Chương 665: Chơi lửa dễ thiêu thân (4)


Cũng giống như sơn trang của những người giàu có, cổ viện của Nạp Lan gia tộc cũng có địa phương dành riêng tiếp đãi khách nhân.
 
Đêm khuya, ánh trăng dịu dàng chiếu xuống, chiếu xuống mặt hồ phía nam cổ viện, ba quang lăn tăn.
 
Trong một tòa lầu nhỏ hai tầng tối đen một mảnh, Trần Phàm đứng cạnh cửa sổ lầu hai, nhìn mặt hồ mỹ lệ bên ngoài, trong lòng không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Theo sau...
 
Tiếng bước chân rất nhẹ kéo Trần Phàm trở về sự thật, nhưng hắn cũng không xoay người, càng không lộ ra vẻ mặt đề phòng.
 
Bởi vì tiếng bước chân kia hắn rất tinh tường.
 
Là tiếng bước chân của Long Nữ.
 
Khi hắn còn ở trong tổ chức Long Nha, mỗi khi mang theo Long Nữ đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đều để Long Nữ đi ngủ trước, riêng hắn một mình thức đêm suy nghĩ.
 
Mà mỗi một lần Long Nữ đều không ngủ được, sau đó trộm đến sau lưng hắn, cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng đứng cùng hắn, thẳng đến khi hắn mở miệng lần nữa nàng mới quay về phòng ngủ.
 
Chờ càng về sau số lần như vậy càng nhiều, không đợi Trần Phàm lại mở miệng, chỉ cần Trần Phàm nhìn về phía Long Nữ, Long Nữ cũng sẽ quay về phòng.
 
Có thể nói sau nhiều lần cùng chấp hành nhiệm vụ, giữa hai người đã đạt tới sự ăn ý.
 
Dát chi!
 
Theo một tiếng vang nhỏ, Long Nữ đẩy cửa vào, giống như ngày trước, giữ im lặng đi tới phía sau Trần Phàm.
 
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, trên mặt đất hiện lên bóng hình của hai người.
 
- Long Nha.
 
Khác với ngày xưa chính là, lần này Long Nữ cũng không im lặng đứng sau lưng Trần Phàm, mà mở miệng đánh vỡ sự trầm mặc giữa hai người, đồng thời đưa một xấp hồ sơ tới trước người Trần Phàm.
 
Trần Phàm ngây ra:
 
- Đây là?
 
- Tài liệu về tập đoàn Anh Hoa Sơn Khẩu Tổ tại Đông Bắc, tài liệu về Lăng gia, cùng những hành động của Yến Thanh Đế trong mấy ngày nay lúc tới Đại Liên.
 
vẻ mặt Long Nữ thật bình tĩnh, giống như đang nói về một chuyện không liên quan gì tới mình.
 
Nghe được lời nói của Long Nữ, đồng tử Trần Phàm đột nhiên phóng lớn, vẻ nghi hoặc trong con ngươi không có chút nào che giấu.
 
- Trước đó anh gọi điện thoại cho người điều tra những tư liệu này, tôi cũng nghe thấy.
 
Như biết Trần Phàm đang nghi hoặc điều gì, Long Nữ giải thích:
 
- Những tài liệu này, đều do huynh đệ trong Long Nha cung cấp.
 
Trần Phàm im lặng.
 
Từ lần trước cùng toàn bộ thành viên Long Nha chiến đấu tại Vân Sơn, tiêu diệt nhóm Ninja của Nhẫn Đường Sơn Khẩu Tổ, những huynh đệ trong tổ chức Long Nha hữu ý vô ý cho hắn biết sẽ trợ giúp hắn trong khả năng cho phép mà không làm chuyện gì vượt quy tắc.
 
Ví dụ, trước khi Long Nữ rời khỏi Long Nha, ở thời điểm mấu chốt nhất cung cấp tin tức quý giá cho Trần Phàm.
 
Lần này cũng không ngoại lệ, khi Trần Phàm vừa muốn thăm dò tin tức, Long Nữ đã đem tư liệu Trần Phàm muốn có đưa tới trước mặt hắn.
 
