Chương 661: Một đời một kiếp


Bên trong đại sảnh tòa lầu nhỏ hai tầng, nhận thấy được khí tức bi thương toát ra từ trong khúc đàn tranh, lại liên tưởng tới tình cảnh Nạp Lan Hương Hương mang thai luôn rầu rĩ không vui, dì Phương lại ảm đạm rơi nước mắt.
 
Theo sau...không đợi bà lau nước mắt trên mặt, chợt nhìn thấy một người thanh niên cánh tay băng bó treo cao đi vào đại sảnh, chợt ngẩn ra, thần tình kinh ngạc.
 
Tuy rằng bà biết trong Nạp Lan gia có vị khách quý tên Trần Phàm đến chơi, nhưng bởi vì thân phận, nên bà không gặp mặt Trần Phàm, tự nhiên không biết hình dáng của hắn.
 
- Ngài là?
 
Vừa kinh ngạc, dì Phương cũng không quan tâm việc lau nước mắt trên mặt, nghi hoặc hỏi.
 
- Tôi là Trần Phàm, xin hỏi Hương Hương đang ở trên lầu sao?
 
Trần Phàm đi trên hành lang dài bên ngoài, nghe được khúc nhạc Mai Hoa Tam Lộng bi thương, tâm tình cực kỳ phức tạp, lúc này nghe được dì Phương mở miệng hỏi, bèn khàn khàn đáp lời.
 
Trần Phàm?
 
Hương Hương?
 
Nghe được tên của Trần Phàm cùng cách xưng hô thân thiết của hắn đối với Nạp Lan Hương Hương, dì Phương chợt ngẩn ra, sau đó trong lòng chợt nhớ, giống như suy đoán được điều gì, vội vàng làm ra tư thế thỉnh mời:
 
- Trần tiên sinh. Hương Hương tiêu thư đang ở trong phòng sách trên lầu hai, ngài lên đi.
 
- Cảm ơn.
 
Trần Phàm gật đầu cảm tạ, nhìn thoáng qua thang lầu bằng gỗ, hít sâu một hơi liền đi tới.
 
Dát chi! Dát chi!
 
Trần Phàm giẫm lên thang lầu bằng gỗ, chậm rãi bước lên.
 
Đưa mắt nhìn bóng lưng Trần Phàm, dì Phương mơ hồ có chút kích động, cảm giác như chỉ hận Trần Phàm không lập tức gặp mặt Nạp Lan Hương Hương mới tốt.
 
Từ nhỏ bà đã chăm sóc cho nàng, dì Phương hiểu rõ nàng còn hơn chính cha nàng là Nạp Lan Vĩnh Kha!
 
Bà biết rõ tính cách của nàng, còn biết được toàn bộ sở thích của nàng, ví dụ nàng thích ăn loại hoa quả gì, thích đàn khúc nhạc gì.
 
Trước đó bà nghe được khúc nhạc Mai Hoa Tam Lộng đầy bi thương, liên tưởng tới đứa bé trong bụng nàng, dì Phương tự nhiên biết được nàng gặp phải chuyện khó khăn, cho nên từ sau khi trở về nhà, mới sa sút tinh thần như thế.
 
Mà khi nãy Trần Phàm xưng hô nàng là Hương Hương, điều này làm dì Phương có thể khẳng định. Trần Phàm là người đàn ông trong giấc mộng của nàng!
 
Bà tin tưởng, Trần Phàm đến có thể làm cho nàng thoát khỏi trạng thái sa sút tinh thần!
 
Đây là điều mà dì Phương hi vọng nhìn thấy nhất!
 
Trần Phàm tự nhiên không đoán được ý tưởng trong nội tâm của bà.
 
Hắn kiên định bước lên, đi thẳng lầu hai, sau đó theo thanh âm tiếng đàn truyền ra khi nãy đi tới cuối hành lang, xuất hiện trước cửa phòng sách.
 
