Chương 185: “Tuyết Sa” đổi chủ.


Trên không trung, Slime đang chở Cao Lôi Hoa bay về phía trước. Lúc này quanh thân cầu cầu được bao bọc một tẩng lôi quang lờ mờ, khiến cho những bông tuyết ở đế quốc Băng Tuyết không thể chạm đến người Slime.
Cao Lôi Hoa nhìn vê phía hoàng cung cua đế quốc Băng Tuyết đang dần thu nhỏ lại khẻ thở dài một hơi. Có lẽ. chính tay hắn đã đẩy Tiểu Tam lên con đương trở thành nữ hoàng này, Tiểu Tam biến thành như vậy. hắn đích thực có trách nhiệm - rất lớn. Chỉ có điều không biết lần sau găp lại Tiểu Tam. thì sẽ là tình cảnh như thế nào.
- Slime. bay tiếp đi. Khi ngó đến thanh thị thì dừng lại một chút, chúng ta mua
Lấy ít đồ vật.
Cao Lôi Hoa nói với Slime. rồi cúi nhìn cô bé đang ngủ ở trong lòng. Trên người Mộng Ti cũng chỉ co một tấm áo bố màu đen, hơn nữa trông cũng khá cũ nát. Đặc biệt là hai sợi xích trên hai vai của cô bé trông rất dẽ gây sự chú ý.
- Grao.
Slime lên tiếng, từ trên cao nhìn xuyên qua các tầng mây mù, Cầu Cầu mơ hồ nhìn thấy phía trước có một tòa thành thị khá lớn.
Slime khẽ hô lên, phóng về phía trước. Sau khi bay đến phía trên tòa thành thị kia, ánh sáng màu vàng quanh người Cầu Cầu liền mất đi, rồi Cầu Cầu nhanh chóng biến lại thành bộ dạng Slime hoàng kim, bay đến trên vai của Cao Lôi Hoa.
- A!
Cao Lôi Hoa khẽ vuốt ve Slime. No liền liém liém mặt của Cao Lôi Hoa.
- Đi xuống thôi, túm cho chắc nhé.
Cao Lôi Hoa nói với Cầu Cầu, rồi cả người liền hạ thẳng xuống dưới.
Thành Băng Thú là địa phương mà các nữ nhân thích nhất ở đế quốc Băng Tuyết, ở nơi này co những đồ trang sức và quần áo xinh đẹp nhất trên thế giới. Nơi này là thiên đường của nữ nhân, nữ nhân cần dùng gỉ, cơ bản đều co thế mua được ở đây.
Cao Lôi Hoa từ trên trời hạ thẳng xuống một khoảng trống trên đường dưới cái nhìn soi mói của một đám người. Thấy mọi ngườii đều đang nhìn minh, Cao Lôi Hoa nhún vai chẳng thèm quan tâm. sau đó đi thẳng về cửa hàng bán quần áo đằng trước.
- Là một ma pháp sư sao? Ta thấy hắn từ trên không trung ha xuống. Một người qua đường hỏi.
- Nhìn hắn gầy yếu như vậy. chắc là ma pháp sư rồi, chẳng qua. vì sao hắn lại đi vào cửa hàng chuyên bán trang phục nữ nhân vậy?
Người qua đường kia nghi hoặc nói:
- Chẳng lẽ. hắn có sở thích đặc biệt...
-
Phải biết rằng; cửa hàng Cao Lôi Hoa đi vào là cửa hàng "chuyện kinh doanh" nữ trang, cùng là cửa hàng chuyện bán các loại y phục cho phụ nữ.
Cao Lôi Hoa ôm Mộng Ti. đi vào trong cửa hang trang phục.
