Chương 408: Thánh Nữ


Khi Đông Hải hoàn toàn đã tiến vào đêm khuya, nơi bán đảo England ngoài xa vạn lý lại vừa nghênh đón hoàng hôn chạng vạng.
 
Vào lúc trời chạng vạng tối, trời chiều chậm rãi hạ xuống đỉnh núi, không trung phương tây nhiễm thành một mảnh đỏ bừng, ánh hoàng hôn xô xuyên qua tầng mây chiếu xuống, giống như một thác nước màu vàng kim, mỹ luân mỹ hoán.
 
Ánh hoàng hôn chiếu sáng xuống tòa thành của gia tộc Kerner, làm tòa cổ thành có danh khí thật lớn ở bán đảo England thậm chí là toàn bộ Châu Âu như được phủ thêm một lớp áo khoác màu hoàng kim, lấp lánh rực rỡ.
 
Phía dưới tòa thành, gia tộc tộc trưởng Kerner Er Edward cùng những thành viên trực hệ của gia tộc Kerner Er đang đứng thành một hàng, dưới trời chiều, đang chờ đợi khách nhân phương xa.
 
Dai Fu được xem là người thừa kế gia tộc, đang đứng ở cuối đoàn người.
 
Dưới trời chiều, mái tóc vàng của nàng đón gió phiêu lãng, làm cho người ta có cảm giác phiêu dật nói không nên lời, dáng người hoàn mỹ được bộ trang phục bó sát bao phủ, lộ ra đường cong mê người, dưới trời chiều hình thành một hình ảnh vô cùng xinh đẹp.
 
 
Dần dần, phía trước tòa thành truyền lại thanh âm tiếng vó ngựa, ngay sau đó, từng thân ảnh cưỡi tuấn mã màu trắng cùng chiếc xe ngựa xa hoa cao quý chậm rãi xuất hiện trong mắt nhỏm người của Dai Fu.
 
Trường hợp như vậy, làm cho người ta có loại cảm giác như mộng ảo, giống như về tới Châu Âu thời Trung cổ.
 
Dù sao ở thế kỷ 21, đừng nói là có thể nhìn thấy còn có người ngồi xe ngựa, dù là người cưỡi ngựa cũng đã rất ít.
 
Nhìn thấy khách nhân xuất hiện phía trước, vẻ mặt tộc trưởng Edward gia tộc Kerner cùng các thành viên đều trở nên cực kỳ nghiêm túc.
 
Ở bán đảo England thậm chí trong toàn bộ Châu Âu, khách nhân có thể làm cho gia tộc Kerner bày ra trận thế như vậy nghênh đón thật không nhiều lắm, nhưng nhóm người xuất hiện phía trước lại có được tư cách này.
 
Bởi vì bọn họ đến từ tòa thánh Vatican.
 
Tòa thánh Vatican, đây là tổ chức tôn giáo có vô số tín đồ, năng lượng ẩn chứa đủ làm cho bất kỳ thế lực nào phải kinh hồn bạt vía!
 
Dần dần, mười hai tên kỵ sĩ hộ tống chiếc xe ngựa xa hoa cao quý kia đi tới dưới tòa thành liền ngừng lại.
 
- Thánh nữ tôn kính, các vị kỵ sĩ cao quý của tòa thánh, Kerner Er Edward suất lĩnh thành viên trực hệ của gia tộc Kerner Er hoan nghênh cô đã đến.
 
Nhìn thấy mười hai kỵ sĩ ngừng lại cùng xe ngựa, lão Edward dẫn đầu hành lễ chào hỏi, những thành viên gia tộc phía sau cũng đi theo hành lễ.
 
Lúc này bọn họ đã thu hồi lại vẻ cao ngạo của gia tộc Kerner, diễn cảm tôn kính tới cực điểm.
 
Đối mặt đoàn người lão Edward hành lễ chào đón, mười hai kỵ sĩ cùng xuống ngựa, lại hoàn lễ với đoàn người lão Edward.
 
Làm xong tất cả chuyện này, một kỵ sĩ nện những bước chân tao nhã đi tới bên xe ngựa, hơi khom thân hình, gương mặt cung kính xốc lên rèm xe.
 
Nhìn thấy hành động của tên kỵ sĩ, toàn bộ thành viên gia tộc Kerner Er kể cả Dai Fu đều đưa mắt nhìn tới, chuẩn bị thưởng thức phong thái của vị thánh nữ tòa thánh trong truyền thuyết.
 
