Chương 426: Chân tướng hiện, thế cục loạn, vai hề nhảy thật vui (1)


Bất kể là vì Trần Phàm tồn tại, hay bởi vì Dai Fu cường thế, hoặc bởi vì những lời nói của Tần An, trong hoạt động giao lưu hai ngày sau, các giáo viên cùng sinh viên trường đại học Cambriae đều thay đổi thái độ, ít nhất ở mặt ngoài, bọn họ đã biểu lộ thái độ cực kỳ cung kính với đoàn đại biểu của trường đại học Đông Hải.
 
Mà trong ngày cuối cùng, sau khi kết thúc buổi giao lưu học thuật có quan hệ tới kinh tế, trường đại học Cambriae càng biểu lộ thái độ cung kính rõ ràng đối với đoàn đại biểu của trường đại học Đông Hải, hơn nữa còn hoàn toàn khác hẳn lúc trước.
 
Lúc này bọn họ là phát ra từ nội tâm.
 
Bọn họ nhìn thấy kiến thức về phương diện kinh tế của trường đại học Đông Hải thật sự mạnh mẽ.
 
Sự mạnh mẽ kia, dù không sánh bằng trường đại học Cambriae về chiều sâu lịch sử, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu, nhất là một ít nội dung bên trong, đã làm cho những chuyên gia giảng dạy của trường đại học Cambriae phải rớt cả kính mắt, không kìm lòng được mà vỗ tay khen hay.
 
Hoạt động giao lưu của trường đại học Đông Hải dựa theo kế hoạch tiến hành, còn giới xã hội thượng lưu toàn cầu lại bởi vì trận động đất tại bán đảo England mà đã hoàn toàn chấn kinh.
 
Trong hai ngày qua, cơ hồ mỗi một vị nhân sĩ quý tộc đều đang điều tra chân tướng ân chứa sau lưng sự tình "quỷ dị" kia.
 
Nhưng bản thân là đương sự, Guti, Kaiser, Monica thậm chí là Silva đều không hề nhắc tới chân tướng.
 
Tất cả chuyện này, tựa hồ đã biến thành một sự tình bí ẩn.
 
Ngay khi sự chú ý của nhân sĩ xã hội thượng lưu vừa giảm xuống chút ít, thì một tin tức kinh động lòng người đã lấy tốc độ khủng khiếp loan truyền ra khắp mọi nơi trong xã hội thượng lưu trên toàn cầu.
 
Tin tức kia chính là: bản thân đương sự, bốn người Guti, Kaiser, Monica, Silva tôn kính Trần Phàm đến như vậy chẳng qua là bởi vì bốn người bọn họ từng thiếu nhân tình của Trần Phàm.
 
Tin tức này truyền ra, xã hội thượng lưu lại dấy lên một mảnh xôn xao.
 
Không ai biết tin tức này truyền ra từ đâu.
 
Tựa hồ...cứ truyền ra như vậy.
 
Nhân sĩ xã hội thượng lưu cũng không nhàm chán tiếp tục đi điều tra nhân tình kia là gì, cũng không đi điều tra ngọn nguồn tin tức ra làm sao.
 
Theo bọn hắn xem ra, sự giải thích này cũng là hợp tình hợp lý.
 
Dù sao, bọn hắn đều rõ ràng, lấy thân phận của bốn người, vốn không thể nào sẽ thần phục Trần Phàm.
 
Mà đã không thần phục, lại cung kính đối với Trần Phàm như vậy. Nếu lấy lý do là bạn bè hoặc là đối tác kinh doanh thì hiên nhiên sẽ không thích hợp, chỉ có lý do là mắc nợ ân tình, thì mới có thể giải thích được tất cả những chuyện này.
 
Sau khi tin tức này truyền ra, quầng sáng thần bí trên người Trần Phàm trong nháy mắt đã trở nên ảm đạm hơn rất nhiều.
 
Ở trong mắt rất nhiều người, Trần Phàm đã tiêu phí mất ân tình nên cũng không còn thần bí nữa, đồng dạng cũng không còn đáng sợ nữa.
 