Nhìn phần hồ sơ trong tay Long Nữ, trong lòng Trần Phàm chợt thấy ấm áp dễ chịu, nhưng cũng không nói lời cảm ơn, mà đưa tay đón lấy.
 
- Long Nha, tập đoàn Anh Hoa cùng Lăng gia còn dễ động, Yến Thanh Đế...
 
Long Nữ cố gắng nhắc nhở, nàng sợ Trần Phàm vì giận dữ lợi dụng phương thức trảm thủ diệt trừ Yến Thanh Đế.
 
Trần Phàm nhàn nhạt cười, nói:
 
- Yên tâm đi, ở quốc nội tôi sẽ tuân thủ quy tắc trò chơi.
 
- Mặt khác anh muốn giúp Nạp Lan gia tộc xuất đầu cũng không có gì đáng trách.
 
Long Nữ nói tới Nạp Lan gia tộc, ngữ khí có một tia dao động rất nhỏ, nhưng rất nhanh lại kịp che giấu, tiếp tục nói:
 
- Nhưng quyền tràng ngầm cùng sòng bạc ngầm đều là kinh doanh trái pháp luật, Yến Thanh Đế dùng chuyện này công kích Nạp Lan gia tộc, anh muốn vãn hồi cục diện cũng không dễ dàng.
 
- Quy tắc là chết, người là sống.
 
Trần Phàm nhàn nhạt cười, tựa hồ trong lòng đã có kế hoạch đại khái.
 
Thấy bộ dáng tự tin của Trần Phàm. Long Nữ cũng không nói thêm lời nào, mà xoay người đi qua một bên giúp Trần Phàm mở đèn.
 
Ngọn đèn sáng lên, chiếu sáng gian phòng tối đen, Long Nữ cũng không tiếp tục lưu lại, mà xoay người rời đi.
 
Rời phòng sách, Long Nữ đi qua hành lang, lúc sắp xuống lầu, nhìn qua cửa sổ thấy tòa lầu nhỏ hai tầng hơi chếch đối diện, sắc mặt hơi có vẻ phức tạp.
 
Nàng biết sau mười giờ Trần Phàm đã tắt đèn, chỉ là vì muốn cho người con gái ở lầu đối diện biết hắn đã đi ngủ.
 
Mà người phụ nữ mang thai con của Trần Phàm, chỉ khi nghĩ Trần Phàm đã ngủ mới chịu an tâm đi ngủ.
 
Vào lúc 0 giờ, số lượng xe cộ lưu thông trong thành phố Đại Liên đã giảm bớt, nhất là xe tư nhân.
 
Nhưng ở trong những bãi đỗ xe của những hộp đêm giải trí nổi tiếng, những hộp đêm tư nhân, vẫn đỗ đầy xe hơi.
 
Dù sao đối với người thích sống về đêm mà nói, 0 giờ vẫn còn chưa tới lúc kết thúc cuộc sống trong đêm.
 
Đồng dạng vào lúc 0 giờ còn có một nơi thật náo nhiệt, đó là khu nhà giàu Đại Liên.
 
Trên đường xuyên qua khu vực này, thường thường đều có thể nhìn thấy những chiếc xe giá cả xa xỉ.
 
Chủ nhân của những chiếc xe này có nhân sĩ phú quý, cũng có chim hoàng yến được họ bao nuôi.
 
Trong đó, nhân sĩ phú quý phần lớn đều thích lái những loại xe tượng trưng thân phận cùng xa hoa, mà những chim hoàng yến lại chỉ hứng thú với loại xe thể thao.
 
- Khắc nhất mạc kỳ (sướng quá)...Mao đào (muốn nữa, mạnh chút nữa)...Mao đào...
 
Ngay trong lúc những nhân sĩ phú quý uống say sưa mang theo chim hoàng yến quay về biệt thự, trong một biệt thự phong cách Châu Âu truyền ra âm thanh rên rỉ phấn khởi của đàn bà.
 
