Chương 635: Bật càng mạnh, thì rơi càng đau


Bất tri giác màn đêm đã buông xuống, ánh đèn rực rỡ bắt đầu xuất hiện, cảnh chiều hôm bao phủ khắp nơi, những thanh âm náo nhiệt ban ngày dần dần xua tan đi, vẻ tĩnh lặng ban đêm tùy theo mà đến.
 
Theo màn đêm buông xuống, khách nhân đến nhà hàng Palladio Italy dần dần nhiều hơn, nhiều người tới đây cũng không ăn điểm tâm lót dạ, mà sôi nổi gọi món chính ra.
 
Trong phòng ăn, ánh đèn dịu dàng lan tỏa khắp mọi nơi, phối hợp cùng tiếng đàn dương cầm trầm bổng, làm cho cả nhà hàng tràn ngập bầu không khí tao nhã ấm cúng.
 
- Công Đằng tiên sinh, mong rằng ngài nói chuyện hãy có thành ý một chút, được chứ?
 
Đàm luận cùng nhau hơn nửa tiếng đồng hồ, Lý Dĩnh nhắn mày lại với nhau, bởi vì nàng phát hiện Công Đằng Hữu Nhị căn bản chỉ là đang ứng phó nàng, giá thành hợp đồng đề xuất cao hơn bình thường không nói. Thậm chí còn có thể dùng câu nói, như giá trên trời để hình dung.
 
- Lý tiểu thư, xem ra hai chúng ta tạm thời chưa đạt được sự nhất trí rồi.
 
 Công Đằng Hữu Nhị vẻ mặt giả vờ áy náy, sau đó nhìn thoáng qua những món ăn phong phú ở trên bàn cơm, nói:
 
- Không bằng như vầy đi, chúng ta hãy dùng bữa trước, sau khi ăn tối xong, rồi lại thương lượng tiếp, thế nào?
 
- Cá nhân tôi cho rằng, nếu Công Đằng tiên sinh vẫn giữ thái độ này, thì cuộc nói chuyện của chúng ta đến đây là chấm dứt.
 
 Lý Dĩnh ngữ khí cũng không còn khách khí nữa:
 
- Tuy rằng ở mảng giải trí, quý quốc đang đứng đầu khu vực Châu Á, nhưng so sánh cùng Hollywood thì vẫn còn kém hơn nhiều lắm. Mà Công Đằng tiên sinh báo giá, so với nghệ sĩ nổi tiếng ở Hollywood còn đắt hơn gấp mấy lần, đây không phải là thái quá hay sao?
 
- Lý tiểu thư xinh đẹp, tôi nghĩ cô đã hiểu lầm ý của tôi rồi. Tôi đang nói tới đồng yên, mà không phải là mỹ kim đâu.
 
 Công Đằng Hữu Nhị giả vờ bất đắc dĩ cười cười.
 
Đồng yên?
 
Lý Dĩnh sửng sốt, theo sau cẩn thận hồi tưởng, quả thực Công Đằng Hữu Nhị chỉ nói số tiền, mà không có nói mỹ kim hay là đồng yên.
 
- Lý tiểu thư, bụng của tôi bắt đầu kháng nghị rồi.
 
 Trong con ngươi của Công Đằng Hữu Nhị lại toát ra ánh mắt tham lam, mà không hề che giấu chút nào.
 
Lý Dĩnh cau mày, nhìn chằm chằm vào Công Đằng Hữu Nhị vài giây đồng hồ. Cuối cùng vẫn quyết định cố gắng kìm nén cơn tức giận ở trong lòng.
 
Bởi vì...ở trong suy nghĩ của nàng, vì muốn hợp tác cùng công ty giải trí TNHH Anh Hoa, mà nàng đã hao phí rất nhiều tinh lực. Đến bước này rồi, mà lại buông tay, thì nhiều ít vẫn có chút không cam lòng.
 
Sau khi cố nén tức giận, Lý Dĩnh liền vẫy tay, bồi bàn nhanh chóng bước tới:
 
- Thưa cô, tôi có thể giúp gì cho cô?
 
- Cho hai suất gan ngỗng, hai suất thịt bò.,...
 
 Đây không phải lần đầu tiên Lý Dĩnh đến ăn tối ở nhà hàng Palladio, cho nên những món ăn ở đây cũng khá quen thuộc.
 
Trông thấy Lý Dĩnh gọi món xong, Công Đằng Hữu Nhị mỉm cười tiêu sái nói:
 
- Mang Rafael năm 82 ra đây luôn nhé!
 
- Được, xin chờ một chút!
 
 Người bồi bàn mỉm cười đáp ứng, sau đó cúi người rời đi.
 
Lý Dĩnh chân mày càng nhíu chặt hơn.
 