- Hoan nghênh quý khách đến với Đại lý trang phục" Tuyết Sa" của thanh Băng
Thú

~ Cao Lôi Hoa vừa mới bước vào. thì đã co một nhân viên phục vụ đứng cửa lễ phép chão hắn. Tuy rằng nhân viên phục vụ này thấy Cao Lôi Hoa là nam nhân thì có chút kinh ngạc, nhưng cũng không có nói ra. Chẳng qua, trong mắt nàng rò ràng lộ ra ý nghi ngờ Cao Lôi Hoa là một kẻ biên thái.
- Tuyết Sa?
Cao Lôi Hoa nghe thấy tên này xong thì hơi ngơ ngợ. hắn thấy cái tên này quen quen, hon nữa không phải là quen bình thường. Hắn cảm thấy Tuyết Sa này và hắn có quan hệ nào đó. Chỉ là nhất thời không nghĩ ra được mà thôi.
- Tìm hộ ta một bộ quần áo thích hợp cho cô bé này.
Cao Lôi Hoa chỉ vào cô bé trong lòng mình nói với nhân viên phục vụ. Tam thời Cao Lôi Hoa không nhớ nổi Tuyết Sa và mình có quan hê gì, nên cũng không tiếp tục để ý.
Lúc này cô gái kia mới để ý đến cô bé trong lòng của Cao Lôi Hoa. Là một cô bé rất đáng yêu. Chỉ có điều hai sợi xích trên vai cô bé này lại khiến đồng tử cô nhân viên phục vụ kia co rút lại.
Lại là loại quý tộc có sở thích biến thái, nữ nhân viên phục vụ này càng đánh giá Cao Lôi Hoa thấp hơn.
Lúc này Cao Lôi Hoa thấy được ánh mắt nữ nhân viên kia lóe lên vẻ chán ghét. Thấy ánh mắt của cô gái kia nhìn vào Mộng Ti trong lòng mình, Cao Lôi Hoa lập tức minh bạch ánh mắt đó. Cao Lôi Hoa cười khổ. Chẳng qua hắn cũng lười giãi thích:
- Tiểu thư. làm viêc nhanh lên chút đi, đừng đứng nhìn ta ngẩn ngơ thế. Cao Lôi Hoa bất đắc dĩ nói:
- Tìm mấy bộ quần áo trẻ em màu đen đi.
Làn da của Mộng Ti là màu đen. Mặc đồ trắng chỉ càng làm đen hơn mà thôi. Chẳng bằng mặc đồ đen, cho nó cùng tông.
Tuy rằng không ưa thích sỉ đôi với nam nhân này, nhưng thanh danh cửa hàng trang phục tốt nhất Đại lục "Tuyết Sa" không thể sụp đổ trong tay nàng được. Nàng vẫn mỉm cười như trước gật đầu:
- Mời tiên sinh để cô bé này theo tôi vào trong chọn quần áo.
- Ưm.
Cao Lôi Hoa nhe nhàng vỗ khuôn mặt của Mông Ti.
-Dưng?
Mộng Ti ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa.
- Đi vào trong đi, cháu hãy chọn lấy một bộ quần áo. Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng thả Mộng Ti xuống đất:
- Đi theo chị này vào trong chọn quẩn áo đi.
- Dạ
.
Mông Ti ngoan ngoãn gật đầu. sau đó đi theo nhân viên phúc vu vào trong phòng.
- Huynh đệ. tiểu Loli của ngươi cũng khá phết.
Đột nhiên, một giọng nói dâm đãng vang lên phía sau Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa quay đầu lại phát hiên một nam tử tóc vàng đang dùng anh mắt bỉ ổi nhìn theo Mộng Ti đi sau nhân viên phục vụ kia.
Cao Lôi Hoa thấy nam từ này liền cảm thấy buồn nôn, bởi vì bên phải nam tử này chính là một cô bé gái ăn mặc khá lòe loẹt ... Oa, từ cô bé này có thể thấy được. Nam tử này, chắc chắn lã một kẻ nghiện Loli.
Không cần phải nói, nam từ này khẳng đinh xem Cao Lôi Hoa là người đồng đạo với hắn.