Cửa phòng sách cũng không khóa kín, xuyên qua khe cửa, Trần Phàm có thể rõ ràng nhìn thấy trên người nàng mặc một chiếc áo ngắn tay, lại thêm một chiếc váy dài tràn ngập phong cách Mãn tộc, lẳng lặng ngồi trước đàn tranh, hai tay vẫn đặt trên đàn nhưng không tiếp tục gảy, nước mắt thầm lặng chảy xuống khuôn mặt của nàng, rơi xuống trên cây đàn, thanh âm chói tai.
 
Giờ khắc này Nạp Lan Hương Hương không giống như lúc trước mặt bộ lễ phục dạ hội màu đỏ, xuất hiện tại hiện trường buổi hoạt động giao lưu thương mại tại Chiết Giang làm kinh diễm khắp toàn trường.
 
Cũng không giống như lần đầu tiên nàng buông xuống lòng kiêu ngạo cùng tôn nghiêm, xuất hiện tại Thanh Long sơn trang với dáng vẻ hư tình giả ý.
 
Lại càng không giống như một con mèo động tình sau khi uống thuốc kích dục, phong tao mà điên cuồng.
 
Lúc này nàng giống như một con hồ ly bi thương, trốn trong hang ổ của chính mình, im lặng mà bi thương.
 
- Hôm này sau khi biết được câu chuyện, tôi mới cảm thấy Dai Fu tiểu thư nói đúng, anh không nợ Nạp Lan gia chúng tôi điều gì.
 
- Bởi vì nếu không có sự xuất hiện của anh, chị của tôi cũng vẫn sẽ chết, thậm chí cả Bảo Nhi cũng sẽ chết. Tuy rằng anh giết chết chị của tôi, nhưng chỉ là ngộ sát, tôi không có lý do gì đi trách anh, hận anh!
 
- Xin anh tha thứ cho sự vô tri ngu muội trước kia của tôi!
 
- Trần Phàm, anh không cần lo cho tôi, anh đi nhanh lên!
 
- Ai, tiểu Phàm, thực không dám giấu diếm, bởi vì Hương Hương cảm thấy tự trách, áy náy, có lỗi với cậu cho nên không có ý định đem chuyện này nói cho cậu biết. Nó cảm thấy nếu nó nói với cậu, cậu sẽ vì đứa con của hai người mà bị bức bách ở chung với nó.
 
 
- Tuy rằng nó thích cậu, rất muốn ở chung với cậu, nhưng nó cũng biết không xứng với cậu!
 
Nhìn thấy bộ dáng thương tâm của nàng, bên tai quanh quẩn lời nàng từng nói với hắn, cùng lời nhắc nhở của Nạp Lan Đức Long, trong lòng Trần Phàm đau xót, không kìm lòng được đưa tay đẩy cửa phòng.
 
Dát chi!
 
Nghe được tiếng mở cửa, Nạp Lan Hương Hương tưởng dì Phương quay lại, cũng không ngẩng đầu nhẹ giọng nói:
 
- Dì Phương, con không sao, dì không cần lo lắng, con chỉ muốn yên lặng một mình thôi.
 
Không tiếng trả lời.
 
Trần Phàm trầm ổn bước tới, hướng chỗ nàng đi đến.
 
Bên tai vang lên tiếng bước chân hơi nặng nề, ngửi được mùi máu tươi toát ra từ trên người Trần Phàm, trong bụng nàng đột nhiên nổi lên phản ứng, đồng thời trong lòng vừa nghĩ ra điều gì, ngạc nhiên ngẩng đầu.
 
Ngay sau đó.
 
Thân ảnh Trần Phàm đã sớm ghi khắc thật sâu trong nội tâm của nàng hiện ra trong mắt nàng.
 
Nhìn thấy Trần Phàm, đồng tử của nàng đột nhiên phóng lớn, theo sau tựa hồ nàng cho rằng mình chỉ là bị xuất hiện ảo giác, vội vàng nhắm mắt lại.
 
Đợi khi nàng lại mở mắt, Trần Phàm đã đi tới trước người của nàng cúi xuống.
 
