Chương 352: Tiếng lòng, chuyện cũ (2)


Cảm thụ được thân thể yêu kiều dựa vào lòng. Trần Phàm cũng không hề có chút tà niệm, hắn giống như có thể cảm nhận được tâm tình của cô gái trong lòng, không còn lên tiếng an ủi, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cô gái, tùy ý cho nước mắt của nàng làm ướt áo của hắn, tùy ý cho nàng vùi đầu trong ngực hắn mà khóc.
 
Khóc, khóc, cũng không biết qua bao lâu. Điền Thảo tựa hồ là mệt mỏi, nàng dừng khóc, chỉ gắt gao ôm Trần Phàm:
 
- Trần Phàm...
 
- Làm sao vậy?
 
Trần Phàm dừng lại động tác trong tay.
 
- Bạn học bên cạnh tôi không hề hiểu tôi, bọn họ cho rằng tôi khờ, giả thanh thuần, ở trong mắt bọn họ, cho dù tôi có cố gắng cũng không thể chịu đựng nổi, cuối cùng cũng phải làm vợ bé người ta, làm chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.
 
 Cô gái ngẩng đầu, nước mắt mịt mờ nhìn Trần Phàm, nhẹ cắn môi chậm rãi nói.
 
Ngạc nhiên nghe được lời nói này của Điền Thảo, trong lòng Trần Phàm chợt run lên, lại không nói gì.
 
- Tôi cũng biết, ở xã hội hiện tại, nhiều khi cố gắng không nhất định sẽ thành công, cuối cùng cũng còn không bằng khởi điểm của một số người.
 
 Điền Thảo thoát khỏi ngực Trần Phàm, nàng ngưỡng nhìn trần nhà, tùy ý cho nước mắt chảy xuống, nhưng cũng không lau, mà nhẹ nhàng nói:
 
- Nhưng...tôi không cam lòng! Tôi không cam lòng cúi đầu trước hiện thực tàn khốc, tôi không cam lòng đem vận mệnh của mình nắm giữ trong tay người khác!
 
Nói tới đây, Điền Thảo hít sâu một hơi, cúi đầu, sắc mặt phức tạp nhìn Trần Phàm:
 
- Tôi muốn đem vận mệnh nắm giữ trong tay mình!
 
Tôi muốn đem vận mệnh nắm giữ trong tay mình!
 
Nghe được câu này, Trần Phàm lại trầm mặc.
 
Hắn biết rõ, cơ hồ mỗi người đều có ý nghĩ như vậy, nhưng dù là chính hắn ở bên trong, không ai có thể chân chính nắm giữ vận mệnh của mình.
 
- Như vậy mệt chết đi, hơn nữa vô luận là ai, đều khó có khả năng chân chính nắm giữ vận mệnh của mình.
 
 Trần Phàm nhẹ nhàng thở ra một hơi, sự chấp nhất cùng nghị lực của Điền Thảo làm cho hắn cảm động, nhưng hắn cũng biết, đó vĩnh viễn là một nguyện vọng không cách nào đạt tới.
 
- Trước kia tôi không tin, hiện tại tôi tin.
 
 Biểu tình của Điền Thảo có chút ảm đạm:
 
- Nhưng cho dù vận mệnh của tôi không thể nắm giữ trong tay mình, cũng bị hết thảy hiện thực ảnh hưởng, vậy cũng còn tốt hơn nhiều người có vận mệnh bị nắm trong bàn tay những người khác gấp một vạn lần!
 
- Kỳ thật, tôi cũng không hề tính toán sẽ làm ảnh hưởng con đường nhân sinh của cô.
 
 Trần Phàm cười khổ nói:
 
- Nếu cô không thích đến tập đoàn Cao Tường thực tập, có thể không đi.
 
- Anh hiểu lầm ý tôi.
 
 Nghe được Trần Phàm vừa nói như thế, Điền Thảo có vẻ có chút kinh hoảng:
 
- Đối với chuyện đến tập đoàn Cao Tường thực tập, tôi không hề có chút mâu thuẫn, ngược lại tôi thực cảm kích anh, thật sự!
 
- Hơn nữa anh giúp cho tôi chân chính hiểu được đạo lý vận mệnh không thể nắm giữ trong tay mình.
 
 Điền Thảo nói xong, nhắm hai mắt lại, thân thể run rẩy lên kịch liệt:
 
- Tôi từ nhỏ đến lớn, sở dĩ không muốn cúi đầu trước sự thật cùng vận mệnh, là bởi vì tôi không muốn lặp lại con đường xưa của mẹ tôi!
 