Khóe miệng Cao Lôi Hoa giật giật, lúc này hắn thấy xúc động đến nổi muốn đập bẹp tên này một trận.
- Huynh đệ, ta là con trai của thành chủ!
-
Nam tử tóc vàng này đầu tiên là giới thiệu thân phân "tôn quý" của mình. Sau đó hắn tiếp tục dõi mắt theo bóng dáng Mộng Ti ở xa, vẻ dâm tà trong mắt hắn đang sục sôi:
- Tiểu loli này rất xanh nha. Huynh đệ, ngươi có thể bán lại cho ta không? Huynh đệ, chắc chắn ta sẽ trả giá cao để mua!
Cao Lôi Hoa quay ngoắt đi, không thèm để ý tới nam tử này. Cao Lôi Hoa sợ mình mà tiếp tục nhìn hắn thêm nữa, chắc sè không kìm nổi mà tẩn cho hắn một trận.
- Huynh đệ, cân nhắc gì nữa, một trăm vạn, thế nào! Nam từ tóc vàng vỗ vỗ vai Cao Lôi Hoa nói:
- Một trăm vạn, đù để ngươi mua một tiểu loli rất tốt rồi. Nếu không phải ta thấy tiểu loli này rất ưng mắt, thì ta cũng sẽ không ra giá cao đến như vậy!
- Không bán, biến qua một bên.
Cao Lôi Hoa phất phất tay. bực tức nói.
- Huynh đệ, ngươi chẳng nể mặt gì cả. Nói cho ngươi biết. Ta là con trai của thành chủ, ta nói cho ngươi hay. nhất định ta phải co tiểu loli này.
-
Nam từ tóc vàng kia co chút bất mãn. Nếu không phải là vì cô bé kia thì hắn cũng không ăn nói khép nép như vậy.
- Mẹ nó, ngươi thực phiền phức!
-
Cao Lôi Hoa không kìm chế nổi nửa, nói thật, Cao Lôi Hoa cũng không có hứng thú với tiểu loli, dù sao vào thời của Cao Lôi Hoa, cũng đã là thời khoa học kỳ thuật phát triền rất cao. Mức độ sa đọa của con người ở thế giới đó không phải là điều mà người ở thế giới này có thể so sánh được. Chẳng qua, nam nhân này thật sự phiền phức. Giống như ruồi nhăng cứ vo ve bên tai Cao Lôi Hoa.
Hắn xoay người, xuất quyền! Lại thêm một cước. Động tác của Cao Lôi Hoa
như nưc chảy mây trôi. Gọn gàng linh hoạt, hiển nhiên là kết quả qua trăm ngàn tập luyện.
-Áhhh!
Nam từ tóc vàng kia đau đớn rên rỉ. Cả người ngã về phía sau lập tức hôn mê bất tỉnh ...
- A! Vì sao ngươi lại đánh người trong cửa hàng Tuyết Sa chúng ta. ĐÚng lúc này, nhân viên phục vụ kia dẫn Mộng Ti đi ra ngoài. Nàng nhìn thấy chân của Cao Lôi Hoa đang đặt trên mặt nam tử kia thì lập tức hô lên kinh hãi.
Mộng Ti cùng từ chỗ thiếu nữ đi tới bên cạnh Cao Lôi Hoa. Lúc này cô bé mặc một bô âu phục màu đen rắt là vừa vặh. Đặc biệt cô nhân viên này rất thông minh, giắt hai sợi xích trên vai Mộng Ti vào bộ quẩn áo, khiến nó trông giống như là đồ trang sức vậy. Mộng Ti hiện giờ cộng thêm quần áo trông càng giống một tiểu Loli.
- Chủ nhân, có muốn giết kẻ này không?
-
Khi Mộng Ti thấy Cao Lôi Hoa đạp lên mặt nam nhân đang nằm trên mặt đất, miệng nàng thốt ra một câu khiến mọi người ở đây trơ nên cứng ngắc.