Lúc này đây nàng rốt cục nhìn thấy rõ.
 
Hiện ra trước mặt nàng là khuôn mặt quen thuộc của Trần Phàm, tràn vào trong mũi chính là mùi máu tươi còn tản ra từ thân thể hắn.
 
- Anh...
 
Thấy rõ đúng là Trần Phàm, nàng theo bản năng há to miệng, muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại không biết nên làm sao thốt ra.
 
Trên mặt của nàng tràn ngập vẻ khiếp sợ.
 
Nàng nằm mơ cũng thật không ngờ Trần Phàm lại chủ động tìm tới nàng!
 
Nàng rõ ràng nhớ rõ, ngày hôm qua khi nàng chủ động chào hỏi với Trần Phàm, thái độ của hắn rất lãnh đạm đối với nàng, tựa hồ đang cố ý tránh né nàng!
 
Cũng chính bởi vì như vậy, sáng hôm nay khi Bảo Nhi đến gọi nàng cùng đi ra ngoài với Trần Phàm, tuy rằng lòng nàng rất muốn đi, nhưng nàng lại cự tuyệt.
 
Không lời gì để nói.
 
Trần Phàm vươn tay, lau nước mắt trên mặt nàng.
 
Động tác của hắn rất chậm, rất nhẹ.
 
Nhận thấy được hành động của Trần Phàm, cả người nàng như bị sét đánh, vô cùng cứng ngắc, nhưng nàng không ngăn cản, mà tùy ý cho Trần Phàm làm chuyện này. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Không đợi Trần Phàm lau khô nước mắt trên mặt, nước mắt lại tiếp tục tràn ra trên mặt nàng, rơi trên tay Trần Phàm nóng hầm hập.
 
Trần Phàm thấy thế, thu tay về, đi vòng qua đàn tranh, ngồi xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng cầm bàn tay mềm của nàng, ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt trắng bệch, thanh âm khàn khàn nói:
 
- Lẽ ra em nên nói cho tôi biết.
 
Em nên nói cho tôi biết...
 
Vài chữ thật nhẹ nhàng của Trần Phàm lại giống như tiếng sét đánh nổ vang bên tai nàng.
 
Đồng tử của nàng trợn tròn xoe, miệng mở ra, ánh mắt ngây ngốc.
 
Anh ấy đã biết?
 
Anh ấy đã biết!
 
Một thanh âm không ngừng hò hét trong lòng nàng, thân thể hoàn mỹ mềm mại bắt đầu không thể khống chế run lên.
 
Giờ khắc này, tâm tình của nàng trở nên phức tạp đến cực điểm, có giải thoát, cũng có khẩn trương lo lắng bất an, càng nhiều là áy náy cùng xấu hổ.
 
Bởi vì theo ý nào đó mà nói, kỳ thật nàng cũng rất muốn...rất muốn nói cho Trần Phàm biết tất cả chuyện này.
 
Nàng muốn cho Trần Phàm biết, nàng sai lầm rồi, sai đến rối tinh rối mù.
 
Nàng cũng muốn cho Trần Phàm biết, hận ý của nàng đối với hắn, chuyển hóa thành tình yêu, khắc cốt minh tâm.
 
Nàng còn muốn cho Trần Phàm biết, nàng có con của hắn, nàng muốn cho đứa bé có một gia đình, có một người cha.
 
Nàng muốn.
 
Thật sự rất muốn...rất muốn!
 
Nhưng...
 
Bởi vì sự cố chấp cùng quật cường của nàng, nàng từng ngu muội đi trả thù Trần Phàm, thậm chí làm ra chuyện bỏ thuốc kích thích để phát sinh quan hệ với Trần Phàm.
 
Mà Trần Phàm không thèm để ý với tất cả những chuyện này, ngay lúc sinh mạng nàng nguy hiểm nhất, còn không để ý nguy hiểm đi cứu nàng.
 
Nàng hối hận.
 
