Chương 18: Vú em kiêu ngạo 


Mãi đến tối Cao Lôi Hoa mới nhớ được hết tên con của Tĩnh Tâm
Hơn nữa, Cao Lôi Hoa còn phát hiện ra rằng bọn chúng có rất nhiều điểm khác nhau thú vị.
Ví dụ như đại công tử Saga có mái tóc đen cổ điển cùng với con ngươi cùng màu. Nhị công tử, Nguyệt Sư Na Na có một chòm râu rất nam tính, nói về thằng bé Nguyệt Sư này, Cao Lôi Hoa cảm thấy rất hâm mộ, mới có mười hai tuổi đã có một bộ râu cực kì gợi cảm. (đến sau này Cao Lôi Hoa mới biết đó không phải là râu). Còn thằng bé Rudolph trên đầu có một đôi sừng nhỏ giống như trong ác ma trong truyền thuyết. Còn đại tiểu thư Nguyệt Nhị kia có một đôi tai dài nhọn giống như là tinh linh! Hơn nữa, "tân nhân" Kim Toa Nhi còn có cánh! Khặc Khặc! Thật là một gia định lạ lùng.
Trước bữa tối
Tĩnh Tâm vẫn như cũ, im lặng như một bức tượng. Nàng ôm tiểu hài tử Rudolph trong lòng. Tuy thế nàng vẫn âm thầm dùng "ngôn ngữ mắt" ra dấu yêu cầu bọn trẻ chấp nhận thân phận của Cao Lôi Hoa.
Tuy rằng ngoài mặt chúng có vẻ đã chấp nhận nhưng ngoại trừ nhị công tử có chòm râu "sexy", hai đứa trẻ còn lại vẫn đối xử lạnh nhạt với Cao Lôi Hoa. Dường như yêu cầu của Tĩnh Tâm đã bị chúng để ngoài tai.
Sáng sớm hôm sau,
Lạp Lạp Lạp
"Hôm nay bầu trời thật quang đãng sáng sủa!"
Cao Lôi Hoa thức dậy rất sớm, tự mình vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Hồi trước, khi hắn còn ở nhà của Vũ Hinh, Cao Lôi Hoa cùng Tiểu Lỵ Nhi đều không dám ăn thức ăn của Vũ Hinh. Có một lần bữa sáng của Vũ Hinh bị một con heo ăn phải, nó lập tức phải nhập viện suốt một tháng. Từ đó trở đi, bữa sáng đều được Cao Lôi Hoa chuẩn bị.
Trong chốc lát, Cao Lôi Hoa đã làm xong năm phần ăn sáng cùng với hai phần sữa bột. Còn là sữa gì thì Cao Lôi Hoa cũng không rõ lắm, đó cũng chỉ là một loại "sữa ăn liền". Cuối cùng là món thịt nướng yêu thích của tiểu yêu tinh đáng yêu, Slime.
Sau khi làm xong, Cao Lôi Hoa cất bảy phần thức ăn vào trong nước ấm giữ không cho nó nguội.
"Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong!" Cao Lôi Hoa khẽ nhìn cái đồng hồ ma pháp, vừa đúng sáu giờ sáng. Tháo tạp dề ra, hắn liền biến thành một quân nhân với khí thế mạnh mẽ. Không, phải nói quân nhân là một bộ mặt khác của Cao Lôi Hoa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đối với Cao Lôi Hoa, sáu giờ sáng mà còn ngủ là một chuyện không thể tha thứ. Nằm ườn trên giường làm cho con người trở nên ngu đần, ngoài ra còn làm cơ thể trở nên suy yếu. Nên cho dù ở đâu, Cao Lôi Hoa đều thức dậy trước sáu giờ. Không những thế những người sống chung với hắn cũng đều phải "chịu khổ" theo. Sáu giờ sáng là lúc Cao Lôi Hoa điên cuồng nhât. Những kẻ đáng thương này sáu giờ sáng đều sẽ bị bắt thức dậy. Điều mà làm cho mọi người đau khổ nhất là việc Cao Lôi Hoa dậy sớm không phải do hắn muốn rèn luyện mà nó đã trở thành một bản năng của hắn. Một loại bản năng đã được trui rèn từ khi còn ở khu huấn luyện của tiểu binh mà không thể ngày một ngày hai có được.
- Hoéttttttt!!
Cao Lôi Hoa lấy cái còi "ác bá" của mình ra thổi.
- Kéeeet!
Cao Lôi Hoa mở cửa phòng của nhị công tử Nguyệt Sư ra hét lớn:
- Rởi giường!
- huh!
Nguyệt Sư dụi dụi hai con mắt nhìn cái đồng hồ ma pháp ở đầu giường nói:
- Mới có sáu giờ, cho ta ngủ thêm một chút đi!
Xoẹt!
Nguyệt Sư cảm thấy chính giường của mình bị kéo ra!
- Phịch!
Nguyệt Sư rớt xuống dưới đất.
- Rời giường!
Tiếng của Cao Lôi Hoa như sấm rền bên tai Nguyệt Sư. Sau đó, Cao Lôi Hoa đi ra, mở cửa căn phòng tiếp theo. Ba âm thanh như cũ đồng dạng vang lên.
- Xoẹt! Xoẹt! Phịch!
Sau đó lại là tiếng nói sấm của Cao Lôi Hoa:
- Rời giường!
Trong vòng năm phút, ngoại trừ hai người không bị đụng tới là tiểu hài tử Rudolph and cô bé Kim Toa Nhi, tất cả những người khác đều bị Cao Lôi Hoa cưỡng ép thức dậy.
Ngay cả Tĩnh Tâm cũng không có thoát, tuy chăn của nàng không bị lật lên nhưng mà vẫn bị đánh thức.
