Chương 838: Trường chinh lộ (Con đường trường chinh)


Giữa trưa, bầu trời Quế Bắc Tương Giang bị mây đen bao phủ, sấm sét ầm vang, mưa to bàng bạc, cơn mưa lạnh giá trút xuống tựa như thác nước.
 
Bởi vì trời mưa liên tục, nước sông Tương Giang dâng cao, dòng sông cuồn cuộn sôi trào.
 
Trong mưa to, một thân ảnh dọc theo bờ Tương Giang đang tiến tới.
 
Trên đầu hắn đội chiếc nón đan bằng trúc, mặc áo do lá cọ kết thành, dưới chân là một đôi giày rơm.
 
Trong mưa to tầm nhìn cực thấp, lại thêm người nọ đội nón, làm cho không có ai nhìn thấy rõ gương mặt hắn, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh của hắn.
 
Là Trần Phàm.
 
Khi cấp trên đang vung dao mổ chém về phía phe phái Yến gia, đoàn người của Lucerne cùng tập đoàn Cao Tường đàm phán xong hạng mục hợp tác và rời Đông Hải, mà hắn lại một mình mang theo hũ tro cốt của Trần lão thái gia đi tới Thụy Kim, từ Thụy Kim bắt đầu con đường trường chinh, hôm nay đã đi tới Quế Bắc.
 
Trong mưa to, không biết đã đi được bao lâu, Trần Phàm ngừng lại, đứng trên tảng đá nhìn dòng sông cuồn cuộn dưới chân, không khỏi nhớ tới gần tám mươi năm trước, chiến dịch đã từng phát sinh trên con sông này.
 
Chiến dịch Tương Giang.
 
Đây là trận đại chiến đầu tiên trên con đường trường chinh của hồng quân ngày đó.
 
- Lão thái gia, năm đó mọi người dùng tinh thần liều mạng của mình, bị thương vong thảm trọng, phá tan đạo phong tỏa thứ tư của địch nhân, vượt qua Tương Giang, hoàn toàn đánh dập nát âm mưu ngăn cản bước chân trường chinh của hồng quân tại Tương Giang, giành được thắng lợi, đã cung cấp cơ hội biến chuyển vĩ đại trong lịch sử.
 
Nhìn nước sông cuồn cuộn bên dưới, Trần Phàm giống như có thể tưởng tượng được những tình cảnh thảm thiết của năm đó, diễn cảm trở nên cực kỳ nghiêm túc.
 
- Lão thái gia, trận chiến này huynh đệ của ông tổn thất thảm trọng, rất nhiều người đem mạng để lại nơi này, tám mươi năm qua đi, có lẽ họ sẽ rất muốn gặp lại ông chứ?
 
Trần Phàm nói xong, tháo nón xuống, sau đó lấy ra hũ tro cốt trong ba lô, nắm ra một nắm tro cốt rải vào trong nước sông.
 
Làm xong chuyện này, Trần Phàm lại bỏ hũ tro cốt vào trong ba lô, sau đó đứng thẳng người hướng dòng sông cuồn cuộn kính chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn.
 
Theo sau hắn lại đội nón, một lần nữa khởi hành, bắt đầu theo hướng Tây Nam đi về phía trước.
 
Vào tháng mười, đại hội quan trọng kia kết thúc mỹ mãn, phe phái Yến gia bị thương nặng, trong đó đời thứ ba thứ hai của Yến gia đại bộ phận đều bị Kỷ ủy trung ương mang đi, Yến Khánh không thể làm được gì khác, lấy lý do thân thể không khỏe đi vào bệnh viện, phân phó cho Ngụy Minh tạm thời thay thế chủ trì công tác của Yến Khánh.
 
Đối với hết thảy chuyện này Trần Phàm cũng không biết rõ tình hình, nhưng kết quả này đã được chú định từ sau khi hắn kết thúc chuyến hành trình đi Châu Âu!
 
