Chương 332: Ác xúc? cô độc!


Đúng như lời của Lý Dĩnh, lần này hành trình Vân Nam, có thể nói là tâm thần Trần Phàm vô cùng mỏi mệt, trong khoảng thời gian này tới nay hắn cũng không được nghỉ ngơi thật tốt.
 
Sau khi cúp điện thoại, hắn vốn chuẩn bị lên lầu tắm rửa, hảo hảo ngủ một giấc, lại cảm thấy di động lại rung lên lần nữa, cầm lên vừa nhìn, đọc được tin nhắn do Lý Dĩnh phát tới: Mười lăm tháng giêng cùng em quay về Nam Kinh một chuyến, được không?
 
Đọc được nội dung tin nhắn, hắn cũng không lập tức trả lời, mà cầm di động, vẻ mặt hơi có chút ngây ra.
 
Thời gian trước kia, mặc dù Trần Phàm cũng từng tò mò với thân phận Lý Dĩnh, nhưng cũng chưa từng vận dụng toàn lực đi điều tra thân phận nàng, chỉ biết thân phận nàng không đơn giản.
 
Mà hành trình Vân Nam lần này, Lý Dĩnh bởi vì trợ giúp Trần Phàm bại lộ ra thân phận của mình.
 
Hiện giờ Lý Dĩnh phát tới tin nhắn này, Trần Phàm mơ hồ đoán được điều gì, nhưng lại không dám khẳng định.
 
- Được.
 
Sau thoáng ngây người ngắn ngủi. Trần Phàm cũng không hỏi Lý Dĩnh muốn mình cùng đi Nam Kinh làm gì, mà trực tiếp trả lời.
 
Đầu bên kia điện thoại. Lý Dĩnh đang cầm di động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình di động, vẫn không nhúc nhích, trái tim treo cao trên cổ họng.
 
- Ông...ông...
 
Thanh âm tin nhắn phát tới vang lên, làm Lý Dĩnh bừng tỉnh, cả người nàng chấn động, di động trực tiếp rớt khỏi tay.
 
Cũng may tốc độ phản ứng của nàng không chậm, thân mình khẽ cong xuống liền tiếp được.
 
- Hô!
 
Tiếp được di động. Lý Dĩnh nhắm nhẹ mắt, hít sâu một hơi, mở nội dung tin nhắn.
 
Được.
 
Đọc được chữ này, cặp mắt xinh đẹp của Lý Dĩnh trừng thật to, trên mặt trong nháy mắt bị một biểu tình ngây ngốc chiếm cứ.
 
Sau thoáng ngây ngốc, chờ đón chính là cảm động như mưa rền gió dữ, cảm giác cảm động trong nháy mắt tràn vào trái tim vốn đã đóng băng của nàng, nhưng có Trần Phàm mở ra cánh cửa tâm linh, chiếm cứ lấy toàn bộ tâm linh nàng.
 
Theo sau...đôi mắt phiếm hồng, lộ ra một nụ cười hạnh phúc, nàng run rẩy trả lời: Vì sao anh không hỏi em đi Nam Kinh làm gì, liền trực tiếp đáp ứng rồi?
 
Trên ghế sô pha. Trần Phàm châm một điếu thuốc lá, nhẹ nhàng hút một hơi, trả lời: Em đã làm rất nhiều chuyện cho anh, hiện giờ thật khó có việc anh giúp em một chuyện, bất kể là gì, chỉ cần anh có thể làm được, anh sẽ làm tất cả, cần gì phải hỏi nữa đây?
 
Oanh!
 
Một câu ngắn ngủi, đập vào mi mắt Lý Dĩnh, làm trong đầu óc Lý Dĩnh trong nháy mắt trống rỗng.
 
Trong lòng của nàng, nháy mắt bị nỗi cảm động chiếm cứ, thân hình rùng mình không dứt, nước mắt không thể khống chế tuôn ra vành mắt của nàng, nhưng trên mặt nàng tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
 
Nàng run rẩy hai tay, lại trả lời: Nếu em muốn anh đi giết người phóng hỏa đây? Hoặc là nói, anh không sợ em đem anh đi bán sao?
 
