Chương 622: Hắc Kim đế quốc sụp đổ! (3)


Màn đêm bao phủ cả đại địa, ánh trăng dịu dàng chiếu xuống như một tầng khăn màu bạc bao phủ khắp màn đêm Hong Kong, những tòa lầu cao vút trong mây tỏa ánh đèn rực rỡ, ánh đèn chiếu sáng khắp từng ngõ ngách bên trong thành thị.
 
Hong Kong ban đêm, tựa như một bức họa cuộn tròn muôn màu, mỹ luân mỹ hoán làm cho người ngạt thở.
 
Vào lúc chín giờ đêm, tòa kiến trúc cao nhất Hong Kong - trong một phòng hội nghị đa công năng của trung tâm tài chính quốc tế.
 
Sắc mặt Lý Thiên Thành thật nghiêm túc ngồi trên đài chủ tịch trong phòng hội nghị, dưới đài là những đầu sỏ thương giới tham gia buổi hoạt động giao lưu thương mại lần này.
 
Ở trong một buổi tối hoa lệ như vậy, nhưng tâm tình của những đầu sỏ thương giới có thể nói là không an ổn chút nào, ngược lại còn thập phần nặng nề.
 
Tất cả là vì những chuyện đã phát sinh trên Trân Châu Hào vào lúc chạng vạng tối hôm nay.
 
- Chư vị, đối với hết thảy chuyện tình đã phát sinh trong ngày hôm nay, tôi cảm thấy vô cùng đau lòng.
 
 Ngay khi toàn bộ mọi người đều đưa mắt nhìn Lý Thiên Thành, vẻ mặt Lý Thiên Thành bi thống, thanh âm khàn khàn nói:
 
- Điều này đối với chúng ta mà nói là một vụ tai nạn, mà chúng ta chỉ là những người gặp may mắn trong vụ tai nạn này.
 
Người may mắn.
 
Nghe được ba chữ này, trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra biểu tình sợ hãi, trong đầu theo bản năng dần dần hiện ra hình ảnh những người nằm trong vũng máu buổi chiều hôm nay.
 
Bọn họ rất rõ ràng, đúng như lời nói của Lý Thiên Thành, bọn họ có thể sống sót chứng thật là một chuyện tình may mắn.
 
Bởi vì không ai có thể cam đoan, lúc ấy những viên đạn bay loạn sẽ không bắn trúng bọn họ!
 
- Bây giờ chúng ta sẽ vì những người bạn đã chết mặc niệm một phút đồng hồ.
 
 Thanh âm Lý Thiên Thành run rẩy nói.
 
Thanh âm vừa ra, tất cả mọi người đều cúi đầu, mặc niệm cho những người đã chết trong sự kiện ám sát vừa rồi.
 
Mặc niệm chấm dứt, trên đài chủ tịch Lý Thiên Thành lại ngẩng đầu, vẻ mặt bi thống biến mất, chỉ còn lại vẻ phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ!
 
Dưới ánh đèn, trên khuôn mặt già nua lộ ra biểu tình phẫn nộ cực độ, trong con ngươi toát lên ngọn lửa giận dữ.
 
- Ba!
 
Lý Thiên Thành giận dữ, vỗ mạnh lên bàn hội nghị, thanh âm nặng nề đánh vỡ sự yên lặng bên trong phòng, mọi người lại đưa mắt nhìn về phía hắn.
 
- Bởi vì may mắn, chúng ta còn sống, nhưng chúng ta cũng không thể mừng rỡ vì chúng ta may mắn còn sống trong tai nạn, ngược lại chúng ta nên vì những người bạn đã chết làm chút gì đó!
 
 Trên đài chủ tịch, Lý Thiên Thành giơ tay cảm xúc kích động:
 
- Chúng ta phải buộc kẻ đứng phía sau màn nên có sự trừng phạt đáng có! Chúng ta phải giúp cho những người bạn được ngủ yên dưới lòng đất!
 
- Lý lão tiên sinh nói rất đúng, chúng ta nhất định phải nghiêm trị hung thủ!
 
 Trong hội trường lại vang lên một thanh âm, chủ nhân thanh âm là Dương Viễn của tập đoàn Cao Tường, lúc này hắn đã gỡ kính, sắc mặt phẫn nộ tới cực điểm.
 