Giống như suy đoán của Trần Phàm, khi chân tướng đã trồi lên mặt nước, gia tộc Kerner Er đã náo động không nhỏ, nhưng lão hồ ly Edward cũng không bởi vì vậy mà thay đổi thân phận người thừa kế của Dai Fu, càng không dám có chút lãnh đạm đối với Trần Phàm.
 
 
Tất cả chuyện này, tự nhiên là bởi vì thánh nữ giáo đình Monica.
 
Thánh nữ giáo đình Monica từ trước ngày Dai Fu đính hôn cùng Grimm đã đến tòa thành Kerner Er, khi đó lão Edward cũng không biết nguyên do trong đó, hiện giờ thì đã rõ ràng: Monica là vì Trần Phàm mà tới, hơn nữa quan hệ giữa Monica cùng Trần Phàm thật không đơn giản!
 
Còn nữa, ngày đó lão Edward hỏi Dai Fu, rốt cục Trần Phàm còn bao nhiêu con bài chưa lật thì Dai Fu hàm hồ suy đoán nói nàng cũng không biết, điều này làm cho lão Edward tin tưởng Trần Phàm vẫn còn có mạng lưới quan hệ còn chưa bại lộ.
 
Tất cả chuyện này làm cho hắn vẫn tiếp tục lựa chọn lấy lòng Trần Phàm.
 
Trong hai ngày qua, Trần Phàm cũng không đi theo nhóm người Tần An tham gia hoạt động giao lưu cùng trường đại học Cambirae, hắn luôn luôn ở lại trong thành bảo Kerner Er.
 
Dù sao đối với hắn mà nói, mục đích lớn nhất hắn đến Anh quốc chính là vì muốn giúp Dai Fu tạo nên địa vị trong gia tộc Kerner Er, ngoài ra còn việc trợ giúp đại học Đông Hải hoàn thành hoạt động giao lưu tốt nhất, hiện giờ đã không còn gì trở ngại, hắn có tham dự hay không cũng không trọng yếu.
 
Cũng giống như hai ngày trước, sáng sớm ngày thứ ba Trần Phàm đã chạy bộ luyện công xong, đi tắm rửa thay bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn, đúng giờ xuất hiện trong nhà ăn kiến trúc theo phong cách cổ xưa ngay trung ương tòa thành.
 
Trong phòng ăn được đặt bàn ăn theo phong cách cổ, toàn bộ vật dụng đều bằng bạc, tràn ngập hương vị cao quý.
 
Đối với thành viên gia tộc Kerner mà nói, có thể ngồi trong gian phòng này ăn cơm là một loại tượng trưng cho thân phận cùng quyền lực.
 
Nhưng không biết bởi vì nguyên nhân gì, trong hai ngày qua mỗi lần Trần Phàm đến dùng cơm, chỉ có một mình lão Edward, ngoài ra không nhìn thấy bất cứ thành viên nào của gia tộc Kerner Er.
 
Hôm nay cũng giống như vậy.
 
Lão Edward mặc một bộ trang phục thật xa hoa, tinh thần phấn chấn ngồi trong phòng ăn chờ đợi đã lâu, thấy Trần Phàm mang theo Dai Fu đi vào phòng ăn, lập tức mỉm cười đứng lên nói:
 
- Trần thân ái, cậu vĩnh viễn luôn đúng giờ như vậy.
 
- Cảm ơn ngài khích lệ.
 
 Trần Phàm không hề phủ nhận chỉ cười cười, thản nhiên ngồi xuống, cùng Dai Fu ngồi đối diện, mà lão Edward vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa.
 
Nhóm người hầu nhìn thấy Trần Phàm cùng Dai Fu đi vào, lập tức bưng lên bữa sáng. Bữa sáng cực kỳ phong phú, là cháo tổ yến có giá trị dinh dưỡng cùng giá cả đắt tiền, còn có đủ loại điểm tâm rất đẹp mắt.
 
- Trần, tôi nghe Dai Fu nói, hôm nay cậu muốn rời khỏi tòa thành Kerner Er sao?
 
 Khẽ nuốt một muỗng cháo yến, lão Edward đột nhiên hỏi.
 