- Lý tiểu thư, tôi nghe nói, người Trung quốc đàm luận chuyện làm ăn, phần lớn đều là thành công ở trước bàn cơm. Hơn nữa...nhất định phải uống rượu, uống rất nhiều rượu.
 
 Nhìn thấy sắc mặt của Lý Dĩnh, Công Đằng Hữu Nhị cười nói:
 
- Nếu như tôi đã đến đây, vậy thì đành phải dựa theo quy củ của quý quốc. Nói vậy Lý tiểu thư cũng sẽ không bận tâm, đúng không?
 
- Không nghĩ qua, Công Đằng tiên sinh đối với tập tục văn hóa nước tôi, còn am hiểu đến thế.
 
 Lý Dĩnh ôn hòa châm chọc một câu, nhưng cũng không có khước từ. Bởi vì đối với nàng, uống một hai chai rượu vang, tuyệt đối cũng không có gì đáng ngại.
 
Thấy Lý Dĩnh không cự tuyệt, Công Đằng Hữu Nhị liền khẽ mỉm cười.
 
Ngay khi Công Đằng Hữu Nhị tự cho ràng mình có thể đem Lý Dĩnh đùa giỡn ở trong lòng bàn tay, thì Trần Phàm đang lái chiếc Bentley, mang theo Tô San chạy vào bên trong bãi đỗ xe của khách sạn Potter.
 
Mặc dù tâm tình của Tô San có chút không vui, vì gặp phải cảnh tượng kẹt xe ở trên đường. Nhưng dù sao hôm nay cũng là lần đầu tiên nàng cùng Trần Phàm đi ăn cơm tây. Vì thế, ngay khi vừa đến nơi, tốc độ chuyển biến tâm tình của nàng so với lật trang sách còn muốn nhanh hơn mấy lần.
 
- Ý...Biển số chiếc xe kia, làm sao nhìn quen mắt vậy nhỉ?
 
 Tô San dẫn đầu bước xuống xe, vừa nhìn thấy chiếc BMW 7 của Lý Dĩnh, thì biểu tình trầm tư như có suy nghĩ nói.
 
Nghe vậy, Trần Phàm cũng nhìn theo, vừa liếc mắt một cái thì đã nhận ra chiếc xe này là của Lý Dĩnh. Phát hiện này làm cho Trần Phàm khá nao núng!
 
- Đồ ngốc, chiếc xe kia có phải là của chị Lý Dĩnh không?
 
 Cùng lúc đó, Tô San cũng đã nghĩ thông suốt.
 
Nghe Tô San nói vậy, Trần Phàm liền trầm ngâm. Tuy rằng thời gian hắn hướng Tô San nói ra tiếng lòng, nàng không có biểu lộ ra tư tưởng bài xích. Nhưng muốn kêu hắn mang theo Tô San cùng đi gặp những người phụ nữ khác ở bên cạnh mình, thì nhiều ít hắn vẫn cảm thấy áy náy.
 
Hơn nữa...Tô San cũng bởi vì nhìn thấy dòng tin nhắn của hắn và Lý Dĩnh, nên mới truy hỏi kĩ càng chuyện này. Cuối cùng, theo trong miệng Tô Thanh Hải mới biết rõ chân tướng, ở bên cạnh hắn đích thực là còn có những người phụ nữ khác.
 
Mắt thấy Trần Phàm không nói lời nào, Tô San giống như cũng đoán được tâm ý của Trần Phàm, nhô bộ ngực nhỏ kiêu ngạo lên, khoác tay Trần Phàm, rộng lượng nói:
 
- Đồ ngốc, em biết anh đang lo lắng chuyện gì! Yên tâm đi, lời đã nói cũng như bát nước đổ ra ngoài, bổn tiểu thư nói được thì sẽ làm được.
 
- San San...
 
 Trần Phàm có vẻ hơi chần chừ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Không chờ hắn nói thêm gì nữa, Tô San bày ra vẻ tươi cười, dẫn đầu bước đi:
 
- Đi nhanh lên, đồ ngốc.
 
Trần Phàm chậm rãi phun ra một ngụm khí tức, không nói nhiều lời vô nghĩa, mà chậm rãi nhấc chân đi về phía nhà hàng. Giống như trước kia hắn từng nói với Tiêu Phong, có một số chuyện, lúc cần đối mặt thì chung quy vẫn phải đối mặt!
 
So sánh cùng những nhà hàng tây khác mà nói, thì không gian nhà hàng Palladio Italy nhỏ hơn rất nhiều. Đến đây dùng cơm trong lúc cao điểm, sẽ cảm thấy khá là chật chội.
 
Ở chiếc bàn nằm gần cửa sổ bên trong nhà hàng, Lý Dĩnh uống hết hai chai rượu vang liên tục, trên khuôn mặt xinh đẹp mê người, bất tri giác nổi lên những nét ửng hồng. Bất quá...ánh mắt vẫn còn trong suốt, cũng chưa hề ngà ngà say chút nào.
 
