Chương 216: Trên bình nguyên tiêu diệt kỵ binh. (P1)


Nghe lời Nguyệt Sư nói, 3000 hổ nhân liền trầm mặc. Trong chiến tranh, chết chóc là không thể tránh khỏi, kỵ binh của nhân loại tuy không có sức khỏe bằng Thú tộc nhưng bù lại họ lại có trí tuệ rất cao.
Kỵ sĩ trang bị vũ khí hạng nặng là ác mộng của thú nhân. Bọn họ được bọc thép từ đầu đến chân, khiến cho vũ khí của thú nhân không gây được nhiều uy hiếp đối với họ.
Nhưng nếu nghe theo Nguyệt Sư mang lương thảo lùi về, khiến tất cả hổ nhân khó xử. Bởi Thú tộc là chiến sĩ trời sinh. Lòng tôn nghiêm của chiến sĩ làm họ không muốn mang lương thảo lùi lại. Đặc biệt trước mặt một đội quân không chính thức mà lại sắm vai kẻ bỏ trốn thì thật là mất mặt.
- Trong các ngươi ai có thể quyết định chuyện này thì bước ra đi. Nguồn: http://truyenyy.com
Nguyệt Sư lôi thanh trọng kiếm sau lưng nói:
- Ta không có nhiều thời gian để lãng phí với các ngươi.
- Được rồi! Tiểu đoàn trưởng đến từ sư tộc xin được báo cáo.
Lúc này bên trong 3000 hổ nhân, một sư nhân mặc trọng giáp bước lên nói:
- Xin chào, tôi là chiến sĩ Hùng sư tộc, cũng là thủ lĩnh của 3000 hổ nhân chiến sĩ, thống lĩnh Hổ Lâm Khắc. Như lời ngài nói, thú tộc không có chiến sĩ bỏ chạy, cho dù chết chúng ta cũng phải chết trên chiến trường!
- Không được, Hổ Lâm Khắc thúc thúc, người không thể quyết định như vậy được. Thực lực của kỵ binh của nhân loại chúng ta đã chứng kiến qua, chúng ta không nên chiến đấu cùng bọn họ. Vũ khí của chúng ta không thể xuyên qua áo giáp của bọn họ.
Tên hổ nhân lúc đầu định cướp nhẫn không gian của lão hồ ly kia lập tức phản đối. Hắn chỉ vào mặt Nguyệt Sư nói:
- Nếu tiểu tử này nói hắn và đội quân không hỗn tạp này ở lại thì cứ để bọn chúng ở lại, coi như là chặn đường cho chúng ta! Chúng ta đi thôi.
- Bốp!!!
Thống lĩnh Hổ Lâm Khắc giáng cho tên hổ nhân kia một bạt tai thật mạnh rồi nói:
- Hổ Cương, một tên yếu đuối như ngươi không xứng là dũng sĩ Hổ tộc chúng ta! Đừng để hổ tộc chúng ta mất mặt!
- Hổ Lâm Khắc thúc thúc.
Hổ Cương không cam lòng nói:
- Nhưng chúng ta không phải là đối thủ của kỵ sĩ trang bị vũ khí hạng nặng, hơn nữa bọn họ còn có ma pháp sư hùng mạnh!
- Hừ!
Nguyệt Sư hừ lạnh một tiếng:
- Nếu lùi về sau như ngươi nói, đó chính là khu dân cư của đế quốc. Ta đã phái người tổ chức cho cư dân rút lui, nhưng cũng cần có thời gian. Nếu chúng ta lùi lại theo lời ngươi nói, nhóm cư dân ấy chết chắc không phải nghi ngờ. Thân là chiến sĩ thú nhân mà ngươi có thể nói được chữ lui này ư?
- Nhưng lưu lại chúng ta cũng chắc chắn chết!
Hổ Cương tuyệt vọng nói.
- Ngươi không phải chiến sĩ thú nhân.