Trong ánh nhìn chăm chú của bọn họ, rèm xe chậm rãi nhấc lên, một chiếc giày trắng mạ vàng giẫm lên bậc thang xe ngựa, theo sau một bàn tay đeo bao tay màu trắng muốt nắm lấy thành xe, vị thánh nữ che mặt bằng nửa khăn trắng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
 
Mái tóc của nàng trắng bạc như tuyết, lộ ra làn da trắng nõn như trẻ con, đôi con ngươi xanh thẳm như ngọc bích vô cùng tĩnh lặng.
 
Thánh nữ tòa thánh, đối tượng được toàn bộ kỵ sĩ tòa thánh Vatica bảo hộ!
 
Nữ thần tinh khiết nhất trong lòng toàn bộ tín đồ Thiên Chúa giáo!
 
- Thánh nữ tôn quý, hoan nghênh cô đã đến.
 
 Lão Edward lại mang theo tộc nhân hành lễ.
 
Ánh mắt bình tĩnh của thánh nữ chậm rãi đảo qua trên đoàn người lão Edward, cuối cùng tập trung trên người Dai Fu.
 
Nàng lẳng lặng nhìn thoáng qua Dai Fu, sau đó hoàn lễ với lão Edward.
 
Ngẩng đầu, Dai Fu nhận thấy được ánh mắt thánh nữ như vô ý hữu ý đang quan sát mình, trong lòng hơi có chút nghi hoặc, nhưng không hề mở miệng hói.
 
Sau đó, trải qua vài câu ngắn ngủi, thánh nữ lại bước vào xe ngựa, do mười hai tên kỵ sĩ bảo hộ, tiến nhập vào bên trong tòa thành cổ.
 
Mười phút sau.
 
Thánh nữ lẳng lặng ngồi trong đại sảnh tràn ngập phong cách Châu Âu thời Trung cổ, thân là đương đại tộc trưởng gia tộc Kerner Er, lão Edward ngồi đối diện với nàng, diễn cảm cung kính mà câu nệ.
 
Tựa hồ đối với lão Edward mà nói, đối mặt với vị thánh nữ được toàn bộ tín đồ Thiên Chúa giáo tôn thờ, hắn theo bản năng cảm thấy có chút không thoải mái.
 
Tuy câu nệ nhưng trong lòng hắn cũng cảm cực kỳ tò mò!
 
Tò mò nguyên nhân thánh nữ đến gia tộc Kerner Er!
 
Thân là đương đại tộc trưởng của gia tộc Kerner Er, hắn biết rõ, thánh nữ tòa thánh cả đời rất ít rời khỏi Vatican, dù có rời khỏi cũng là đi cùng Giáo Hoàng, mà không phải chỉ đi một mình.
 
Trong trí nhớ của lão Edward, thánh nữ đời này của tòa thánh từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ hai năm trước từng bị người của Hắc Ám U Linh bắt đi, ngoài ra chưa từng rời khỏi Vatican nửa bước.
 
Đối với việc lần đó tổ chức Hắc Ám U Linh bắt cóc thánh nữ tòa thánh, lão Edward cũng dùng con đường đặc thù mới lấy được tin tức - lần đó, sau khi thánh nữ tòa thánh bị Hắc Ám U Linh bắt đi. Giáo Hoàng nổi trận lôi đình, kỵ sĩ Vatican xuất động hết một nửa nhân lực tìm kiếm thánh nữ, kết quả không chút tin tức, cuối cùng mới tra được là do người của Hắc Ám U Linh làm ra.
 
Lúc ấy, giáo đình vì muốn giải cứu thánh nữ, không tiếc muốn cùng Hắc Ám U Linh khai chiến, nhưng vào lúc đó đột nhiên thánh nữ quay trở về Vatican.
 
Thánh nữ bình an trở về, làm cho tòa thánh bỏ qua quyết định khai chiến với Hắc Ám U Linh.
 
Dù sao Hắc Ám U Linh là thế lực cường đại nhất của thế giới ngầm Châu Âu, cũng không dễ dàng khiêu chiến.
 
Mà đối với việc tại sao thánh nữ bị người của Hắc Ám U Linh bắt đi, cùng với việc vì sao có thể bình an trở lại tòa thánh Vatican, tất cả chuyện này đều không một lời giải thích.
 
- Edward tiên sinh tôn kính, cảm tạ ngài nhiệt tình hoan nghênh.
 