- Nhất định nghiêm trị hung thủ!
 
Dương Viễn vừa phụ họa, khiến cho mọi người cộng hưởng, thanh âm hưởng ứng vang lên không ngừng.
 
- Lý lão tiên sinh, ngài đức cao vọng trọng, ngài làm ra quyết định đi, chúng tôi sẽ nghe theo lời ngài!
 
 Ngay khi cảm xúc của những ông trùm thương giới ngày càng trở nên kích động, Dương Viễn đứng bật dậy, bi phẫn nói.
 
- Đúng vậy, Lý lão tiên sinh, ngài nói nên làm như thế nào chúng tôi liền làm như thế.
 
 Dương Viễn vừa thốt lên, lập tức có người đứng dậy hưởng ứng.
 
- Bá! Bá! Bá!
 
Một người, hai người, ba người, bốn, năm...
 
Càng có nhiều người liên tiếp đứng lên, sau ba mươi giây, ngoại trừ Lý Thiên Thành, tất cả mọi người đều đã đứng lên, cảm xúc dâng trào nhìn Lý Thiên Thành, chờ đợi ý kiến của hắn.
 
- Nói vậy chư vị cũng biết trận tai nạn này là do tập đoàn Thanh Vân mang đến.
 
 Ngữ khí của Lý Thiên Thành trở nên trầm thấp:
 
- Cổ đông lớn nhất của tập đoàn Thanh Vân là Tiết Hồ trù hoạch hành động ám sát lần này, chế tạo ra trận tai nạn!
 
Tiết Hồ!
 
Nghe được tên này, tất cả mọi người hận đến nghiến răng.
 
- Vì muốn giúp những người bạn được ngủ yên dưới lòng đất, chúng ta nhất định phải làm cho Tiết Hồ cùng tập đoàn Thanh Vân của hắn trả giá thảm trọng!
 
 Lý Thiên Thành nói xong liền đứng lên, quơ cánh tay, cảm xúc dâng cao:
 
- Tôi hi vọng mỗi người chúng ta đều có thể đoàn kết lại, liên hợp bạn bè của các vị cùng những đối tác kinh doanh, liên hợp hết thảy năng lực mà chúng ta có thể vận dụng, tiến hành phong sát tập đoàn Thanh Vân!
 
- Tôi lấy danh nghĩa chủ tịch tập đoàn trưởng Giang tuyên bố, từ giờ trở đi, tập đoàn trưởng Giang đình chỉ hết thảy nghiệp vụ cùng tập đoàn Thanh Vân!
 
- Tôi lấy danh nghĩa CEO của tập đoàn Cao Tường tuyên bố, từ giờ phút này bắt đầu, tập đoàn Cao Tường vĩnh viễn sẽ không có bất kỳ nghiệp vụ nào cùng tập đoàn Thanh Vân!
 
- Tôi lấy danh nghĩa chủ tịch tập đoàn Vĩnh Đạt tuyên bố...
 
Nhìn thấy Lý Thiên Thành bày tỏ thái độ ngay tại hiện trường, Dương Viễn cùng Nạp Lan Vĩnh Kha liền tiếp nối, theo sau những ông trùm thương giới cũng liền bày tỏ thái độ, tỏ vẻ sẽ thực hiện cuộc trả thù tàn khốc nhất trong lĩnh vực kinh doanh đối với tập đoàn Thanh Vân, làm cho tập đoàn Thanh Vân hoàn toàn không thể đặt chân trong cảnh nội đại lục!
 
Đến tận đây, thương nghiệp kinh khủng nhất trong lịch sử, chính thức kéo ra màn che!
 
Cùng lúc đó.
 
Bên trong một đại sảnh họp báo khác trong cao ốc trung tâm tài chính quốc tế.
 
Bởi vì hoạt động giao lưu thương mại chào mừng mười lăm năm ngày Hong Kong được trao trả về đại lục, các phóng viên đều chạy tới tham dự phỏng vấn, chờ đợi vị trưởng quan đặc khu hành chính cùng một vài quan chức tại đế đô hiện thân, bọn họ sẽ có sự giải thích với việc hoạt động giao lưu đột ngột bị dừng lại.
 