Nguyệt Sư khinh miệt nhìn Hổ Cương:
- Chiến sĩ thú nhân vì đế quốc mà chiến đấu. Nếu như ngươi nhát gan như thế, thì nên về nhà đi. Trên chiến trường không cần những người như ngươi.
- Ngươi!
Hổ Cương cắn chặt răng nhưng vẻn vẹn cũng chỉ có thế. Khí thế trên người Nguyệt Sư khiến hắn không thể nói thêm câu nào.
- Hổ Cương. Đủ rồi!
Hổ Lâm Khắc thống lĩnh quát to:
- Đừng để hổ nhân tộc mất mặt nữa, cho dù chết ở nơi này cũng là cái chết quang vinh. Nếu lùi lại một bước, lão tử không xứng đáng là người Thú tộc!
- Báo!!
Bỗng nhiên, một chiến sĩ Ưng tộc từ trên trời bay xuống:
- Tiểu đoàn trưởng, kỵ binh chỉ còn cách chúng ta mười ngàn thước.
- Tốt!
Nguyệt Sư gật đầu sau đó nói với lão hồ ly vài tiếng.
Lão hồ ly gật gật đầu rồi nhanh chóng lùi về sau đoàn 3.
- Chuẩn bị tốt chưa, hỡi các chiến sĩ đoàn 3.
Nguyệt Sư hô lên, nếu bọn chúng là kỵ binh, ta sẽ cho chúng thấy thế nào là khắc tinh của kỵ binh! Khi cuộc chiến này kết thúc, ta muốn cho mọi người trên đại lục này biết, ở trên bình nguyên kỵ binh không phải là vô địch.
- Thưa! Tất cả đã chuẩn bị xong!
Mọi người trong quân đoàn 3 đồng thời đứng lên, sau đó nhanh chóng mặc những bộ áo giáp khiến cho đám hổ nhân đỏ cả mắt.
Đi được một lát, lão hồ ly thở hổn hển chạy về.
- Thứ đó đã chuẩn bị tốt chưa?
Nguyệt Sư quay đầu hỏi lão.
- Đã được hoàn thành, nhưng do thời gian gấp rút nên số lượng khá ít.
Lão âm hiểm cười:
- Vì chúng ta chuẩn bị tốt, tuy số lượng ít, nhưng cũng đủ cho bọn chúng một bài học.
- Tốt, hiện tại bọn chúng còn cách chúng ta bao xa?
Nguyệt Sư hỏi.
- Tiểu đoàn trưởng! Đã đến! Bọn chúng đã đến!
Trên trời, chiến sĩ Ưng tộc vội vàng hạ xuống nói. Khi trận chiến tới gần, Ưng tộc không dám bay nữa bởi nếu còn tiếp tục, bọn họ sẽ trở thành cái bia ngắm cho cung tiễn thủ cùng ma pháp sư nhân loại.
- Tốt, chuẩn bị!
Nguyệt Sư vung tay phải lên, duỗi ngón trỏ ra rồi phất mạnh xuống. Một chiến sĩ Lang tộc đứng ở trên một đống đất cách đó khá xa nhìn thấy động tác của Nguyệt Sư, ngay lập tức phất chiếc cờ màu lam lên.
Cách Nguyệt Sư năm nghìn thước, khi đại kỳ màu lam được phất lên, tộc nhân Xuyên sơn giáp tộc (tộc Tê tê) nhanh chóng lùi khỏi tiền tuyến.
Xuyên sơn giáp tộc là những người đào hang giỏi nhất trong thú tộc. Nhưng năng lực của bọn họ chưa từng được thú nhân coi trọng. Đối với thú nhân tộc mà nói, đao kiếm mới là vương đạo.
