Chương 541: Chỗ dựa vững chắc mới, Ngụy lão! (1)


Trước đó Đào Vĩ nói chuyện xong với Vương Hạo, suy nghĩ một hồi, lại gọi một cuộc điện thoại cho thư ký của cha mình là Đào Kiến Minh, muốn thư ký của Đào Kiến Minh gọi điện thoại tạo áp lực cho Phùng Đình là mẹ của Trương Thiên Thiên.
 
Sở dĩ hắn lo lắng cho việc của Vương Hạo đến như thế, thứ nhất đối với Đào Vĩ, Vương Hạo thật đáng kết giao, lại thêm trước đó hắn đã vỗ ngực khoe khoang với Vương Hạo, nếu không thể làm được chuyện này, lỡ như ngày sau Vương Hạo đem tuyên dương ra ngoài, uy tín cùng địa vị trong hội của hắn đều sẽ giảm xuống rất lớn.
 
Đó là điều mà hắn không muốn nhìn thấy.
 
Nhưng làm cho Đào Vĩ thật không ngờ chính là thư ký của cha mình cũng không cho hắn mặt mũi lần thứ hai - trước đó thư ký của Đào Kiến Minh vì nể mặt Đào Kiến Minh mà đã giúp Đào Vĩ một lần, lần này Đào Vĩ lại muốn cho hắn gọi điện thoại, hắn có chút không bỏ xuống được cái giá để gọi điện thoại cho Phùng Đình, vì thế ra sức khước từ, để Đào Vĩ tự mình gọi điện thoại.
 
Điều này làm cho Đào Vĩ có chút căm tức, thế cho nên sau khi gọi đến cho Trương Thiên Thiên, còn chưa nghe được thanh âm của nàng liền ngưu bức hò hét uy hiếp Trương Thiên Thiên, lại thật không ngờ người nghe điện thoại đầu bên kia lại là Trần Phàm.
 
Đụng thẳng vào họng súng...
 
Đây là sự hình dung chân thực nhất về Đào Vĩ trong lúc này.
 
Sau khi biết được người nghe điện thoại đầu bên kia chính là Trần Phàm, trong đầu Đào Vĩ trong nháy mắt trống rỗng, trong lòng hoàn toàn bị một loại cảm xúc sợ hãi chiếm cứ.
 
Bởi vì sau khi thông qua quan hệ của cha mình là Đào Kiến Minh tiến vào quan trường chính phủ Đông Hải, Đào Vĩ rất rõ ràng hai chữ Trần Phàm đại biểu cho điều gì.
 
- Hô...hô...
 
Không biết ngẩn người bao lâu, Đào Vĩ nhớ tới việc Trần Phàm muốn mời cha mình đi đến Thạch Phong trà viên uống trà, nhất thời giật mình, dần dần khôi phục lại một tia lý trí, hơi thở cũng trở nên cực kỳ dồn dập.
 
Dùng sức lắc lắc đầu, Đào Vĩ khom người nhặt lên điện thoại di động, lại phát hiện điện thoại đã rớt vỡ, không thể sử dụng được nữa.
 
Cũng giống như rất nhiều thanh niên khác, Đào Vĩ ở trong loại nhà "phúc lợi" cũng không có điện thoại bàn. Rơi vào đường cùng, hắn chỉ đành rời khỏi nhà đi tìm cha của mình là Đào Kiến Minh.
 
Nương theo chính sách mới, cơ quan chính phủ cả nước đều mạnh mẽ xây dựng loại "nhà phúc lợi".
 
Ở bên ngoài gọi là nhà phúc lợi, trên thực tế vị trí địa lý của loại nhà phúc lợi này cùng phương tiện tiểu khu, kiến trúc nhà ở đều là nhất lưu, hơn nữa những nhà làm thầu khoán cũng không dám ăn xén ăn bớt nguyên vật liệu.
 
Nói khó nghe một chút, những nhân sĩ thể chế này dùng giá cả tiện nghi nhất để mua được nơi ở tốt nhất!
 
Ở rất nhiều thành thị, nhà phúc lợi của nhân sĩ thể chế đều được xây dựng nối liền, mỗi tòa lầu đều cách xa nhau không bao xa.
 
Đông Hải cũng như thế.
 
Đào Kiến Minh được phân nhà phúc lợi, chính xác ra là biệt thự, khoảng cách với căn nhà của Đào Vĩ chỉ khoảng chừng một trăm thước, khoảng cách không xa.
 