Bởi vì lần này tham gia vào hoạt động giao lưu thương mại cũng có những xí nghiệp hùn vốn của trong lẫn ngoài nước, bên trong những thành viên tham gia buổi hoạt động giao lưu còn có thân ảnh của người ngoại quốc.
 
Vì thế sau khi sự kiện ám sát phát sinh, sự tình rất nhanh liền được bọn họ truyền ra ngoài.
 
Dưới tình hình này, tin tức buổi họp báo còn chưa chính thức công bố, các phóng viên chẳng những biết được câu chuyện xảy ra, thậm chí trên mạng cũng đã xuất hiện một ít tin tức, hơn nữa còn nháo đến lật trời.
 
Có thể nói không chút nào khoa trương, giờ này khắc này không riêng gì các phóng viên chờ đợi các quan viên xuất hiện giải thích, còn có rất nhiều người đang ngồi trước ti vi hoặc trên mạng chờ đợi, chờ đợi có được một lời giải thích!
 
Trong sự chờ đợi của mọi người, cửa đại sảnh họp báo được người mở ra, Ngụy gia gia chủ Ngụy Minh xuất hiện trong tầm mắt các phóng viên đầu tiên, cũng xuất hiện trên màn hình ti vi cùng internet.
 
Bản thân là người đứng thứ hai trong quốc vụ viện, sau buổi sáng Ngụy Minh nghe được trưởng quan hành chính hội báo công tác, hơn nữa cùng một vài quan viên chính giới Hong Kong tiến hành nghiên cứu thảo luận, buổi chiều hắn còn xuất hiện trong buổi hoạt động giao lưu chủ trì hội nghị trên du thuyền.
 
Sau khi hội nghị kết thúc, Ngụy Minh vừa định ngồi máy bay quay trở về Yên Kinh, kết quả nhận được tin tức về vụ ám sát, lập tức từ sân bay quay trở về khách sạn, nghe được trưởng quan hành chính cùng người quản lý trú càng bộ đội báo cáo xong, liền báo cáo lên cấp trên, sau đó tự mình dẫn người đến tham dự buổi họp báo tuyên bố tin tức.
 
Đi theo phía sau Ngụy Minh chính là trưởng quan hành chính, người thứ ba là người quản lý trú cảng bộ đội, vị thứ tư chính là chủ nhiệm đặc khu hành chính, ngoài ra còn có một vài vị quan viên đế đô.
 
Khách sát!
 
Ngụy Minh vừa hiện thân, hiện trường có không ít phóng viên lập tức bấm máy chụp ảnh, ánh đèn loang loáng lóe lên không ngừng.
 
Rất nhanh Ngụy Minh mang theo mọi người đi tới đài chủ tịch ngồi xuống. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Nhìn thấy nhóm người Ngụy Minh đã ngồi xuống, ký giả cũng liền dừng việc quay chụp, đưa mắt nhìn về phía đài chủ tịch.
 
Dưới ánh đèn, biểu tình mọi người thật ngưng trọng.
 
Trong ánh nhìn chăm chú của toàn bộ phóng viên, sắc mặt Ngụy Minh ngưng trọng kéo microphone tới trước người, chậm rãi mở miệng nói:
 
- Một ngày trước tôi mang theo tâm tình kích động đi tới Hong Kong, tham gia hoạt động chúc mừng mười lăm năm ngày Hong Kong được trao trả về đại lục, hiện tại tôi mang theo tâm tình nặng nề đi tới nơi đây gặp mặt cùng mọi người, mời dự một buổi tuyên bố tin tức. Lúc sáu giờ ba mươi sáu phút, trên du thuyền Trân Châu Hào nơi diễn ra buổi hoạt động giao lưu đã gặp phải kẻ khủng bố tập kích, sự kiện tập kích đã tạo thành hậu quả mười bốn người tử vong, đối với việc này tôi cảm thấy đau lòng sâu sắc.
 
Vừa nói xong, trên đài chủ tịch biểu tình của Ngụy Minh thật bi thống, hắn dừng một chút, lại tiếp tục nói:
 
- Tiếp theo thỉnh đồng chí Tôn Kim Trung đem chuyện đã xảy ra thuật lại chi tiết.
 