Từ sau khi trở về nhà nhìn thấy Tô San, tâm tình Trần Phàm liền buông lỏng rất nhiều, lúc này đọc được tin nhắn của Lý Dĩnh, mỉm cười trả lời: Cho dù em có tặc tâm cũng không có tặc đảm a. Đúng rồi, khi nào thì đi?
 
Có tặc tâm không có tặc đảm?
 
- Hì hì!
 
Lý Dĩnh nín khóc mỉm cười, sau đó trong lòng vừa động, sắc mặt hơi có chút nóng lên trả lời: Nếu như có thể, tối mai được chứ...
 
Tối mai?
 
Trần Phàm sửng sốt, sau đó cũng không suy nghĩ nhiều, lại trả lời một chữ "Được".
 
Lại nhìn thấy nội dung tin nhắn là một chữ "được", trong lòng Lý Dĩnh giống như đang có một con thỏ đang hoảng sợ, nhảy lên thùng thùng không ngừng, trên mặt đẫm nước mắt lộ ra vẻ kiều mỹ đủ khiến cho nam nhân phải điên cuồng!
 
Nhìn thấy Lý Dĩnh cũng không tiếp tục nhắn tin. Trần Phàm dụi tắt tàn thuốc, chậm rãi đứng dậy đi tới cửa thang lầu.
 
Rất nhanh Trần Phàm đi lên lầu hai, nhìn thấy cửa phòng ngủ của Tô San cũng không khóa, chỉ lộ ra một khe hở, đủ cho người ta có thể nhìn thấy hết thảy bên trong.
 
Xuyên qua khe hở, Trần Phàm nhìn thấy Lưu Oánh Oánh trong bộ áo ngủ bằng bông đang nằm trên giường lớn nói chuyện với Tô San.
 
Tư thế của Tô San cũng giống hệt Lưu Oánh Oánh, duy nhất khác nhau là. Tô San cũng không biết là cố ý hay vô tình, bờ mông vun lên thật cao, đường cong mê người làm cho người ta nhìn vào thật dễ dàng liên tưởng đến hình ảnh thường xuất hiện trong những phim AV.
 
Thật đúng là một tiểu yêu tinh.
 
Thấy một màn như vậy, Trần Phàm liền nổi lên phản ứng bản năng của nam nhân, nhịn không được trong lòng thầm mắng một câu, sau đó thu hồi ánh mắt đi về hướng phòng ngủ của mình.
 
Trở lại phòng ngủ. Trần Phàm đi tắm rửa, cũng giống như thường ngày chỉ mặc một chiếc quần lót.
 
Nhưng hắn cũng không ngồi chơi CS, mà ngồi ngay đầu giường châm một điếu thuốc lá.
 
Dưới ánh đèn, khói thuốc vờn quanh gương mặt hẳn, mơ hồ có thể nhìn thấy đôi mày hắn hơi nhíu lại, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó thật trọng yếu.
 
Trên thực tế, đúng là như thế.
 
Hành trình đến Vân Nam lần này, trong lúc vô ý lại phát sinh xung đột với Thanh bang, đối với Thanh bang tạo thành đả kích trầm trọng, điều này làm trong lòng Trần Phàm rất rõ ràng, thù hận giữa mình và Thanh bang xem như hoàn toàn kết xuống.
 
Mặc dù biết rõ như vậy, nhưng Trần Phàm không hề có chút lo lắng, ngược lại cho dù không có chuyện xảy ra tại Vân Nam, hắn cũng sẽ không bỏ qua Tiết Cường.
 
Nguyên bản hắn từ chỗ Long Nữ biết được Tiết Cường về Đông Hải trong tết âm lịch, tính toán lợi dụng cơ hội này đi thi hành "hành động trảm thủ", đem nguy hiểm hoàn toàn bóp chết trong trứng nước.
 
Chẳng qua hiện nay hắn đã đáp ứng Lý Dĩnh sẽ đi Nam Kinh, hành động trảm thủ chỉ đành hoãn lại về sau.
 
Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Phàm lại bị thanh âm tiếng mở cửa đánh thức, ngẩng đầu vừa nhìn rõ ràng thấy Tô San đứng ngay cửa, giống như làm tặc đang trộm nhìn hắn.
 
- Oánh Oánh đâu?
 
