Cửu Kích của ta?
- Đúng.
Minh vương gắt gao nhìn Cao Lôi Hoa:
- Một chiêu này của ngươi có truyền cho người ngoài không?
Minh vương khẩn trương nhìn Cao Lôi Hoa. Hắn phải thay đổi, phải mạnh hơn. Trình độ của hắn bây giờ vẫn chưa đủ đô!
Cao Lôi Hoa lắc lắc đầu:
- Võ học của ta không truyền ra ngoài, hơn nữa cho dù có truyền ra, ta cũng không truyền cho người không cùng quan hệ gì với mình.
- Không truyền cho người không quen? Như vậy có nghĩa không có quan hệ thì không truyền, còn có quan hệ thì truyền?
Minh vương vừa nghe đã thấy hấp dẫn, lập tức hỏi.
- Ngươi thực sự muốn học?
Cao Lôi Hoa hỏi lại một câu.
- Đúng!
Minh vương điên cuồng gật đầu, vừa rồi một đao kia của Cao Lôi Hoa làm Minh vương rất kinh ngạc. Cả đời Minh vương giết chóc mà sống, ở trong giết chóc không ngừng tăng cảnh giới của mình. Nhưng cũng giống Cao Lôi Hoa, không tìm thấy đối thủ thích hợp, cho nên võ công Minh vương không đề cao được bao nhiêu. Mà vẫn không thể đề cao được, nghĩ đến đây, trong mắt Minh vương hiện lên một tia hận ý, hắn vĩnh viễn không thể vượt qua hắn, cái tên tự cao tự đại kia.
- Ý của ngươi là muốn theo tập tục của nơi ta, bái ta làm sư phụ?
Cao Lôi Hoa chỉ hỏi xem sao thôi. Dù sao thực lực của Minh vương tuyệt đối không yếu hơn Cao Lôi Hoa bao nhiêu, một đòn vừa rồi cũng làm Cao Lôi Hoa thoát lực. Mà Minh vương thoáng nhìn vẫn còn cường tráng lắm.
- Bái sư? Là gì? Mà kệ, bái thì bái. Sợ quái gì!
Minh vương thật sự không hiểu hai từ bái sư là gì, bởi vì hầu hết quãng đời của Minh vương đều sống giữa chúng thần. Mà thần làm gì tồn tại quan hệ thầy trò trong đó.
- Được rồi, Cao Lôi Hoa, ta bái ngươi làm thầy. Thế nào? Ngươi có thể dạy ta chứ?
Minh vương gấp không thể chờ, nói với Cao Lôi Hoa.
- Cái kia, ngươi xác định muốn bái ta làm thầy?
Cao Lôi Hoa lại nói với Minh vương:
- Ta nhắc ngươi trước, nhập môn chúng ta, có rất nhiều môn quy. Chiếu theo tập tục chúng ta, bái sư không phải sự kiện đơn giản, chuyện này rất nghiêm túc đó. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Chỉ cần ngươi dạy ta một chiêu vừa rồi, yêu cầu gì cũng chấp tuốt.
Minh vương vội vàng nói, bây giờ hắn trừ bỏ bộ quần áo rách nát này cùng với cây đao trong tay thì chỉ là thằng cùng khố. Hắn cũng không sợ yêu cầu gì hết.
- Nếu vậy, được rồi.
Cao Lôi Hoa gật gật đầu. Dù sao Cao Lôi Hoa cũng là người hiện đại, cho nên cũng không chú ý mấy cái nghi thức nhập môn:
- Vậy, từ nay về sau, ngươi kêu ta là sư phụ đi.
Cao Lôi Hoa cười khà khà nói.
- Sư phụ? Cái đó không thành vấn đề.
Minh vương dùng sức gật đầu.
- Ngươi xác định?
Cao Lôi Hoa lại hỏi.
- Chắc cú trăm phần trăm!
Minh vương hung hăng đáp.
- Trước nói với ngươi, một ngày làm thầy, cả đời làm thầy đó.
Cao Lôi Hoa hảo tâm nhắc nhở. Vốn Cao Lôi Hoa muốn nói "một ngày làm thầy, cả đời làm cha". Nhưng nghĩ đến gã Minh vương này không biết bao nhiêu tuổi, nên Cao Lôi Hoa sửa lại.
- Không thành vấn đề. Không thành vấn đề.
Minh vương miệng đáp liền.
