Chương 33:


- Tốt! Tốt lắm!
Cao Lôi Hoa điên cuồng cười phá lên. Đối với những người dám đụng đến những đứa trẻ của hắn, Cao Lôi Hoa vĩnh viễn sẽ không bỏ qua. Tuy nhiên, Cao Lôi Hoa cũng không phải là tuýp người đầu óc ngu si tứ chi phát triển chỉ dựa vào sức mạnh để giải quyết vấn đề. Cho dù phải sử dụng đến nắm đấm để nói chuyện thì cũng phải tìm lý do cho quang minh chính đại, dù sao Saga vẫn là học sinh của học viện, Cao Lôi Hoa cũng không muốn cho Saga rơi vào tình cảnh bị cô lập, phân biệt.
Trầm tư suy nghĩ một lát, Cao Lôi Hoa đột nhiên hỏi:
- Saga, học viện các cháu có cho phép học sinh khiêu chiến lẫn nhau không?
Cao Lôi Hoa nghĩ tới một số tình tiết có phần gàn dở đã từng xem trên mạng. Đó là cách khiêu chiến của quý tộc.
- A, có.
- Học sinh có thể khiêu chiến đối phương, nhưng đối phương cũng có thể từ chối lời khiêu chiến.
- Vậy có cái gì quyết đấu sinh tử không?
Cao Lôi Hoa lại hỏi.
- Cũng có, nhưng phải được nhiều vị giáo sư trong học viện đồng ý, sau đó song phương chấp thuận mới được.
Saga đáp.
- Ồ, như vậy quyết đấu sinh tử rất phiền toái nhỉ? Vậy thì không được rồi, Saga, trong quyết đấu bình thường thì có thể làm bị thương đối phương hay không?
Cao Lôi Hoa hỏi, đồng thời một tình huống vi diệu đã hình thành trong đầu hắn.
- Dĩ nhiên là có thể, dù sao đao kiếm vốn vô tình, trong quyết đấu nếu đối phương không đầu hàng, bị thương là điều khó tránh khỏi.
Saga đáp.
- Vậy à.
Cao Lôi Hoa vỗ nhẹ cằm suy nghĩ chốc lát, sau đó kéo Saga qua bên nói vào tai hắn:
- Được! Ngày mai, cháu cứ như vậy... lại làm vậy... Nêu hắn không như vậy, cháu cứ như vậy, cuối cùng chú như vậy, lại như vậy... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Saga vừa nghe, vừa hưng phấn gật đầu lia lịa, miệng không ngớt phát ra từng tiếng ừ hừ.
- Tốt lắm! Ngày mai sẽ xem cháu thể hiện thế nào! Chi cần hắn dám lên đài nhận khiêu chiến, liền phế hắn đi! Phải biết rằng chúng ta là người văn minh, cho nên, chúng ta phải phế hắn một cách quang minh chính đại!
Cao Lôi Hoa cười hắc hắc âm hiểm.
Khóe miệng Saga cũng bất giác lộ ra nét cười giống Cao Lôi Hoa:
- Phải làm một cách quang minh chính đại!
Lát sau, Cao Lôi Hoa cũng không nói thêm cái gì, chỉ bảo Saga cùng Nguyệt Nhi về nghỉ ngơi.
Sau khi chờ bọn nhỏ trở về phòng, Cao Lôi Hoa cười lạnh lẽo:
- Dám động đến lũ trẻ của ta, thực gan lớn bằng trời. Hắc hắc! Quả là dám động thủ trên đầu Thái tuế à!
Ngày hôm sau, vẫn đúng 6 giờ. Nhưng hiện tại đã không cần Cao Lôi Hoa đi gọi nữa, mấy người nhà Tĩnh Tâm đều đã thanh thói quen rời giường, dụi mắt sau đó đến tập hợp dưới lầu.
- Hê, ngày hôm nay mọi người tinh thần không tồi nha , vậy hôm nay, chạy năm cây số. Thế nào?
Cao Lôi Hoa hắc hắc cười nói.
Tĩnh Tâm gật gật đầu, Saga gật gật đầu, Nguyệt Sư nhún vai ra vẻ không ý kiến, duy chỉ có Nguyệt Nhị mặt mày trắng bệch một cách thê thảm.
- Cứ vậy đi, mục tiêu, 5 cây số!
Cao Lôi Hoa vung mạnh tay lên, dẫn đâdu hướng ra ngoài bắt đầu chạy.
Nguyệt Nhi mặt trắng bệch, nàng hiện tại cảm thấy chính mình có khả năng là ma pháp sư có thể lực tốt nhát. Thật sự, hiện tại trên thế giới căn bản tìm không ra một pháp sư có thể một hơi chạy một cây số mà không bị thở dốc.
Tuy nhiên, hiện giờ Cao Lôi Hoa đã không giống lần đầu tiên lấy tốc độ chạy 100 mét ra mà phi như ngựa giống, chỉ dẫn theo người một nhà chậm rãi chạy.
Năm cây số qua đi, Nguyệt Nhi đáng thương lại một lần nữa mặt trắng bệch như tơ giấy để Cao Lôi Hoa cõng về nhà.
Dùng bữa sáng thật ngon lành xong, ba đứa nhỏ sửa sang lại một chút rồi đi đến học viện.
Nhưng hôm nay khác hẳn mọi hôm, Cao Lôi Hoa cũng không đưa tiễn bọn nhỏ đến cửa, mà là ôm quả bóng vàng Slime đi theo phía sau bọn nhỏ cùng đi tới học viện.
Cao Lôi Hoa nắm nắm tay, dị năng vốn đã khôi phục hơn tám phần. Trạng thái như vậy dĩ nhiên không tồi chút nào.
