Chương 16: Rời đảo


- Ha ha~~ Rốt cuộc cũng rời đảo !
Cao Lôi Hoa đứng ở hải đảo lớn tiếng hoan hô. Nhưng thấy biển thật là xa xăm mờ mịt, Cao Lôi Hoa lập tức liền phát hiện một vấn đề nghiêm trọng :
- Này, Nguyệt Hoa Thiên, ta hình như không thấy một chiếc thuyền nào cả?
- Ha ha, chuyện này ngươi yên tâm, ta đã có an bài.
Nguyệt Hoa Thiên khẽ cười một tiếng:
- Không bao lâu nữa thuyền của chúng ta sẽ tới.
- A, thì ra là vậy.
Cao Lôi Hoa gật gật đầu, ôm chặt tiểu cô nương trong lòng, cẩn thận cho nàng uống nước dừa.
Lúc này trong lòng Cao Lôi Hoa, tiểu long nhân Kim Toa Nhi đã thu đôi cánh ở sau lưng. Bây giờ nó không khác gì một tiểu cô nương nhân loại thập phần đáng yêu, không có gì phải bàn cãi.
Furion nhìn mãi vào tiểu cô nương đáng yêu, nhưng cuối cùng cũng lưu luyến nói với ba người Cao Lôi Hoa:
- Các vị bằng hữu, ta chỉ có thể đưa các vị đến đây thôi.
- Được rồi.
Cao Lôi Hoa cười nhẹ với Furion, tỏ vẻ có chính mình ở đây, đứa bé tuyệt đối không có việc gì phải lo.
- Slime, Slime~
Tiểu tử kia trên vai Cao Lôi Hoa bỗng nhiên kêu lên..
- Gì vậy?
Cao Lôi Hoa nghi hoặc nhìn về phía tiểu tử kia, chỉ thấy nó đang chỉ về phía trước hưng phấn kêu lên.
Nhìn về hướng đó, Cao Lôi Hoa liền thấy một con thuyền lớn cực kì hoa lệ đang đi về phía hoang đảo!
Nguyệt Hoa Thiên nhìn chiếc thuyền đang tới rồi cười nói:
- Lôi Hoa, đấy là thuyền của chúng ta .
- Rất tráng lệ!
Cao Lôi Hoa không thể không khen một tiếng! Thuyền này thực cực kỳ hoa lệ, khiến Cao Lôi Hoa thậm chí nghĩ không ra được từ gì để mô tả nó! Có thể nói khách thuyền sang trọng hiện đại nhất cũng chỉ như thế này mà thôi.
Chiếc thuyền lớn vừa cập bờ, một quân nhân bước xuống rất nhanh, sau đó hướng về phía Nguyệt Hoa Thiên và Tĩnh Tâm hành lễ.
Tiếp đó, Tĩnh Tâm và Nguyệt Hoa Thiên đi đầu, Cao Lôi Hoa ôm tiểu cô nương bước lên thuyền rời khỏi hoang đảo.
*************************.
Bọn họ đi thẳng về hướng quốc gia nổi danh nhất đại lục- Quang Minh đế quốc.
Đây là trung tâm chính trị và tôn giáo của thế giới, là nơi Quang Minh thần giáo đặt tổng giáo.
Đồng thời nơi đây cũng có học viện Thánh Peter–học viện ma pháp võ kỹ nổi tiếng số một đại lục.
- Thuyền sẽ tới nơi rất nhanh! Lôi Hoa, ngươi cùng Tĩnh Tâm hai người chuẩn bị xuống thuyền
Nguyệt Hoa Thiên nhắc Cao Lôi Hoa.
- Chuẩn bị? Chuẩn bị cái gì?
Cao Lôi Hoa không hiểu hỏi lại.
- A.
Nguyệt Hoa Thiên chỉ vào trên người Cao Lôi Hoa. Hiện tại hắn đang mặc chiếc áo choàng của Tĩnh Tâm, nếu cứ như vậy đi xuống thuyền thì ha ha, chắc sẽ có chuyện vui cho mọi người xem mà.
- Ách!
Cao Lôi Hoa phát hiện chính mình cũng không hơn dã nhân là mấy. Chẳng qua do đã tắm rửa trên biển nên cũng không quá đáng lắm.
- Tĩnh Tâm, muội hãy mang Cao Lôi Hoa tiên sinh đi tẩy trần, lấy cho y bộ y phục khác.
Nguyệt Hoa Thiên lập tức nói với Tĩnh Tâm.
Nàng liền gật đầu, sau đó liếc mắt một cái về phía Cao Lôi Hoa, ý bảo hắn hãy đi theo.
- Ây.
Cao Lôi Hoa buồn bực hừ một tiếng, bước nhanh theo Tĩnh Tâm.
Hai người đi tới một phòng chuyên để tắm rửa. Sau đó Tĩnh Tâm lấy một bộ y phục nam võ sĩ đưa cho hắn.
Cao Lôi Hoa cảm tạ một tiếng rồi đón lấy, đi vào trong làm nhiệm vụ của mình.
Ở trong đó, hắn không khỏi buồn bực vì trình độ công nghệ của thế giới này quá thấp, vẫn là dùng gương đồng.
Nhìn thấy mình trong gương không quá mơ hồ nhưng cũng chẳng rõ ràng, có điều trong gương dường như trẻ hơn rất nhiều. Cao Lôi Hoa ở trái đất đã 27 tuổi nhưng xem ra trong gương chỉ khoảng 20 là nhiều.
