Chương 93: Chủ động xuất kích.


Trở lại trong xe, Tô San cũng không giống như trong tưởng tượng của Trần Phàm chủ động lải nhải hỏi han, mà là bình tĩnh thật lạ lùng, nàng dùng một tay chống cằm, nhìn cảnh sắc lướt thật nhanh ngoài cửa số, nỗi lòng cũng ném lên chín tầng mây.
 
Có người nói, nữ nhân đều là cảm tính.
 
Trên đời này không có chuyện gì tuyệt đối, tuyệt đối như vậy cũng không chính xác, xa không nói, chi lấy Dai Fu làm chuẩn, liền tuyệt đối không nói tới hai chữ cảm tính.
 
Tuy rằng Tô San cùng Dai Fu không tính là cực đoan, nhưng từ nhỏ sống trong phòng ấm như Tô San, tuyệt đối có thể tính là một cô gái đầy cảm tính.
 
Từ chân ghét Trần Phàm, đến thứ thừa nhận Trần Phàm. Tô San tìm thời gian cũng không dài, chi hơn một tháng, điều này nếu đặt trên người Dai Fu, cơ hồ là chuyện không thể nào.
 
Tô San lại làm được.
 
Trong chuyện này cố nhiên do lòng hiếu kỳ đối với Trần Phàm điều khiển, nhưng càng nhiều là vì một ít hành động lơ đãng của Trần Phàm, như là những hành động không chút âm thanh, làm nàng yên lặng cảm động đồng thời đem cánh cửa luôn đóng chặt với nam nhân của nàng đã hiện lên một khe hở.
 
Người cảm tính bình thường đều luôn xúc động. Tô San cũng là như thế. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Nếu không phải xúc động, ngày hôm qua khi Trần Phàm hạ nhẫn tâm muốn rời đi, nàng sẽ không khóc òa, càng sẽ không dùng một lần cơ hội quỷ giá lưu lại Trần Phàm.
 
Xúc động đi qua. Tô San lại thần kỳ không hối hận, chỉ có chút nghi hoặc tại sao mình đột nhiên thay đổi thái độ đối với Trần Phàm, nhưng...nếu sự thay đổi đã thành sự thật, nàng cũng sẽ không đi trầm tư suy nghĩ nguyên do bên trong, mà quyết định thử sắm vai một nữ nhân sắp lập gia đình.
 
Đây cũng là nguyên nhân hôm nay nàng chủ động công khai quan hệ với Trần Phàm Ngay trước mặt mọi người. Đương nhiên...trọng yếu hơn là tự nhiên là vì đả kích tình địch như Dai Fu.
 
Bất quá...Làm Tô San có chút buồn bực chính là xuất sư có chút bất lợi, nàng đang lo lắng làm sao lấy lại thể diện đã có chút mất đi trước đó.
 
Tô San trầm mặc, nhiều ít làm cho Trần Phàm cảm thấy có chút tò mò, nguyên bản hắn đang suy nghĩ làm sao giải thích với Tô San chuyện của Điền Thảo mà đang cảm thấy đau đầu, hiện tại lại không cần lo lắng.
 
Đông Hải cùng Hàng Châu cách nhau cũng không xa. ước chừng khoảng 1OOkm, lái xe cũng chi mất hai giờ.
 
Nguyên bản cho tới nay, một khi Sở Qua lái xe lên đường cao tốc, tốc độ xe bình thường sẽ không thấp hơn 200km/ h, bất quá hôm nay có mặt Trần Phàm, hắn không dám lung tung khoe khoang tài lái xe của mình, theo hắn xem ra, chút tài đó căn bản còn chưa vào được ánh mắt Trần Phàm.
 
Hai giờ sau, nhóm người, bốn chiếc xe vững vàng an toàn chạy tới một khách sạn có chút nổi danh trong Hàng Châu. Tiêu Phong đã sớm đặt phòng trước.
 
Sau khi xuống xe, mọi người ăn uống no nê một trận, theo sau dựa theo kế hoạch ban đầu đi tới Tây Hồ.
 
Tục ngữ nói, trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng, tạm thời không đề cập tới thành phần khoa trương trong này có bao nhiêu, nhưng ít ra...vùng đất Hàng Châu này ở thời cồ đại vẫn rất nổi danh, nhất là Tây Hồ.
 
