Chương 487: Nàng vì Đồ Tể, khinh nhờn Thượng Đế!


Mọi người đều biết về Tam Giác Vàng, cũng giống như Colombia của Nam Mỹ, vốn là một trong hai vùng đất sản xuất thuốc phiện nổi tiếng nhất thế giới.
 
Tam Giác Vàng nằm ở biên cảnh Thái Lan, Myanmar cùng Lào thuộc vùng Đông Nam Á, là một mảnh đất hình tam giác, sản xuất rất nhiều thuốc phiện, là nơi sản xuất thuốc phiện chủ yếu trên thế giới.
 
Khu vực này đại bộ phận đều là núi non trùng điệp, khí hậu nóng bức, lượng mưa dồi dào, đất đai phì nhiêu, rất thích hợp cho cây anh túc sinh trưởng, hơn nữa nơi này rừng núi dày đặc, đường sá gập ghềnh, giao thông tắc nghẽn, lại nằm ngoài tầm tay của chính phủ ba quốc gia, là địa phương thích hợp trồng cây anh túc cung cấp cho chính trị cùng kinh tế, có vị trí địa lý, khí hậu vô cùng thuận tiện.
 
Ở Tam Giác Vàng cứ qua một đoạn thời gian đều cử hành một lần giao dịch, những người tham gia giao dịch đa số là những trùm buôn thuốc phiện cỡ lớn của các quốc gia, mà nơi giao dịch cũng rất đơn giản, chỉ là thảo luận vấn đề phân chia số lượng thuốc phiện, gọi là giao dịch chỉ là vì làm cho có hình thức mà thôi.
 
Theo ý nào đó mà nói, xã hội tiến bộ, xã đoàn hắc bang cũng đang tiến bộ, vào lúc này, ánh nắng buổi trưa sáng lạn chiếu xuống, dưới ánh mặt trời, một thôn trấn có tên là ô Mộc thuộc phía tây bộ nước Lào cũng không còn quạnh quẽ giống như thường ngày, mà lại có vẻ phi thường náo nhiệt.
 
Trấn ô Mộc chiếm diện tích cũng không lớn, nhưng toàn bộ trấn đều toàn là đại viện biệt thự, khách sạn xa hoa nhất trong trấn lại đạt tới cấp năm sao, trong khách sạn đều có đầy đủ những món ăn cùng nữ nhân đến từ khắp các khu vực trên thế giới.
 
Ngoài ra, tại trấn ô Mộc còn có sòng bạc lớn có thể đứng đầu cả Đông Nam Á.
 
Một thôn trấn xa xôi như thế nhưng lại phồn hoa tới mức như vậy, tất cả chuyện này chỉ có một nguyên nhân chính là vì nó nằm sát bên cạnh Tam Giác Vàng. Là một nơi dùng đế giao tiếp với Tam Giác Vàng trong mỗi lần giao dịch, những tay trùm buôn thuốc phiện đều đến trước nơi này, sau đó do Khôn Sa phái người dẫn bọn họ vào khu trung tâm Tam Giác Vàng.
 
- Ca ngợi Thượng Đế, rốt cục tôi đã tin tưởng câu nói tiền là vạn năng a.
 
Sau buổi trưa. Kroff mặc một bộ quần áo mỏng đeo kính râm màu đen ngồi trong phòng ăn của khách sạn năm sao duy nhất trong thôn trấn, hưởng dụng xong buổi cơm trưa liền bắt chéo hai chân, hút xì gà nhìn từng chiếc từng chiếc Limousine lướt qua, nhịn không được cảm thán nói.
 
Theo hắn xem ra, một thôn trấn xa xôi hẻo lánh như vậy, nhưng đạt được sự phồn hoa như thế hoàn toàn là do tiền tài chồng chất mà ra tới.
 
Hắc Quỷ đang ngồi đối diện hắn, còn đang giống như một con hổ đói ăn ngấu nghiến không ngừng.
 
- Hắc Quỷ, lão tử thề với Thượng Đế, ông là người mà tôi lần đầu tiên nhìn thấy có thể ăn được nhiều đến như vậy!
 