Cứ như thế, Tĩnh Tâm, đại tiểu thư Nguyệt Nhị, đại công tử Saga, nhị công tử Nguyệt Sư đều bị ép đứng trước mặt Cao Lôi Hoa.
Người đầu tiên tỏ ra bất mãn là đại công tử Saga, hắn vốn đã không thích tên công tử bột này:
- Ngươi muốn cái gì? Mới có sáu giờ sáng đã đánh thức tất cả chúng ta dậy rồi bắt ra đây để làm gì?
Đại tiểu thư Nguyệt Nhị cũng hung hăng liếc xéo Cao Lôi Hoa. Ngay cả nhị công tử Nguyệt Sư cũng tỏ ra hơi bất mãn nhìn Cao Lôi Hoa.
Chỉ có Tĩnh Tâm dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.
- Nghe đây!
Cao Lôi Hoa hướng tới bốn người nói:
- Kể từ ngày hôm nay, mọi người đều phải dậy lúc sáu giờ sáng. Ta không muốn ngày nào cũng phải đánh thức mọi người.
- Khoan! Ngươi đúng là ngu ngốc!
Saga lạnh lùng phản bác rồi xoay người chạy lên lầu.
- Hây!
Cao Lôi Hoa hít sâu một hơi:
- Ta chỉ nói một lần, ta sẽ không nhắc lại lần thứ hai.
Hắn mạnh mẽ thở ra, một luồng khí mãnh liệt bắn về phía Saga.
Khí thế bậc bảy của Cao Lôi Hoa đã đạt tới mức độ khủng bố. Bị khí thế của Cao Lôi Hoa trấn áp, Saga liền cảm thấy di chuyển khó khăn, ngay cả xoay người cũng không dễ dàng gì, nhưng hắn vẫn quật cường nhìn chằm chằm vào Cao Lôi Hoa.
- Trở về lại vị trí cũ!
Cao Lôi Hoa thản nhiên nói:
- Nếu đây là ở trong quân đội thì cháu đã chết một lần.
Lúc này, Cao Lôi Hoa tạo ra cho chúng một cảm giác sợ hãi: "Nếu mình không ngoan ngoãn nghe lời, hắn có thể sẽ xử lý mình ngay tại chỗ."
- Được rồi ngươi muốn làm gì!
Cảm nhận được khí thế hùng mạnh của Cao Lôi Hoa, Saga bất mãn quay trở lại rồi thản nhiên hỏi.
- Bây giờ là sáu giờ hai mươi, tất cả mọi người hãy chuẩn bị quần áo cho tốt. Từ hôm nay trở đi, mỗi buổi sáng chúng ta đều sẽ ra ngoài chạy bộ.
Cao Lôi Hoa ra lệnh cho tất cả mọi người.
- Chạy bộ?
Nguyệt Nhị gần như điên cuồng gào lên:
- Ngươi gọi là Cao Lôi Hoa à?
- Cháu có thể gọi ta như vậy nhưng ta thích được gọi là vú em hơn.
Cao Lôi Hoa thản nhiên trả lời (siêu cấp biến thái)
- Tùy ý ngươi vậy!
Nguyệt Nhi dùng một cái giọng gần như rống hỏi:
- Ngươi không biết à? Ta là ma pháp sư! MA PHÁP SƯ! Ta không cần phải chạy cái gì hết! Ta là ma pháp sư, chỉ cần minh tưởng cho tốt là được. Ngươi có hiểu không? Còn nữa, chẳng lẽ ngươi không biết là đàn ông không được tự tiện vào phòng của một phụ nữ? (ta thích)
- Không sai! Đây là vấn đề sao?
Cao Lôi Hoa thản nhiên trả lời.
- Không phải là vấn đề của ta mà là ý kiến của ta.
Nguyệt Nhi bình tĩnh, kiểm chế kích động nói:
- Ma pháp sư không cần rèn luyện thân thể giống như võ sĩ!
- Ý kiến bị bác bỏ
Cao Lôi Hoa thoải mái phản đối.
- Tất cả hãy đi chuẩn bị, năm phút sau thời gian rèn luyện bắt đầu.
Nói xong, Cao Lôi Hoa xoay cửa đi ra:
- Ta sẽ chờ các ngươi trong vòng năm phút. Năm phút sau, tập hợp ở trước cửa. Còn nữa….
Cao Lôi Hoa đột nhiên quay đầu hướng về Nguyệt Nhi nói:
- Ngươi còn bé lắm, ta tạm thời chưa có hứng thú!
- Mẹ!
Nguyệt Nhi nhìn thấy bộ dáng của Cao Lôi Hoa, nàng thở hồng hộc đứng bên cạnh Tĩnh Tâm phàn nàn:
- Hắn sao lại làm như thế? Hắn không là cái gì của chúng ta, hắn dựa vào cái gì mà ép buộc chúng ta. Chúng ta không cần hắn, hãy đuổi hắn đi!
Tĩnh Tâm vẫn im lặng không nói gì, nàng nhìn theo bóng dáng của Cao Lôi Hoa ở xa xa, môi khẽ mấp máy rồi đột nhiên bật cười. Sau đó, nàng bắt đầu thay bộ đồ kiếm sĩ, còn mặc thêm trang phục thể thao.
Tại sao tất cả phụ nữ đều sinh ra hài tử khá giống nhau? Ta đã xác định được cảm giác ban đầu của ta về Tĩnh tâm là đúng. He he, con người mà, hiện mọi người chắc cũng nhận ra. Con của Tĩnh Tâm không cùng một chủng tộc? Nói vậy là đủ hiểu.

Cực Phẩm Vú Em - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/513