- Tiểu Thảo, cô biết chuyện quá khứ của mẹ cô?
 
 Trần Phàm theo bản năng hỏi.
 
Điền Thảo nhẹ gật đầu, thân thể lại càng run rẩy dữ dội!
 
Trần Phàm là một người không cần quan tâm tới ánh mắt người ngoài, đồng dạng hắn cũng không phải là một người nhiều chuyện xen vào chuyện riêng người khác.
 
Đối với quá khứ của dì Điền, tuy rằng Trần Phàm tò mò, nhưng với tâm tính của hắn, căn bản sẽ không chủ động mở miệng hỏi.
 
Lúc này sở dĩ mở miệng hỏi Điền Thảo là bởi vì hắn cảm thấy được, quá khứ của dì Điền có ảnh hưởng không nhỏ đối với Điền Thảo, trực tiếp quyết định nhân sinh quan của nàng.
 
Cá lớn nuốt cá bé.
 
Đây là nhân sinh quan của Điền Thảo.
 
Nhân sinh quan này ở trong mắt Trần Phàm cũng không có gì là không đúng, nhưng nếu quá câu chấp điều này, sẽ đi vào lạc đường, đi vào cực đoan, đối với tương lai của Điền Thảo không phải là chuyện tốt.
 
Dù sao cuộc sống rực rỡ muôn màu, nó có quy tắc cá lớn nuốt cá bé, cũng có thật nhiều điều mình nhìn không tới, sờ không tới chẳng hạn như thân tình, hữu tình, tình yêu.
 
- Ba!
 
Ngọn đèn tối tăm. Trần Phàm cũng không thúc giục Điền Thảo mở miệng, mà châm một điếu thuốc lá, rít mạnh một hơi.
 
- Tôi đã nói với anh, mẹ của tôi sợ lạnh.
 
 Điền Thảo cũng không lau đi nước mắt trên mặt, mà giống như đang đắm chìm trong hồi ức, diễn cảm phức tạp, thanh âm run rẩy:
 
- Bà là người phương bắc.
 
Người phương bắc?
 
Trong lòng Trần Phàm chợt động.
 
- Luận nhiệt độ không khí, mùa đông phương bắc nhiệt độ không khí thấp hơn một chút. Nhưng phương bắc lạnh là lạnh khô ráo, khác với cái lạnh ẩm thấp phương nam. Mẹ của tôi là người Đông Bắc, cho nên bà sợ cái lạnh ẩm ướt phương nam.
 
- Ông ngoại của tôi là một giáo viên nông thôn, ở thời kỳ những năm tám mươi, tuy lương bông giáo viên không cao, nhưng thanh danh vẫn rất cao. Khi đó ông ngoại của tôi một lòng muốn cho mẹ tôi trở thành một sinh viên đầu tiên trong thôn chúng tôi. Nhưng cuối cùng mẹ tôi thi rớt trường cao đẳng, học lại một năm, cũng thi không đậu. Liên tục hai lần thất bại, mẹ của tôi nản chí ngã lòng, không để ý lời ngăn cản của người nhà, theo cô gái cùng tuổi trong thôn xuôi nam.
 
- Khi đó, quốc gia đang thực hiện cải cách mở mang, rất nhiều người phương bắc xuôi nam đãi vàng. Mẹ của tôi đi ra ngoài cũng không phải muốn đi đãi vàng, chỉ là do mỗi ngày trong nhà bị ông ngoại của tôi giáo huấn, làm bà sản sinh tâm lý phản nghịch, bà muốn đi ra ngoài một chút, biết một chút về thế giới bên ngoài.
 
Nói tới đây, cả người Điền Thảo bình tĩnh lại, giọng nói cũng đã khôi phục bình thường:
 
- Mẹ của tôi cùng người trong thôn ngồi xe lửa suốt vài ngày đi tới Quảng Châu. Sau khi đến Quảng Châu, người trong thôn bắt đầu chia nhau đi tìm việc làm.
 
Khi đó tuy rằng Quảng Châu cũng không phải địa phương thí điểm để cải cách, nhưng cũng rất sgần Thẩm Quyến là nơi được lựa chọn, nhà xưởng rất nhiều, tìm việc làm cũng thật dễ dàng, chỉ là rất khổ.
 