Đặc biệt cô nhân viên phục vụ kia nhìn cô bé đáng yêu này đầy sửng sốt, nếu cô gái này biết rằng cô bé đáng yếu trong mắt nàng, từng chém mười mấy kiếm sĩ biến thành đống thịt vụn mà không chớp mắt lấy một cái ở thành Băng Cơ, thì không rõ nàng sẽ có cảm tưởng gì.
- Hừm. Mộng Ti, đừng có mỡ miêng ngậm miếng lại nói đến giết người, cháu là một cô bé, phải có văn minh. Nam nhân này chỉ hơi phiền một tí, cảnh cáo chút là được rồi.
Cao Lôi Hoa nghe thấy lời nói của Mộng Ti cũng cám thấy rét run. Hắn dám khẳng định chỉ cần mình gật đầu, thì nam từ dưới chân hắn sẽ chết ở trong tay Mộng Ti.
- Tiểu thư. Không ngờ lại rước thêm phiền toái cho cô.
Cao Lôi Hoa quay đấu ngượng ngừng nói với thiếu nữ, dù sao đánh nhau ở trong cửa hãng đích xác cùng không phải là chuyện tốt gì:
- Tính dúm ta bộ quần áo trên người Mộng Ti giá bao nhiếu tiền.
- Hân hạnh được phục vụ. giá ba trăm kim tê.
Cô gái kia bĩu môi, trong mắt hiện lên sự đắc ý. Bộ quần áo trên người Mộng Ti
nhiều nhất cũng chỉ đáng giá một trăm kim tê. Nhưng nàng lại nói gắp ba. Nàng thật sự muốn nhìn xem nam nhân này sẽ có phàn ứng gì. Nàng nhìn Cao Lôi Hoa đầy vẻ coi thường.
- Được rồi
Cao Lôi Hoa hiển nhiên cùng nhìn ra ý nghĩ của cô gái này, chẳng qua hắn cũng không nói cái gì thò tay vào trong người lấy ra một tấm thẻ ma tinh quét qua chỉếc máy quét của cô gái.
Con số ba trăm hiện lên rõ ràng trên máy quét.
Ợ .
Cô nhân viên kia thật sự không ngờ Cao Lôi Hoa lại thanh toán một cách thoải mái như vậy.
- Hẹn gặp lại.
Cao Lôi Hoa ôm Mộng Ti vào lòng; chuẩn bi đi ra phía cửa.
- Đợi đã, tiên sinh!
Thấy Cao Lôi Hoa sảng khoái như vậy, cô sái kia cũng cám thấy sững sốt. Khi Cao Lôi Hoa đi ra tới cửa. thì cô nhân viên kia đốt nhiên kêu lên.
- Có chuyện gì sao?
Cao Lôi Hoa quay đầu hỏi.
- Vâng, thực xin lỗi tiên sinh. Cô gái móc trong túi ra một chỉếc thẻ ma tinh:
- Tiên sinh. vừa rồi là tôi nói đùa với ngài. Bộ quần áo này chỉ đang giá tám mươi bảy kim tê. Thực xin lồi tiên sinh, đây là tiền thừa trả lại cho ngài.
Cao Lôi Hoa nheo mắt nhìn cô gái này, đến cuối cùng nàng cũng gọi hắn lại. cho nên ấn tượng của Cao Lôi Hoa về nàng cũng tốt hơn rất nhiều:
- Tiểu thư, cô tên gì?
-Lôi Ly Nhã, là người thiết ké chính của của hàng Tuyết Sa.
- Ưm. ta nhớ kỹ rồi. Cao Lôi Hoa phất tay:
-Tiểu cô nương; chỗ tiền thừa này, coi như là cho cô mua kẹo đi, hắc hắc!
- Chủ nhân, kẹo. Mộng Ti cùng muốn. Mộng Ti ở trong lòng Cao Lôi Hoa cùng nói.
- Hắc hắc!
