Chương 81: Lòng ta muốn điên cuồng.


Ngay khi khán giả còn đang buồn bực. đột nhiên, bên cạnh sân khấu tối đen xuất hiện một đoàn ánh sáng mông lung. điểm sáng dần dần phóng lớn, một đạo thân ảnh mông lung chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
 
Tuy rằng không thể thấy rõ người trên sân khấu rốt cục trông như thế nào, nhưng hiện trường lập tức trở nên an tĩnh, hiển nhiên, tất cả mọi người muốn biết, kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì.
 
Một giây, hai giây, ba giây, bốn giây, năm giây...
 
Dần dần. điểm sáng càng lúc càng sáng, rốt cục khán giả thấy rõ bóng người trên sân khấu.
 
Đó là một người đeo mặt nạ sắt màu đen!
 
Người kia để trần thân trên, bên trên thoa đầy nước sơn màu xanh biếc, nữa thân dưới mặc chiếc quần màu đen, dưới chân là một đôi giày chiến màu đen của bộ đội đặc chủng!
 
Ân?
 
Ngạc nhiên nhìn thấy một màn như vậy, hiện trường lâm vào sự im lặng giống như cõi chết, không có ai biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì.
 
Cùng lúc đó, Điền Thảo đang dừng ánh mắt trên sân khấu, rồi đột nhiên trợn tròn tròng mắt, thậm chí kích động đứng bật lên khỏi chỗ ngồi!
 
Trong óc của nàng theo bản năng dần hiện ra thân ảnh đã sớm điêu khắc tận sâu trong nội tâm của nàng!
 
Đêm hôm đó, nam nhân cường đại mang mặt nạ màu vàng, vẫn giống như thiên thần hạ phàm xuất hiện Ngay trước mặt nàng. đem nàng giải cứu từ tận vực sâu!
 
Sau thoáng khiếp sợ ngắn ngủi. Điền Thảo ồn định cảm xúc kích động trong nội tâm, ngồi xuống ghế, nhưng đôi mắt gắt gao tập trung lên thân ảnh trên sân khấu, vẫn không nhúc nhích.
 
So sánh với Điền Thảo mà nói, biểu hiện của Sở Qua càng thêm kịch liệt, khi hắn nhìn thấy nam nhân đeo mặt nạ màu đen xuất hiện trên sân khấu thì hắn trực tiếp nổ bạo!
 
Hắn cơ hồ trước tiên nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi, đôi mắt trừng lớn như chuông đồng, miệng há hốc, đủ nhét vào cả trái dừa!
 
Là hắn! Tuyệt đối là hắn!
 
Sở Qua không để ý tới những ánh mắt khác thường chung quanh, nắm chặt hai đấm. ở trong lòng hò hét, cả người rùng mình không dứt!
 
Trên sân khấu, người kia lẳng lặng đứng ở nơi đó, đèn chiếu sáng vào mặt nạ màu đen kia, phản xạ ra ánh sáng làm cho người ta có loại cảm giác rét lạnh đến tận xương.
 
- Đồ tể, có lẽ anh không biết, bệnh tình của anh nếu muốn hoàn toàn chữa khỏi, nhất định phải đối mặt quá khứ, do đó quên đi quá khứ, chỉ có như vậy, anh mới có thể dung nhập cuộc sống người thưởng!
 
- Đến đây đi! Rộng mờ cho lòng anh tung bay, không cần một mình đi tận lực thừa nhận, đem nội tâm thê lương cùng bi thương phát tiết ra ngoài đi! Tin tưởng tôi, phát tiết ra ngoài thì tốt rồi!
 
Nhìn Trần Phàm vẫn đứng yên không nhúc nhích trên sân khấu. Dai Fu không khỏi nhớ lại quá khứ kinh khủna của Trần Phàm, trong lòng mơ hồ đau xót, sau đó hít sâu một hơi, bắt đầu mờ máy!
 
Âm nhạc đột nhiên vang lên, là hành khúc của đệ nhất bọc thép sư của nước Đức trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai. "Lễ Misa", được xưng là hành khúc có khí thế nhất thế giới!
 
Hành khúc vang lên, bóng người chớp động!
 
Kháo! Lại là múa?
 
Thấy một màn như vậy, trong lòng mọi người tinh ngộ, sau đó bắt đầu sôi nổi khinh bỉ, phía trước đã có vũ đạo Vương tứ Triệu Hoành cùng nữ thần Dai Fu biểu diễn qua vũ điệu, lúc này nếu còn biểu diễn khiêu vũ còn có gì đáng xem?
 
Bất quá...rất nhanh, bất mãn trong lòng khán giả bị hành khúc khí thế như Hồng xua tan. đồng thời, không ít người bắt đầu phát hiện, người đeo mặt nạ màu đen trên sân khấu, biểu diễn vũ điệu tựa hồ có chút không giống người thưởng!
 
Đúng vậy, là không giống người thưởng!
 
Bước múa của hắn tuyệt không hoa lệ, ngược lại, thập phần thô lỗ.
 