Phía trước Cao Lôi Hoa, Saga khóe miệng lộ ra đường cong quỷ dị, hai tay của nó đều run rẩy, không phải bởi vì e ngại, mà là hưng phấn.
Từ lúc Cao Lôi Hoa nói với nó buổi sáng hôm nay phải làm cái gì, Saga lần đầu tiên mất ngủ. Hưng phấn khiên cả người nó bị chìm trong một loại trạng thái khó hiểu. Loại trạng thái này cực kỳ dễ chịu, ít nhất Saga cảm giác chính mình có thể tấn công với một trăm hai mươi phần trăm thực lực.
Dọc theo đường đi ba đứa nhỏ cũng chưa nói một câu. Mà đi theo phía sau bọn Saga, Cao Lôi Hoa cũng không mở miệng lấy một lần, ánh mắt hắn nhìn Saga đang hưng phấn. Hôm nay có khả năng là hai tay Saga lần đầu tiên trong cuộc sống của nó nhiễm máu.
Nhưng việc này sớm muộn cũng sẽ xảy ra. Tại thế giới vũ lực là tuyệt đối này, không cần cái thứ hình hoa làm cảnh trong nhà. Với lực lượng của Cao Lôi Hoa là có thể bảo vệ mấy đứa nhỏ có thể sinh tồn trong loạn thế, nhưng làm như vậy, bọn nhỏ cũng mất đi bản năng sinh tồn ở thế giới này. Đó là điều Cao Lôi Hoa lại không hề mong muốn.
Rất nhanh, bốn người đã đi tới cửa Học viện Ma Võ Thánh Peter.
Nhìn cánh cửa học viện thật lớn, Cao Lôi Hoa không mở to mắt cũng thấy bảy chữ "Học viện Ma Võ Thánh Peter" to khủng bố đập thẳng vào mắt.
"Học viện Ma Võ Thánh Peter" bảy chữ to ánh vàng rực rỡ treo ở phía trên cửa lớn học viện, cũng không dùng đến vật gì chống đỡ.
- Đây là dùng ma pháp "Phù Không Thuật" treo lên.
Nguyệt Nhị thấy Cao Lôi Hoa nhìn chằm chằm bảy chữ kia, liền nhỏ giọng giải thích một chút.
- Tương đối sáng tạo đó!
Cao Lôi Hoa cảm thán một chút rồi nói:
- Tốt lắm, vào đi thôi.
Nhìn xong, Cao Lôi Hoa cũng không thèm để ý mấy chữ to này, thẳng một đường tiến vào.
- Đứng lại, nơi này là học viện Ma Võ Thánh Peter, xin đưa ra giấy thông hành của ngươi, người khống phận sự không được đi vào.
Hai gã đại hán thân mang khôi giáp giống kỵ sĩ Âu Châu thế kỷ 17 chắn trước người Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa quay đầu nhìn ba đứa nhỏ, không ngờ đám nhóc này lại không nói cho hắn biết rằng học viện không phải ai đều có thể đi vào.
Saga khẽ nhếch miệng, ngày hôm qua nó rất kích động, không ngờ đã quên nói cho Cao Lôi Hoa muốn tiến vào học viện phải có giấy thông hành.
- À, ờ, tôi là phụ huynh của ba đứa trẻ, hôm nay tới có chút việc.
Cao Lôi Hoa chen qua ba đứa nhỏ nói với hai đại hán kia.
- Thật xin lỗi, người không liên quan không được đi vào.
Hai đại hán giống như người máy cứng nhắc trả lời với giọng đều đều.
- Ách!
Cao Lôi Hoa đã có điểm buồn bực!
- A? Đây không phải Nguyệt Nhi sao ? Có chuyện gì thế?
Đúng lúc này, một giọng nữ thật êm tai vang lên bên cạnh bọn Cao Lôi Hoa. Cao Lôi Hoa quay đầu nhìn qua, bên cạnh bọn họ là một siêu cấp mỹ nữ mặc ma pháp trường bào màu hồng.
Mái tóc ngắn màu vàng khiến nàng sự thu hút đặc biệt, vì là hỏa hệ pháp sư, ánh mắt của nàng cũng có màu đỏ. Đây là tượng trưng cho ma đạo sĩ bậc sáu, ở thế giới này tu luyện ma pháp đạt tới bậc sáu, ánh mắt sẽ chuyển biến nhan sắc do tu luyện ma pháp khác nhau. Hơn nữa loại màu sắc biến đổi này cùng màu đỏ trời sinh không giống, thực dễ dàng nhận ra. Bởi vì màu sắc của ma đạo sĩ còn có một tia hào quang. Mãi cho đến sau thánh giai mới có thể biến mất.
- Ủa? Là Diệp Diễm đạo sư.
Nguyệt Nhị nhìn thấy mỹ nữ ma pháp này liền tôn kinh kêu lên.
- A. Nguyệt Nhị, thời gian đã không còn sớm sao lại còn không đi vào?
Diệp Diễm cười hỏi.
- Việc này, là bởi vì vú êm của chúng em đến đây, nhưng là bọn họ không cho vú em của chúng em đi vào.
Nguyệt Nhi khẽ chỉ vào Cao Lôi Hoa.
- Vú em?
Diệp Diễm đưa mắt nhìn Cao Lôi Hoa sau đó nhẹ nhàng cười nói:
- Hóa ra là phụ huynh của Nguyệt Nhi, vậy đi theo tôi. Nếu là phụ huynh của Nguyệt Nhi thì không có chuyện gì.
Diệp Diễm nhẹ nhàng cười, sau đó đi lên cùng hai kỵ sĩ kia nói vài tiếng. Sau đó cười xoay người vẫy tay với mấy người Cao Lôi Hoa...

Cực Phẩm Vú Em - Chương #33


Báo Lỗi Truyện
Chương 33/513