Nhìn thấy bộ dáng của Tô San. Trần Phàm dở khóc dở cười dụi tắt tàn thuốc hỏi.
 
Tô San ưỡn bộ ngực, đi vào phòng ngủ đóng cửa lại, mới nói:
 
- Cô bé có lẽ quá mệt mỏi, nói chuyện phiếm với em một hồi thì liền ngủ mất.
 
Nghe Tô San vừa nói như thế. Trần Phàm liền bình thường trở lại, hắn cũng biết mấy ngày gần đây Lưu Oánh Oánh cùng hắn căn bản không được một giấc ngủ an ổn, tinh thần luôn luôn căng thẳng, hiện giờ Lý Vân đã phẫu thuật thành công, tinh thần căng thẳng liền giãn ra, tự nhiên là cảm thấy mệt mỏi cùng buồn ngủ không cưỡng được.
 
Vừa hiểu được điểm này, Trần Phàm nhìn Tô San đang đi tới chỗ mình, cười trêu ghẹo:
 
- Lão bà a, em không ngủ được lén lút chạy tới phòng của anh, chẳng lẽ tối nay dự định chung giường chung gối với anh, nhân cơ hội làm chuyện đó?
 
- Làm sao anh không đi mua đống đậu hũ húc vào đó mà chết đi?
 
Nhìn ánh mắt mê đắm của Trần Phàm, bên tai vang lên lời nói trêu chọc của hắn. Tô San vừa thẹn vừa giận:
 
- Người nào nha, trong đầu đầy ý tưởng xấu xa.
 
- Nếu như cùng lão bà của mình chung giường chung gối, xxoo xem như là xấu xa, như vậy chẳng phải là toàn bộ nam nhân trên thế giới đều là kẻ xấu xa?
 
Trần Phàm cười nói.
 
xxoo?
 
Tô San nguyên bản định đến bên giường Trần Phàm, nghe được mấy lời này, thiếu chút nữa muốn ngất đi, sau đó giống như thật sự sợ hắn sẽ đem nàng tử hình ngay tại chỗ, lui về phía sau hai bước, tức giận nói:
 
- Bổn tiểu thư vốn thấy tâm linh anh bị thương, muốn cùng anh nói chuyện phiếm để làm an ổn tâm linh bị thương của anh, trong đầu anh lại đầy ý tưởng xấu xa, tiết mục hủy bỏ, bồn tiểu thư không chơi với anh nữa, anh chậm rãi làm xuân thu đại mộng của anh đi!
 
Dứt lời. Tô San quyết đoán xoay người, vung bờ mông cao vút, lắc lắc eo thon chậm rãi rời đi.
 
Hỗn đản đạp phân chó, thật sự là quá ghê tởm!
 
Nhưng ngay khi đi tới cửa. Tô San nhịn không được dừng chân lại, quay đầu nguýt mắt với Trần Phàm, trong lòng thầm mắng một câu.
 
Nguyên bản Tô San nhiều ngày không gặp Trần Phàm, trong lòng rất nhớ mong, vốn muốn Trần Phàm bồi nàng trò chuyện, ai biết Trần Phàm lại chọc tức nàng...
 
Nhìn biểu tình oán phụ của Tô San. Trần Phàm cười cười, cũng không nói thêm gì nữa.
 
Hắn tự nhiên cũng có thể đọc hiểu tâm tư của Tô San, nhưng từ sau khi trở lại Yên Kinh, nhiều chuyện liên tiếp xảy ra, đã làm rối loạn cuộc sống bình ổn của hắn, hắn cần có thời gian để sắp xếp lại ý nghĩ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Sau khi diệt trừ huyết sắc Địa Ngục, hắn trở lại quốc nội, luôn luôn chỉ dùng một loại thái độ thờ ơ lạnh nhạt nhìn hết thảy mọi chuyện phát sinh xung quanh, giống như hoàn toàn không hòa hợp được với thế giới hiện tại.
 
Sau đó ở chung một chỗ với Tô San, cuộc sống của hẳn, thái độ của hắn dần phát sinh thay đổi, bắt đầu dùng một loại thái độ dạo chơi nhân gian để trà trộn vào trong thế giới.
 
