Chương 560: Hong Kong phong ba (9)


- Cút, hoặc là chết!
 
Bên tai vang lên lời nói thật nhẹ nhàng của Trần Phàm, cảm nhận được sát khí khủng bố tràn ngập trên người hắn, tên đại hán chắn ngay trước người hắn chỉ cảm giác mình đang lọt vào trong hầm băng, từ đầu đến chân một trận lạnh lẽo.
 
Tránh ra, nếu không hắn sẽ giết ta!
 
Một ý niệm xuất hiện trong đầu không thể áp chế, hoàn toàn chiếm cứ nội tâm tên đại hán.
 
Ngay sau đó.
 
Hắn theo bản năng lui ra một bước, đồng thời buông xuống cây súng trong tay.
 
- Chúng tôi là người của cục an ninh, tất cả buông súng xuống!
 
Cùng lúc đó, sáu gã đặc công biết rõ sự khủng bố của Trần Phàm, nhìn thấy người của Vương Dũng rút súng, theo sau nghe được lời nói băng sương của Trần Phàm, không dám chậm trễ vội vàng rút súng hiện thân.
 
Đặc công?
 
Dù thủ hạ của Vương Dũng vô pháp vô thiên đã quen, nhưng nghe được hai chữ đặc công sắc mặt của bọn hắn đều biến đổi.
 
Mà tên đại hán thử ba ngăn trở đường đi, học theo tên thứ hai tránh đường cho Trần Phàm.
 
Rất nhiều chuyện đã có người thứ nhất làm ra thì sẽ có người thứ hai.
 
Đây cũng chính là thứ gọi là hiệu ứng dương quần (đàn dê)
 
Đàn dê bình thường đều có đầu lĩnh, toàn bộ đàn dê đều nghe theo đầu lĩnh của mình. Đây cũng là lý do vì sao có chuyện xe lửa va chạm đâm chết cả một đàn dê - con dê đầu lĩnh vừa đi vào đường ray, những con dê phía sau sẽ cùng đi qua, một đám cứ thế mà chui thẳng vào bánh xe lửa.
 
Lúc này thủ hạ của Vương Dũng đang ngăn trở đường đi của Trần Phàm đều nhận lấy ảnh hưởng của hiệu ứng dương quần.
 
Hoa lạp!
 
Sau đại hán thứ ba là thứ tư, thứ năm...
 
Theo sau, toàn bộ thủ hạ của Vương Dũng đều tránh đường cho Trần Phàm, đồng thời không hẹn cùng đem ánh mắt nhìn về phía Vương Dũng, chờ đợi Vương Dũng chỉ thị.
 
Vương Dũng cũng không biết Trần Phàm đi tới Hong Kong.
 
Thậm chí sau khi nhìn thấy Lâm Đông, hắn cũng không hề nghĩ qua Trần Phàm cũng đang ở Hong Kong.
 
Trước đó tuy rằng hắn quẳng xuống lời hăm dọa Lâm Đông, nhiều ít chỉ vì có chút muốn vãn hồi mặt mũi.
 
Dù sao hắn là con trai của đại trưởng lão Thanh bang, người phụ trách Thanh bang Hong Kong, một trong những người cầm quyền hắc đạo Hong Kong!
 
Nhưng...
 
Hắn không dám động thủ với Lâm Đông ngay trước mặt Trần Phàm.
 
Thật sự không dám!
 
Thứ nhất hắn kiêng kỵ thân phận của Trần Phàm, thứ hai hắn kiêng kỵ thân thủ khủng bố của Trần Phàm.
 
Cho nên, khi thấy Trần Phàm xuất hiện ngay cửa nhà hàng, trong lòng Vương Dũng liền tràn ngập ra cảm giác sợ hãi, sau đó hắn cũng không nghĩ tới nên làm sao đánh Lâm Đông thành một con chó chết.
 
Hắn biết rõ phong cách làm việc của Trần Phàm, chỉ đang nghĩ nên làm sao mang theo em trai Vương Hạo thoát thân khỏi nơi này.
 
Thẳng đến khi Trần Phàm động thủ tát bay một gã thủ hạ của hắn, những thủ hạ khác rút súng ra, Vương Dũng còn chưa nghĩ được kế sách thoát thân.
 
Hiện giờ sáu gã đặc công hiện thân, trong lòng Vương Dũng vừa động, nỗi sợ hãi biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
 
Tựa hồ trong lòng hắn đã có tính toán.
 
- Thu súng lại.
 
Nhìn thấy thủ hạ đều đưa mắt nhìn mình, Vương Dũng chậm rãi mở miệng.
 
Thủ hạ Vương Dũng tuy rằng toàn là côn đồ lưu manh, nhưng cũng nhận thấy được Trần Phàm cùng những người đi theo sau có thực lực sâu không lường được.
 
