Chương 475: Chiến Đồ Tể, ngươi xứng sao? (4)


- Anh ấy sẽ làm cho các người hối hận, tôi lấy danh nghĩa gia tộc Kerner Er xin thề!
 
Bên trong phòng hội nghị đang yên lặng, lời nói của Dai Fu giống như một đạo kinh thiên lôi điện nổ vang, khiếp sợ toàn trường.
 
Dưới ánh đèn, cặp mắt màu lam bảo thạch của Dai Fu lộ ra vẻ phẫn nộ thật sâu.
 
Ánh mắt của nàng gắt gao tập trung vào dưới đài chủ tịch, tập trung vào Nạp Lan Hương Hương trong bộ lễ phục dạ hội màu đỏ trước đó từng miểu sát đại đa số đàn ông toàn trường.
 
Trên không trung, hai ánh mắt gặp nhau, va chạm một đạo lửa hoa.
 
Theo sau...Nạp Lan Hương Hương không cam lòng tình nguyện nhưng lại cúi đầu, không dám trực tiếp đối diện ánh mắt Dai Fu.
 
Dù ở trên đài chủ tịch, Dai Fu chỉ mặc bộ quần áo công sở.
 
Dù trên đài chủ tịch, Dai Fu cũng không tìm nhà thiết kế chuyên nghiệp tạo hình cùng trang điểm cho nàng, nhưng sau khi xuống máy bay, nàng vội vàng ở trong xe qua loa trang điểm thật trang nhã.
 
Dù trên đài chủ tịch, trên gương mặt Dai Fu vẫn còn lưu lại nước mắt.
 
Nhưng là...
 
Vẻ đẹp của nàng.
 
Sự cao quý của nàng.
 
Sự cơ trí của nàng.
 
Khí tràng của nàng.
 
Làm cho Nạp Lan Hương Hương cảm thấy xấu hổ.
 
Một loại cảm giác tự ti lần đầu tiên xuất hiện ttong lòng Nạp Lan Hương Hương thật mạnh mẽ.
 
Ngay khi Nạp Lan Hương Hương đang tự ti, cả phòng hội nghị lâm vào sự yên lặng giống như cõi chết, tất cả mọi người đang nhìn vị khách không mời mà đến, bên tai không ngừng vang lên lời nói trầm thấp phẫn nộ...nhưng vô cùng tự tin của Dai Fu.
 
Nàng là người của gia tộc Kerner Er?
 
Những người lần đầu tiên nhìn thấy Dai Fu, không khỏi thầm hỏi chính mình.
 
Chẳng lẽ lá bài tẩy cuối cùng của Trần Phàm chính là người thừa kế gia tộc Kerner Er Dai Fu?
 
Người biết rõ thân phận Dai Fu, đồng dạng cũng đang tự thầm hỏi chính mình.
 
Mà trên đài chủ tịch, ba người Chu Bình Xuyên, La Vĩ, Xương Hâm nhìn nhau, có chút không biết phải làm sao.
 
Dù bọn họ thân ở địa vị cao, đời này đã trải qua vô số sóng to gió lớn, nhưng đối diện với tình hình trước mắt, bọn họ lại có cảm giác không biết nên xử lý như thế nào.
 
Đúng lúc này.
 
Yến Thanh Đế đứng lên.
 
Lúc này, trên mặt hắn tìm không ra nửa điểm kinh ngạc, cũng không có chút nào sợ hãi, có chỉ là khinh thường!
 
Thật sâu khinh thường!
 
Tựa hồ theo hắn xem ra, Dai Fu đến cũng không thể cứu lại thế cục, không thể thay đổi kết quả Trần Phàm bị đánh vào mặt!
 
Dù sao, lực ảnh hưởng của gia tộc Kerner Er tuy lớn, nhưng còn chưa tới mức ảnh hưởng thế cục trong quốc nội, thậm chí theo Yến Thanh Đế xem ra, dù là gia tộc cường đại như gia tộc Wales, đều khó có khả năng ảnh hưởng thế cục trong quốc nội!
 
Đây cũng là nguyên nhân cho dù hắn biết Trần Phàm từng làm cho bán đảo England run rẩy nhưng vẫn dám ở quốc nội gọi nhịp với Trần Phàm.
 