Khoảng tám giờ mười phút. Đào Vĩ lòng như lửa đốt đi tới biệt thự của Đào Kiến Minh, ở trong biệt thự gặp được Đào Kiến Minh đang ở nhà xem ti vi cùng mẹ hắn.
 
- Tiểu Vĩ, sao hôm lại rảnh rỗi về nhà thế?
 
 Nhìn thấy Đào Vĩ đi vào nhà, mẹ của Đào Vĩ thần tình kinh ngạc đứng dậy.
 
Đào Kiến Minh từng lăn lộn nhiều năm trong quan trường lập tức phát hiện biểu tình của Đào Vĩ có chút dị thường, liền sầm mặt trầm giọng hỏi:
 
- Có phải đã gây họa ở bên ngoài hay không?
 
- Trần...Trần Phàm muốn mời cha đến Thạch Phong trà viên uống trà.
 
 Đào Vĩ lắp bắp nói.
 
Trần Phàm?
 
Thạch Phong trà viên?
 
Trong lòng Đào Kiến Minh chợt kinh hoàng.
 
Tuy hắn là cán bộ cấp chính sở, cũng là đại lão hệ thống tài chính Đông Hải thậm chí cả vùng tam giác châu Trường Giang, nhưng hắn vẫn không đủ tư cách bước vào Thạch Phong trà viên nghe nói là của Ngụy lão gia tử đứng phía sau màn.
 
- Con đang nói tới chủ tịch tập đoàn Cao Tường Trần Phàm?
 
 Đào Kiến Minh khẩn trương hỏi.
 
Đào Vĩ gật đầu như mổ thóc:
 
- Là hắn.
 
- Kỳ quái, cha cùng hắn cũng không có giao tính gì, hắn mời cha đến Thạch Phong trà viên, chẳng lẽ muốn dựa dẫm nhờ cha cho vay tiền ngân hàng?
 
 Sau thoáng khiếp sợ, Đào Kiến Minh lại có vẻ thập phần nghi hoặc:
 
- Theo đạo lý thì không đúng a, tập đoàn Cao Tường và tập đoàn Kemer Er hợp tác là hạng mục mà cấp trên xem trọng nhất, muốn tiền có tiền, cần chính sách có chính sách, tiền còn trực tiếp cấp cho...
 
- Cha...
 
 Nghe được Đào Kiến Minh lầm bầm làu bàu, sắc mặt Đào Vĩ tái nhợt hô.
 
- Chẳng...chẳng lẽ con chọc phải hắn?
 
 Đào Kiến Minh còn đang nghi hoặc lại nghe được tiếng gọi của Đào Vĩ, tỉnh ngộ, trái tim trong nháy mắt treo cao trên cổ họng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Đào Vĩ.
 
Sắc mặt Đào Vĩ thật khó xem gật đầu.
 
- Bá!
 
Nhìn thấy Đào Vĩ gật đầu, thần tình Đào Kiến Minh trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó xem, sau đó giận tím mặt, chụp điều khiển từ xa ném thẳng tới chỗ Đào Vĩ.
 
- Phanh!
 
Đào Vĩ bất ngờ không kịp phòng ngự, bỗng chốc bị điều khiển từ xa nện trúng, trên trán nhất thời sưng một cục thật lớn.
 
- Đồ hỗn trướng!
 
 Đào Kiến Minh tức giận đến thở không ra hơi, chỉ ngón tay mắng:
 
- Tao đã nói với mày bao nhiêu lần, hiện giờ mày đang làm việc cho chính phủ, làm người làm việc phải chú ý, mày ngược lại, không nghe lời của tao thì thôi, còn đi gây chuyện với hắn, có phải mày cảm thấy cả mày cùng cha mày sống chán rồi phải không?
 
- Phác thông!
 
 Đào Vĩ thấy Đào Kiến Minh giận tím mặt, vội vàng quỳ trên mặt đất:
 
- Cha, con sai lầm rồi, cha nhất định phải cứu con!
 
- Cứu mày?
 
 Đào Kiến Minh tức giận đến sắc mặt xanh mét, cả người run rẩy:
 
- Hắn nhục nhã Yến Thanh Đế, Yến gia còn không dám làm gì hắn, con mẹ nó tao làm sao mà cứu mày?
 
Sắc mặt Đào Vĩ xám như tro tàn, há to mồm nhưng không biết nên nói gì cho phải.
 