Nhận thấy được điểm này, trong lòng bọn hắn cũng đã rút lui có trật tự.
 
Mà đợi sau khi nhóm đặc công hiện thân, chiến ý trong lòng bọn hắn đã hạ xuống điểm thấp nhất, lúc này nghe được Vương Dũng nói như thế, không nói lời nào lập tức thu hồi súng ống.
 
Những khách nhân đang trốn dưới chỗ ngồi nhìn lén tất cả chuyện này, nhìn thấy thủ hạ của Vương Dũng đã thu súng lại, lập tức đứng dậy, tiếp tục chú ý tình thế phát triển, mà trước đó cũng có bộ phận khác nhân vì sợ liên lụy, sau khi thủ hạ Vương Dũng rút súng đã chạy ra khỏi nhà hàng.
 
Theo sau, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, sắc mặt Trần Phàm bình tĩnh đi tới trước người Lâm Đông, vỗ nhẹ lên bả vai hắn.
 
Bị Trần Phàm vỗ nhẹ. trong lòng Lâm Đông nhấc lên sóng lớn ba đào, thân hình không thể khống chế run run lên.
 
Nhưng vẻ mặt của hắn vẫn bình tĩnh.
 
Không nói tiếng nào, Lâm Đông chủ động tránh người, để thân ảnh Nạp Lan Hương Hương cùng Bảo Nhi lộ ra trong tầm mắt Trần Phàm.
 
Nơi chỗ ngồi, sắc mặt Nạp Lan Hương Hương phức tạp, mà biểu tình Bảo Nhi thật im lặng, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Trần Phàm.
 
- Bảo Nhi, không bị hù sợ chứ?
 
 Trên gương mặt bình tình của Trần Phàm lộ ra dáng tươi cười dịu dàng.
 
Bảo Nhi nhẹ lắc đầu, theo sau lại nói:
 
- Đại ca ca, là Bảo Nhi không tốt, Bảo Nhi làm ướt quần áo của đại tỷ tỷ kia, mới dẫn phát ra chuyện này.
 
- Sau khi Bảo Nhi làm ướt quần áo của người đàn bà kia, đã lập tức xin lỗi, nhưng người đàn bà kia cũng không chịu nhận lời xin lỗi của Bảo Nhi, còn hét hò cô bé, lại muốn Vương Hạo chạy tới xuất đầu.
 
 Lâm Đông bổ sung.
 
Trần Phàm gật gật đầu, nhìn Lâm Bách Hân đang đứng chung với Vương thị huynh đệ liếc mắt một cái.
 
Chỉ một cái liếc mắt, rất ngắn ngủi.
 
Tuy nhiên lại làm Lâm Bách Hân giống như bị sét đánh, sắc mặt trắng bệch, miệng mở ra, muốn giải thích gì đó nhưng một chữ cũng không nói nên lời.
 
- Bảo Nhi, em đi cùng dì út ra ngoài trước, đại ca ca sẽ tới ngay.
 
 Trần Phàm mỉm cười nói với Bảo Nhi.
 
Bảo Nhi nhu thuận gật đầu.
 
- A Ngốc, mang Nạp Lan tiểu thư cùng Bảo Nhi đi ra ngoài.
 
Trần Phàm đứng dậy phân phó a Ngốc.
 
A Ngốc cũng không chậm trễ, lập tức mang theo Nạp Lan Hương Hương cùng Bảo Nhi rời đi, đồng thời có ba gã thành viên Ám Đường cũng đi theo.
 
- Anh.
 
Vương Hạo vốn muốn giáo huấn cả Nạp Lan Hương Hương cùng Bảo Nhi, lúc này thấy hai người rời đi, không khỏi kéo kéo quần áo Vương Dũng.
 
Vương Dũng biến sắc, vừa muốn mở miệng ngăn cản, đã thấy Trần Phàm đi tới trước người hắn cùng Vương Hạo.
 
- Như thế nào, mày có ý kiến?
 
 Trần Phàm nheo mắt lại, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Vương Hạo.
 
Vương Hạo biến sắc, không dám lên tiếng.
 
- Trần Phàm, đùng khinh người quá đáng!
 
 Vương Dũng nhíu mày, trầm giọng nói:
 
- Chuyện nhỏ trước đó chúng ta có thể xóa bỏ, người của mày đánh em trai tao, việc này làm sao bảy giờ?
 
Trong lúc nói chuyện. Vương Dũng dùng khóe mắt liếc qua nhóm đặc công, phát hiện sáu gã đặc công đang ở một bên, nhất thời dũng khí tăng thêm rất nhiều.
 