Trên chiếc giường lớn sang trọng trong biệt thự, một người phụ nữ toàn thân tản ra khí tức nữ nhân thành thục, mặc bộ quần áo người hầu khiến kẻ khác mơ màng, đang nửa quỳ trên giường lớn, đem bờ mông đẹp tròn xoe nhếch lên thật cao.
 
- Ba! Ba! Ba!
 
Đằng Nguyên một tay cầm lấy bàn tay thiếu phụ, tay trái không ngừng vỗ lên mông người đàn bà, dùng sức đẩy mạnh cây thương tới trước, trong miệng không ngừng thở hổn hển.
 
- Nhất khố...(sắp ra rồi)...nhất khố...
 
Nương theo sự tấn công điên cuồng của hắn, thiếu phụ bắt đầu run rẩy kịch liệt, thanh âm còn cao hơn trước, làn da trắng nõn cũng nổi lên từng trận đỏ ửng.
 
Nghe được tiếng kêu to điên cuồng của người đàn bà, Đằng Nguyên lập tức nhanh hơn tốc độ, sau đó gầm nhẹ một tiếng, vùng bụng dán chặt trên bờ mông tròn trịa của người đàn bà.
 
- A tha tây nặc ác khố nhĩ (vào trong thân thể người ta rồi)...A tha tây nặc ác khố nhĩ...Khắc nhất mạc kỳ...Khắc nhất mạc kỳ!
 
Thiếu phụ vô lực ngã xuống chiếc giường lớn mềm mại, thân thể run rẩy, thần hồn điên đảo, tựa hồ đã đạt lên tới đỉnh.
 
Đằng Nguyên cũng không rút cây thương, mà trực tiếp đem thân hình mập mạp nằm đè lên phía sau lưng thiếu phụ.
 
Bên tai vang lên tiếng rên thỏa mãn của người đàn bà, cảm thụ được dáng vẻ run rẩy của thiếu phụ, trên mặt Đằng Nguyên lộ ra thần sắc kiêu ngạo chỉ có đàn ông mới có.
 
Đối với rất nhiều người đàn ông mà nói, trong ba thứ quyền lực, tiền tài, cùng trong đũng quần có cây thương ngưu bức, bọn hắn càng khát vọng có được điểm thứ ba.
 
Đằng Nguyên chính là một trong số đó!
 
- Thoải mái không?
 
Thật lâu sau, thiếu phụ lật người lại lấy ra khăn mặt nhẹ nhàng lau mồ hôi cùng chất lỏng trên thân hai người, thần tình đỏ ửng hỏi.
 
Vẻ mặt Đằng Nguyên thật thoải mái dựa vào đầu giường, nhẹ gật đầu.
 
Thấy Đằng Nguyên gật đầu, thiếu phụ không khỏi âm thầm thở ra.
 
Nàng rõ ràng nhớ được, trong mấy ngày qua, người đàn ông vốn rất mê luyến chính mình, bởi vì một sự tình nên tính tình trở nên dị thường nóng nảy, ngay cả thân thể mềm mại mà hắn vốn mê luyến của nàng, tựa hồ ở trong mắt hắn cũng đã mất đi lực hấp dẫn.
 
Mà trước đó, vì muốn cho tâm tình của hắn tốt hơn, nàng đặc biệt mua một bộ chế phục giáo viên, tất chân màu đen, giày cao gót màu đen, cố gắng giúp hắn buông lỏng, nhưng kết quả bị hắn xem thường còn đánh nàng hai bạt tai.
 
- Thật có lỗi, Thu Anh, mấy hôm trước tâm tình của anh có chút không ổn.
 
Làm như đã nhận ra tâm tư của thiếu phụ, Đằng Nguyên say đắm vuốt ve bộ ngực Thu Anh, áy náy xin lỗi.
 
- Em hiểu được.
 
Làm tình nhân của Đằng Nguyên, Thu Anh hiểu rất rõ trách nhiệm của một người tình nên làm gì, cho nên rất biết điều cũng không hỏi nhiều.
 
Đằng Nguyên lại cười cười:
 
- Thu Anh, kỳ thật...em rất muốn biết mấy ngày hôm trước anh bị cái gì, đúng không?
 