Đồng thời còn cảm giác mình vốn không có tư cách được tình yêu của Trần Phàm!
 
Nàng không xứng với hắn.
 
Cho nên cuối cùng nàng ngăn chặn nội tâm khát vọng muốn báo cho Trần Phàm biết hết thảy, thậm chí còn yêu cầu cha nàng đừng nói với Trần Phàm.
 
Mà hiện giờ, Trần Phàm đã biết...
 
Điều này làm cho nàng không biết phải làm sao!
 
Cảm nhận được vẻ khẩn trương cùng sợ hãi của nàng, bàn tay Trần Phàm chợt nắm chặt tay nàng, ôm lấy gắt gao, cố gắng truyền sự ấm áp cùng lực lượng cho nàng.
 
- Thực xin lỗi.
 
Cảm thụ được lực lượng truyền đến từ tay mình, nước mắt lại lướt qua khuôn mặt của nàng, nàng cắn nhẹ môi run rẩy nói':
 
- Em chỉ là không muốn vì sự tồn tại của đứa bé mà bức bách anh ở chung một chỗ với em. Bởi vì em không xứng với anh!
 
- Cần nói xin lỗi, cũng là tôi nói.
 
Trần Phàm nhẹ lắc đầu, ngữ khí ôn nhu mà tự trách:
 
- Bất kể như thế nào tôi đã có được lần đầu tiên của em, là vật trân quý nhất trong đời em. Tôi được nhưng tôi lại không phụ trách, hơn nữa em mang thai tôi lại không biết.
 
- Nhưng em đem lần đầu tiên cho anh chỉ là vì trả thù anh, mà chuyện em mang thai em cũng cố ý không nói cho anh.
 
Nạp Lan Hương Hương cắn môi, thân hình càng thêm run rẩy.
 
Trần Phàm nhẹ nhàng cười:
 
- Cho nên, bản thân em tự trách, còn cho rằng mình không có tư cách làm nữ nhân của tôi, đúng không?
 
Nước mắt rơi xuống, chảy vào trong miệng Nạp Lan Hương Hương, tràn ngập vẻ chua xót.
 
Khuôn mặt đầy nước mắt, cắn môi, nàng nhẹ nhàng gật đầu.
 
- Em không sợ sau khi con lớn sẽ hỏi em cha nó là ai sao?
 
Trần Phàm cười cười, lại lau nước mắt trên mặt nàng:
 
- Không sợ nó trách em đã đánh mất cha của nó?
 
Nghe được lời an ủi của Trần Phàm, nhìn thấy dáng tươi cười thản nhiên của hắn, nước mắt của nàng rơi như mưa.
 
Sợ không?
 
Đương nhiên sợ!
 
- Cô gái ngốc nghếch, từ giờ này trở đi, em sẽ là nữ nhân của tôi.
 
Trần Phàm đứng lên, đứng phía sau nàng, ôm cổ nàng, chậm rãi mở miệng, thanh âm không lớn nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định!
 
Từ giờ khắc này trở đi, em sẽ là nữ nhân của tôi!
 
Nghe được những lời này của Trần Phàm, trong tai nàng như nổ vang, lập tức ngừng thở!
 
Nàng nghiêng đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt vô cùng ôn nhu.
 
Nhìn thấy, nhìn thấy, nàng không kìm lòng được đứng lên, nhào vào trong lòng Trần Phàm, dụi đầu vào ngực hắn, ôm chặt lấy hắn.
 
Nàng không nói gì thêm, chỉ ôm chặt hắn.
 
Tựa hồ nàng muốn dùng phương thức này kể ra tình yêu của nàng đối với Trần Phàm.
 
Một lần ôm này, đã làm tầng cửa sổ còn ngăn cản giữa nàng và Trần Phàm hoàn toàn bị phá nát thành mảnh nhỏ!
 
Nàng thành nữ nhân của hắn.
 
Một kiếp một đời.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #661


Báo Lỗi Truyện
Chương 661/839