Đầu tháng 11, đã tiến nhập mùa đông, thời tiết chuyển lạnh, hắn đã đi tới Tuân Nghĩa phía tây nam.
 
Hắn vẫn đội nón trúc, mặc áo cọ, chân mang giày rơm, như nạn dân từ nơi nào đó vừa chạy nạn tới.
 
Giày rơm vốn rất rắn chắc, nhưng hơn mười ngày trước Trần Phàm chỉ có ít thời gian đi chậm để ngẫm nghĩ hồi ức về đội hồng quân ngày xưa đi theo con đường nhỏ dọc theo bờ sông, phần lớn thời gian hắn đều đi rất nhanh, bằng vào tốc độ khủng khiếp mà chạy đi.
 
Nếu không phải như thế, hắn cũng sẽ không thể ở trong thời gian ngắn như vậy chạy tới Tuân Nghĩa.
 
Buổi trưa, Hội chỉ hội nghị Tuân Nghĩa có không ít du khách mộ danh mà đến.
 
Khi họ nhìn thấy cách ăn mặc quái dị của Trần Phàm, đều dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc nhìn về phía hắn, cảm giác như Trần Phàm mới từ trong bệnh viện tâm thần chạy đến.
 
Đối mặt với những ánh mắt khác thường này, Trần Phàm không để ý đến, hắn giống như bị hóa đá, lẳng lặng đứng ngay trước cửa, nhìn tấm bảng lớn có dòng chữ: Hội nghị hội chỉ Tuân Nghĩa.
 
- Ông, nơi này là nơi mọi người từng mời dự hội nghị, cháu nhớ được khi ngài được 70 tuổi từng quay lại một lần, có phải cảm giác rất quen thuộc hay không?
 
Nhìn thấy, nhìn thấy, Trần Phàm đưa tay lấy ra hũ tro cốt trong ba lô.
 
-...
 
Cách đó không xa, vài du khách đang vây xem Trần Phàm, nhìn thấy hắn lấy ra hũ tro cốt, nhất thời sợ tới mức hét lên một tiếng, tứ tán ra xa.
 
Trần Phàm không để ý đến, cũng không lấy tro vải ra mà cất hũ tro cốt vào trong ba lô, sau đó lại cúi chào trước cửa.
 
Làm xong hắn xoay người rời đi thật nhanh.
 
Từ đầu đến cuối hắn không hề liếc mắt nhìn những du khách xem hắn là người bệnh thần kinh một lần nào.
 
Đi ra khỏi Tuân Nghĩa, Trần Phàm ngẩng đầu nhìn trời, nhìn thoáng qua mặt trời đỏ rực, hơi híp mắt, dưới chân bỗng phát lực, giống như cơn gió biến mất, bắt đầu chuyến ngược bắc.
 
- Ngũ Lĩnh uy dĩ đằng tế lãng, Ô Mông bàng bạc tẩu nê hoàn. Kim sa thủy phách vân nhai noãn, Đại Độ kiều hoành thiết tác hàn.
 
- Nguyên tác: TRƯỜNG CHINH
 
Hồng quân bất phạ viễn chinh nan,
 
Vạn thuỷ thiên sơn chỉ đẳng nhàn.
 
Ngũ Lĩnh uy di thăng tế lãng,
 
Ô Mông bàn bạc tẩu nê hoàn.
 
Kim Sa thuỷ phách vân nhai noãn,
 
Đại Độ kiều hoành thiết sách hàn.
 
Cánh hỷ Mân Sơn thiên lý tuyết,
 
Tam quân quá hậu tận khai nhan.
 