Trong bầu không khí quỷ dị, thánh nữ chậm rãi mở miệng, đánh vỡ vẻ yên lặng trong đại sảnh, giọng nói của nàng thực bình tĩnh, giống như mặt hồ không gợn sóng, thanh âm uyển chuyển êm tai, lại làm cho người ta có loại cảm giác mơ hồ không thật.
 
- Tuy rằng bản thân tôi không phải là giáo đồ Thiên Chúa giáo, nhưng đây là điều mà gia tộc Kerner Er phải làm.
 
Lão Edward cười khổ nói, hiển nhiên hắn biết rõ, lần này thánh nữ đi vào tòa thành của gia tộc Kerner Er, đã hấp dẫn ánh mắt của toàn bộ giáo đồ Thiên Chúa giáo khắp toàn cầu, gia tộc tuyệt đối không thể làm ra điều gì sai lầm, nếu không sẽ trở thành kẻ địch của toàn bộ tín đồ Thiên Chúa giáo trên thế giới.
 
- Chúa sẽ phù hộ gia tộc Kerner Er.
 
 Thánh nữ chậm rãi nói.
 
- Cảm ơn cô chúc phúc.
 
 Lão Edward cảm kích nhìn thánh nữ, thoáng do dự, hỏi:
 
- Thánh nữ tôn quý, có thể nói cho tôi biết mục đích cô giá lâm gia tộc Kerner Er không?
 
- Tôi muốn gặp một người của gia tộc Kerner Er.
 
 Thánh nữ cũng không giấu diếm.
 
- Ai?
 
 Đồng tử lão Edward đột nhiên co rút lại, tràn ngập tò mò.
 
- Kerner Er Dai Fu!
 
 Giọng nói của thánh nữ vẫn bình tĩnh như trước, nhưng tận sâu trong con ngươi xanh thẳm lại hiện lên một tia dao động không dễ dàng phát giác.
 
- Dai Fu?
 
 Lão Edward ngây ra, theo sau nghĩ nghĩ, nói:
 
- Chỉ cần cô nguyện ý, tùy thời đều có thể nhìn thấy nàng.
 
- Cảm ơn.
 
 Thánh nữ cảm tạ nói.
 
Nghe được lời cảm ơn của thánh nữ, lão Edward được sủng ái mà lo sợ, sau đó không dám chậm trễ, trước tiên cho người hầu đi gọi Dai Fu đến.
 
Hai mươi phút sau, Dai Fu trong bộ trang phục màu đen bó sát người xuất hiện trong đại sảnh.
 
- Dai Fu, thánh nữ muốn gặp con.
 
 Lão Edward thấy Dai Fu đi vào đại sảnh, chậm rãi đứng dậy, thâm ý liếc mắt nhìn nàng, sau đó mỉm cười cùng thánh nữ tạm biệt.
 
Nghe được lời của lão Edward, nhận thấy được ánh mắt thánh nữ đang tập trung nhìn mình. Dai Fu lập tức đi tới bên cạnh nàng, hành lễ, sau đó ngồi xuống, thản nhiên đối mặt thánh nữ hỏi:
 
- Thánh nữ tôn quý, vì sao cô muốn gặp tôi?
 
Vừa hỏi đồng thời cặp mắt xanh thẳm của Dai Fu lại không hề dời khỏi khuôn mặt của thánh nữ, chính xác là đôi mất đẹp mê người, tựa hồ muốn thông qua cảm xúc biến hóa trong ánh mắt nàng mà cân nhắc tâm tư của nàng.
 
Nghe được câu hỏi của Dai Fu, trong con ngươi hiện ra khuôn mặt hoàn mỹ tuyệt đẹp không hề thua kém mình, thân mình thánh nữ hơi run lên nhè nhẹ, trong con ngươi lại tràn ngập tia ánh sáng kích động.
 
Bản thân là bác sĩ tâm lý giỏi nhất England thậm chí toàn bộ Châu Âu, năng lực quan sát của Dai Fu đã đến tình trạng xuất thần nhập hóa, biến hóa của thánh nữ tự nhiên không thoát được ánh mắt của nàng.
 
Ở trong trí nhớ của Dai Fu, nàng cùng thánh nữ được vạn người tôn sùng này không hề liên quan, đối phương không có lý do gì tìm mình mới đúng.
 
Mà giờ này khắc này, đối phương chẳng những chỉ tên chỉ họ đòi gặp mình, vừa nhìn thấy mình còn có bộ dáng kích động, điều này không khỏi gợi lên lòng hiếu kỳ của Dai Fu.
 