- Mẹ của tôi cùng những người trong thôn cùng nhau xin vào một nhà xưởng, mỗi ngày đi làm mười hai giờ. Vài ngày đi qua, một ít cô gái tuổi trẻ không chịu nổi khổ cực rời khỏi nhà xưởng, muốn tìm đường sống khác. Mẹ của tôi cùng đại bộ phận người khác ở lại. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
 Điền Thảo tiếp tục nói:
 
- Lúc mẹ tôi còn trẻ rất xinh đẹp, cho nên không qua bao lâu, liền có người bắt đầu theo đuổi bà, thậm chí kể cả ông chủ nhà xưởng.
 
- Ông chủ vì theo đuổi bà. âm thầm gian lận, để cho bà chỉ trong hai tháng ngắn ngủi đã được lên chức tổ trưởng. Vì thế lời đồn đãi lan tràn khắp nhà xưởng, rất nhiều người ghen tỵ, che giấu lương tâm nói mẹ tôi dùng thân thể đổi lấy. Trong đó, những người cùng thôn với mẹ công kích tàn nhẫn nhất!
 
Nói tới đây, Điền Thảo tựa hồ có thể tưởng tượng ra tâm tình bi thảm lúc ấy của dì Điền, diễn cảm có chút kích động cùng căm giận:
 
- Nhưng sự thật là, mẹ của tôi thật tình không có! Ông chủ kia từng đưa ra điều kiện bao nuôi mẹ của tôi, đều bị mẹ tôi cự tuyệt. Mẹ của tôi cố gắng giải thích, nhưng những người đó không hề tin. Thậm chí cả người trong thôn cũng xa lánh mẹ tôi.
 
- Chỉ có một người ngoại lệ, người kia lớn hơn mẹ tôi ba tuổi, trước khi đến Quảng Châu từng thầm mến mẹ tôi, nhưng không dám nói. Sau khi đến Quảng Châu, hắn lại có tình cảm với một cô gái khác trong thôn nhiều hơn...
 
 Nói tới đây, con ngươi Điền Thảo biểu lộ ra vẻ chán ghét sâu sắc, cũng không biết là chán ghét điều gì:
 
- Bên trong nhà xưởng lời đồn đãi tràn ngập, mà mẹ của tôi bởi vì cự tuyệt chuyện ông chủ đòi bao nuôi nên bị ném tới một phân xưởng cực khổ nhất, lại thêm người trong thôn bài xích, tâm tình của mẹ tôi thật không tốt, vốn muốn rời đi, nhưng lương còn chưa được phát xuống, trên người bà đã hết tiền tiêu xài, chỉ đành cắn răng chịu đựng. Kết quả trong lúc mẹ tôi mất mát nhất, người kia chủ động lấy lòng mẹ tôi, hơn nữa an ũi bà, lúc ấy mẹ tôi rất cảm động, còn muốn mềm lòng...
 
Dưới ánh đèn, biểu tình Điền Thảo trong nháy mắt lạnh lẽo, hai tay cũng không nhịn được nắm chặt lại.
 
Nhận thấy được Điền Thảo biến hóa, trong lòng Trần Phàm tràn ra một ý niệm không tốt trong đầu.
 
- Để cho mẹ tôi thật không ngờ chính là, người kia chủ động lấy lòng mẹ tôi, an ủi bà, là muốn thừa dịp hư mà vào, chiếm thân thể mẹ tôi. Mẹ của tôi không chịu, hắn liền bức bách!
 
 Điền Thảo cắn môi, nói:
 
- Ngày đó may mắn xung quanh có người, nên bi kịch mới không phát sinh.
 
- Tên kia cũng không bỏ chạy, mà là nói...nói mẹ tôi chủ động câu dẫn hắn! Hắn nói với người ta, mẹ của tôi không muốn ở lại trong nhà xưởng, cố ý câu dẫn hắn, bồi hắn ngủ một lần, sau đó hắn sẽ cho mẹ tôi một trăm đồng tiền lộ phí, để mẹ tôi trở về!
 
Nói tới đây, đôi mắt Điền Thảo có chút phiếm hồng:
 
- Có lẽ bởi vì trước đó có quá nhiều người ghen tỵ mẹ tôi, có lẽ bởi vì nguyên nhân khác, đại bộ phận mọi người trong xưởng đều tin lời nói của tên kia, nhất là người trong thôn, bọn hắn mẹ tôi là tiện nhân, không biết xấu hổ, bạn gái của tên kia còn chạy tới ký túc xá tìm mẹ tôi tính sổ! Ngày đó, mẹ của tôi đánh một trận với người đàn bà kia, sau đó thương tâm rời khỏi nhà xưởng!
 
Nghe Điền Thảo vừa nói như thế. Trần Phàm âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, lại không lên tiếng quấy rầy.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #352


Báo Lỗi Truyện
Chương 352/839