Cứ như vậy Cao Lôi Hoa đã thu được thêm một đồ đệ cực mạnh so với tên ở dưới đại lục. Còn nhớ tên đồ đệ ở Băng Tuyết đế quốc không, Cao Lôi Hoa đã thu một đệ tử theo danh nghĩa, cho nên Minh vương là nhị đồ đệ............
Ngay lúc Cao Lôi Hoa cùng Minh vương bàn xong vụ thầy trò thì tại một chỗ xa trong sa mạc. Ma vương Lucifer cùng chúng ma đang ẩn nấp quan sát đám người Cao Lôi Hoa.
Nhìn Cao Lôi Hoa cùng Minh vương chiến đấu.
- Mẹ, cái này mà là người bình thường à?
Nhìn Cao Lôi Hoa bộc phát ra thực lực. Lucifer rất muốn bóp chết cái tên ác ma báo tin.
Cùng thượng cổ Tà Thần Huyết Sắc Minh vương đánh giết mà là người bình thường sao? Cười sái hàm mất.
- Lucifer, giờ chúng ta phải làm gì?
Không thấy bóng người bên Lucifer chỉ có vài giọng nói âm trầm xuất hiện.
- Hừm!
Tuy Cao Lôi Hoa không phải là người thường đã làm rối loạn kế hoạch của Lucifer, nhưng nói chung tâm trạng Lucifer vẫn rất tốt. Hắn khẽ mỉm cười:
- Phân phó xuống, đình chỉ mọi hành động với bộ tộc độc nhãn cự nhân. Cứ để cho cái tên người "bình thường" này mang bộ tộc độc nhãn cự nhân đi khỏi mặt trăng đi.
Tuy rằng cách xa, nhưng nội dung Cao Lôi Hoa và Minh vương nói chuyện Lucifer vẫn có thể thông qua mạng lưới kết giới dày đặc trên mặt trăng này nghe được.
- Thật thú vị.
Lucifer cười hè hè nói:
- Đường đường là thượng cổ Tà Thần nhưng lại làm đồ đệ người khác. Ha ha, chuyện buồn cười thật. Đáng tiếc, vì an toàn của tử nguyệt, chuyện vui này chỉ mình ta hưởng thụ, đáng tiếc.
- Cao Lôi Hoa, hy vọng ngươi sớm Minh vương đi đến đại lục đi.
Lucifer nói:
- Cứ như vậy, ta cũng có thể rảnh đi đại lục chơi rồi.
Chỉ là Lucifer còn không biết, ở một nơi trên đại lục, trong nhà Cao Lôi Hoa. Có một một đứa bé có đuôi dài của ác ma. Mà tên của bé chính là Rudolph. Dùng mông cũng có thể đoán ra, hai người có thể có liên hệ. (Bật mí trước: Hai người không phải quan hệ cha con)
Bên kia, đợi cho Cao Lôi Hoa mang theo Minh vương cùng bộ tộc độc nhãn cự nhân trở về bộ lạc của độc nhãn cự nhân đi xa. Minh long từ trong trạng thái hóa đá ra ngỡ ngàng nhìn.
Sau khi tỉnh lại việc đầu tiên Minh long làm là...... Đâm đầu vào thần điện một phát!
- Cốp!
- Á, hình như đau mà.
Minh long lắc đầu:
- Mẹ kiếp, không phải đang nằm mơ, cái tên Minh vương kia thực sự làm đồ đệ người khác, cùng người ta bỏ chạy?
- Không, nhất định là nằm mơ. Nhất định là mơ ngủ rồi, cho nên cơn đau này cũng là cảm giác trong mơ mà thôi. Đúng, là nằm mơ. Cái tên Minh vương kia sao lại không giết người, mà còn bái người ta làm sư phụ? Giấc mộng hoang đường.
Minh long xoa đầu, mặt ra vẻ đang nằm mơ thật, chậm rãi chìm vào cát vàng.
- Có lẽ sau khi ta tỉnh lại, mọi thứ lại về chỗ cũ của nó. Đúng vậy, mấy vạn năm không có mơ. Như thế nào lại đột nhiên mơ một giấc mơ hoang đường thế không biết?!
Vừa chìm xuống, Minh long vừa lầu bầu.
Đoàn người Cao Lôi Hoa thoải mái xuyên qua biển khô lâu. Có Huyết Sắc Minh vương ở một bên, khô lâu trong biển khô lâu không có một cái dám xuất hiện. Hơn nữa có dưới sự phân phó của ma vương Lucifer, đám người Cao Lôi Hoa đi đường rất khỏe.