Nếu như nói Tây Hồ cổ đại giống như một cô gái thanh xuân sắp nỡ, tinh khiết mê người, như vậy Tây Hồ hiện tại giống như một thiếu nữ bị vờ nát, bị hiện đại hóa tàn phá mất đi hương vị nguyên lai từ lâu, cũng không còn cách nào làm cho người ta lĩnh hội được phong cảnh đắc ý trong "phong cảnh như thành cô, người đi trong bức tranh".
 
Sinh trường tại Hàng Châu. Tiêu Phong từ nhỏ đến lớn du ngoạn Tây Hồ chỉ sợ chính hắn cũng không nhớ rõ là bao nhiêu lần, mà tuy rằng Tô San không sánh bằng Tiêu Phong, nhưng số lần đi tới cũng không ít.
 
Nhưng Sở Qua tuy có thân thế không tệ chi ở thời gian năm trước có tới qua một lần, lần đó Sở Qua chi mới mười lăm tuổi được sự trợ giúp của Độc Nhất Đao, cực kỳ phong cách giẫm đạp hai công tử ăn chơi trác táng nổi tiếng Hàng Châu, lúc ấy có thể nói đã chấn động một thời.
 
Đây là lần thử hai hắn đến Hàng Châu.
 
Lần này không có Độc Nhất Đao khiến cho cả hắc đạo phía nam sợ hãi đi cùng, đồng thời cha của hắn từng tại vùng tam giác Trường Giang ăn thông cả hắc bạch hai đạo, cũng đã rời xa hắn, lìa khỏi nhân gian.
 
Có lẽ xúc cảnh sinh tình, lại đi vào Tây Hồ, Sở Qua luôn luôn cực kỳ hoạt bát lại trầm mặc không nói, nhưng chỉ có Ngu Huyền cùng Chu Văn lần đầu tiên tới Tây Hồ du ngoạn lại vẻ mặt hưng phấn.
 
Nhận thấy được biến hóa của Sở Qua. Trần Phàm có chút kinh ngạc, đồng thời âm thầm quyết định, chờ sau khi trở lại Đông Hải, sẽ điều tra rõ về Sở Qua, dù sao theo ỷ nào đó, hắn đã cho phép Sở Qua tiếp xúc với người bên cạnh mình, nếu Sở Qua cùng người bên cạnh mình tiếp xúc, như vậy Trần Phàm nhất định phải hiểu rõ Sở Qua như lòng bàn tay.
 
Không biết là vì muốn kích thích Dai Fu, hay là muốn cho Dai Fu biết khó mà lui, lúc du ngoạn Tây Hồ, Tô San luôn luôn kéo cánh tay Trần Phàm, kiệt lực Biểu hiện ra bộ dạng thật thân mật, ai ngờ Dai Fu đối với loại biểu hiện này vẫn không chút gợn sóng, căn bản không hề để trong lòng.
 
Theo ỷ nào đó mà nói. đối với Dai Fu, nàng cũng giống như Trần Phàm, đang cùng Tô San chơi một hồi trò chơi của người lớn và trẻ con, nếu không lấy năng lực của nàng, muốn ở trên tình trường đánh bại Tô San, dề như trở bàn tay.
 
Đương nhiên...điều kiện tiên quyết là phải được Trần Phàm cho phép.
 
Khi trời chiều dần dần hạ xuống đinh núi. đoàn người Trần Phàm đã hoàn thành xong hành trình du ngoạn Tây Hồ.
 
- Trần Phàm, thời gian còn sớm, không bằng chúng ta tới quán bar bên cạnh chơi đùa? Đối diện học viện tạo hình mỹ thuật Trung Quốc có một quán bar không tệ, bên trong thường xuyên xuất hiện thủy linh cải trắng tiêu chuẩn cực cao.
 
Sau bữa cơm chiều. Tiêu Phong trưng cầu ý kiến Trần Phàm.
 
Hiển nhiên, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, với chỉ số thông minh của Tiêu Phong tự nhiên nhìn ra được Trần Phàm không phải hạng người bình thường. Chẳng qua Trần Phàm không nói, hắn cũng sẽ không miệt mài theo đuổi.
 
- Được.
 
Tuy rằng Trần Phàm cũng không phải rất muốn mang theo Tô San đi tới những địa phương như quán bar, nhưng cũng không muốn làm mất hứng, vì thế gật đầu đáp ứng.
 
Trần Phàm vừa đáp ứng, những người khác đều không có ý kiến.
 
Nửa giờ sau, dưới sự dẫn đường của Tiêu Phong. đoàn người Trần Phàm thanh thế mênh mông đi tới quán bar Giang Hồ.
 