Dịch nghĩa: Dịch nghĩa:
 
Hồng quân không sợ nỗi khó khăn của cuộc trường chinh
 
Vượt qua muôn sông nghìn núi là một việc bình thường
 
Dãy núi Ngũ Lĩnh chạy liền không dứt như những làn sóng nhỏ
 
Núi Ô Mông hùng vĩ như hòn đất lăn xuống dốc
 
Hồng quân đã vượt sông Kim Sa, nơi sông nước vỗ vào sườn núi ấm áp
 
Và đã vượt qua sông Đại Độ, nơi đây những dây sắt bắc chiếc cầu treo qua sông đều lạnh buốt
 
Càng vui mừng lúc đi đến núi Mân Sơn tuyết phủ nghìn dặm
 
Lúc ba quân qua khỏi nơi này, mặt mày ai nấy đều rạng rỡ tươi cười.
 
Dịch thơ: TRƯỜNG CHINH
 
(Mao Trạch Đông)
 
Hồng quân đâu quản ngại gian nan
 
Vượt núi băng sông việc vẫn làm
 
Ngũ Lĩnh nhấp nhô như sóng cuộn
 
Ô Mông tuồn tuột tựa bùn tuôn
 
Kim Sa sóng vỗ vờn mây ấm
 
Đại Độ cầu treo bước giá hàn
 
Vượt khỏi Mân Sơn ngàn dặm tuyết
 
Đoàn quân lòng phấn khích lan tràn.
 
Ghi chú: Cuộc trường chinh của Hồng Quân (Bát Lộ Quân - PLA) tiễu trừ Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch xuất phát tại Triết Giang Miền Đông) tháng 10/1934 vượt núi băng sông sang Diên An (Thiểm Tây) tháng 10/1935 kết thúc.)
 
Trong những ngày kế tiếp, Trần Phàm dọc theo con đường trường chinh, vượt qua Xích Thủy, Kim Sa Giang, Đại Độ Hà, xuyên qua Lô Câu Kiều, đi tới dưới chân Đại Kim Sơn.
 
Dọc theo đường đi, mỗi khi hắn đi tới một chỗ đều rải ra một nắm tro cốt của Trần lão thái gia, hơn nữa cúi chào.
 
Khi Trần Phàm đi tới chân núi tuyết, đã hoàn toàn tiến nhập mùa đông, trời lạnh đất đóng băng, hoa tuyết không ngừng rơi xuống, gió lạnh thổi qua đau rát cả làn da.
 
Trần Phàm đứng dưới chân núi đưa mắt nhìn, dãy núi tuyết liên miên trắng xóa, một mảnh màu bạc, đã rơi tuyết suốt mấy ngày liên tục, tất cả đều là thế giới của tuyết trắng.
 
Nhìn thấy cảnh tượng này, rốt cục Trần Phàm hiểu được vì sao khi mọi người nhắc tới con đường trường chinh, đầu tiên liền nghĩ tới núi tuyết, theo hắn xem ra, đừng nói tới thể chất của những vị tiền bối ngày trước, dù là lấy thể chất của đệ nhất cao thủ Thần Bảng như hắn, nếu không được chuẩn bị lương thực sung túc, muốn vượt qua núi tuyết cũng không phải là chuyện dễ dàng.
 
- Ông, Đại Kim Sơn được nhân dân địa phương xưng là Thần Tiên Sơn, năm đó họ đã từng nói cho ông cùng huynh đệ của ông biết, chỉ có thần tiên mới có thể đi lên Đại Kim Sơn. Nếu như ai mở miệng dưới chân núi, sơn thần sẽ bóp chết người đó. Tóm lại Đại Kim Sơn là một ngọn núi không thể tưởng tượng nổi, chim chóc cũng không thể bay qua, người tốt nhất đừng nên tới gần nó. Nhưng mọi người lại càng muốn đấu tranh cùng vận mệnh!
 
Trần Phàm đưa tay ra sau lưng chạm lấy hũ tro cốt của Trần lão thái gia, trong lòng kính ý, cũng dâng lên một cỗ hào khí!
 
- Ông, ông cùng huynh đệ của ông có thể vượt qua núi tuyết, sáng tạo kỳ tích, đời sau của ngài cũng có thể!
 
Vừa nói xong, Trần Phàm phun ra một hơi thật sâu, mang đôi giày rơm vừa mua tại Tứ Xuyên, bắt đầu chinh phục núi tuyết.
 