Thậm chí, trên đường không xuất hiện một tên ác ma nào. Một số ác ma còn đi trước dọn đường nữa là......
Bộ tộc độc nhãn cự nhân.
Nhìn thấy nhà của đám độc nhãn cự nhân này Cao Lôi Hoa cảm thấy khiếp vía. Không thể không nói một câu khâm phục, đám độc nhãn cự nhân này rất có khiếu thẩm mỹ, ngôi nhà Cao Lôi Hoa nhìn thấy to lớn ngang ngửa thần điện trong biển khô lâu. Hơn nữa so với thần điện đó, đám này còn xây thêm một tòa thần điện siêu khủng.
Dẫn Cao Lôi Hoa về nhà, A Nặc đưa tay giới thiệu.
- Thần của ta, đây là nhà của ta.
A Nặc nói xong. Liền kêu mọi người ai về nhà nấy. Sau đó mang Cao Lôi Hoa vào trong nhà tộc trưởng hắn, rồi giới thiệu người nhà hắn cho Cao Lôi Hoa.
- Thần của ta, đây là con của ta.
A Nặc chỉ một cự nhân cao 6 mét nói với Cao Lôi Hoa:
- Tiểu gia hỏa này là khi chúng ta đi tới tử nguyệt rồi sinh.
- Sao? Không phải các ngươi nói mình truy kích lên tử nguyệt sao? Sao mang phụ nữ đến đây?
Cao Lôi Hoa nghi hoặc nói.
- Hả? Ha ha. Người của bộ tộc A Nặc. Tất cả đều là binh lính! Đối với chúng ta mà nói, không phân biệt nam nữ. Đều là chiến sĩ!
- À.
Cao Lôi Hoa gật gật đầu.
- Đến đây, Thang Mỗ. Đây là thần của tộc chúng ta-- điện hạ Lôi thần vĩ đại!
A Nặc vẫy vẫy tay nói với con mình.
Nhưng mà hình như Thang Mỗ bị thần uy của Cao Lôi Hoa làm cho sợ hãi, không dám đi ra, núp núp sau lưng A Nặc.
- A, thần à. Xem ra Thang Mỗ sợ thần uy của người.
A Nặc không xấu hổ nói với Cao Lôi Hoa.
- Nhóc, chúng ta biết nhau?
Vừa nhìn thấy thằng nhóc màu đen cao sáu thước kia, đột nhiên Cao Lôi Hoa lộ ra nụ cười bí hiểm.
- Ồ~~
A Nặc ngạc nhiên ồ lên.
- Không có sao? Ngươi không biết ta sao? Không nhớ ở đâu à?
Cao Lôi Hoa cười khà khà nói:
- Ta nhớ lúc ta vừa mới đến đây đã gặp phải một đạo hắc lôi thì phải?
- Ôi~ thần, người đừng trừng phạt ta được không? Ta nói thật, lúc đó… lúc đó… ta tưởng là con chim trắng bay trên trời. Cho nên muốn bắn rơi…!
Thấy Cao Lôi Hoa nhận ra mình, thằng nhóc liền khóc ầm lên, những giọt nước mắt to như cái bát rơi xuống đất.
- Hic. Ta, ghét người chim!
Đó là lời cảm thán của Cao Lôi Hoa sau khi nghe nguyên nhân thằng nhóc bắn mình!
A Nặc chuẩn bị công cuộc chuyển nhà cũng rất tốt!
Làm cho Cao Lôi Hoa kinh ngạc là đám độc nhãn cự nhân giống như những con ốc sên. Cả đám này, mỗi người đều vác nhà trên lưng khiêng đi…
Như vậy cũng tốt, Cao Lôi Hoa cười cười. Trở về đại lục, việc đầu tiên là đem đám độc nhãn cự nhân này lên đảo không trung.
Cự nhân tuy rằng khổng lồ. Nhưng số lượng không nhiều lắm. Một cái đảo không trung có thể chứa trên vạn độc nhãn cự nhân không là vấn đề.
Cứ như vậy, Cao Lôi Hoa mang đồ đệ thượng cổ Tà Thần Minh vương cùng với ba cái bộ lạc hơn vạn tín đồ xuất phát về đại lục...

Cực Phẩm Vú Em - Chương #337


Báo Lỗi Truyện
Chương 337/513