So sánh với mị lực của quán bar BBS tại hạt ngọc đông phương Đông Hải cùng Hàng Châu, cấp bậc của quán bar Giang Hồ thấp hơn một chút, trang Hoàng cũng rất bình thường, bất quá hết sức đặc sắc, hơn nữa còn nằm đối diện mỹ viện, có một ít công tử ca chửa tâm tư liệp diễm (săn mỹ nữ) thường xuyên ẩn hiện.
 
Hoặc có lẽ bởi vì thời gian quá sớm, trong quán rượu cũng không có khách nhân, nhóm phục vụ tụm năm tụm ba tụ tập cùng một chỗ nói chuyện phiếm.
 
Mắt thấy đoàn người Trần Phàm tiến vào, người phục vụ đang chen chúc cùng một chỗ nói chuyện phiếm liền lập tức tránh ra. đồng thời không hẹn mà cùng đưa ánh mắt nhìn về phía Dai Fu trong bộ tóc vàng rực rỡ.
 
Dù sao vô luận là Hỗn Thế Ma Vương tự cao tự đại như Sở Qua, hay là thượng hạng mỹ nữ Tô San, nếu chi xét theo bề ngoài mà nói, xa không sánh bằng thân hình cao gầy, khí chất cao quý, mái tóc vàng rực như thác của Dai Fu luôn hấp dẫn ánh mắt mọi người.
 
Khác với quán bar BBS, quán bar Giang Hồ cũng không có những tiểu ong mật (ý nói nữ bồi rượu), dù sao mánh lới của quán bar Giang Hồ chính là những mỹ nữ của mỹ viện, nếu tiếp tục nuôi dưỡng những tiêu ong mật, còn có điểm cảm giác trộn lẫn linh tinh, ngược lại mất đi hương vị vốn có.
 
Đoàn người Trần Phàm ngồi xuống, mấy người phục vụ đưa lên mấy chai rượu đõ xa xỉ, thuần thục mở ra, lúc rời đi lại nhịn không được đưa mắt liếc nhìn Dai Fu, theo sau giống như những con nai con kinh hoảng, hốt hoảng rời đi.
 
Thấy một màn như vậy, Trần Phàm dở khóc dở cười, mà hôm nay Dai Fu luôn luôn Biểu hiện thập phần an phận, lại chạm cốc cùng mọi người, sau đó trộm nhìn Trần Phàm mờ trừng hai mắt, cảm giác tựa hồ như đang hỏi:
 
- Honey, có muốn tôi giúp anh chuốc say vị hôn thê của anh hay không?
 
Nhận thấy được ý tứ toát ra từ trong con ngươi của Dai Fu. Trần Phàm khẩn trương, hắn lo lắng Dai Fu phát sinh xung đột với Tô San, vốn cho rằng Dai Fu sẽ bình tĩnh hơn một chút, ai ngờ lúc này lại chủ động phóng ra.
 
Nhưng không đợi Trần Phàm làm ra tỏ vẻ. Tô San bỗng nhiên giơ lên một ly rượu, hướng Dai Fu mỉm cười nói:
 
- Dai Fu tỷ, tuy rằng tôi rất khó hiểu vì sao có sự nghiệp tại Anh quốc mà chị không làm, từ xa vạn lý chạy tới Trung Quốc, nhưng tôi kính ngưỡng chị Giống như nước sông Trường Giang thao thao bất tuyệt, đế tỏ lòng tôn kính, tôi mời chị một ly.
 
Chủ động phóng ra!
 
Tô San vừa hành động, không chỉ làm Trần Phàm ngạc nhiên, dù là đám người Tiêu Phong biểu tình vẻ mặt cũng quái dị, hiển nhiên bọn họ đều nhìn ra được quan hệ giữa ba người Trần Phàm. Dai Fu. Tô San thập phần vi diệu.
 
- Tốt.
 
Dai Fu cười nhạt một tiếng, tao nhã giơ lên ly rượu, nhẹ nhàng cụng ly với Tô San, theo sau ngửa cồ uống một hơi cạn sạch.
 
Mà Tô San cũng không cam chịu rớt lại phía sau, một hơi uống hết ly rượu đõ.
 
Một ly rượu uống cạn. Dai Fu cơ bản không có việc gì, trên mặt Tô San lại hiện lên một luồng ửng đỏ.
 