 Nhìn thấy Hắc Quỷ đem toàn bộ thức ăn giải quyết sạch sẽ, Kroff xem thường ánh mắt kinh ngạc của người phục vụ đứng phía sau, tức giận mắng.
 
Hắc Quỷ cầm lấy khăn tay trắng tinh, lau miệng, gương mặt không chút thay đổi nói:
 
- Ông chủ, ông chưa từng bị đói qua bao giờ, ông không biết mùi vị khi bị đói, ở Châu Phi, hàng năm đều có rất nhiều người bị chết đói. Lúc tôi còn nhỏ suýt bị chết đói ba lần, cho nên mỗi một lần ăn cơm, tôi không bao giờ lãng phí lương thực...
 
- A ha, nguyên lai là như vậy...
 
 Kroff phun ra một ngụm khói dày đặc, cười tự giễu:
 
- Tôi và ông khác nhau, ông không lãng phí lương thực, tôi không lãng phí đàn bà.
 
Đàn bà?
 
Nghe được hai chữ này, trên khuôn mặt không bao giờ thay đổi diễn cảm của Hắc Quỷ lộ ra một tia cảm xúc quái dị.
 
Bản thân là cận vệ của Kroff, hắn biết rõ tật háo sắc của ông chủ mình thật khiến kẻ khác giận sôi.
 
Hắn rõ ràng nhớ rõ, vì có thể làm cho năng lực của phương diện sinh lý càng trở nên mạnh mẽ, hàng năm ông chủ đều bỏ ra rất nhiều tiền mua những loại thuốc bổ dưỡng.
 
Ngoài ra, ông chủ đáng khinh này còn chơi đùa đủ loại đàn bà đến từ các lục địa, các chủng tộc...
 
- Ông chủ, a Thủy tới.
 
Nguyên bản Hắc Quỷ đang muốn nghe xem vì sao Kroff lại thích chơi đùa với đàn bà đến như thế, thế nhưng khóe mắt nhìn thấy một chiếc Bentley ngừng lại trước cửa khách sạn, a Thủy với dáng người thấp gầy, làn da ngăm đen đẩy cửa bước xuống xe, được vài tên bảo tiêu hộ vệ đi vào trong khách sạn.
 
Nghe được lời nói của Hắc Quỷ, Kroff nhìn thoáng qua cửa khách sạn, thổi ra ngụm khói nói:
 
- Tên này vừa đen lại lùn, lão tử buông tha những ngày tháng tiêu diêu tại Las Vegas, chạy tới địa phương mà cả chim chóc cũng không thèm ị như vậy, nếu tên khốn kiếp này không chịu phục theo quy tắc thần phục Đồ Tể, lão tử sẽ tìm một trăm bà mập xấu xí nhất cưỡng hiếp hắn đến chết!
 
Lời nói của Kroff làm Hắc Quỷ rùng mình.
 
Trước khi đến, Kroff đem hành trình Tam Giác Vàng lần này nói cho Hắc Quỷ, mục đích chỉ có hai, một là làm cho Khôn Sa đem số thuốc phiện vốn định cấp cho Thanh bang toàn bộ lưu lại, hai lai thu phục tên a Thủy là trùm buôn thuốc phiện mới nổi lên tại Vân Nam này!
 
Ngay khi Kroff vì muốn hoàn thành nhiệm vụ do Trần Phàm phân phó mà từ Las Vegas xa xôi ngàn dặm chạy tới Tam Giác Vàng, thánh nữ Monica được hai gã kỵ sĩ hộ tống đi tới quảng trường St. Peter đối diện cung điện Vatican.
 
Từ sau Công Nguyên tới nay, cung điện Vatican luôn luôn là nơi ở của giáo hoàng các triều đại, mấy trăm năm qua cũng đã nhiều lần được xây dựng lại. Trong cung điện Vatican có nhà thờ, đại sảnh, cung chờ đợi, là trung tâm tinh thần của Thiên Chúa giáo trên toàn thế giới. Trong cung còn có tiểu giáo đường Sith nổi tiếng, là giáo đường dành riêng cho giáo hoàng cầu nguyện.
 