Nhận thấy điểm này, trong lòng Công Đằng Hữu Nhị có vẻ hơi kinh ngạc, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên cười nói:
 
- Lý tiểu thư, tửu lượng mạnh thật!
 
- Công Đằng tiên sinh, cơm cũng ăn, rượu cũng uống rồi. Giờ chúng ta hãy thương thảo giá cả, và ký hợp đồng chứ?
 
 Lý Dĩnh vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
 
Công Đằng Hữu Nhị lắc đầu mỉm cười:
 
- Không vội...không vội...Lý tiểu thư tửu lượng tốt như vậy, thì hôm nay chúng ta phải cùng nhau uống thống khoái một trận mới đúng, về phần...ký hợp đồng, Lý tiểu thư yên tâm, nếu tôi đã đáp ứng rồi, thì tự nhiên là sẽ ký hợp đồng!
 
- Công Đằng tiên sinh, tôi hơi say rồi, không thể uống được nữa. Chúng ta vẫn là ký hợp đồng trước đi!
 
 Lý Dĩnh hiển nhiên không muốn cùng Công Đằng Hữu Nhị uống rượu nữa. Đối với nàng mà nói, cùng người này uống rượu quả thực chính là một loại tra tấn dày vò.
 
Nghe Lý Dĩnh nói như thế. Công Đằng Hữu Nhị sắc mặt biến đổi, theo sau không mặn không nhạt nói:
 
- Lý tiểu thư làm vậy, chỉ sợ là không thích hợp lắm đâu?
 
Khi nói xong, Công Đằng Hữu Nhị không chờ Lý Dĩnh trả lời, liền hướng bồi bàn ngoắc tay. Rất nhanh, gã bồi bàn đi đến trước người Công Đằng Hữu Nhị, mỉm cười thân thiện nói:
 
- Tiên sinh tôn quý, xin hỏi ngài có gì muốn phân phó?
 
- Lại mang ra đây sáu chai Rafael nữa.
 
 Công Đằng Hữu Nhị trầm giọng nói.
 
Thông thường, khách nhân đến nhà hàng Palladio dùng cơm, nhiều nhất chỉ uống hai ba chai rượu vang mà thôi. Còn gọi hai lần mười chai giống như Công Đằng Hữu Nhị, thì đúng là hiếm thấy.
 
Điều này không khỏi làm cho gã bồi bàn lúng túng, sau đó vội vàng áy náy giải thích:
 
- Thực xin lỗi, tiên sinh, nhà hàng chúng tôi chỉ còn bốn chai Rafael thì đều đã mang ra đây rồi.
 
- Ở đây thực tồi tàn, thậm chí ngay cả Rafael trữ hàng cũng đều không có.
 
 Công Đằng Hữu Nhị sắc mặt lạnh lùng:
 
- Vậy lấy rượu vang của hãng khác đi.
 
- Tiên sinh tôn quý, xin ngài hãy chờ một chút.
 
 Gã bồi bàn ngập ngừng rời đi.
 
Mắt thấy gã bồi bàn rời đi. Lý Dĩnh nhíu mày hỏi:
 
- Công Đằng tiên sinh, có phải uống hết sáu chai rượu vang này, thì chúng ta sẽ ký hợp đồng luôn không?
 
- Đúng vậy.
 
 Công Đằng Hữu Nghị mỉm cười ám muội nói.
 
- Hy vọng Công Đằng tiên sinh sẽ tuân thủ lời hứa.
 
 Lý Dĩnh nhíu mày đứng dậy, xách túi lên nói:
 
- Thực xin lỗi, tôi phải vào phòng vệ sinh một chuyến.
 
Công Đằng Hữu Nhị mỉm cười gật đầu, ánh mắt tham lam theo trên bộ ngực cao ngất của Lý Dĩnh chuyển dời đi, cuối cùng dừng lại ở trên cặp đùi bao phủ dưới đôi tất chân màu đen, dâm quang dần dần toát ra.
 
Hừ!
 
Ta cũng không tin, năm chai rượu vang còn không thể chuốc say ngươi?
 
Nhìn cặp mông uốn éo mê người của Lý Dĩnh, Công Đằng Hữu Nhị theo bản năng liên tưởng đến hình ảnh kích thích, khẽ liếm môi, khóe miệng treo vòng quanh một nụ cười dâm đãng.
 
Cùng lúc đó...ở lối vào nhà hàng, người thanh niên băng bó một tay, đang đem ánh mắt tập trung lên trên người của Công Đằng Hữu Nhị, dưới ánh đèn, hai mắt của hắn híp lại thành một đường chỉ nhỏ...
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #635


Báo Lỗi Truyện
Chương 635/839