Cao Lôi Hoa khẽ cười, bước qua cái tên đáng thương đang nằm dưới đất đi ra khỏi cửa.
- Đợi đã!
-
Thiếu nữ kia chạy ra khỏi cửa hàng; nhưng bên ngoài đã không còn thấy bóng dáng của Cao Lôi Hoa, chỉ có người đang đi lại trên phố.
Đế đô Quang Minh.
Cao Lôi Hoa đáp xuống gần thành rồi đặt Slime lên vai. ôm Mộng Ti đi về phía đế đô Quang Minh.
Khi đi tới cổng thành, Cao Lôi Hoa đi từ từ như cũ hướng về phía trước.
- Đứng lại. đóng thuế vào thành.
Tại đó, một tên binh sĩ cản đường phía trước của Cao Lôi Hoa:
- Vào thành, đóng hai ngân tệ. Thuế vào thành là mỗi người một ngân tệ.
Tên binh sĩ đó chỉ Cao Lôi Hoa và Mộng Ti.
-Ủa?
Cao Lôi Hoa nghi hoặc:
- Thời gian ta ở đây cũng không ngắn. cho tới giờ chưa từng nghe qua cái gì là thuế vào thành.
Hai ngân tệ đối với Cao Lôi Hoa mà nói cùng chẳng đáng gì, nhưng lại khiến hắn cảm thấy bực mình.
- Ủa? Đạo sư Cao Lôi Hoa? Đúng là đạo sư Cao Lôi Hoa rồi!
Đúng lúc nãy. một câu bé mặc áo bào ma pháp sư nhìn thấy Cao Lôi Hoa, liền vui vẻ kêu lên.
- Gọi ta sao?
Cao Lôi Hoa quay đầu lại. mặc dù hắn là một đạo sư trên danh nghĩa của học viện. Chỉ có điều Cao Lôi Hoa không quen ngươi khác gọi hắn như vậy nên nhất thời cũng không có phản ứng lại.
- Da, thuế vào thành của đạo sư cứ giao cho con đi.
Chỉ thấy nam sinh bên cạnh Cao Lôi Hoa móc ra một cái túi. lấy ra hai ngân tệ đưa cho binh lính kia.
Cao Lôi Hoa nhíu mày. từ bộ dạng của nam sinh này có thể thấy cậu bé cũng không giàu có gi:
- Được rồi, các ngươi có thể vào rồi.
Sau khi thu được thuế vào thành, tên bính lính kia cũng lui sang một bên.
- Em tên gì?
Sau khi vào thành, Cao Lôi Hoa hỏi.
- Mike Jackson.
Ngm sinh kia đáp.
- Em nhận ra ta à? Ta nhớ ta rất ít khi xuất hiện ở học viện mà.
Nói đến đó, Cao Lôi Hoa cũng cảm thấy xấu hổ. Bản thân hắn ở Học viên Ma Võ Thánh Peter cũng không được bao lâu.
Dạ! Đạo sư Cao Lôi Hoa. Lần trước ở học viện ngài khiếu chiến và dễ dàng đánh bại hoàng kim kỵ sĩ Peter Angfelden, nên em đã nhớ kỹ hình ảnh đạo sư Cao Lôi Hoa.
Mike Jackson giơ pháp trượng của mình nói:
- Phong thái của đạo sư khi đó quá tuyêt vời!
-
- ồ, dường như em là một pháp sư. Cao Lôi Hoa nhìn ma -pháp bào trên người Mike Jackson:
- Em là một ma pháp sư. vì sao lại thích xem võ sĩ chỉến đấu?
- Như thế thì làm sao a? Pháp sư không thể thích vũ kỷ sao? Mike Jackson cười ha hà đáp.
Cao Lôi Hoa ngắm thân hỉnh gầy còm của Jackson nói:
- Em dường như rất gầy.
- Không phải đạo sư cũng gầy như vậy sao?
Mike Jackson không cam lòng yếu thế đáp. Dáng người của Cao Lôi Hoa lúc này cũng rất đúng tiếu chuẩn phải gầy yếu".