Ở trong một gian phòng nhỏ trong giáo đường, Monica trong một thân quần áo trắng tinh gặp mặt Louis III.
 
- Chú...
 
Monica đi tới trước người Louis III đang đọc thánh kinh, hành lễ.
 
- Monica, cháu đã đến rồi.
 
Louis III chậm rãi mở mắt, trong con ngươi màu lam lóe lên ánh sáng dịu dàng, phối hợp với nụ cười hiền lành trên mặt, làm cho người ta có loại cảm giác thật bình dị gần gũi.
 
Nhìn thấy gương mặt hiền lành của Louis III, Monica vẫn giữ tư thế hành lễ, cảm kích nói:
 
- Chú, cảm ơn chú.
 
- Monica, cháu không cần cảm ơn chú.
 
 Louis III mỉm cười lắc đầu:
 
- Nếu chẳng qua chỉ là vì cháu cầu xin chú giúp hắn, chú cũng sẽ không ra quyết định phỏng vấn Trung Quốc đâu.
 
Nghe được lời của Louis III, Monica không khỏi ngẩn ra.
 
Ngày đó Trần Phàm để Dai Fu đi tới Vatican tìm Louis III, nói rõ muốn Louis III đến phỏng vấn Trung Quốc, tuy rằng Monica không biết tại sao Trần Phàm phải làm như vậy, lại thỉnh cầu Louis III đáp ứng lời của Dai Fu.
 
Sau đó, Louis III cùng Dai Fu tiến hành một buổi trò chuyện ngắn gọn, sau đó đã đồng ý phỏng vấn.
 
- Monica, cháu nên biết khi chú làm ra quyết định này phải cần dũng khí rất lớn.
 
 Louis III than thở:
 
- Quyết định này sẽ khiến cho rất nhiều quốc gia bất mãn, bọn hắn sẽ gây áp lực với chúng ta. Bọn hắn cũng đã đưa ra cảnh cáo, có thể tưởng tượng được nếu chú thật sự đến đại lục, rất nhiều quốc gia sẽ tiến hành một loạt trả thù đối với Vatican.
 
- Vậy vì sao chú lại...?
 
 Monica tự nhiên hiểu được điểm này, vì thế nàng không khỏi cảm thấy tò mò, tò mò vì sao Louis III lại phải đáp ứng Dai Fu, chính xác ra là đáp ứng Trần Phàm.
 
- Bởi vì người thanh niên kia cho Vatican một lời hứa hẹn.
 
 Louis III dùng một loại ngữ khí thật quỷ dị nói.
 
- Hứa hẹn?
 
 Monica khó hiểu.
 
- Phải.
 
 Louis III mỉm cười nói:
 
- Hắn đoán được Vatican chúng ta cuối cùng sẽ có một lần bùng nổ chiến tranh với Hắc Ám U Linh. Đến lúc đó hắn sẽ dành sự trợ giúp lớn nhất cho Vatican?
 
Nghe Louis III nói như thế. Monica tỉnh ngộ.
 
Đối với người ngoài mà nói, một lời hứa hẹn của Trần Phàm có lẽ không có bao nhiêu ý nghĩa, nhưng đối với Vatican mà nói, ý nghĩa liền rất lớn.
 
Bởi vì khi đối mặt Vatican, hắn là Đồ Tể. Là Đồ Tể từng đem Huyết Sắc Luyện Ngục hủy diệt trên bản đồ!
 
Đồ Tể hứa hẹn, giá trị vô hạn!
 
Theo Monica xem ra, có lời hứa hẹn của Đồ Tể, ở tại Châu Âu thậm chí khắp toàn cầu, Hắc Ám U Linh sẽ gặp đại tai nạn!
 
- Monica, cháu thật sự đã yêu người thanh niên kia sao?
 
 Nhìn thấy Monica trầm mặc, Louis III nhớ ra điều gì đó, hơi nhướng mày hỏi.
 