- Kiến Minh, ông khoan hãy nổi giận, hỏi rõ tiểu Vĩ trước đã, rốt cục là chuyện gì.
 
 Mẹ của Đào Vĩ chỉ là một nhân viên xí nghiệp nhà nước, thuộc loại hình người phụ nữ của gia đình, rất ít hỏi tới chuyện của Đào Kiến Minh, đối với những nhân vật trong quan trường cũng không quá quen thuộc, cũng không biết Trần Phàm cùng Yến gia đại biểu cho điều gì, vì thế ra mặt dàn xếp.
 
- Nói, mày làm sao chọc tới hắn?
 
 Nghe được lời nói của vợ, Đào Kiến Minh cũng bình tĩnh hơn một chút, trầm giọng hỏi.
 
Đào Vĩ dùng sức nuốt nước bọt, khẩn trương lẫn sợ hãi đem chuyện đã xảy ra kể lại cho Đào Kiến Minh, cũng không dám có chút giấu diếm.
 
- Cha, con không biết con gái của Phùng Đình là Trương Thiên Thiên lại có quan hệ với hắn, nếu biết dù cho con một trăm lá gan con cũng không dám gây với hắn a!
 
 Nói xong lời cuối cùng, sắc mặt Đào Vĩ tái nhợt kêu rên, cảm giác giống như chỉ cần ở trên thế giới có bán thuốc trị hối hận hắn sẽ là người thứ nhất chạy đi mua.
 
- Con mẹ nó tao lập tức một tát đập chết mày!
 
 Đào Vĩ không nói tới câu sau cùng còn hoàn hảo, vừa nói xong Đào Kiến Minh tức giận tới mức nhảy dựng lên khỏi sô pha, vọt tới chỗ Đào Vĩ chuẩn bị đánh cho Đào Vĩ một trận.
 
- Kiến Minh!
 
 Vợ của Đào Kiến Minh thấy thế, hoảng sợ bước lên ngăn trở.
 
Bị vợ ngăn cản, Đào Kiến Minh thở hổn hển, kiệt lực bức bách chính mình lãnh tĩnh trở lại, sau đó âm trầm nói:
 
- Hiện tại mày lập tức đến chỗ nhà Phùng Đình. Chờ tao rời khỏi Thạch Phong trà viên mang mày đi giải thích với mẹ con Phùng Đình!
 
- Phùng Đình a Phùng Đình, bà đã tìm được một chỗ dựa vững chắc a.
 
Nghĩ tới tính cách bợ đỡ cùng xảo quyệt của Phùng Đình, Đào Kiến Minh thật rõ ràng lần này chỉ sợ sẽ mất hết mặt mũi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Đồng dạng Đào Kiến Minh cũng biết, dù mình có dời ra Trần Phi cũng không thể thay đổi kết quả của chuyện này - hắn đối với việc ngày đó Trần Kiến Quốc cùng Trần Phi mang theo cái đuôi rời khỏi quân khu NJ vẫn còn nhớ rất rõ!
 
Hiểu được chuyện này, Đào Kiến Minh cũng không dám chậm trễ, lập tức thay đổi quần áo tức giận dẫn Đào Vĩ ra khỏi nhà.
 
Cùng lúc đó.
 
Trần Phàm rời khỏi chỗ ở của vợ chồng Trương Sinh Quang, ngồi Bentley đi tới Thạch Phong trà viên.
 
Ước chừng hai mươi phút sau, Trần Phàm ở ngay ngã rẽ gặp mặt Dương Viễn chờ đợi đã lâu.
 
Từ sau khi tập đoàn Cao Tường thành lập, Tô Thanh Hải đảm nhiệm chức tổng tài, Dương Viễn đảm nhiệm CEO, hai người đồng tâm hiệp lực làm cho tập đoàn Cao Tường dùng phương thức quả cầu tuyết phát triển, tập đoàn ngày càng lớn mạnh, đã có xu thế dòm ngó tới ngôi báu đầu sỏ của xí nghiệp dân doanh cả nước.
 
Trong quá trình này, không thể bỏ qua công lao của Dương Viễn, đồng dạng thanh danh của hắn cũng càng lúc càng lớn, thậm chí còn trở thành nhân vật trang bìa của một tạp chí kinh tế nổi tiếng tại Wall Street.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #541


Báo Lỗi Truyện
Chương 541/839