Trần Phàm gật gật đầu, không hề giấu diếm:
 
- Phải, Edward tiên sinh. Hoạt động giao lưu của trường đại học Đông Hải cùng đại học Oxford sắp diễn ra, tôi phải cùng bọn họ đi tới quận Oxford.
 
Lão Edward nghe thấy Trần Phàm muốn tham gia hoạt động giao lưu với trường đại học Oxford, thì có vẻ thập phần khó hiểu. Tuy không đoán ra dụng ý của Trần Phàm, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ trầm ngâm nói:
 
- Trần, quận Oxford cách nơi này không tới một giờ đi xe. Nếu cậu muốn tham gia hoạt động giao lưu của đại học Oxford mỗi ngày tôi sẽ cho lái xe đưa cậu tới đó.
 
- Cảm ơn ý tốt của ngài, thật sự là không cần.
 
 Trần Phàm lắc lắc đầu.
 
Lão Edward buông muỗng, thâm ý nói:
 
- Trần, cậu hẳn nên hiểu rõ ràng, sau khi "chân tướng" gì đó đã trồi lên mặt nước, một ít thế lực sẽ làm ra chuyện gì đó quá phận. Mà chỉ cần cậu ở lại trong thành bảo Kerner Er, tôi dám cam đoan, trong lúc cậu còn ở Anh quốc, sẽ không người nào dám làm ảnh hưởng đến tâm tình của cậu.
 
 Nghe được lão Edward vừa nói như thế, trong lòng Trần Phàm tự nhiên hiểu rõ ràng, lão Edward nói không sai.
 
Hắn đã từ chỗ của Kroff biết được chuyện Sơn Khẩu Tổ phái người tới Anh quốc, còn nữa, theo hắn xem ra, gia tộc Michelle sau khi biết được "chân tướng", nhất định sẽ tức giận không nhỏ, vì muốn vãn hồi mặt mũi, bảo vệ thứ gọi là danh dự, tự nhiên sẽ không bỏ qua cho hắn.
 
Dưới dạng tình hình này, nếu hắn luôn ở lại trong tòa thành Kerner Er, nói vậy những người kia sẽ không dám tới, nhưng khi hắn rời khỏi tòa thành Kerner Er thì khó mà nói trước được.
 
- Cảm ơn, thật sự không cần.
 
 Trần Phàm lại lắc đầu cự tuyệt ý tốt của lão Edward. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Nhìn thấy Trần Phàm vẫn cự tuyệt, trong con ngươi của lão Edward hiện lên một tia ánh sáng quỷ dị, lại cười nói:
 
- Vậy thì vì sự an toàn, tôi sẽ phái bảo tiêu của gia tộc phụ trách an toàn của cậu trong toàn bộ hành trình.
 
- Hắc, lão hồ ly quả nhiên là lão hồ ly, luôn muốn thăm dò không ngừng, quả thực chính là nếu không đạt mục đích thì quyết không bỏ qua à.
 
Lại nghe thấy những lời nói quan tâm của lão Edward, Trần Phàm hiểu thật rõ ràng: mặt ngoài lão Edward cực kỳ lo lắng cho an nguy của mình, nhưng trên thực tế là đang gián tiếp thăm dò gốc gác của mình.
 
Bởi vì lão Edward rõ ràng Trần Phàm đã biết mạch nước ngầm bắt đầu khởi động, nếu Trần Phàm nhận sự giúp đỡ của hắn, vậy thì đã tỏ tõ Trần Phàm không có cách nào giải quyết phiền toái. Từ đây có thể suy đoán ra Trần Phàm ở tại Châu Âu đã không còn mạng lưới quan hệ khủng bố nào khác, nhưng nếu cự tuyệt thì hoàn toàn tương phản!
 
Ở trong ánh mắt mong chờ của lão Edward, Trần Phàm lại lắc đầu cự tuyệt.
 
Đối với Trần Phàm mà nói, cùng lão Edward chơi trò tâm lý chỉ là trò giải trí, sở dĩ hắn phải rời khỏi tòa thành gia tộc Kerner Er là vì có dụng ý riêng của mình!
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #426


Báo Lỗi Truyện
Chương 426/839