Hoặc là nói, đó căn bản không gọi là múa, mà là nhảy loạn!
 
Nhưng...cho dù là vậy, vì sao hắn có thể hoàn mỹ dung nhập âm nhạc, hơn nữa lại làm cho người ta có loại xúc động khó hiểu?
 
Đột nhiên, âm nhạc trỗi mạnh lên, trên sân khấu, tốc độ của Trần Phàm đột nhiên nhanh hơn!
 
Nhanh!
 
Nhanh đến mức cơ hồ làm cho người ta nhìn không thấy hắn chớp động!
 
Theo sau,...lại là tĩnh!
 
Yên tĩnh làm cho người ta ngừng thở!
 
Loại cực hạn Tương phản này, phối lên hành khúc khí thế như hồng, trong lúc nhất thời đập vào tâm thần mỗi người trong hiện trường.
 
Giờ khắc này, Trần Phàm đã quên chính mình đang ở trên sân khấu, cũng quên mình muốn lên sân khấu làm gì, hắn hoàn toàn đã lâm vào trong hồi ức.
 
Hắn đang nhớ lại chính mình từng bị người ném tới một mảnh hoang vu, ném cho một nam nhân trung niên có gương mặt thật thà phúc hậu, dáng người tráng kiện.
 
Một năm kia, hắn chỉ có bốn tuổi.
 
Ngày nào đó, hắn quỳ rạp xuống đất, nhìn lên không trung xanh lam, khóc thét không dứt, không ngừng mà hô lên hai chữ "Mẹ ơi". Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Hắn cũng đang nhớ lại năm ấy sáu tuổi, sư phụ vì huấn luyện hẳn, cho hắn một mình ờ lại giữa hoang sơn dã lĩnh.
 
Ngày nào đó, nếu không phải lúc sư phụ gần đi lưu lại Thiêu Đao Tứ, có lẽ hắn đã đến Diêm Vương điện báo danh!
 
Hắn còn đang nhớ lại sư phụ mang theo hắn huấn luyện, dạy hắn như thế nào chiến đấu, như thế nào bắn súng, như thế nào giết người, từng chút từng chút...
 
Hắn đang nhớ lại mỗi lần sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cùng sư phụ ăn đậu lạc, uống Thiêu Đao Tử!
 
Mười bốn năm!
 
Trung niên nhân thật thà phúc hậu kia đã làm bạn với chính hắn suốt mười bốn năm!
 
ở trong lòng hắn, người kia là sư phụ của hắn, là đồng bạn của hắn, là huynh đệ của hắn. đồng dạng...còn là cha của hắn!
 
Đúng vậy, ờ tận sâu trong nội tâm, hắn luôn xem người kia là cha của hắn!
 
Chưa bao giờ thay đổi!
 
Chính là...
 
Âm luật trở nên nhanh hơn, trên sân khấu. Trần Phàm hoàn toàn lâm vào trong hồi ức, nước mắt không thể khống chế từ trong vành mắt của hắn trào ra, xẹt qua mặt nạ sắt màu đen lạnh giá.
 
Bước nhảy của hắn trở nên trầm trọng, giống như đang xung phong trên chiến trường, hướng bốn phía lan tràn, trái tim khán giả bỗng chốc bị thu lên.
 
Âm nhạc tựa hồ đang phối hợp Trần Phàm, trở nên trầm thấp, trong đầu Trần Phàm lại hiện ra gương mặt quen thuộc, đồng thời cũng hiện ra một màn chiến đấu cùng người kia!
 
Một lần lại một lần nhiệm vụ gian khổ, hình ảnh lần lượt mạo hiểm chiến đấu, những đồng bạn bên cạnh lần lượt rời đi, chỉ có người kia thủy chung giống như chiến thần bảo hộ Ngay trước người của hắn, vô luận gặp cuộc chiến đấu có bao nhiêu khó khăn, hắn đều có thể dẫn dắt mình giành được chiến đấu thắng lợi!
 
Người kia, dạy cho hắn thế nào trở thành một cường giả. đồng dạng làm bạn với hắn vượt qua mười bốn xuân hạ thu đông, giống như cha ruột của hắn nuôi dưỡng hắn thành người.
 
Chính là...
 
- Rống!
 
Bỗng nhiên...
 
Trên sân khấu. Trần Phàm nắm chặt hai đấm, cấp tốc chạy như điên, phát ra tiếng gầm lên giận dữ!
 
Thanh âm khàn khàn, tiếng sầm giận dữ cuồng bạo, một cỗ lệ khí không thể áp lực từ trên người hắn mạnh xuất hiện lan ra.
 
Tiếng giận dữ sầm vang thình lình truyền ra, làm cho toàn bộ người xem tại hiện trường đột nhiên rùng mình, phảng phất như có một cỗ lực lượng không cách nào hình dung rót vào trong cơ thể của bọn họ, cuốn hút họ, bọn họ cũng muốn học theo bộ dạng của Trần Phàm, naửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, nhưng bọn họ chỉ có thể há to miệng, thủy chung không thể rốna ra được một câu, chỉ có ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào nam nhân trên sân khấu mang đến cho họ sự đả kích cực lớn!
 