Không có tiếng vỗ tay, các phóng viên bên dưới đài chủ tịch tâm tình nặng nề đưa mắt nhìn về phía trưởng quan đặc khu hành chính Hong Kong Tôn Kim Trung.
 
- Trong buổi lễ chúc mừng mười lăm năm ngày Hong Kong được trả về đại lục lại phát sinh ra chuyện như vậy, tôi cảm giác vô cùng đau lòng.
 
 Trên đài chủ tịch Tôn Kim Trung vừa nói xong, đứng lên cúi đầu thật sâu với toàn bộ các phóng viên, theo sau lại nói:
 
- Buổi hoạt động giao lưu thương mại chúc mừng ngày Hong Kong được trao trả về đại lục là một hạng mục trọng yếu nhất, đối với sự phát triển nền kinh tế Hong Kong trong tương lai có ảnh hưởng thật lớn. Thật đáng tiếc, sự kiện kinh tế quan trọng như vậy lại bị buộc phải ngừng lại. Tiếp theo tôi sẽ thuật lại chi tiết chuyện đã xảy ra...
 
Theo sau, trong sự chờ đợi của những phóng viên tại hiện trường cùng người xem trước ti vi hoặc internet. Tôn Kim Trung liền thuật lại sự kiện ám sát chiều hôm nay.
 
Trong lúc thuật lại, Tôn Kim Trong cũng đem danh sách người bị nạn cùng sự kiện ám sát được xem là sự kiện bị khủng bố tập kích, đối với việc người đứng phía sau màn là Tiết Hồ cùng tập đoàn Thanh Vân cũng không hề nhắc tới lời nào.
 
- Tôn Kim Trung tiên sinh, theo tôi được biết, sau khi sự tình phát sinh, binh lính bộ đội trú cảng lập tức tiến hành khống chế người phụ trách Mã Chí Cường của đoàn đại biểu châu thổ Châu Giang và thành viên tập đoàn Thanh Vân mang đi, chẳng lẽ bọn hắn có quan hệ tới sự kiện lần này?
 
 Sau khi Tôn Kim Trung thuật xong, lập tức có một phóng viên Nhật Bản đứng lên hỏi.
 
- Kẻ tập kích lợi dụng phương thức dùng mặt nạ da người giả trang, giả tranh thành thành viên lén lút trà trộn lên Trân Châu Hào, đã giả mạo thành viên của đoàn đại biểu vùng châu thổ Châu Giang, binh lính bộ đội trú cảng mang bọn họ đi chỉ là vì điều tra chuyện đã xảy ra.
 
 sắc mặt Tôn Kim Trung ngưng trọng nói, không hề tiết lộ chút tin tức nào khác.
 
- Tôn Kim Trung tiên sinh, theo tôi được biết, đây là sự kiện khủng bố tập kích nghiêm trọng nhất trong lịch sử quý quốc, không biết bước tiếp theo quý quốc sẽ xử lý sự kiện lần này như thế nào?
 
 Lúc này người đứng dậy hỏi là một phóng viên người Mỹ.
 
Vấn đề này vừa hỏi ra, toàn bộ người xem lẫn các phóng viên đều ngừng thở.
 
- Tôi đã đem việc này báo cáo với tổng bí thư, tổng bí thư nghe tôi hồi báo xong, đối với sự kiện lần này cảm giác đau lòng sâu sắc đồng thời lập tức làm ra chỉ thị: nhất định nghiêm trị hung thủ, kiên quyết đả kích khủng bố, cấp cho người dân một câu trả lời công đạo!
 
Lời của Ngụy Minh vừa thốt ra, một ít quan chức ngồi trước ti vi chợt hiểu thật rõ ràng.
 
Sự kiện ám sát lần này ảnh hưởng thật sự quá nghiêm trọng.
 
Ở thế cục trước mắt, chẳng những là Tiết Hồ cùng tập đoàn Thanh Vân, dù là bọn quan viên từng cấu kết với Tiết Hồ chỉ sợ cũng khó thể trốn tội, sẽ gặp phải sự trừng phạt nghiêm lệ nhất!
 
Đại đao của trung ương, chém về phía Thanh bang!
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #622


Báo Lỗi Truyện
Chương 622/839