- Dai Fu tiểu thư, cô tới tham gia hoạt động giao lưu lần này sao?
 
 Dưới ánh đèn, trong ánh nhìn chăm chú của toàn trường, khóe miệng Yến Thanh Đế hiện lên một độ cong khinh thường.
 
Dai Fu nheo mắt lại, liếc mắt nhìn Yến Thanh Đế:
 
- Chẳng lẽ tôi không có tư cách này?
 
- Đương nhiên không phải.
 
 Yến Thanh Đế mỉm cười lắc đầu, giọng nói thoải mái:
 
- Cô là người thừa kế của gia tộc Kerner Er cao quý, là phó tổng tài tập đoàn Kerner Er, tự nhiên có tư cách xuất hiện ở nơi này.
 
Nhìn thấy dáng mỉm cười thoải mái của Yến Thanh Đế, những người không biết về thân phận Dai Fu chợt tỉnh ngộ, đồng thời bọn hắn nhìn thấy dáng tươi cười của Yến Thanh Đế, đột nhiên hiểu ra: Dai Fu có cao quý tới đâu, cũng là ở nước ngoài, nơi này là Trung Quốc!
 
- Dù sao, hôm nay toàn bộ mọi người tham gia hội nghị đều là vì tập đoàn Kerner Er mà đến.
 
 Dáng tươi cười trên mặt Yến Thanh Đế không giảm, nhưng giọng nói thoáng biến hóa, trong giọng nói không có chút nào tôn kính, còn lưu lộ một tia khinh thường:
 
- Nhưng cá nhân tôi cho rằng cô hẳn nên lên tiếng nói trước, nói như vậy nhân viên công tác tại hội trường sẽ có chuẩn bị, mà không giống như bây giờ có vẻ thật đột nhiên, cô cảm thấy thế nào?
 
Nghe được Yến Thanh Đế nói như thế, đại đa số mọi người trong hội trường đều đồng ý với lời nói của Yến Thanh Đế, theo bọn hắn xem ra hành vi của Dai Fu quả thật có chút lỗ mãng.
 
Nhận thấy được trong ánh mắt bọn hắn lộ ra ý tứ trách cứ, đoán được dụng ý trong lòng Yến Thanh Đế, Dai Fu nở nụ cười, cũng cười rất khinh thường:
 
- Yến tiên sinh, nói vậy theo ý của ông, hôm nay tôi chạy tới nơi đây, là vì trợ giúp Trần tiên sinh nhằm vào ông, đúng không?
 
Chân mày Yến Thanh Đế chợt nhướng lên.
 
Những người khác cũng chợt sửng sốt.
 
- Thật đáng tiếc, ông đã đánh giá cao chỉ số thông minh của mình, đồng dạng cũng vũ nhục chỉ số thông minh của Trần tiên sinh.
 
 Dai Fu lạnh lùng cười.
 
Ân?
 
Chẳng lẽ Dai Fu tới nơi này không phải vì nhằm vào Yến Thanh Đế?
 
Nghe được lời nói của Dai Fu, những người tham dự hội nghị mang theo thần tình nghi ngờ, mà Yến Thanh Đế lại nhíu mày.
 
- Dai Fu. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Cùng lúc đó, ngay khi Dai Fu chuẩn bị mở miệng lần nữa, Trần Phàm thông qua ý chí khủng bố ngăn chặn lệ khí bạo động trong nội tâm, mở miệng ngăn trở Dai Fu.
 
Nghe được Trần Phàm mở miệng, Dai Fu cũng không nói thêm gì nữa, mà xoay người lại nhường chỗ cho Trần Phàm xuất hiện trước mặt mọi người với gương mặt tái nhợt.
 
Nơi chỗ ngồi. Trần Phàm lại nhìn thoáng qua Nạp Lan Hương Hương đang ngồi cạnh Yến Thanh Đế, nhưng gương mặt cũng không hề tiếp tục phát sinh biến hóa.
 
Sau thoáng nhìn lướt qua ngắn ngủi, hắn thu hồi ánh mắt, đứng dậy nhìn Chu Bình Xuyên nói:
 
- Thật có lỗi. Chu bí thư.
 