Theo hắn xem ra, có sáu gã đặc công ở đây, Trần Phàm tuyệt đối không dám giết hắn và Vương Hạo!
 
- Mày cảm thấy được nên làm gì bây giờ?
 
 Làm như xem thấu ý tưởng của Vương Dũng. Trần Phàm nhẹ nhàng cười.
 
Chẳng biết tại sao, nhìn thấy dáng tươi cười nơi khóe miệng Trần Phàm, trong lòng Vương Dũng dâng lên trực giác không hay.
 
- Lưu lại một bàn tay của hắn, việc này như vậy giải quyết!
 
 Vương Dũng nhìn thấy toàn bộ khách nhân đang nhìn hắn, cắn răng nói.
 
Trần Phàm không trả lời, lấy ra gói thuốc lá cùng hộp quẹt, chậm rãi đốt lên, rít nhẹ một hơi, phun ra một ngụm khói, trực tiếp phun lên mặt Vương Dũng:
 
- Mày đang nói đùa sao?
 
- Trần Phàm, mày...!
 
Vương Dũng biến sắc, vẻ tức giận lên hiện lên trong con ngươi hắn.
 
Trần Phàm không để ỷ tới Vương Dũng, mà quay đầu nhìn về phía Lâm Đông, hỏi:
 
- A Đông, trước đó khi Vương Hạo xuất đầu cho người đàn bà kia đã nói gì?
 
- Hắn muốn tôi cùng Bảo Nhi phục lạy nhận sai!
 
 Lâm Đông rõ ràng nói.
 
- Quỳ xuống.
 
 Trần Phàm nhìn về phía Vương Hạo.
 
Vương Hạo biến sắc, theo bản năng né tránh sau người Vương Dũng.
 
- Trần Phàm, nơi này là Hong Kong!
 
 sắc mặt Vương Dũng băng sương làm cho người ta không rét mà run, cảm giác như chỉ hận không thể lập tức xé Trần Phàm thành mảnh nhỏ.
 
- Hong Kong thì làm sao?
 
Trần Phàm đột nhiên quát lớn một tiếng!
 
Một tiếng quát này, Trần Phàm vận dụng Hổ Khiếu Kim Chung Tráo
 
Đây là công phu Võ Đang, chính là mượn dùng khí lưu ma xát yết hầu, chấn động huyết dịch phát tán toàn thân, vừa rống lên, thanh như sấm rền, rung động đối thủ.
 
Ông!
 
Trần Phàm vừa rống, Vương Dũng cùng Vương Hạo lập tức bị chấn rung màng tai, đầu óc choáng váng.
 
Đúng lúc này...
 
Tay phái Trần Phàm đột nhiên chém ra, giống như lấy đồ trong túi, thẳng trảo tới cổ áo Vương Hạo.
 
- Bá!
 
Một trảo tới, Vương Hạo trực tiếp bị Trần Phàm bắt lấy.
 
- Anh!
 
Vương Hạo sợ tới mức cả người run rẩy.
 
- A Đông, đánh cho đến khi nào hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ mới thôi!
 
Lúc này Trần Phàm không đợi Vương Dũng lên tiếng, dùng sức lời kéo, trực tiếp túm Vương Hạo tới trước người, sau đó như vứt rác rưởi ném ngược về sau.
 
Oanh!
 
Một tiếng trầm đục vang lên, thân hình Vương Hạo hung hăng đập lên mặt đất.
 
- Rút súng, nhắm ngay thủ hạ Vương Dũng, ai dám động giết ai!
 
 Đem Vương Hạo ném lên mặt đất, Trần Phàm truyền đạt mệnh lệnh cho thành viên Ám Đường, thanh âm lạnh như khối bàng.
 
- Bá!
 
Nghe được mệnh lệnh của Trần Phàm, những thành viên Ám Đường không nói thêm lời nào, lập tức rút súng ra nhắm ngay thủ hạ Vương Dũng, bộ dáng đằng đằng sát khí, cảm giác như chỉ cần thủ hạ Vương Dũng có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ, sẽ lập tức nổ súng!
 
 
- Trần Phàm, mày dám?
 
 Vương Dũng tức giận đến run rẩy cả người, sắc mặt không còn trấn định như trước, ngược lại trở nên có chút kích động.
 
- Trần Phàm, đừng làm xằng bậy!
 
Cùng lúc đó sắc mặt sáu gã đặc công đại biến, bọn hắn thật không ngờ Trần Phàm nói trở mặt liền trở mặt. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Trần Phàm nhìn đội trưởng đặc công liếc mắt một cái:
 
- Yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho việc hôm nay.
 
Đội trưởng đặc công biến sắc, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại nhịn được.
 