Cao Lôi Hoa nhìn hình dáng hiện tại của mình, bất đắc dĩ lắc đầu, khi mình còn ở trên địa cầu cũng không phải là bộ dáng thế này. cùng không nhớ thân hình biến thành như vậy từ lúc nào:
- Đúng rồi. Mike Jackson vì sao lại có chuyện thu thuế vào thành? Ta ở đây cũng đã hai tháng rồi. vỉ sao cùng không biết?
- Dạ, em cùng không biết. Chẳng qua, nghe nói đế quốc Quang Minh chuẩn bị chiến tranh.
Mike Jackson cưỡi nói:
- Viẽc này cũng không liên quan tới bình dân như chúng ta. Chúng ta cùng chẵng thể can thiệp được, Chiến tranh, cuối cùng thì người chịu khổ cùng là chúng ta mà thôi.
Chỉến tranh. Cao Lôi Hoa nhíu mày. hắn vừa mới giết thái tử, thì ngay sau đó đế quốc Quang Minh liền chuẩn bi chiến tranh? Không liên quan gi tới hắn chứ. Cao Lôi Hoa thầm nghĩ.
Cao Lôi Hoa thạt sự đã đoán đúng; cuộc chỉến tranh này tuy không có quan hệ trực tiếp đến hắn, nhưng cũng gián tiếp do Cao Lôi Hoa tạo thành.
Nhất thời. Cao Lôi Hoa và Mike Jackson trầm mặc không nói gì. Châm rãi đi về phía trước.
- ủa? ở đây mở cửa hàng trang sức từ lúc nào vậy?
Đang đi, Cao Lôi Hoa đột nhiên nhìn thấy cửa hàng trang sức ở ven đường.
- À. mới được co hai ngày, đây là cửa hàng trang sức nổi tiếng. Dường như Mike Jackson biết không ít, đen cả việc này cùng biết rõ.
- vào xem thử nào.
Cao Lôi Hoa dẫn theo Mike Jackson đi về phía cửa hàng trang sức.
- Việc này, đạo sư muốn đi vào sao?
Khuôn mặt Mike Jackson trở nên đỏ bừng, trên thế giới này. trang sức là độc quyền của nữ nhân. Ý nghĩa của cửa hàng trang sức với cửa hàng chuyện kinh doanh quần áo phụ nữ cùng không có gì khác nhau.
- Ư. vừa đúng lúc. ta muốn mua một vật tặng cho một người. Cao Lôi Hoa dẫn Mike Jackson bước vào cửa hàng.
- Hoan nghênh tới đây. xin hỏi các vị muốn mua gi?
Người bán hàng nhìn thấy là hai nam nhân, cũng sững sốt. Chẳng qua cùng lập tức tỉnh lại.
- A. Tôi muốn đồ trang sức cho vị hôn thê. Cao Lôi Hoa mĩm cười nói.
- ổ. vi hôn thê của tiên sinh quả thực hạnh phúc. Cho tới giờ tôi vẫn chưa từng thấy nam nhân nào vì nữ nhân của mình mà tới cửa hàng này.
Người bán hàng hiển nhiên có năng lực tiếp thu tốt. nói với Cao Lôi Hoa:
- Tiên sinh, ngài hợp ý món nào. vì ngài là khách nam đầu tiên của cửa hàng chúng tôi, chúng tôi có thể giảm cho ngài còn tám phần.
- Hề hề. rất cảm ơn.
Cao Lôi Hoa gật đầu. sau đó ngắm nghía đồ trang sức ở xung quanh.
Ở bên canh, Mike Jackson đỏ mặt đi theo sau Cao Lôi Hoa, dường như muốn ra ngoài, rồi lại ngượng ngùng đi tiếp.
- Jackson. em đi theo ta có phải có chuyện gì cần hay không? Cao Lôi Hoa vừa đánh giá trang sức. vừa cười nói:
- Nếu không có chuyện, em không cần theo ta đâu.