Nhưng sau khi xảy ra nhiều chuyện đến như thế, Trần Phàm rất rõ ràng, chính mình nếu còn dùng thái độ dạo chơi nhân gian chỉ sợ không còn được nữa.
 
Ngoài những việc khác không nói. ít nhất hắn phải giúp Lưu Mãnh bồi dưỡng chăm sóc cho Lưu Oánh Oánh.
 
Theo ý nào đó mà nói, lấy tư nguyên cùng nhân mạch trong tay hắn nếu muốn giúp Lưu Oánh Oánh vượt qua cuộc sống an ổn thoải mái, cũng không hề khó khăn, ngược lại hết sức dễ dàng.
 
Nhưng hắn cũng không muốn làm như vậy, mà tính toán tôn trọng ý tưởng bản thân Lưu Oánh Oánh.
 
Ngoài ra, trong lòng Trần Phàm còn có một sự lo lắng, tuy rằng hắn đã đáp ứng Lý Vân, tạm thời giấu diếm chuyện Lưu Mãnh đã chết, nhưng giấy thủy chung không thể gói được lửa, một ngày nào đó Lưu Oánh Oánh cũng sẽ biết được chuyện này.
 
Trần Phàm không dám, cũng không muốn suy nghĩ sau khi mình đem tin tức này nói với Lưu Oánh Oánh, nàng sẽ thống khổ đến như thế nào.
 
Nhưng hắn cũng hiểu rõ ràng, nếu nên đối mặt chung quy cũng phải có một ngày đối mặt.
 
Vô luận hắn hay là Oánh Oánh, đều là như thế!
 
Ngày hôm sau. Tô San thật khó không ngủ nướng, mà đã sớm rời giường, sau khi chỉnh trang đơn giản, muốn lôi kéo Lưu Oánh Oánh đi dạo phố, trên thực tế là muốn mua một ít đồ vật cho Oánh Oánh.
 
Ai ngờ Oánh Oánh cũng không muốn cùng Tô San đi ra ngoài, mà nói muốn đi tới bệnh viện.
 
Trần Phàm biết nàng cùng bà nội đã nương tựa với nhau quá lâu, cảm tình người khác không thể thay thế, tự nhiên sẽ không cự tuyệt lời thỉnh cầu của nàng.
 
- Trần Phàm, vào sáng nay, Oánh Oánh có nói với em chuyện về bà nội Lý.
 
Khi ra ga - ra lấy xe, Tô San cố ý đi theo, nhẹ giọng nói:
 
- Kỳ thật rất nhiều chuyện anh không cần giấu diếm em. Em là vị hôn thê của anh, rất nhiều chuyện chúng ta hẳn cùng nên đi gánh vác.
 
Nguyên bản đang mở cửa xe. Trần Phàm chợt nghe được lời nói của Tô San, cả người chấn động!
 
Theo sau hắn nhìn vào mắt Tô San, miễn cường cười nói:
 
- Chuyện của bà nội Lý là anh không đúng, sau này gặp được loại chuyện này, anh sẽ nói cho em biết.
 
- Ân.
 
Tô San nhẹ gật đầu, nhưng trong lòng cũng đang âm thầm than thở.
 
Tuy rằng Trần Phàm nói như vậy, nhưng bằng vào sự hiểu biết của nàng đối với Trần Phàm, nàng lại làm sao không biết Trần Phàm là một người thích độc lập tự hành, sự tình gì cũng chỉ muốn dựa vào chính bản thân mình đi thừa nhận cùng đối mặt?
 
Ngay cả nhiều khi, Trần Phàm đối mặt nàng, đối mặt người thân bên cạnh tuy trên mặt lộ vẻ tươi cười, nhưng Tô San biết nội tâm Trần Phàm là rất cô độc!
 
Cánh cửa nội tâm của hẳn, rất ít mở ra, cho dù mở ra chỉ là trong nháy mắt, phần lớn thời gian đều đóng kín, không cho bất luận kẻ nào đi rình coi!
 
Tô San rất muốn rất muốn đi vào bên trong cánh cửa kia, nhưng nàng biết cần phải có thời gian, cũng cần phải có đủ kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi có một ngày, cánh cửa kia hoàn toàn mở ra đối với nàng!
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #332


Báo Lỗi Truyện
Chương 332/839