- Ân.
 
Thoáng do dự, Thu Anh vẫn gật đầu.
 
- Cho anh một điếu thuốc.
 
Đằng Nguyên cũng không lập tức trả lời, chờ Thu Anh châm thuốc lá, đưa vào trong miệng hắn mới chậm rãi nói:
 
- Mấy hôm trước anh gặp một lần kỳ ngộ lớn nhất trong đời, kết quả kỳ ngộ bị anh lãng phí, anh còn lo lắng sẽ mất đi hết thảy hiện tại.
 
- Bây giờ chuyện đã giải quyết xong sao?
 
Thu Anh hỏi.
 
Đằng Nguyên lắc đầu, sau đó lại gật đầu:
 
- Tuy rằng đánh mất kỳ ngộ, nhưng lấy tình thế trước mắt đến xem, đại nhân vật bên trên tựa hồ cũng không có ý trừng phạt anh.
 
Nói xong trên mặt Đằng Nguyên lộ ra biểu tình may mắn.
 
Nguyên bản hắn nghĩ làm hư hại chuyện Tá Đằng Nhất Lang giao phó, sẽ mất đi hết thảy những gì hắn có kể cả sinh mạng, nhưng mấy ngày trôi qua, bên chỗ Tá Đằng Nhất Lang cũng không tiếp tục gọi điện thoại, tổng bộ Anh Hoa cùng tập đoàn Anh Hoa đặt tại đại lục cũng không có động tĩnh gì.
 
Điều này không khỏi làm trái tim hắn buông lỏng xuống, hắn cho rằng chuyện kia hoàn toàn bởi vì thực lực đám người Triêu Dã Sang Thắng không đủ, không quan hệ lớn tới hắn.
 
Nhưng dù yên tâm nhưng trong lòng Đằng Nguyên cũng còn có chút lo lắng.
 
Lo lắng là bởi vì hắn thông qua một ít con đường điều tra qua Trần Phàm, đại khái biết phong cách làm việc của Trần Phàm, theo hắn xem ra, tuy rằng Trần Phàm giết chết toàn bộ đám người Triêu Dã Sang Thắng, nhưng cũng không có nghĩa việc này xem như đã chấm dứt, không còn truy cứu trách nhiệm của hắn.
 
Nhưng...
 
Đêm nay hắn từ một con đường đặc thù biết được, nhân vật đầu lĩnh thái tử đảng đến từ Yên Kinh, đang đem dao mổ hướng Nạp Lan gia tộc, trái tim hắn mới hoàn toàn an ổn xuống.
 
Hắn tin tưởng sau chuyện này, lực chú ý của Trần Phàm sẽ bị Yến Thanh Đế hấp dẫn, căn bản sẽ không chú ý hắn.
 
Để ăn mừng chuyện được giải thoát khỏi cuộc sống một ngày kéo dài như một năm, trước đó Đằng Nguyên cùng thiếu phụ uống một chai rượu mừng, sau đó cùng chơi trò động tác phim AV.
 
- Đằng Nguyên quân, chúng ta cùng đi tắm nhé?
 
Nhẹ nhàng lau xong mồ hôi trên người Đằng Nguyên, nhìn thấy hắn đã hút xong điếu thuốc, Thu Anh đề nghị nói.
 
- Được!
 
Đằng Nguyên cười dâm đãng, vỗ một cái lên bộ ngực Thu Anh.
 
Thu Anh thẹn thùng kêu lên, lôi kéo tay Đằng Nguyên bước xuống giường, chậm rãi đi về phía cửa, đưa tay mở ra.
 
- A!
 
Ngay sau đó, một tiếng thét chói tai vang vọng cả tòa biệt thự.
 
Thu Anh kinh hãi xụi lơ trên mặt đất, mà Đằng Nguyên trợn tròn mắt, thân hình hoàn toàn cứng ngắc giữa không trung.
 
Bởi vì ngoài cửa có một người đang đứng.
 
Đồ Tể.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #665


Báo Lỗi Truyện
Chương 665/839