Cùng lúc đó, trong đầu, hình ảnh lại thoáng hiện.
 
Phanh!
 
Một viên đạn cắt qua lực cản của không khí, cấp tốc hướng Ngay đầu Trần Phàm vọt tới, vừa mới rơi xuống đất Trần Phàm không còn thời gian né tránh viên đạn, chờ đợi chính là tử vong!
 
Đúng lúc này...
 
Một đạo thân ảnh đột nhiên vọt lên chắn ngang trước mặt của hắn, nguy nga giống như một ngọnnúi.
 
Là sư phụ!
 
- Sưu!
 
Viên đạn đã được trải qua cải tạo trong nháy mắt xuyên thấu qua áo chống đạn, bắn xuyên qua trái tim sư phụ, găm lên trên người hắn, cuối cùng bị áo chống đạn ngăn trở.
 
Thân thể sư phụ hung hăng run lên, theo sau ngã xuống!
 
- Không!
 
Trần Phàm phát ra tiếng gầm lên giận dữ tê tâm liệt phế, nháy mắt bóp cò, viên đạn vô tình trong nháy mắt đem tên tập kích ần núp ờ phía trước bắn thành cái sàng.
 
Theo sau, hắn ôm thân thể sư phụ, dùng sức che miệng vết thương của sư phụ, cố gắng ngăn cản máu trào ra.
 
Hết thảy đều là phí công, sư phụ thở ngày càng dồn dập, khóe miệng lại tràn ra máu tươi.
 
Đối mặt cái chết, sư phụ không có chút nào sợ hãi, ngược lại, trên mặt của sư phụ lại lộ ra tia tươi cười vui mừng, nhưng trong tia cười còn cất giấu sự áy náy không thể hùy diệt:
 
- Tiểu Phàm, hảo hảo sống sót, nhớ rõ đem bài múa của hai chúng ta soạn ra cấp cho Oánh Oánh xem. đồng thời giúp ta chuyển cáo Oánh Oánh, ta thật có lỗi với nó, ta không phải là người cha tốt, nói nó đừng hận ta...
 
Hình ảnh điêu khắc tận sâu trong nội tâm không ngừng thoáng hiện trong đầu Trần Phàm, lời nói trước lúc lâm chung của sư phụ không ngừng quanh quẩn bên tai của hắn.
 
Trên sân khấu. Trần Phàm hoàn toàn điên cuồng! I
 
Không có bước nhảy hoa lệ, không có kỹ thuật nhảy tao nhã, có chăng chính là lực I lượng!
 
Lực lượng cuồngbạo!
 
Đó là một chiến sĩ, khi đối mặt thiên quân vạn mã thấy chết không sờn, vĩnh không lùi bước, cô độc mà dũng cảm thẳng phía trước xông lên!
 
Công kích!
 
Không ngừng công kích!
 
Dùng viên đạn trong tay đi tế điện vong linh đã mất!
 
Giờ khắc này, trên sân khấu, mỗi một lần Trần Phàm di động tựa hồ cũng mang theo lực lượng vô cùng, cả sân khấu, cả sân bóng đều như đang run rẩy.
 
Rung động!
 
Rung động không gì sánh kịp!
 
Khán giả bị lực lượng cuồng bạo tràn ngập trên sân khấu làm rung động. đây là một loại rung động đến từ tận sâu trong linh hồn!
 
Rung động kịch liệt làm cho thân thể bọn họ mãnh liệt run rẩy lên, bọn họ chi cảm thấy nơi lồng ngực như dâng lên một cỗ lửa giận, một cỗ lửa giận đang hừna hực Thiêu đốt!
 
Giống như đang ở trên chiến trường. Trần Phàm lăn Ngay tại chỗ, tránh thoát viên đạn đồng thời đột nhiên nhảy lên, một chút đánh về phía trước, dùng thiết quyền cứng rắn như sắt thép ầm ầm đánh tới hướng địch nhân!
 
Không có địch nhân, có chỉ là mặt sàn sân khấu...
 
Oanh!
 
Một tiếng vang trầm đục trỗi lên, cả sân khấu tựa hồ như lảo đảo, tầm mắt khán già mơ hồ, bọn hắn không thể thấy rõ thân ảnh trên sân khấu, cũng không cách nào nghe được hết thảy, có chỉ là sự rùng mình đến tận sâu trong linh hồn!
 
- Rống!
 
Quỳ rạp xuống đất. Trần Phàm giống như một đầu cô lana rít sào, hai mắt đõ lên. I nhìn lên trên sao trời, khàn giọng hò hét!
 
Âm nhạc dừng lại, hiện trường lâm vào sự yên tĩnh giống như cõi chết.
 
Chỉ có tiếng tru thê lương kia vang vọng sao trời...
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #81


Báo Lỗi Truyện
Chương 81/839