- Em. em.
Mike Jackson cúi đầu, hồi lâu cùng không nói được cái gì.

- Yên tâm đi. có chuyện gì thì cứ nói ra, ha ha. Chỉ cần ta làm được, thì ta nhất định giúp em làm.
Cao Lôi Hoa cười ha hà nói.
- Em. em không sao.
~ Mike Jackson cúi đấu đáp.
- Tốt thôi, nếu em khăng khăng không nói thi cũng khôngsao.
Cao Lôi Hoa cươi nói:
- Sau này. nếu em muốn nói, thì cứ tới tìm ta.
Nói xong, từ trong ngăn hoa tai, Cao Lôi Hoa lấy ra một đôi khuyên tai hình thánh giá khảm ngọc bích:
- Tiểu thư bán hàng; tôi muốn thứ này, đóng gói hộ tôi được không?
- Không thành vấn đề.
Người bán hàng sau khi nhân lấy đôi khuyên tai thì cười nói:
- Ánh mắt của tiên sinh quả nhiên độc đáo. Đôi khuyên tai này tên là "Nước mắt của biền", là tác phẩm của một Đại sư nổi danh. Giá trị là một ngàn kim tê. tôi chỉ lấy tám phần. Giá tám trăm kim tê.
Người bán hàng thuần thục gói đôi khuyên tai này vào trong một cái hộp nhỏ.
- cảm ơn nhiều.
Cao Lôi Hoa đưa thẻ ma tinh ra. Lần trước sau khi từ hội đấu giá trở về. trên người Cao Lôi Hoa cũng có không ít kim tệ. trở thành một tiểu phú rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Cao Lôi Hoa dẫn Mike Jackson bước ra khôi cửa hàng trang sức.
- Mike Jackson, nếu sau này em muôn nói với ta. Thì tới tìm ta nhé.
Cao Lôi Hoa vỗ vỗ cậu bé ma pháp sư này, dường như thằng bé muốn nói điều gì đó, nhưng lại do dự không dám.
- Dạ! cảm ơn đạo sư Cao Lôi Hoa. Em về nhà trước đây.
Tâm tình Mike Jackson rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều, vẫy tay chào Cao Lôi Hoa, hưng phấn chạy về phía trước.
Nhìn bóng lưng Mike Jackson xa dần, Cao Lôi Hoa cười cười, sau đó ôm Mộng Ti đi về nhà.
* * * * * * * * *
Lúc này. trong nhà Tĩnh Tâm.
Trên mặt Vọng Linh Đại trưởng lão lộ ra nụ cười âm hiểm. một ma pháp trận được khắc dưới đất. Tra Lý đứng ở bên canh làm trợ thủ cho lão, lần lượt chuyển các loại vật liệu ma pháp và dung dịch ma pháp.
- Khác khác! Khác khác
Nụ cười âm hiểm trên mặt Vong Linh Đại trường lão càng ngày càng đâm. Tra Lý đứng ở bên canh không nhịn được mà rùng mình.
- Sát lục giả. Tiến hóa đi!
Vọng Linh Đại trưỡng lão nhắm hai mắt lại, đem vật liệu cuối cùng đặt vào trong ma pháp trận này. Từ ma pháp trận bừng lên một trân ánh sáng rồi lại nhanh chóng biến mất....
,
- Khặc khặc. Tra Lý. lão tử thành công rồi.
Vong Linh Đại trưởng lão cười âm hiểm:
- Thuật sát lục giả cuối cùng cũng tiến hóa! Ha ha!
- No có hiệu quà gì?
Tra Lý nhìn thấy vẻ mặt của Vong Linh Đại Trường lão nên cười gượng gạo.
- Ha ha, có thể nói thế này, trước kia nhiều nhất ta chỉ có điều khiển sáu cường giả thánh cấp. Nhúng bây giờ thuật sát lục giả tiến hóa thành công. sáu 'sát lục giả' thánh cấp của ta giờ mỗi người đều có thể mang theo hai người yếu hơn bọn họ. Ha ha!