"A! Cái gì thế này, khuôn mặt rất đẹp, rất có sức hấp dẫn! Thế này thì có thể đi hấp dẫn thiếu phụ nha!" Nhìn khuôn mặt "trẻ tuổi" của mình trong gương, Cao Lôi Hoa vui vẻ ngắm nhìn không muốn đứng dậy nữa.
Sau khi tắm rửa xong, Cao Lôi Hoa buộc bộ tóc dài lên, mặc bộ võ phục, lập tức một trang công tử anh tuấn hiện ra trong gương.
Nhưng nhìn thế nào cũng giống một chàng công tử bột, điều này khiến hắn rất là buồn bực.
"Ai, xem ra cũng chỉ có thể đành chấp nhận thôi." Cao Lôi Hoa lắc đầu, sau đó đẩy cửa phòng đi ra.
Nhìn thấy Cao Lôi Hoa đầu tiên là tiểu nữ mới thu nhận Kim Toa Nhi. Nó vừa nhìn thấy hắn liền điên cuồng đi tới:
- Mẹ~ ba ba! Ba thật là hấp dẫn! Còn con thì đang đói lắm rồi!
Tiếp theo, tiểu tử kia nhảy vọt lên, vững vàng ngồi ở " ngai vàng" bả vai của hắn.
- Ây!
Cao Lôi Hoa rên rỉ kêu rồi ôm lấy tiểu Kim Toa Nhi.
Tĩnh Tâm cũng vừa nhìn thấy hắn, trong đôi mắt lạnh như băng hiện lên một tia dị quang, chẳng qua rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh.
Nhưng Cao Lôi Hoa vẫn nhận thấy, hắn nhẹ nhàng cười, cũng không để ý nhiều.
Tĩnh Tâm nhìn vào mắt Cao Lôi Hoa, ý bảo cùng đi với nàng.
Cao Lôi Hoa liền gật đầu. Kì thật cũng rất lạ, hắn đến bây giờ cũng chưa nghe Tĩnh Tâm nói quá một câu. Mà nàng cũng không giống một nữ nhân câm điếc. Tuy rằng tò mò, nhưng Cao Lôi Hoa cũng không có hỏi, hắn không có thói quen hỏi người khác. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Bởi cùng ở với Vũ Hinh khá lâu cho nên Cao Lôi Hoa cũng hình thành thói quen không hỏi quá nhiều chuyện riêng tư của người khác.
Cao Lôi Hoa hoàn toàn không đồng ý với quan niệm về tình yêu trên địa cầu: "hai người yêu nhau thì không nên có bí mật". Đối với hắn, hai người đã yêu nhau thì không nên tìm hiểu tất cả chuyện riêng tư của đối phương, hãy cố gắng giữ cho cả hai chút không gian riêng, đồng thời cũng luôn khiến cho mình có cảm giác bí ẩn chưa khám phá hết về đối phương.
Đây cũng chính là một nguyên nhân khiến Cao Lôi Hoa có thể ở một chỗ cùng Vũ Hinh lâu như vậy mà không xảy ra bất cứ mâu thuẫn nào.
Tĩnh Tâm dẫn Cao Lôi Hoa đi đến trước Nguyệt Hoa Thiên. Sự anh tuấn phong độ của hắn khiến Nguyệt Hoa Thiên há to miệng nhìn lại. Nguyệt Hoa Thiên gần như không thể tin được, đây chính là Cao Lôi Hoa! Tiễn,trường đao đeo phía sau, trên người mặc võ phục, hiện tại Cao Lôi Hoa nhìn thế nào cũng giống một đại công tử con nhà giàu, chứ không phải là một nam nhân mạnh mẽ đến ngay cả cự long cũng phải tôn kính.
Có lẽ, Nguyệt Hoa Thiên còn phát hiện, Cao Lôi Hoa hiện tại thật giống cái bộ dạng của người kia ....
- Làm sao vậy? Ta có vẻ ngốc lắm sao?
Cao Lôi Hoa cười cười nói, vừa lấy ra một quả dừa, cẩn thận cho Kim Toa Nhi uống. Có thể bởi vì Kim Toa Nhi là bán long nhân, cho nên cô bé này đặc biệt luôn thèm ăn! Cứ một lúc lại đòi Cao Lôi Hoa cho ăn. Cũng may Cao Lôi Hoa đã chuẩn bị trước, để đầy quả dừa trong nhẫn không gian.
- Không có gì.
Nguyệt Hoa Thiên nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Trước mắt là lục địa rồi!
Nguyệt Hoa Thiên chỉ vào bến cảng tấp nập trên bờ biển nói:
- Nơi này chính là Quang Minh đế quốc! Ta tạm thời ở lại đây. Sau khi tới nơi, Tĩnh Tâm sẽ dẫn ngươi đi thưởng thức sự phồn vinh của đế quốc chúng ta.
- A, thật tốt.
Cao Lôi Hoa kêu lên.
Khi thuyền lớn cập bờ, Nguyệt Hoa Thiên cũng không rời thuyền cùng với bọn Tĩnh Tâm và Cao Lôi Hoa.
Hắn chính là nhường Cao Lôi Hoa cùng với Tĩnh Tâm đi thăm thú còn bản thân thì vẫn đi tiếp.
Theo bước Tĩnh Tâm, Cao Lôi Hoa rốt cuộc cũng thật sự đặt chân lên đại lục của dị giới.

Cực Phẩm Vú Em - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/513