Đồng thời, trong quân đoàn 3, đám chiến sĩ Hùng tộc, Tượng tộc và Ngưu tộc từ từ đi ra. Trên tay họ ôm những thanh gỗ được vót nhọn. Họ đứng thành một hàng ngang rồi đồng loạt cắm thanh gỗ xuống đất chếch lên 45°. Trình độ của thú tộc quá kém, nên không thể chế tạo được loại long thương dài 5 thước khắc tinh của kỵ binh, nhưng những khúc gỗ lớn này hiệu quả cũng không kém.
Sau khi cắm xong, những chiến sĩ cường tráng cầm chắc chiến phủ rồi tiến lên phía trước, dùng thân thể mình che lấp những khúc gỗ lớn.
- Đoàn trưởng Nguyệt Sư.
Thống lĩnh Hổ Lâm Khắc bước vào.
Đứng cạnh Nguyệt Sư, ông nghi hoặc hỏi:
- Ngài chuẩn bị chiến đấu cùng kỵ binh nhân loại ở trên bình nguyên này sao?
Mọi người đều biết trên bình nguyên, kỵ sĩ có thể phát huy toàn bộ năng lực của mình. Chiến đấu với kỵ binh ở trên bình nguyên gần như là tự tìm đường chết, trừ phi ngươi có một kỵ binh mạnh hơn kỵ binh nhân loại.
- Ừ, đúng vậy. Chúng ta sẽ xử lý bọn chúng ở trên bình nguyên này.
Nguyệt Sư nhìn dải màu đen ở ngoài chân trời đắc ý cười.
Hổ Lâm Khắc nghi hoặc nhìn Nguyệt Sư. Thấy Nguyệt Sư cười tự tin như thế, hắn cũng không biết Nguyệt Sư lấy được sự tự tin từ đâu? Hay là Nguyệt Sư là một con ngựa non háu đá không hiểu gì về chiến đấu?
Khi Nguyệt Sư nhìn thấy kỵ binh nhân loại, nhóm người này cũng nhìn thấy đội ngũ của hắn. Khi bọn họ thấy chỉ có lẻ loi vài tên binh lính cao to của thú tộc cầm chiến phủ che trước người, cả đoàn kỵ binh liền cười hô hố.
Trong mắt bọn họ, đội thú nhân này thật là vớ vẩn. Dựa vào mấy người này có thể cản kỵ sĩ trang bị vũ khí hạng nặng bọn họ sao?
- Chiến thần tại thượng. Vinh quang cùng tồn tại với chúng ta!
Kỵ sĩ đoàn rống to một tiếng rồi bắt đầu tăng tốc. Bình nguyên mênh mông này chính là địa bàn của kỵ sĩ. Ai có thể cản được bọn họ?
Quả thật, khi đoàn kỵ bonh trang bị vũ khí hạng nặng xông lên ngay cả cự long cũng phải tránh! Gần như không ai có thể đỡ được đợt công kích này. Nhưng không có "người" nào cản được, không có nghĩa là không có gì có thể ngăn cản được!
Lúc vài vạn kỵ sĩ bắt đầu xung phong, đột nhiên dưới chân họ, xuất hiện sợi dây thứng được căng ra. Không có dấu hiệu nào báo trước, những sợi dây thừng này như từ hư không xuất hiện.
Nhóm kỵ binh không ngờ là nơi đại thảo nguyên này có thể xuất hiện nhiều dây thừng đến thế.Vì thế, nhóm kỵ sĩ đi đầu cả người lẫn ngựa đều ngã xuống, sau đó bị chiến mã của đám chạy sau dày xéo.
Thật vât vả mới qua được đống dây thừng gạt ngựa này, đám kỵ binh dốc toàn lực xông lên xử lý đám thú nhân đáng chết kia thì trước mặt họ lại có rất nhiều những hố lớn nhỏ khác nhau. Chỉ cần cưỡi không cẩn thận là chiến mã sẽ tụt xuống đó, rồi đám kỵ sĩ té lăn quay trên đất rồi lại để nhóm kỵ binh đằng sau giã thịt… …

Cực Phẩm Vú Em - Chương #216


Báo Lỗi Truyện
Chương 216/513