Hắn biết rõ, chỉ cần hôm nay Trần Phàm không gây ra tai nạn chết người, Vương thị huynh đệ bị đánh xem như là bị đánh oan uổng!
 
- Phanh!
 
Cùng lúc đó, chó điên Lâm Đông dựa theo lời Trần Phàm vung lên một cái ghế, hướng ngay thân thể Vương Hạo hung hăng nện xuống!
 
- Ngao!
 
Trên lưng lại bị đòn nghiêm trọng, Vương Hạo thống khổ kêu lên.
 
- Vương Dũng, mày vừa nói muốn đem Lâm Đông đánh thành một con chó chết, đúng không?
 
 Trần Phàm hoàn toàn coi thường lời cảnh cáo của sáu gã đặc công.
 
Vương Dũng không trả lời Trần Phàm, mà quay đầu lại trừng mắt nhìn sáu gã đặc công, lạnh lùng nói:
 
- Thân là đặc công, các anh chấp hành nhiệm vụ như vậy sao?
 
Sắc mặt sáu gã đặc công trở nên có chút khó xem.
 
- Lời của mày nhiều lắm.
 
 Trần Phàm nói xong, chân phải đột nhiên đá ra:
 
- Quỳ xuống cho tao!
 
- Ba!
 
Cổ chân Vương Dũng bị một cước của Trần Phàm đá trúng, tiếng xương gãy vang lên chói tai.
 
Oanh!
 
Cổ chân bị gãy. Vương Dũng nhất thời mất đi thắng bằng, ngã nhào trên đất.
 
- Ba!
 
Theo sau, trong biểu tình khó xem của sáu gã đặc công cùng thủ hạ Vương Dũng, trong biểu tình trợn mắt há hốc mồm của khách nhân toàn trường. Trần Phàm lại vung chân lên trực tiếp dẫm lên trên mặt Vương Dũng.
 
Thân hình Vương Dũng giãy dụa kịch liệt, sắc mặt phẫn nộ tới cực điểm, muốn nói gì đó nhưng không cách nào phun ra một chữ.
 
- Mày cảm thấy em trai mày sẽ chủ động quỳ xuống sao?
 
Trần Phàm cười lạnh một tiếng, dưới chân phát lực, làm cho Vương Dũng không thể động đậy!
 
- Tê...tê...
 
Bị nghiền áp, máu tươi trực tiếp chảy ra khỏi miệng Vương Dũng, sắc mặt Vương Dũng vặn vẹo, ánh mắt oán độc nhìn Trần Phàm.
 
- Phanh!
 
Mặt sau, Lâm Đông nghe được lời nói của Trần Phàm, lại vung ghế dựa nện xuống người Vương Hạo.
 
- Ngao!
 
Vương Hạo lại phát ra tiếng tru lên thống khổ, chất lỏng màu vàng trong nháy mắt từ dưới háng hắn chảy ra, hắn kêu thảm cầu xin:
 
- Đừng...đừng đánh nữa, tao quỳ...tao quỳ!
 
Nghe được lời nói của Vương Hạo, Lâm Đông ngừng lại.
 
Trên mặt đất, Vương Hạo cố nén sự đau đớn tê tâm liệt phế, trong ánh mắt biệt khuất của Vương Dũng, giãy dụa bò dậy sau đó quỳ xuống trước mặt Lâm Đông!
 
- Phanh!
 
Vừa quỳ, nghe thật vô cùng rõ ràng!
 
Thấy một màn như vậy, thân thể Vương Dũng dừng giãy dụa, giống như bị rút hết khí lực toàn thân, hai mắt vô thần.
 
Giờ khắc này, hắn hoàn toàn quên đi dáng vẻ không ai bì nổi trước đó!
 
Hắn cũng quên lời nói chí khí muốn đánh Lâm Đông thành con chó chết!
 
- Đánh chó cũng phải xem mặt chủ nhân, người của tao mày có thể động?
 
 Trần Phàm thu chân, mặt không chút thay đổi nhìn Vương Dũng, trầm giọng nói:
 
- A Đông, không phải hắn vừa mới nói sẽ đánh anh giống như một con chó chết sao? Hiện tại anh tới thỏa mãn nguyện vọng này của hắn, để cho hắn giống như một con chó chết nằm đi ra ngoài!
 
Nghe lời nói băng sương của Trần Phàm, nhìn biểu tình không chút lòng nhân từ của hắn, không riêng gì khách nhân trong nhà hàng đang xem kịch vui, kể cả thủ hạ của Vương Dũng cũng ngây dại.
 
Một nỗi sợ hãi tận sâu trong linh hồn thoáng hiện, lặng yên không tiếng động chiếm cứ thân thể của bọn hắn...
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #560


Báo Lỗi Truyện
Chương 560/839