Đối với Trần Phàm hiện tại mà nói, chẳng những có thể khống chế thân thể của mình thật tự nhiên, lại còn khống chế được kình khí, đem kình khí bày khắp toàn thân, co rút lỗ chân lông, làm hàn khí không thể nhập thể, nếu không ở khí trời rét lạnh như vậy, trang phục trên người mỏng manh, chỉ sợ hắn thật không thể thừa nhận nổi.
 
Cảm thụ dưới chân truyền tới cảm giác băng sương, Trần Phàm càng thêm khâm phục đối với những bậc tiền bối ngày xưa.
 
Ban đầu leo núi vẫn thuận lợi, càng về sau, Trần Phàm phát hiện mình tiến nhập vào thế giới băng tuyết, phóng mắt nhìn ra, một mảnh trắng xóa, tuyết trắng làm chói mắt.
 
Cũng may ban đầu hắn từng nhận huấn luyện ở núi tuyết khi còn trong Long Nha, nên xem như có thể thích ứng.
 
Dù là như thế, phía trước không đường đi, mặt đất đọng thành băng, người đi không cẩn thận sẽ ngã sấp xuống, hơn nữa còn có thể rơi luôn xuống núi, không còn thi thể.
 
- Ông, cháu rốt cục hiểu được vì sao sau cuộc trường chinh kia, các tiền bối có thể lấy ít thắng nhiều, đuổi đi kẻ xâm lược, còn thành công xây dựng một quốc gia mới.
 
Trần Phàm lại lấy ra hũ tro cốt của Trần lão thái gia, thổn thức không thôi
 
- Mọi người ngay hoàn cảnh tồi tệ như vậy đều có thể chiến thắng, trên thế giới này còn có gì không thể chiến thắng đây?
 
- Những bậc tiên hiền, hậu nhân Trần gia mang theo huynh đệ của các vị đến thăm các vị!
 
Trần Phàm vận kình, nhìn núi tuyết hét lớn một tiếng, sau đó bốc nắm tro của Trần lão thái gia vải ra, tro cốt bị gió lạnh thổi bay, xen lẫn hoa tuyết rơi xuống đỉnh núi.
 
Lại cất hũ tro cốt vào trong ba lô, Trần Phàm lấy ra lương khô bổ sung chút năng lượng, sau đó tiếp tục đi tới.
 
Không biết qua bao nhiêu ngày, sau khi Trần Phàm thành công vượt qua núi tuyết, cả người hắn gầy đi một vòng, nón cùng áo đóng băng, giày biến thành trắng, trên chân còn bị tổn thương do giá rét.
 
Nguyên bản Trần Phàm có thể đem kình khí trải rộng dưới hai chân, lại luôn chạy đi, hai chân vận động sẽ không bị tổn thương bởi giá rét, nhưng trong quá trình hắn vượt núi tuyết, bị băng cắt hai chân, làm đôi chân bị tổn thương.
 
Vượt qua núi tuyết mấy ngày sau, Trần Phàm đi tới một thôn trang.
 
Lúc này tóc tai hắn rối bời, làn da khô héo, áo cùng nón và giày rơm đều rách mướp, cả người giống như dã nhân.
 
- A, quỷ a...
 
Ngay cửa thôn, có không ít nhi đồng đang đùa giỡn, nhìn thấy hắn xuất hiện sợ hãi kêu to chạy trốn.
 
Chỉ có một lão nhân vẫn dùng một loại ánh mắt kỳ quái đánh giá Trần Phàm.
 
- Người trẻ tuổi, cậu từ đâu tới đây?
 
Một lúc sau lão nhân mở miệng hỏi trước.
 
- Cụ ông, cháu dựa theo di chúc của ông cố nhà cháu, muốn dẫn tro cốt của lão nhân gia đi một lần nữa trên con đường trường chinh.
 