- Không có việc gì.
 
 Chu Bình Xuyên lắc lắc đầu, không hỏi Trần Phàm vì sao khi nãy lại xuất hiện vẻ dị thường, mà quay đầu nhìn La Vĩ nói:
 
- La phó chủ tịch, đi dặn nhân viên công tác thêm một chỗ ngồi.
 
- Tiểu thư, mời ngồi.
 
 Trong lúc Chu Bình Xuyên vừa mở miệng, Roman đã đem vị trí trung ương mời Dai Fu.
 
Dai Fu liếc mắt nhìn Trần Phàm, thản nhiên ngồi xuống.
 
Mà nhân viên công tác nhận được chỉ thị liền nhanh chóng đem một cái ghế lên đài chủ tịch dành cho Roman.
 
Dưới đài chủ tịch, Yến Thanh Đế cũng ngồi trở về chỗ.
 
- Hừ! Lại là cô gái này! Nàng nghĩ nơi này là Anh quốc sao?
 
 Dưới đài chủ tịch, Tần Tư Nhiên từng bị Dai Fu bức bách quỳ rạp trước mặt Tiêu Phong phục lạy nhận sai lại nắm chặt hai tay, gắt gao nhìn chằm chằm Dai Fu, thần tình phẫn nộ nói:
 
- Nàng là một người Anh lại chạy tới địa bàn Trung Quốc giương oai, đây không phải buồn cười sao?
 
- Quả thật là buồn cười.
 
 Lăng Vĩ ở một bên cười lạnh phụ họa:
 
- Điều này chỉ có thể làm cho Trần Phàm càng thêm mất mặt xấu hổ.
 
- Ra vẻ tuồng vui hôm nay còn chưa tới cao trào a.
 
- Tôi cũng cảm thấy được nghe khẩu khí của Dai Fu, tựa hồ Trần Phàm còn có con bài chưa lật còn chưa đưa ra.
 
- Đánh ra lại thế nào? Các anh không nghe giọng nói của Yến Thanh Đế có vẻ rất khinh thường sao?
 
- Đúng vậy, theo đạo lý mà nói, Trần Phàm đánh ra con bài gì cũng không thấm vào đâu a.
 
Cùng lúc đó không ít người tham dự vào việc nghị luận.
 
Dưới đài chủ tịch, nghị luận sôi nổi, trên đài chủ tịch, vị tỉnh ủy bí thư nhìn về phía Chu Bình Xuyên chờ đợi hắn chỉ thị.
 
Nhưng mà...
 
Ngay khi Chu Bình Xuyên dùng ánh mắt ý bảo bí thư bắt đầu buổi hội nghị.
 
Nơi cửa phòng hội nghị lại xuất hiện một thân ảnh.
 
Một vị khoa trưởng khoa tuyên truyền tỉnh Chiết Giang thần tình hoảng sợ nện bước hoảng loạn chạy vào hội trường.
 
Sự xuất hiện của hắn lại hấp dẫn ánh mắt mọi người, nhưng hắn lại không chút nào để ý, hoặc căn bản không có tâm tình đi để ý!
 
Hắn giống như một binh lính bại trận đào ngũ, gương mặt tái nhợt hai chân như nhũn ra chạy tới bên cạnh Chu Bình Xuyên.
 
- Chuyện gì xảy ra?
 
 Không đợi Chu Bình Xuyên đặt câu hỏi, Xương Hâm đứng dậy sầm mặt nói, tựa hồ hắn rất không hài lòng buổi hội nghị liên tiếp bị cắt ngang.
 
- Tổng...tổng...tổng...tổng bí thư đến đây!
 
Trong ánh nhìn nghi hoặc chăm chú của mọi người, vị khoa trưởng kia lắp bắp mở miệng nói.
 
Thời gian giống như dừng lại, trong đại sảnh yên lặng chợt truyền ra lời của hắn, tựa như một đạo thiên lôi, bỗng nhiên nổ vang!
 
Thành phố Hàng Châu, hoàn toàn sôi trào!
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #475


Báo Lỗi Truyện
Chương 475/839