Vong Linh Đại trưởng lão cười khoái trá, sau đó trong lòng thầm tính toán có nên tìm vài người để thí nghiệm một chút, chỉ có điều không biết người não trở thành nhóm thí nghiệm đầu tiên của Vong Linh Đại trưởng lão đây? Lúc này tổ trưởng tổ chức "Sauron" dường như đang ở trong nhã Cao Lôi Hoa, hắn chính là kẻ thí nghiệm đầu tiên của Vong Linh Đại trưởng lão.
- Vậy chừng nào Thì ngươi làm cho ta thú Hẹp giả (người đi săn) đây?
Tra Lý hưng phấn nói, hắn thoải mái ở bên cạnh làm tiểu đệ trợ thủ cho lão còn không phải là vì thú liệp giả đó sao.
- Hắc hắc, điều này còn phải xem bản thân ngươi! Vọng Linh Đại trường lão cười nói:
- Ngươi có thể tìm được nhiều nguồn tốt. thì ta có thể làm ra hàng tốt, đây chính là chia theo kiểu 1 nguồn - 1 hàng.
Cao Lôi Hoa khẽ đẩy cửa chính ra
_Ta đã trở về
Cao Lôi Hoa khẽ hô như mọi lần. Sau đó tiến về phía phòng khách
Đi qua phòng khác, Cao Lôi Hoa liền thấy phòng ăn, Tĩnh Tâm đang ngồi bên bàn ăn uống vui vẻ. Mái tóc dài màu làm xõa trên vai Tĩnh Tâm , thỉnh thoảng nàng hất mái tóc dài về phía sau
Cao Lôi Hoa cảm thấy trong lòng ấm áp, bất kể khi nào nhìn thấy Tĩnh Tâm hắn đều có cảm giác thoải mái như vậy. Có điều, cái tình cảnh này nhìn qua vì sao lại cảm thấy quen
-Tĩnh Tâm, ta đã trở về
Cao Lôi Hoa đi về phía Tĩnh Tâm, sau đó theo thói quen định thò tay nâng mái tóc nàng lên. Nhưng lúc này, Tĩnh Tâm lại quay sang nở nụ cười hài hước
A
Tay của Cao Lôi Hoa liền cứng đơ lại giữa không trung. Sau đó ôm Mộng Ti và Slime nhảy nhanh về phía sau, lắp bắp hỏi:
Đây là Tĩnh Tâm hay là nhạc mẫu đại nhân vậy?
-Hừ hừ! Tiểu tử! Lần này người phản ứng nhanh lắm
Lúc này chỉ thấy thân hình cột sát của nhạc mẫu đại nhân hiện ra đằng sau Cao Lôi Hoa, chỉ thấy nhạc mẫu đại nhân mặt đằng đằng sát khí cầm đinh ba trong tay
Ha, ha, ha
Cao Lôi Hoa ngượng ngùng cười, chút nữa là quên, nhạc mẫu đại nhân còn ở nhà. Lúc này, Tĩnh Tâm mới từ trong phòng đi ra mỉm cười với Cao Lôi Hoa
Lúc này mới là Tĩnh Tâm! Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng đặt Mộng Ti sang một bên , sau đó chạy tới bên Tĩnh Tâm, tiếp lấy cái đĩa trong tay nàng:
-Tĩnh Tâm, nhắm mắt lại, ta tặng cho nàng một món quà
Tĩnh Tâm mở to mắt nghi hoặc, rồi vẫn gật đầu nhắm mắt lại. Cao Lôi Hoa ôm chầm lấy Tĩnh Tâm rồi lấy ra một đôi khuyên tai, dịu dàng đeo cho Tĩnh Tâm

Cực Phẩm Vú Em - Chương #185


Báo Lỗi Truyện
Chương 185/513