Trần Phàm cũng không biết tửu lượng của Tô San như thế nào, vốn định ngăn cản, nhưng Tô San âm thầm bấm tay của hắn, cảm giác giống như đang nói: đây là chuyện của nữ nhân, không cho phép anh nhúng tay.
 
Rơi vào đường cùng. Trần Phàm đành phải đưa mắt ra hiệu Dai Fu. Dai Fu nhận thấy được ý tứ toát ra từ trong con ngươi của hắn, nháy mắt: Honey, tôi nghe lời anh, không tranh phong Tương đối với vị tiểu hôn thê của anh, nhưng anh phải đáp ứng tôi một điều kiện.
 
Điều kiện?
 
Lại điều kiện!
 
Tuy rằng trong lòng buồn bực, nhưng Trần Phàm nghĩ nghĩ, vẫn đành nhịn đau gật đầu.
 
Nhận thấy được hai người "liếc mắt đưa tình", trong lòng Tô San tức giận, lại nhéo Trần Phàm, vẻ mặt khiêu khích nhìn Dai Fu nói:
 
- Đại dương mã, cô không cần liếc mắt đưa tình với Trần Phàm, tôi biết cô thầm mến Trần Phàm từ lâu rồi. Cô yên tâm, có vị hôn thê như tôi ở đây, cô không chút cơ hội.
 
Liếc mắt đưa tình?
 
Thầm mến Trần Phàm đã lâu rồi?
 
Ngạc nhiên nghe lời Tô San nói, đám người Tiêu Phong trợn mắt há hốc mồm. Trần Phàm cảm thấy đau đầu, nhưng vé mặt Dai Fu lại lạnh nhạt nói:
 
- Ân, cô suy nghĩ nhiều, tôi cùng Trần Phàm chỉ là quan hệ bạn bè.
 
Quan hệ bạn bè?
 
Nghe Dai Fu nói như thế. Tô San nhìn chằm chằm Dai Fu một hồi, nhưng không cách nào nhìn ra Dai Fu có nói dối hay không. đành phải thôi, nghĩ nghĩ nói:
 
- Dai Fu tỷ, cô đã nói như vậy, thì là hiểu lầm. Thật có lỗi. đế tỏ lòng xin lỗi, tôi tự phạt ba ly.
 
Dứt lời. Tô San không đợi Trần Phàm ngăn cản, thật nhanh cầm ly rượu uống.
 
Ngay khi Tô San nâng ly xem như nước lã mà uống, lần lượt có mấy bàn khách đến quán bar Giang Hồ.
 
- Trương Thiên Thiên?
 
Ngu Huyền bỗng nhiên nhìn một khách nhân từ ngoài cửa đi vào nói.
 
Nghe được lời của Ngu Huyền, nhóm người Trần Phàm không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về phía cửa, rõ ràng nhìn thấy ba khách nhân phô trương không nhỏ, các nữ nhân một đám dáng người cao gầy, khí chất không tầm thưởng. ăn mặc lại cực kỳ chú ý, mà khí độ các nam nhân lại bất phàm, trong đó hai người đi vào quán bar thì rõ ràng nhíu mày, tựa hồ đối với hoàn cảnh quán bar cực kỳ bất mãn, quét mắt nhìn khách nhân bên trong ánh mắt cũng cực kỳ khinh thưởng, miệng như hận không thế vênh lên đến tận trời.
 
Trương Thiên Thiên đi mặt sau cùng, hiển nhiên địa vị của nàng trong mấy khách nhân kia cũng không tính là cao, còn xem như là nhân vật luân quân bên cạnh họ.
 
Hoặc có là do nguyên nhân có tâm sự, lúc Trương Thiên Thiên đi đường cũng không nhìn chung quanh, căn bản không phát hiện nhóm người Trần Phàm. Tô San vốn định ngoắc tay chào hỏi, nhưng phát hiện Trương Thiên Thiên không nhìn thấy nhóm người của mình, sau khi giơ tay lên lại do dự để xuống.
 
Mà Tiêu Phong gương mặt vốn luôn luôn tiêu gái mỉm cười, cả người đột nhiên giống như mất đi hồn phách, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô gái mặc váy trắng đi giữa nhóm người kia.
 
Dưới ánh đèn, gương mặt Tiêu Phong thoáng vặn vẹo, con ngươi đõ Hồng tới dọa người, hai bàn tay nắm chặt lại, khớp xương trắng bệch, thân mình không thể khống chế run rẩy lên.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #93


Báo Lỗi Truyện
Chương 93/839