Thánh nữ muốn làm gì?
 
Trong lòng Dai Fu thầm hỏi chính mình, nhưng không mở miệng hỏi mà bình tĩnh chờ đợi, yên lặng chờ thánh nữ mở miệng.
 
- Dai Fu tiểu thư, xin tha thứ sự mạo muội quấy rầy của tôi.
 
 Thánh nữ không trực tiếp trả lời, mà hành lễ xin lỗi Dai Fu, sau đó trầm ngâm một lúc, mở miệng hé lộ:
 
- Sở dĩ tôi thỉnh cầu giáo hoàng bệ hạ cho tôi rời Vatican đến gặp cô, là vì muốn hỏi thăm cô về một người.
 
- Ai?
 
 Trong lòng Dai Fu căng thẳng, theo bản năng chợt hiện lên một thân ảnh quen thuộc trong đầu.
 
- Đồ Tể.
 
Thánh nữ chậm rãi hộc ra hai chữ này, nguyên bản biểu tình đang bình tĩnh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vẻ kích động cùng khẩn trương không cách nào che giấu!
 
Vô cùng khẩn trương khiến đôi tay mang bao tay trắng của nàng gắt gao nắm chặt vào nhau, thân mình cũng thoáng run lên, mà con ngươi cũng gắt gao nhìn chằm chằm Dai Fu.
 
- Đồ Tể?
 
 Nghe được hai chữ này, trong lòng Dai Fu rung mạnh, diễn cảm lại không hề phát sinh biến hóa.
 
- Thật xin lỗi, xin tha thứ sự mạo muội của tôi.
 
 Hơi thở thánh nữ có chút dồn dập, nói:
 
- Tôi thông qua một ít con đường đặc thù biết được nam nhân đông phương từng ở lại nhà cô chính là Đồ Tể, hiện giờ hắn đang ở phương đông xa xôi, đúng không?
 
- Thật có lỗi, tôi cũng không biết Đồ Tể.
 
 Dai Fu nhíu mày lắc đầu nói:
 
- Có lẽ tình báo của cô xuất hiện một ít sai lầm.
 
- Hắn không phải Đồ Tể?
 
 Thánh nữ trừng lớn đôi mắt xanh thẳm, bật lên khỏi chỗ ngồi.
 
- Tôi không biết, bởi vì hắn không có nói cho tôi biết hắn là Đồ Tể.
 
 Gương mặt Dai Fu bình tĩnh như nước, nói:
 
- Theo tôi được biết, Đồ Tể là người của thế giới ngầm, hắn từng huyết tẩy Huyết Sắc Luyện Ngục, trên tay dính đầy máu tươi, linh hồn của hắn vô cùng dơ bẩn, tôi rất hiếu kỳ, cô xuất thân cao quý như vậy, vì sao lại tìm hiểu tin tức của hắn?
 
Vừa nói xong, Dai Fu gắt gao nhìn chằm chằm ánh mắt thánh nữ!
 
Chuyện cho tới bây giờ, nàng tự nhiên hiểu được, thánh nữ cao quý trước mắt có quan hệ không đơn giản với Trần Phàm, rất có thể có quan hệ tới vụ mất tích hai năm trước của thánh nữ.
 
Nhưng trước khi làm rõ tình huống thật sự bên trong, nàng tự nhiên không thể lộ ra thân phận chân thật của Trần Phàm!
 
- Hắn là ân nhân cứu mạng của tôi.
 
 Thánh nữ lẳng lặng đứng giữa đại sảnh cổ xưa, nhắm lại hai mắt, nhẹ giọng nói:
 
- Đồng dạng...còn là nam nhân của tôi!
 
Đồ Tể, là nam nhân của thánh nữ?
 
Bên tai vang lên lời nói đầy thâm tình của thánh nữ.
 
Dù Dai Fu là bác sĩ tâm lý giỏi nhất Châu Âu, nhưng vẫn bị cả kinh trợn mắt há hốc mồm!
 
Thượng Đế a, không ngờ ngay cả thánh nữ tòa thánh anh cũng không buông tha a... Nguồn: http://truyenyy.com
 
Chẳng lẽ, anh không sợ bị toàn bộ giáo đồ Thiên Chúa giáo trên thế giới đuổi giết sao?
 
Sau thoáng khiếp sợ, trong lòng Dai Fu cười khổ không thôi.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #408


Báo Lỗi Truyện
Chương 408/839