Trần Phàm bình tĩnh nói
 
- Cháu vừa vượt qua núi tuyết.
 
Con đường trường chinh?
 
Nghe được những chữ này, lão nhân giống như nghe được chuyện gì không thể tưởng tượng nổi, trợn tròn mắt, ngữ khí run rẩy nói
 
- Cậu...cậu nói một mình cậu dọc theo con đường trường chinh đến tận đây? Hơn nữa vừa mới vượt qua núi tuyết?
 
Trần Phàm gật đầu.
 
- Chàng trai, cậu đang nói đùa sao?
 
Dù thấy Trần Phàm đã gật đầu xác nhận, nhưng vẻ mặt lão nhân vẫn không dám tin.
 
Theo ông nghĩ, con đường kia là kỳ tích trong lịch sử quốc gia, con đường kia, hiện tại đã không còn người nào có thể hoàn chỉnh đi được từ đầu đến cuối!
 
Ông không tin người thanh niên trước mắt có thể một mình đi qua con đường này!
 
Nhưng...
 
Khi lời ông vừa nói xong, ông chợt phát hiện Trần Phàm đột nhiên biến mất, giống như chưa từng xuất hiện qua bao giờ.
 
- Không phải mình gặp được quỷ giữa ban ngày chứ?
 
Lão nhân ngây ra, dùng sức dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm, đa nghi nói.
 
Lão nhân lẩm bẩm nhưng Trần Phàm không nghe được, hắn dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi thôn, tiếp tục hướng tới nơi hiểm yếu trong con đường trường chinh - Đại Thảo Địa.
 
Nơi này nằm ngay giao giới Vu Khang, mênh mông vô bờ, rộng tới mấy trăm dặm Anh, toàn bộ đều là đầm lầy không đường đi.
 
Vào cuối tháng 12, Trần Phàm đi tới Đại Thảo Địa.
 
Đứng trên bãi cỏ, hắn đã phát hiện vùng cỏ dại vô biên vô hạn, không còn những vật khác, mà phía dưới cỏ lại là đầm lầy đục ngầu sâu tới vài thước. Từng mảng lớn cỏ dại mọc ra thật dài, thật không ai biết mấy trăm năm qua có phải luôn như thế hay không, không có cây cối, nhìn không thấy chim chóc bay lượn, nghe không được tiếng côn trùng kêu vang, thậm chí không tìm thấy cả một tảng đá.
 
Nơi này không có vật gì, chỉ có cỏ dại vô biên vô hạn, những mảng tuyết còn bao trùm khắp nơi.
 
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Trần Phàm không thể không biết muốn vượt qua nơi này còn không dễ dàng bằng vượt qua núi tuyết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Dù con đường phía trước tràn ngập gian nguy, tràn ngập nguy hiểm, nhưng Trần Phàm không hề lùi bước, hắn lại lấy ra hũ tro cốt của Trần lão thái gia.
 
Hồng quân đâu quản ngại gian nan
 
Vượt núi băng sông việc vẫn làm
 
Ngũ Lĩnh nhấp nhô như sóng cuộn
 
Ô Mông tuồn tuột tựa bùn tuôn
 
Kim Sa sóng vỗ vờn mây ấm
 
Đại Độ cầu treo bước giá hàn
 
Vượt khỏi Mân Sơn ngàn dặm tuyết
 
Đoàn quân lòng phấn khích lan tràn.
 
Mênh mông vô bờ, trên đầm lầy tràn ngập nguy hiểm, người thanh niên được xưng là Long Nha, người thanh niên hiện giờ đang đứng trên đỉnh thế giới ngầm thế giới, giậm chân một cái liền có thể làm cho thế giới rùng mình, vì di chúc của lão nhân nằm trong Bát Bảo sơn, hát vang bài "Trường Chinh", tiếp tục con đường trường chinh của hắn.
 
Dưới trời chiều, hắn rải lên tro cốt của vị lão nhân, càng lúc càng xa.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #838


Báo Lỗi Truyện
Chương 838/839