Nghe câu hỏi của Louis III, khuôn mặt tuyệt mỹ sau làn khăn che mặt của Monica tràn ngập ra vẻ đỏ ửng, cũng không hề nghĩ ngợi gật đầu trả lời:
 
- Dạ, thưa chú.
 
- Cháu là thánh nữ...
 
 Louis III nhíu mày.
 
Monica mỉm cười, không hề để ý nói:
 
- Nếu có thể ở chung một chỗ với anh ấy, cháu cũng không cần thân phận thánh nữ.
 
- Monica thân yêu ạ, chú hi vọng cháu suy nghĩ kỹ càng, điều này đối với cháu mà nói là đại sự thay đổi vận mệnh.
 
 Louis III khẽ thở dài, trong ý quan tâm không hề có chút che giấu.
 
- Cảm ơn sự quan tâm của chú.
 
 Biểu tình của Monica dị thường kiên định:
 
- Năm đó cha cháu vì mẹ của cháu, có thể cam tâm tình nguyện buông tha vị trí giáo hoàng, như vậy cháu buông tha thân phận thánh nữ cũng không kỳ quái.
 
- Ai...
 
Louis III lại thở dài.
 
Theo ý nào đó mà nói, sự quan tâm của ông đối với Monica vượt qua cả tình cha con, ngoài việc ông là chú của Monica cũng là bởi vì năm xưa sở dĩ ông có thể lên làm giáo hoàng là bởi vì cha của Monica vì một người phụ nữ mà bỏ qua ngôi vị giáo hoàng, đem vị trí giáo hoàng đưa cho ông.
 
Mà sở dĩ ông để giáo đình bùng nổ chiến tranh với Hắc Ám U Linh chính là bởi vì cha mẹ Monica đều chết trong tay Hắc Ám U Linh.
 
Phần nợ máu này, đối với Louis III mà nói không thể không báo!
 
Đồng dạng, phần nhục nhã này, giáo đình càng không thể khoan dung!
 
- Thực xin lỗi, thưa chú.
 
Monica lại hành lễ với Louis III.
 
- Thôi, nếu cháu đã làm ra quyết định, như vậy chú có nói nhiều hơn cũng không có ý nghĩa.
 
 Louis III khẽ thở dài, nói:
 
- Trong ba năm tới, chú sẽ cho người tìm kiếm người thừa kế ngôi vị thánh nữ, trước khi tìm được người thừa kế thích hợp, thân phận của cháu cũng vẫn là thánh nữ. Cho nên từng cử động của cháu đều phải nghĩ tới vinh diệu cùng hình tượng thánh nữ của giáo đình.
 
Nghe được Louis III nói như thế, tự trong đầu Monica theo bản năng nhớ lại hình ảnh mình từng cùng Trần Phàm mây mưa, vẻ đỏ ửng trên mặt càng thêm rõ ràng, trong lòng như cất giấu một chú nai con, nhảy lên thùng thùng không thôi, tim đập nhanh thình thịch.
 
- Được rồi Monica, cháu đi ra ngoài đi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
 Nhận thấy được trong con ngươi Monica lóe tia xuân ý, Louis III thiếu chút nữa muốn ngất, lộ ra vẻ mặt không thấy tâm không phiền, ra lệnh trục khách.
 
- Dạ, thưa chú.
 
Monica đỏ mặt hành lễ, rời khỏi giáo đường.
 
- Đồ Tể, lần vừa rồi bởi có đám người kia đi theo nên không thể cùng anh ở riêng một mình. Lần này đi cùng chú đến Trung Quốc, cũng không thể tiện nghi cho anh.
 
Đi ra giáo đường, đón lấy ánh nắng sáng rỡ buổi trưa, khuôn mặt tuyệt mỹ sau làn khăn trắng của Monica lộ ra dáng tươi cười thẹn thùng mà đầy chờ mong.
 
Xuân tâm mênh mang.
 
Giờ khắc này, nàng vì Đồ Tể, khinh nhờn Thượng Đế.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #487


Báo Lỗi Truyện
Chương 487/839